THƯA MẸ VIỆT NAM

Đây là bài thơ của một cô gái Huế viết nhân ngày 30/4, do nhà phê b́nh văn học Lại Nguyên Ân sưu tầm (2018). Tôi muốn mọi người đọc lại và ngẫm nghĩ...

Bài thơ Nguyễn Thị Tịnh Thy viết cho ngày 30/4:

Stt của chị Tịnh Thy không có nút chia sẻ nên tôi copy về đây.


Mấy lời dẫn ở trước bài thơ, tác giả nói rơ:
ĐÂY LÀ BÀI THƠ TÔI VIẾT CHO NHỮNG NGÀY 30 THÁNG 4 TRÊN ĐẤT NƯỚC TÔI; viết cho người nằm xuống, người đứng lên, người ra đi, người ở lại; cho những nỗi và niềm đầy ngang trái cứ ngoáy vào vết thương lịch sử. Ai comment, xin hăy nghĩ đến câu “tiên trách kỷ nhi hậu trách nhân”. Xin cảm ơn!

Hương Phạm


THƯA MẸ VIỆT NAM

Mẹ ơi!
Khi Cha nói với Mẹ rằng
Ta là gịng giống của Rồng
Nàng là gịng giống của Tiên
sống với nhau hoài không đặng
Sao Mẹ không nhắc Cha câu gừng cay muối mặn
Sao Mẹ không trả lời Cha
Đi mô đem thiếp đi cùng
đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp theo
Khi Cha bảo Mẹ đem năm mươi con lên núi
Sao Mẹ không trả lời Cha
Lấy chồng th́ phải theo chồng
chồng đi đường rắn đường rồng cũng theo
Khi Cha hứa với Mẹ nếu gặp khó khăn
Nàng hăy cùng các con gọi to về biển
Sao Mẹ không trả lời Cha
Chúng ta thà no đói có nhau
râu tôm nấu với ruột bầu
thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn
Sao Mẹ chấp nhận để một trăm đứa con phải chia ly đôi ngả
Để cuống rốn chúng con bị cắt đứt làm hai
Sao Mẹ chịu khổ đau một ḿnh mà không nói với ai
dắt díu năm mươi con đi lên miền núi thẳm
để năm mươi thiếu vắng hơi ḿnh
Ước chi ngày xưa Mẹ cứ bên Cha cho trọn nghĩa t́nh
dù vất vả đắng cay
dù chịu nhiều cơ cực
nuôi chúng con bằng nước sông Hồng
với cơm tấm, ổ rơm
bên ướt Mẹ nằm...
Để đêm đêm dưới ánh trăng rằm
Chúng con được nghe lời Mẹ dạy
Rằng anh em như thể tay chân
Chị ngă em nâng
Gà cùng một mẹ...
.
Chúng con lớn lên
Cách núi ngăn sông
Xa mặt cách ḷng
Năm mươi đứa xa cha như nhà không nóc
Năm mươi đứa thiếu mẹ quên chín chữ cù lao
không biết quư câu một giọt máu đào
bao bận nồi da xáo thịt
Chúng con chia nhà Mẹ thành hai ngơ
ngơ Đàng Ngoài và ngơ Đàng Trong
ngơ bên này và ngơ bên kia sông
V́ danh lợi
v́ tiền tài
v́ nhiều điều khác nữa
mà có ngày xem nhau là nước lửa
Rồi bất hiếu bàn nhau
rạch ngang ḿnh Mẹ
cầu Hiền Lương đè nặng buồng tim
.
Mẹ ở đâu giữa hai miền Bắc Nam
Khi bao con gái của Mẹ hóa thành ḥn vọng phu
bao con trai thành chiến sĩ trận vong hoặc thành liệt sĩ
Dẫu ở bên nào
cũng đều là con Mẹ
tàn hại lẫn nhau
Đứa nào cũng nói trước nói sau
là v́ muốn chấm dứt nỗi đau
v́ muốn giúp Mẹ được nối liền thân ngọc
nên đứa nào cũng súng gươm hằn học
trút xuống đầu nhau vô số nỗi tai ương
Làm sao có thể nối liền vết thương
bằng phát súng nhát gươm
chứ không phải bằng sợi chỉ
sợi chỉ dài se từ những t́nh thương
.
Nhân danh ǵ mà chúng con ngợi ca
hoặc ch́ chiết sự sống lẫn cái chết của nhau
Nhân danh ǵ mà gọi nhau là địch
đếm xác anh em xây thắng lợi cho ḿnh
Ai cũng nói là yêu Mẹ với tất cả tâm t́nh
Ai cũng bảo là hoàn toàn v́ Mẹ
Càng yêu Mẹ nhiều càng phải giết anh em?
