THƯƠNG ƠI LÀ THƯƠNG!

THƯƠNG ƠI LÀ THƯƠNG!
*
“Ngày không miếng cháo, no chi dạ?
Đêm chẳng tấm chăn, ấm mấy thân?”
Thơ Hoài Nam
(DÂN OAN KHỐN KHỔ, thi tập HẬN LƯU VONG)

*
Be bờ ruộng, sáng tèm hem kiếm tép
Mặt tèm lem, bụng lép, quần rách bèm
Thân ướt nhèm, xương cách trí hom hem,
Chân không dép, ngón có thèm ấm áp?

Bùn nhớp nháp, thương chân non dậm, đạp
Chiều đào giun, cưa ống nứa, đan hom
Tay khẳng khiu, đen, khô ráp, gầy c̣m
Đôi má hóp, lưng lom khom, chồm hổm.

Hàm răng sún có sợ ai nh́n trộm?
Cám rang thơm, tre vót, cất vó tôm
Tuổi ngọc ngà đan rọ cá, ai ôm?
Thân bé bỏng sao ôm đồm kiếm sống?

Ai đày đọa bao bé thơ thời Cộng?
Tuổi thèm thuồng đủ thứ ngọt, ngon thơm.
Thương lưng em: ngứa, nhấp nhỏm ngủ rơm?
Khi em ốm ai nấu cơm đút cháo?

 

VỮNG!

Lập trường đà vững chắc
Như đá sâu đáy cùng
Sóng “hồng” không lay động
Sóng “đỏ” vẫn ung dung
Chí hùng!
 

EM VIỆT NAM

*”Giận măi! Một đời chưa hết giận!
Căm tṛn! Muôn kiếp chẳng nguôi căm!
Thơ Hoài Nam
(“Đoạn Trường Tha Hương”, thi tập “HẬN LƯU VONG”)

*
Mẹ đưa em vào đời
Tưng tiu hơn vàng ngọc
Dạy ăn, học, làm, chơi…
Dỗ dành khi em khóc.

Tuổi xuân vừa thoáng qua
Em ĺa đời v́ đảng
Thương tấm thân ngọc ngà
Đảng sờ vào nhầy nhụa!

Mẹ khóc, ai dỗ dành?
Cả miền Nam cùng cảnh!
Cha buồn, ai loanh quanh?
Nào riêng em bất hạnh!
*
Em nào c̣n, thông minh
Phải đấu tranh quyết liệt
Dẹp đảng, bảo vệ ḿnh
V́ dân, dựng Chính Nghĩa!

Ư Nga, 5.3.2020