T̀NH YÊU
TRẢ LẠI TRĂNG SAO

DTDB

Chúng ḿnh quen giữ mùa xuân nắng ấm
Sau tháng ngày lộng gió tuyết mưa bay
Chim chuyền cành trên ngàn cây lá thắm
Hoa tươi màu khoe sắc dưới nắng mai

Anh mang đến cho tôi t́nh yêu cuối
Tôi vô tư chân thật nhận t́nh đầu
Ve reo nắng hạ phượng hồng trải lối
Qua cổng trường len lén kiếm t́m nhau

Màn đêm buông, tóc thề thời tuổi ngọc
Mặt nước hồ lấp lánh bóng trăng soi
Đường sỏi đá nối liền khu Đại học
Hàng cây bên đường nhân chứng lứa đôi

Chim ríu rít chúc t́nh đầu tươi thắm
Gió th́ thào mưa lách tách rơi mau
Nép vai anh tôi nghe ḷng ḿnh ấm
Niềm yêu thương, ôi chan chứa dạt dào

Nơi hẹn ḥ, đây thiên đường một cơi
Hai đứa thường bàn tính chuyện ngày sau
Đông, xuân, hạ, lá vàng thu trải lối
Mưa ngâu rơi, mây giăng tím trời cao

Giáng Sinh đến phố phường đầy hoa tuyết
Cây thông xanh rực rỡ ánh đèn màu
Đường phố vắng, chợ đông người sắm Tết
Gió rét lạnh lùng ḿnh vẫn có nhau

Đông rét buốt, giáo đường muôn tà áo
Tôi theo anh dự Thánh Lễ nửa đêm
Trong yêu thương tôi quên ḿnh ngoại đạo
Ơn phước Chúa t́nh ta măi vững bền

Nay xa rồi! Phải chăng ḿnh không nợ?
T́nh ta giờ như đường trắng tuyết rơi
Tôi đă khóc cho t́nh ḿnh dang dở
T́nh yêu đầu t́nh đẹp lắm anh ơi!

Từng mảng tuyết vở tan trên phiến đá
Tôi thẩn thờ lặng ngắm tuyết bay mau
Ôi chốn xưa, nay trở thành xa lạ!
Lời hẹn thề xin trả lại trăng sao…

DƯ THỊ DIỄM BUỒN