Hỏi người có tiếc?

45 năm, thế là đă 45 năm của cái ngày đau thương cho Miền Nam nói riêng và VN nói chung. Cái ngày tang tóc ấy là một nỗi buồn trong lịch sử dân tộc VN. Nó dứt khoát không phải là “Nỗi buồn chiến Tranh” mà Bảo Ninh đă viết bởi v́ ông ấy đă viết cho Miền Bắc mà không biết rằng kẻ gây chiến đau thương cho Miền Nam và Việt Nam lại bắt nguồn từ chính Miền Bắc. Và cho đến hôm nay, một người Miền Bắc chẳng có chút liên quan ǵ đến Miền Nam lại viết về cái ngày đó và hỏi rằng “Người c̣n có tiếc?”

Tôi muốn hỏi những người lính cộng sản, những người đă tham gia đoàn quân tiến vào Miền Nam năm 1975 rằng “Có phải Miền Nam nghèo khổ, sống trong cùm kẹp không?” Trả lời thật ḷng đi, đừng trả lời bằng những điều dối trá trong sách của tuyên giáo cộng sản. Chắc chắn các vị c̣n lương tri sẽ phải trả lời giống như những ǵ bà Dương Thu Hương đă nói “Chế độ man rợ lại thắng chế độ văn minh”.

Vâng! Chiến thắng không phải là vĩnh cửu và chiến thắng không phải chỉ bằng quân sự. Nước Tàu đă mất cả ngàn năm chiến tranh xâm chiếm nước ta. Đă có lúc mấy trăm năm liền chúng cai trị dân ta, t́m mọi cách xóa đi nước Việt, người Việt và văn hóa Việt. Nhưng chúng đă không thành công. Điều đó đă nói lên một sự thật không thể chối bỏ rằng “Bạn có thể cưỡng bức một quốc gia, một dân tộc bằng quân sự, nhưng để đắc nhân tâm dân tộc đó, bạn phải có một tấm ḷng”. Nhưng kẻ đi cưỡng bức th́ làm ǵ có tấm ḷng mà nhất là CSVN th́ càng không có điều đó. Chúng ta đă thấy sau năm 1975, CSVN đă trả thù tàn bạo với những quân dân cán chính VNCH như thế nào, chắc tôi không c̣n nhắc tới nữa. Cho nên, cái gọi là “Chiến thắng mùa xuân 1975” của CSVN chỉ là một sự may mắn trong một thế cờ quân sự và chính trị của những nước lớn như Mỹ, Liên Xô (Cũ), Tàu cộng mà thôi.

Tôi trách những người lính Miền Bắc tham gia đoàn quân chiếm Miền Nam trong đó có nhiều người thân của tôi 7 phần th́ tôi phải trách những người Miền Nam phá hoại Miền Nam 10 phần. Tại sao lại nói thế? Tôi không hề bao biện cho người Bắc, nhưng sống trong một xă hội độc tài toàn trị, không thông tin, không internet và nếu không gia nhập quân đội th́ chỉ có nước “Sống không bằng chết” th́ chuyện bị lừa, bị ép vào cái mục đích để làm bá quyền cho bộ chính trị là chuyện b́nh thường. Họ không hoàn toàn vô tội trong sự đau thương của dân tộc bởi dù đúng hay sai, chủ quan hay khách quan th́ họ cũng đă ở trong guồng máy gây đau thương cho cả dân tộc.

Nhưng đáng trách hơn là những người Miền Nam trong cái gọi là Mặt Trận giải phóng Miền Nam. Họ chẳng phải mặt trận trung lập ǵ cả, họ thực sự là đảng viên CS lập ra để mà phá Miền Nam. Những nhân sĩ trí thức được VNCH cho ăn học đàng hoàng, trong và ngoài nước như Dương Quỳnh Hoa, Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm vv…đă quay lại tiếp tay cho CSVN phá nát Miền Nam. Giờ th́ VN ra sao? Đă đủ độc tài chưa? Đă đủ cay đắng chưa? Đă đủ nhục nhă chưa? Các vị có hối tiếc không? Các vị có hối hận hay không?

