Noel Cali và Noel Trại Tù Cà Tum.

Buổi tối giữa tháng 12 lành lạnh. Đă sắp tới Noel. Quận Cam, nơi tôi ở, mấy hôm nay thiên hạ đua nhau đi mua sắm tưng bừng. Trên các cột điện ngoài đường, đă lấp lánh những dây kim tuyến. Ngay trong khu tôi ở, mấy căn nhà hàng xóm đă giăng những hàng dây điện nhấp nháy trên các cây cao trước nhà và dưới những gờ mái nhà, bất chấp các cơn gió Santa Ana đang hung hăn thổi những cành lá dừa của nhà hàng xóm cuộn tung về một bên.

Nh́n sự quằn quại của hàng lá dừa, đột nhiên tôi thấy chúng giống như làn tóc của ai đang xỏa tung trong gió rồi chợt liên tưởng đến thân phận lênh đênh của những người phụ nữ, vợ các người tù cải tạo, lúc đi thăm nuôi tù tại các trại tù từ Nam ra Bắc, tóc tai cũng rũ rượi. Lúc lên thác xuống ghềnh, khi xe đ̣, xe trâu hay lội bùn, leo dốc, gồng gánh mang cho chồng chút lương thực để sống sót qua những năm tháng tù ngục, người vợ tù cải tạo địu trên lưng cả tâm hồn Việt Namvà những nét đẹp tuyệt vời của t́nh yêu, t́nh chồng vợ mà chỉ người phụ nữ Việt Nam mới có thể thực hiện được. Những thiên bi hùng ca của các chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa, thật ra, không thể so sánh với những thiên trầm ca của các bà vợ chiến sĩ. Có những câu chuyện nhỏ nhoi, không ghi chép trong lịch sử, nhưng lại có sức mạnh hơn ngàn viên đạn trái phá, v́ nếu không có các người vợ nuôi tù đó, th́ số người chết bệnh, chết đói trong các trại tù tập trung sẽ tăng lên rất nhiều. Có thể nói, các bà vợ nuôi tù chính là một lực lượng vô danh nhưng cảm tử, đă che chở và bảo vệ cho cả trăm ngàn lính Cộng Ḥa, từ đó, ḍng quân sử mới có thể ghi chép lại lời khai của các nhân chứng sống sót trong các trại tù khổ sai từ Nam ra Bắc.

Cùng với cơn gió lạnh Santa Ana và cũng từ ḍng suy tưởng lan man này mà tôi chợt nhớ lại ba mùa Giáng Sinh đầu tiên với cá nhân tôi trong hai trại tù cải tạo: Trảng Lớn và Cà Tum. Năm 1975, tôi ngồi tù ở Trảng Lớn. Sau vài tháng lao động,tù nhân tự dựng lều lên để ở, đi đào ḿn, phá lô cốt lấy “ki” sắt cho cai tù làm dao, làm dụng cụ lao động, th́ có những tay gọi là cán bộ quản giáo đến tẩy năo anh em chúng tôi. Trong số đó có môt tay tự xưng là tổng quản giáo, mỗi buổi chiều, sau khi chúng tôi làm lao động khổ sai về, th́ đến lều chúng tôi mà nói huyên thuyên trên trời dưới đất, nhưng cái ư chính cũng chỉ quanh đi quẩn lại có “các anh là ngụy quân, ngụy quyền, lầm đường lạc lối, phản bội dân tộc, Trời không dung, đất không tha, nhưng cách mạng thông cảm với các anh, cho các anh cơ hội để học tập, mà chuộc lại lỗi lầm…” Chúng tôi ngồi xếp bằng trên các tấm trải làm bằng bao cát, mệt mỏi và đói, mắt nhắm mắt mở, ḷng thầm nhủ: “kệ cha nó, nói ǵ th́ nói, ḿnh cứ nín thở qua sông, chờ cơ hội phục hận.” Nhưng v́ bản tính ba gai, ương ngạnh, nên thỉnh thoảng tôi phát pháo, phản đối hắn. Như khi tay này nói bậy về đạo Công giáo: “Các anh mê tín dị đoan để cho mấy thằng cha cố, linh mục nó dụ dỗ làm bậy. Lễ lạy ǵ mà đang lễ lại tắt hết đèn đi! Để sờ mó nhau hả?”, tôi giơ tay đ̣i phát biểu. Hắn hất hàm: “Nói ǵ? Nói đi!” Tôi b́nh tĩnh nói: “Anh nói sai rồi, chúng tôi không có tắt đèn để sờ mó nhau. Trong lễ Phục Sinh, nhà thờ tắt hết đèn để thể hiện việc Chúa chết, sau đó lại bật nến lên, để chỉ việc Chúa sống lại. Thế thôi! Làm ǵ có chuyện tắt đèn để sờ mó?” Tay cán bộ này không lư luận được, liếc nh́n tôi hậm hực rồi chuyển sang chuyện khác.