.
Mẹ có ngờ đâu
các con lớn khôn
không muốn hát câu nhiễu điều phủ lấy giá gương
không muốn hát câu bầu ơi thương lấy bí
mà thích hát trên những xác người
Chúng con hát trên những xác người bài hát hân hoan
Chúng con say sưa ngợi ca lư tưởng của ḿnh
không nghĩ đến Mẹ thế nào khi nh́n anh em con chém giết
.
Chẳng có ai cần biết
Mẹ ở đâu trong những trận tương tàn
trong tiếng súng đêm ngày dội về đinh tai nhức óc
Mẹ đứng ở trời Nam để ngóng về đất Bắc
hay đứng giữa ḍng Bến Hải
lấy nước sông làm dịu nỗi xót ḷng...
.
Mẹ sinh ra chúng con trong cùng một bọc
Những tưởng để thương nhau
Đâu nghĩ đến ngày sau
trăm đứa con trai xé nát bọc đồng bào
xẻ chia thân mẹ
Mấy trăm năm vết cắt cũ vẫn c̣n
Mấy mươi năm vết xẻ mới vẫn chưa liền sẹo
Trăm đứa con vẫn c̣n đi muôn nẻo
trăm tấm ḷng vẫn chưa hết hờn căm
Ai cũng nói cuộc đời có bao lăm
mà chẳng ai chịu nhường ai một bước
Cũng là một từ đất nước
mà trong một ngày
có người gọi là giải phóng quê hương
có người kêu là ngày quốc hận
Rồi kẻ cười người khóc
người đoàn tụ kẻ biệt ly
người hồ hởi đeo huy chương đứng trước máy truyền h́nh
kẻ uất hận nuốt tủi hờn trong bóng tối
Hơn bốn mươi năm rồi
chưa một ai nói với Mẹ là chính ḿnh có lỗi
mà chỉ chực chờ đổ lỗi cho nhau
.
Mẹ ơi!
Ngang trái trái ngang
hận thù thù hận
khổ đau đau khổ
ṿng luẩn quẩn không cởi ra mà càng thít chặt
Đường đời lắm thương đau
nhiều gập ghềnh lắt lẻo
chẳng có đứa con nào chịu nắm tay Mẹ dắt
nên đă lạc lối lầm đường
chẳng đứa nào chín bỏ làm mười
nên chúng xát muối vào ḷng nhau mỗi khi có thể
Khép lại lịch sử… vẫn biết là như thế
Sao chỉ khép với người ngoài
c̣n với anh em th́ cày đi xới lại
mát dạ người này th́ rát dạ người kia
.
V́ sao?
V́ sao?
Có phải v́ xa cách nhau
từ cái thuở Mẹ Cha mỗi người mỗi ngả
nên bây giờ đứa con nào cũng thế
thích bán anh em xa mua láng giềng gần
dù không khác máu nhưng vẫn tanh ḷng...
.
Mẹ đau!
Mẹ đau!
Hăy nhắc cho kỹ, nhớ cho sâu
Khi con hát bài ca chiến thắng
là khi mẹ dâng trào cay đắng
Sung sướng chi mà nối liền khúc ruột ḿnh bằng xác những đứa con
.
Mẹ có ngờ đâu
sau khúc khải hoàn
Con của mẹ thay chiến hào bằng nhà tù khắp chốn
để giam giữ anh em
Chiến tranh không c̣n
nhưng máu vẫn đổ
bao nhiêu đứa con Mẹ bị chôn sấp dập ngửa trên rừng vàng
bao nhiêu đứa ch́m sâu dưới biển bạc
bao nhiêu đứa cập bến rồi vẫn lênh đênh phiêu dạt
Con rồng cháu tiên, lá ngọc cành vàng
phải có ngày nâng niu bàn chân thiên hạ
kiếm đồng tiền nương náu phận lưu vong
Nuốt oán nuôi thù phục hận long đong đất khách
như dă tràng xe cát
Giàu sang thành đạt hiển hách nơi xứ người
khác nào mặc áo gấm đi đêm
.
Xưa Mẹ vọng phu
bây giờ vọng tử
héo hon, ṃn mỏi
vọng các con về dưới mái yêu thương
nơi có những hàng tre xanh mát con đường
quên hết muộn phiền không c̣n thù hận...
.
Làm sao?
Làm sao?
Chúng con có thể cùng nhau
cúi đầu trước Mẹ
hóa giải thù xưa nói lời tạ tội
Để nước mắt thôi rơi
để tóc Mẹ xanh
để ḷng Mẹ mát
để vết thương bao nhiêu năm chà xát
không c̣n hành hạ Mẹ ngày đêm

