CŨNG RỒI TRẮNG TAY!

Họ bảo: -Thứ ǵ có
Nhà xe đến bạc vàng,
Của cái dù lớn nhỏ
Cũng đong đếm rơ ràng!

Họ luôn luôn căi cọ
Một xu cũng giằng co
Với từng người khốn khó
Để tranh “thế thơm tho”.

Ăn chơi: này… kia… nọ
Nhưng quyết thủ, không cho
Những ai của chẳng có
Bảo: “Xin xỏ, ŕnh ṃ!”

Gặp nạn là cầu Chúa,
Hoảng sợ lại : “Nam Mô…”
Sống với tham thừa thăi
Ôm chi được xuống mồ?

Ai biết được: tuổi thọ?
Bao nhiêu tóc trên đầu?
Tuổi già bao bệnh tật?
Tương lai mai về đâu?

Ai lường được thất thoát?
Ai chuyện ǵ cũng hay?
Bởi đă sinh sẽ tử,
Ai cũng rồi trắng tay!

Ư Nga (Diệu Từ)
20.1.2020