Một lần nữa, hắn nói: “Mấy anh biệt phát là tội ác to lớn lắm, v́ được điều chuyển đi làm gián điệp, ŕnh ṃ quân đội giải phóng!” Tôi lại giơ tay, sửa lưng hắn: “Điều này anh nói không đúng! Danh từ biệt phái mà chúng tôi sử dụng là để chỉ những người đang ở trong Quân đội, v́ lư do chuyên môn mà được chính phủ cho bỏ quân đội trở về hành chánh, làm việc như môt người dân sự, chứ không có nhiệm vụ làm gián điệp như các anh.” Tên tổng quản giáo giận sôi lên, tuy nhiên v́ nhiệm vụ phải “tẩy năo” chúng tôi, nên cố nhịn tôi, nhưng đến lần phát biểu thứ ba của tôi, th́ hắn để tâm trả thù. Buổi tối hôm đó, những cơn gió lạnh của tháng 12 thổi vào làm chúng tôi run lên trong mấy tấm khoác làm bằng bao cát, nghe tên này thao thao bất tuyệt nói về “Bác Hồ và ḷng nhân ái”, tôi bất chợt giơ tay lên, nói: “Nghe anh nói về ḷng nhân đạo của bác, của đảng, tôi có ư kiến. Bây giờ là tháng 12, sắp đến lễ Giáng Sinh. Nếu thật sự đây là trường cải tạo, anh phải cho người Công giáo chúng tôi dự lễ Giáng Sinh. Tôi biết ở trại bên, có rất nhiều tuyên úy. Nếu anh đồng ư cho chúng tôi dự nghi thức này, th́ nhờ anh liên lạc với bên trại bên, cho một vị tuyên úy đứng giữa sân làm lễ cho chúng tôi. Sẽ không có giảng, không nói một lời nào hết. Được không?” Tên tổng quản giáo nghe tôi nói th́ ngơ ngác, suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Được! vài ngày nữa, tôi tŕnh lên cấp trên rồi cho anh biết!” Sau khi tan hàng, anh em xúm lại, lo lắng: “Ông gan quá! Thế nào chúng cũng trả thù!” Tôi cười: “Có Chúa lo liệu, chẳng sợ!” Thực tế, xẩy ra đúng như anh em dự đoán. Chừng 2 hôm sau, mới 5 giờ sáng, chưa có ai dậy, một tên vệ binh bước vào, huơ mũi súng về tôi: “Anh kia! Lên văn pḥng làm việc!” Tôi ngồi dậy, và b́nh tĩnh đi theo tên vệ binh. Qua vài khúc quanh lắt léo, đến môt pḥng không có đèn, chỉ có ánh mặt trời mới mọc, tôi thấy tay tổng quản giáo đứng chờ sẵn trong đó. Tôi nhún vai, bước vào. Tay kia nh́n tôi soi mói một lúc, như muốn tra tấn tôi bằng mắt một lúc rồi hỏi với giọng khác hẳn ngày thường:

-Mày đẻ ở đâu? Cha mẹ mày tên ǵ? Làm nghề ǵ? Mày có bao nhiêu anh em? Mấy thằng là ngụy?