...
Dẫu biết rằng không thể đợi chờ thêm
Không thể đợi chờ thêm...
Nhưng...
Làm sao?
Phải làm sao?
Thưa Mẹ Việt Nam?

NGUYỄN THỊ TỊNH THY
(Huế, tháng 4 năm 2018)

Source: https://www.facebook.com/trung.tranky.3/posts/2190636717696898

 


Thơ

Trong tù không có xuân
Xuân này con vẫn chưa về
Mùa xuân Hà Nội
Nhớ xuân này lại nhớ xuân xưa
Ngày ngôi hai xuống thế
New Year of the Pig Wishes - 2019
Giáng Sinh nơi vùng xa
Giáng Sinh buồn  
Kính chúc muà Giáng Sinh 2018  
Christmas Eve Prayers

Bài thơ mùa Giáng Sinh
Phong-Hoa-Tuyết-Nguyệt


Mất!  
Yêu nhau ngàn kiếp  
Chúng ḿnh nợ nhau  
Một chút t́nh quê  
Đưa Thu vào mộng

Bia mộ ngàn thu  
Cơn mưa chiều

Nh́n dă quỳ nhớ  
Thu rồi anh!
Quên đi

Ngậm ngùi  
Hiền!  
Giao mùa  
Vinh quang đại đồng  
Rứt ray t́nh MẸ  
Thương!
Mới thu mà tuyết rơi  
Ai sẽ ?  
Xóm Cỏ t́nh quê
Trăng  
Đừng 
Ngậm ngùi  
Chút t́nh cho Thủ Đức  
Làm quen  
Nhổ bỏ rồi trồng! 
Đắng nhớ thương  
Chồng tôi cưỡi ngựa vu quy  
40 năm kỷ niệm cưới  
Bốn ngàn năm tuổi đá  
Vô cảng Cam Ranh !  
Nồi chè đậu xanh