Không chỉ Miền Nam bị mất mà từ đó nước VN đă rơi vào thảm cảnh CS. Những người trí thức Miền Nam đă tham gia phá nát Miền Nam nghĩ ǵ khi VNCH là một đất nước có nền kinh tế, văn hóa, đời sống, giáo dục khiến cả Singapore, Thái vv…ngưỡng mộ, lấy làm mô h́nh học tập lại bị phá nát bởi sự tiếp tay của các người? Để giờ đây dân Sài G̣n b́ bơm lội trong nước ngập bẩn đầy phân thối của cái tên Hồ Chí Minh.

Cái Hồ Chí Minh nó thối nát và bẩn thỉu như chính cái tên của con người mang họa cho Việt Nam đó. Miền Nam đau thương, cả nước đau thương. Hỏi các vị đă một lần nào xin lỗi Miền Nam? Hỏi các vị đă một lần dám nói lên những sự thật đau ḷng mà các vị đă làm: Góp tay cùng CS giết chết VN.

Giờ th́ nước nhục, ḷng dân đau, người dân khổ, các vị có thấy hối tiếc nếu c̣n Miền Nam trù phú? Giá mà, giá mà…chắc các vị sẽ nhủ trong ḷng như vậy. Nhưng đừng giá mà nữa mà đă đến lúc các vị phải công khai thừa nhận lỗi lầm, công khai sửa nó bằng cách chung tay cùng người dân xóa bỏ chế độ CS. Đó mới chính là cách bù lại lỗi lầm đúng nhất mà các vị MTGPMN phải làm. Các vị c̣n ngồi đó mà thở dài, mà im lặng để che giấu lỗi lầm quá khứ th́ các vị càng để lỗi lầm của các vị nặng nề thêm.

45 năm rồi, Hỏi người có tiếc?

Đặng Chí Hùng
16/04/2020

 


B̀NH LUẬN

2019
2018
2017
2016

Ông Trump, đại dịch và quyền hạn của Tổng thống  
Tại sao các ngài chẳng dám từ bỏ..
Tạm biệt đảng dân chủ!  
Fake news thuế!
V́ sao ông Trump sẽ chiến thắng?  
Tận cùng của kẻ khốn nạn  
Doug Wead: Inside Trump's White House
Cuồng Trump hay cuồng điên?  
Tổng Tuyển cử 2020 tại Hoa Kỳ tâm trạng căng thẳng
Tại sao đản dân chủ muồn tiêu diệt TT Trump?
Bầu cử hay khủng hoảng dân chủ ở Mỹ?  
"Làm" và "Nói" !  
Người VN cần thay đổi  
Bạn đ̣i ǵ nữa ở đất nước Hoa Kỳ ?  
Chuyện bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ năm 2020  
Thoả thuận ly dị ǵữa Cộng Ḥa & Dân Chủ
Cử tri thầm lặng  
V́ sao thành phần bảo thủ ủng hộ TT Trump?  
Trump, tôi...  
Tôi là người da đen và tôi là người dân chủ  
Người da đen chân chính lên tiếng
Pro hay Anti TT Trump?  
Bê bối chính trị tại Victoria Úc...  
Hồi chuông cảnh báo  
Chính kiến hay nhắm mắt mà tin  
Sự nổi giận với những thỏa hiệp ...  
Vấn đề không phải là màu da  
Âm mưu nào đằng sau chiếc mũ...
Lư tưởng của Antifa là ǵ?  
Làm thế nào để cứu nước Mỹ?  
Nước Úc 'thoát Trung' trong thời đại dịch  
Sự mất thăng bằng giữa Hoa Kỳ & TC  
Ai sẽ thắng ai ?  
Bạch Cung - Ánh sáng và bóng tối
Cập nhật tranh cử  
TT TRUMP thất cử coi như xong...  
Hỏi người có tiếc?  
Lư do nào thế giới “cuồng” Trump?  
Một điều ǵ đó thật khó hiểu  
Hội chứng cuồng chống Trump...
Khi toàn bộ trứng....  
Ông Trump ổng điên !!...  
Nuôi ong tay áo  
Trung Cộng hung hăn bất chấp lương tri  
Nước Mỹ thăng trầm  
Đừng quá tử tế với kẻ tiểu nhân  
Chinese virus!  
Nhờ đâu người Việt tại Úc đồng ḷng chống cộng?
Nh́n lại năm qua  
Việt Nam ngày mai, Đi và về đâu?