Tôi trả lời từng câu hỏi một, với một thái độ thản nhiên làm tên kia dần dần nóng máu. Bất ngờ hắn gầm lên:

-Tao nói cho mày biết! cách mạng đă tha mạng sống cho chúng mày rồi, chứ vào tay tao th́ tao cắt cổ hết lũ chúng mày! Đạo đức cái đéo ǵ! Mày đ̣i đi lễ, đi lạy hả? Địt mẹ! Mấy cái thằng tuyên úy đúng ra là phải treo cổ hết. Chúng nó là lũ ác ôn, chuyên dấu súng trong áo ḍng, rồi dí súng hăm hiếp người ta. Địt mẹ cả ḷ nhà chúng mày! Vào tù đây rồi mà c̣n đ̣i đi xem lễ. Địt mẹ chúng mày!

Nói xong, hắn hùng hổ xông tới, vung tay, vung chân, coi tôi như cái bao cát để tập đấm đá. Giây phút đầu tiên, với bản tính con nhà vơ, tôi đă định phản công, nhưng chợt nhớ đến một câu châm ngôn quan trọng mà tôi đă dặn ḷng ḿnh trước khi bước vào cổng trại tù: “Phải chịu nhục như Câu Tiễn ngày xưa, không để cho chúng bắn chết ḿnh, ḿnh sẽ mất cơ hội...” V́ thế, tôi trân ḿnh chịu trận, không đánh trả và cũng không cất tiếng. Tên tổng quản giáo đánh măi th́ cũng hả giận, hắn ngưng tay, hầm hầm nh́n tôi, thấy tôi tỉnh bơ chùi máu miệng, hắn quát: “Cút ngay! Về trại!”

Tôi không nói một câu nào, chỉ quay lưng đi ra. Về đến lều tù, thấy anh em đang lúi húi mỗi người mỗi việc, không ai ngước lên nh́n ḿnh, có lẽ có tên gác nào đang ŕnh ṃ đâu đó, tôi thở dài, ngẩng mặt nh́n lên trời, thầm ghi trong ḷng một Giáng Sinh đầu tiên trong tù, không được ở gần những người thân yêu, chỉ gần đấm đá và súng đạn. Sau đó, tên Tổng Quản Giáo không thấy xuất hiện nữa mà có một tên khác đến thay.

Giáng Sinh năm 1976. Rừng Cà Tum, Tây Ninh.

Mùa Noel năm ấy, tôi ở gần một anh bạn vốn là tu xuất, có nhiều liên hệ với các vị Linh Mục. Để đáp lại việc tôi sang láng của anh mỗi buổi tối, để kể chuyện “chưởng” cho anh và các bạn nghe (hồi đó, tôi kể 2 bộ chuyện đắc ư nhất: Lộc đỉnh Kư và Đồ Long Đao tức Cô Gái Đồ Long, liên tục mấy năm liền), nên anh đặc biêt mời tôi đến dự lễ Noel tại nhà bếp, nơi anh làm quản bếp. Việc làm lễ trong tù này là chuyện đại kỵ, nếu “ăng ten” báo cáo là bị đập dập xương, cho nên anh chỉ mời tôi và hai người bạn thân tham dự. Tối 24 tháng 12 năm 2016, bốn người chúng tôi ngồi chúi trong một xó bếp, chụm đầu vào với nhau, đọc kinh. Anh bạn có dấu được một cuốn Thánh Kinh nhỏ xíu bằng bàn tay, đưa cho tôi đọc phần sách Thánh, c̣n anh đọc Phúc Âm. Dưới ánh sáng leo léo của một ngọn nến nhỏ đặt giữa trung tâm, chúng tôi đọc kinh mà dàn dụa nước mắt. Nỗi nhớ nhà da diết, nhớ Chúa, nhớ nhà thờ, nhớ những đêm Noel bừng sáng thành phố Saigon làm chúng tôi không ai cầm được cơn khóc nghẹn ngào. Những giọt nước mắt cứ thay nhau nhỏ xuống sàn đất đầy bụi tro tưởng như những tiếng đàn Piano thánh thót trong một buổi lễ nào đó, nơi có đôi mắt người yêu long lanh, có hơi ấm gia đ́nh và hạnh phúc. Chúng tôi đọc kinh cầu nguyện xong, mà không ai đứng dậy, cứ chụm đầu vào nhau măi mà thổn thức. Một lúc sau, nghe có tiếng người ho hắng đâu đây, bốn người chúng tôi vội đứng dậy, tản đi, về láng của ḿnh cũng chỉ để nằm mà nhớ và khóc gần như suốt đêm.