Sắc thu  
Thu ơi! Đưa lá giùm ai 
Khi tôi chết đừng đưa tôi ra biển 
Tại đôi mắt đó  
Bài thơ Quê Hương  
Hải ngoại thời nay  
Vào thu  
Khắc khoải sầu vương  
Mỗi độ thu về 
Tôi sinh ra giữa ḷng cộng sản 
Mẹo nhớ Hỏi - Ngă  
Thu viễn xứ  
Hoa cúc vàng
Sư tử giận chi?  
Vết cũ nặng ḷng …  
Lấy bút làm vũ khí  
Mùa thu viễn xứ 
Con đường Việt Nam  
Bao giờ là bây giờ  
T́nh hờ  
T́nh thơ anh viết cho em  
Đỏ khoe giàu!  
Bồ đào mỹ tửu 
Buồn tiễn biệt  
Công cầm dù  
Nhà 
Hoàng Kiều nghị quyết  
Ngóng về đất Mẹ
Trời đất quỷ thần!  
Đêm lạnh trong tù  
Rơ ra chân chính, ngụy tà!  
Hữu xạ tự nhiên…  
Cảnh đời  
Đủ rồi ai ơi!  
Bến yêu  
Trải ḷng với người thương binh đồng đội cũ  
Trở giấc mơ hoa  
Nhớ màu hoa tím 
Ta sẽ về thăm lại núi sông !!  
Dân cần vần ngân!  
Hạt lúa ra đi 
Rồi sẽ m áp em ơi!
Lục bát giă từ  
Bài thơ của một anh thương binh. Cay đắng, ngậm ngùi !  
Đi t́m thiên thai  
Đêm mơ hồi quốc 
Cháu chắt chúng ta  
Ngoan đạo  
Vô vọng  
Dáng t́nh  
Tuyệt t́nh ca  
Xuyến xao  
Đă đến đường cùng
Anh yêu em
Nắng tươi thật hồng
Giữ t́nh
Tạ ơn em
Liên lạc
Mưa ướt tràn ḷng thương nhớ…  
Đánh địch  
Nhớ miệt vườn  
Yêu ai 
Đỉa? 
T́nh Cha 
Đại lộ kinh hoàng  
Vận nước, ḷng dân  
Nhớ làm sao nhớ  
Vườn Tao Ngộ  
My Father  
Dại ơi là dại!  
Khét tiếng  
T́nh khúc yêu em  
Em bước qua cầu  
Nỗi buồn hải ngoại  
Cướp nhà xây mộ  
Rác
Yêu & Nhớ em
Chân dung tình yêu
Người lính Cộng Ḥa
Một nửa muốn tṛn
Trách chi nàng bỏ
Vĩnh biệt thâm t́nh
Trăn trở tháng Tư
Nhớ Má  
Em luôn cười hiền  
Mong ai kia  
Bạn dại cho họ khôn  
Tâm ư t́nh chung  
Tim ai sao mà lạ?  
Quân nhân chưa hề cựu  
Bạn hết thân  
Tháng 5 nhớ Mẹ  
Vu Lan nhớ Mẹ 
Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười  
Khuyên em  
Mẹ đưa con vào lớp vỡ ḷng 
Hôm nay không ăn mặn  
Cúng Mẹ  
Cởi, cỡi  
Tiên học "Bác", hậu học ngu
Kẻ ở người đi
Tuổi trẻ VN
Cộng
Ai giết dân?  
Ai rách bằng dân! 
Ai cặn bả?  
Biệt Hồ Trường  
Con sẽ đưa Mẹ về...  
Khỉ khô 
Cho trọn vần thơ 
Tri ân Quân Y, Hải Quân... QLVNCH

Trong mơ nhớ mộng 
Cầu siêu 
Trăng đời thay cảnh 
Nghe lính tâm sự 
Ái quốc 
Về thăm mộ chàng 
Thơ để tặng 
Yêu! 
Tha thiết yêu em 
Bài thơ không cần tựa  
Không bi quan

Thương em hoài! 
Tôi sẽ về 
Viết cho Minh Bảo 
Hướng thiện 
Hương trà Blao 
Sao mà thương 
Mưa
Ai đ̣i?  
Bao nhiêu "chân dài"?  
Suối vàng, suối bạc chẳng ham!  
Nghĩa trang buồn 
Cám ơn em chuyển lửa  
Ai nhớ ai  
Người lính Việt Nam Cộng Ḥa 60 năm nh́n lại  
Ước vọng xuân về  
Bệnh này…hết thuôc chữa ! 
Lễ t́nh yêu  
Biết lúc nào yếu  
Nếu ai có hỏi  
Bài thơ không đề tựa
Cảnh tù xưa và em bây giờ !  
Mùng bảy mới bắt đầu xuân  
Xót nàng thơ xuân  
Hương xuân 
New Year of the Pig wishes 
Có một niềm riêng  
Chút ư t́nh xuân  
Ai?  
Hương ngoại  
Tân xuân  
Tết miền Trung  
Hoan hô Tông Tông một phát !  
Khi về với đất  
Hồn thơ lai láng  
Lang băm cộng hành nghề  
Toàn dân cả nước hăy vùng lên !  
Ĺ x́ nhau một chữ "Thương" 
Toàn tướng "tâm tư" táo tợn
Biếm t́nh
Xin trả tôi về
Đạp xe ṿng quanh xóm
Có đảng hay đảng có...  
Ngu !!!  
Rượu hẹn cuối năm  
Anh chưa về, không nghĩa là lỗi hẹn  
Ước ǵ được nấy!  
Mày lại về "Ăn Tết"  
Mai con lớn
Đế kinh điêu tàn
Tâm thư gửi đồng bào hải ngoại
Buổi học cuối cùng
Nhờ ơn bác, đảng phe ta !
Vô thần sao lắm đạo?
Đi cùng
Thơ viết trong mùa lễ  
Chạnh ḷng tôi nhớ bóng quê xưa 
T́nh yệu trả lại trăng sao 
Thiền xuân

Tân niên ở quê nhà