Đế kinh điêu tàn

*

Bước chân thời chinh chiến
Ta thường đi đó đây
Giặc thù ma ẩn hiện
Quê hương đạn bom cày…

Một lần ra xứ Huế
Đầu thu năm bảy hai
Thê lương khôn xiết kể
Phi trường kín quan tài.!

Phi cơ vừa đáp xuống
Pháo giặc đă đón chào
Trời mây mù ảm đạm
Mắt Huế đỏ thương đau!

Đâu phải đi du lịch
Mà viếng cảnh thần kinh
Giặc thường xuyên pháo kích
Bên lằn ranh tử sinh…

Ta đứng nh́n sóng biển
Vỗ về bờ Thuận An
Ngược ḍng trang sử Việt
Gió biển c̣n thở than !

Phát súng đầu tiên đă
Mở đường cho chiến chinh
Trăm năm phải nô lệ
Thảm thương cho quê ḿnh !!

Nh́n lá cờ tổ quốc
Phất phới Phú vân Lâu
Lỡ loang đầy vết đạn
Xương trắng đỏ máu đào!

Cùng chung ḍng máu Việt
Bắc Cộng quá dă man
Tết mậu Thân kinh khiếp
Đầy xác lũ tử Nam…!!

Đề kinh xưa cổ kính
Hương Giang với Ngự B́nh
Áo dài trường Đồng Khánh
Nón bài thơ gợi t́nh …

Bây giờ là tang tóc
Mắt đỏ buồn khăn tang
Lệ không c̣n để khóc
Thảm trạng quá kinh hoàng…

Một tháng ta đến Huế
Mưa nhảo đất thần kinh
Thê lương quên không dễ
Giặc tàn sát dân ḿnh …

thylanthảo