Giáng Sinh năm 1977.. Cũng trong rừng Cà Tum.

Hồi ấy, chúng tôi phải đi đốn cây làm đường cho xe bộ đội đi, làm nhà cho quản giáo, vệ binh. Rừng Cà Tum có ít cây lớn, mà tràn ngập các loại Le, tức là một giống trúc, nhưng đặc ruột. Giống cây Le này lại sinh trưởng theo h́nh nấm, nghĩa là chúng tập họp với nhau thành từng bụi cao, ngọn tre mỏng uốn ṿng xuống, tỏa ra bốn phía làm thành những cây nấm khổng lồ, rỗng ruột, cao từ 5 đến 7,9 mét. Chúng tôi thường hái măng Le ở trong ruột nấm bằng cách ḅ sát xuống đất, vạch ngọn tre ra, trườn vào tận trung tâm và cắt những măng le dài ngoằng như cây nến, đem về nấu ăn thay thịt cá. Tôi suưt chết ở một trong những cây nấm khổng lồ này, bây giờ nghĩ lại vẫn c̣n sợ. Hôm đó, tôi cũng ḅ vào hái măng. Đang trườn ḿnh sát đất, trên lớp lá le dầy, hí hửng v́ vừa thấy có vài ngọn măng cao bên trong, chợt tôi lạnh ḿnh, tay chân tê cứng, v́ ngay trước mặt tôi, cách đầu tôi chừng 4,5 gang tay, một cái đầu rắn lục trong đống lá, bất ngờ ngóc lên, xanh lè! Cặp mắt rắn nh́n trừng trừng vào mắt tôi. Môt cảm giác lạnh buốt đột nhiên chạy từ đầu xuống chân. Tôi thầm nghĩ: “Thế là ḿnh sắp chết rồi! Chỉ một cử động nhỏ, là cái mỏ rắn sẽ cắm phập vào trán ḿnh!” Tôi biết là giống rắn sẽ mổ vào bất cứ vật ǵ cử động, một chớp mắt cũng có thể làm nhiệt độ trong không khíthay đổi và con rắn sẽ phản ứng bằng cách là phóng nọc độc nằm ngay trong hai cái răng nhọn cong cong kia vào cái vật cử động đó… Loại nọc độc của rắn lục xanh này rất mạnh, chỉ vài phút là cong người, dẫy chết, nhất là lại bị trúng ngay vào đầu, trung tâm thần kinh! Nghĩ đến đó, cả cơ thể tôi căng cứng lại. Tôi cố dùng hết sức mạnh tinh thần của ḿnh để cố căng mắt ra, không dám chớp, đồng thời, thầm thĩ cầu nguyện: “Lạy Chúa, cứu con! Lạy Chúa, cứu con!” Có lẽ v́ lời cầu nguyện của người sắp chết đă được nhận lời, một sức mạnh vô h́nh đă giữ cho mắt tôi không chớp trong một thời gian rất lâu, một khoảng thời gian mà tôi tưởng chừng như dài vô tận, đến khi con rắn kia từ từ hạ đầu xuống và trườn đi…

