Mai Con Lớn

 
Bài thơ đă làm đau thắt ḷng người trước vận nước điêu linh của dân tộc Việt

Mai con lớn khắp nơi toàn người Hán
Tiếng Việt ḿnh, nói nhỏ nhé con ơi
Dù ḿnh sống trên quê hương, đất Tổ
Nhưng ai đông hơn sẽ thành chủ, con à!

Mai con lớn lấy chồng sao tránh khỏi
Bọn Hán kia t́m mọi cách “gieo ṇi”
C̣n trai Việt thoát sao đời nô lệ?
Chẳng biết lúc nào mất nội tạng, con ơi!

Mai con lớn, chữ ḿnh con quên hết
Khắp nơi nơi toàn kiểu chữ tượng h́nh
Sử sách Việt sẽ ngày càng mai một
Ai nhớ từng có Âu Lạc với Văn Lang!

Mai con lớn đến nơi nào cũng cúi
Xứ ḿnh nhưng chẳng dám ngẩng cao đầu
Vào quán xá nhớ nép ḿnh trong góc kẹt
Đừng tranh ăn với lũ đói bên Tàu!

Mai con lớn những nơi nào đẹp nhất
Hạ Long, Ninh B́nh, Đà Lạt, Phong Nha…
… và nhiều chỗ con đừng héo lánh
Người Việt ta không tới đó nữa con à!

Mai con lớn những kinh đô, thành quách
Những tượng thờ tiên tổ, các Hùng Vương
Những ngôi miếu tôn vinh Bà Trưng, Bà Triệu
Sẽ bị đập tan, lăn lóc giữa hoang tàn!

Mai con lớn, đồ ăn toàn bẩn, độc
Của ngon đều bị tước hết con ơi
Mai con lớn biển, sông, hồ nhiễm độc
Nước thải phương xa không ngớt đổ về!

Mai con lớn xin con đừng ̣a khóc
Hận tiền nhân sao nỡ để cháu con ḿnh
Sống trong ḷng giặc thở không dám thở
V́ thời của mẹ cha, ai cũng chỉ muốn “được yên b́nh”!

Mai con lớn xin con đừng hờn trách
Tổ tiên hèn với giặc, ác với cháu con
Con hăy hiểu ngày hôm nay ai cũng nói
“Ta không đ̣i được đất th́ để con cháu ta đ̣i”!

Mai con lớn xin con đừng phẫn hận
“Ngày xưa giặc chưa vào sao câm nín, im ru?
Nay giặc ở khắp mọi miền bờ cơi
Bắt cháu con đ̣i, nghe có lọt tai không?!

Mai con lớn, thôi mẹ không nghĩ nữa…
Chỉ mong b́nh minh đến thật mau…
Và tất cả chỉ là cơn ác mộng
Xin Thiên cơ ban tặng một phép màu…

Vô Danh