XÓT NÀNG THƠ XUÂN

Con c̣n biền biệt phương xa
Mồng Ba tưởng tượng: quê Nhà ra sao?
Ai c̣n, ai mất? Ôi chao
Tấm ḷng ấm áp thuở nào D́, Cô!

Mực thơ là nước mắt khô
Lưu vong đă đếm đủ phô nỗi buồn!
Bốn mươi năm, lệ vẫn tuôn
Thương ơi thương quá cội nguồn tang thương!

Thanh niên: bợm nhậu đầy đường,
Công an, cán bộ: toàn phường dâm ô,
Trung ương: chuyên rước giặc vô,
Cục nào Cục nấy: Hán nô trầm trồ!

Quê hương trưng đỏ cờ Hồ
Mà dân đen đủi, cơ đồ ngả nghiêng
Bắc Nam lúc nhúc láng giềng
Đỏ Tàu, đỏ Việt trống chiêng vang lừng.

Ai người đuổi giặc, lệ rưng,
Ai khua chiêng trống tưng bừng Triệu Trưng,
Xuân nào VẠN PHÚC phục hưng,
Tết nào thịnh vượng dân mừng: AN KHANG?
🌺
Hướng về, thương nhớ xóm làng
Tâm con thương nước, xót Nàng Thơ Xuân!

Ư Nga
Mồng Ba Tết Kỷ Hợi, 7.2.2019