Khi thấy con vật kinh khiếp kia đă đi khỏi, tôi thở ra và từ từ chuồi ngược người ra ngoài bụi. Hồi tưởng lại, tôi thấy chưa bao giờ tôi bị một cơn sợ hăi như thế, nhất là với giống rắn, là giống mà tôi ghét nhất, từ hồi ở rừng, đă 3 lần, vừa thấy có rắn là tôi rượt theo, đập chết, và mang về nấu cháo… Một lần, tôi đă đánh nhau với một con rắn Hổ Chúa, dài đúng 3 thước từ đầu đến đuôi, sau nhiều lần nhẩy tránh nọc độc nó phun ra, tôi đă chụp được đuôi nó rồi lấy chân đạp lên lưng nó, nhưng v́ thân nó dài quá, nên không gây ảnh hưởng ǵ. Tôi vội nhặt một khúc tre ngắn đập nát đầu nó, bất chấp cái đuôi dài gần 2 thước kia quật dẫy tung bụi. Mang con rắn hổ chúa này về nhà, mấy người bạn tôi xúm lại xem và sau đó là những giây phút tê mê với nồi cháo rắn… Nhưng giây phút vừa qua, chỉ có một con rắn dài không đến 1 thước mà tôi sợ đến tê cứng… Nỗi sợ ấy đă theo tôi về lán, và hạ gục tôi, khiến tôi lên cơn sốt ṛng ră gần 3 ngày mê man…

Trở lại với mùa Giáng Sinh Cà Tum. Hôm đó, tôi cùng hai người bạn rủ nhau chui vào trong bụi le, đọc kinh, xem lễ. Bạn tôi có mang theo một hộp nhỏ đựng Bánh Thánh. Ba đứa chúng tôi ngồi xổm trên đất và đọc sách Thánh, Phúc Âm và cầu nguyện. Sau đó, bạn tôi cho chúng tôi rước lễ. Điều không ngờ là vừa rước lễ và cầu nguyện xong, ba đứa mới ngẩng đầu lên th́ một tên vệ binh lách ḿnh vào, chĩa súng vào chúng tôi và quát to:

-Ba tên này làm ǵ ở đây?

Tôi trả lời:

-Chúng tôi mới vừa chặt cây xong, mệt quá, vào đây nghỉ chút rồi ra làm tiếp.

Tên vệ binh hầm hừ nh́n chúng tôi, rồi hất hàm:

-Ra làm đi! Không được ngồi đây!

Chúng tôi nhún vai, cười kh́ rồi đứng dậy. Tạ ơn Chúa! Đă xong một lễ Giáng Sinh trong tù…

Mấy chục năm trôi qua như giấc mơ. Năm nay, trong khí lạnh của mùa Đông, tôi bồi hồi nhớ lại những khuôn mặt bạn thân, nhiều người đă mất tăm tích, có thể chết trong biển Đông, một số trôi giạt đất nước nào, không biết bao giờ mới gặp lại..

Mùa Giáng Sinh 2017,
Chu Tất Tiến

 


VĂN CHƯƠNG

2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


C̣n nhớ không em?  
Trên đồi Tăng Nhơn Phú
Remember!
Cánh chim non
Đốt sách
Buổi tựu trường  
Đêm trắng  
Nước mắt trong cơn mưa  
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Tướng giữ thành
Những tử sĩ không cần ai gọn hồn
Viết về những anh hùng trong tù cải tạo
Tuyển tập tháng Tư đen
Quốc Hận và tội ác CS


I’ll be home for Christmas  
Kư ức về Hoàng Sa và HQ10  
Vợ hiền
Dạy con  
Lễ hội sinh nhật  
Chọn lựa  
BS Đặng Tuấn Long  
Nhạc vàng kho tàng âm nhạc Việt Nam
Bài ca kinh hoà binh  
Môt thoáng ngậm ngùi  
Đường về không xa
Năm mươi hai năm hội ngộ
Người tù chung thân vượt ngục  
Vá đường
Chăn gà  
Một người làm quan  
Tôi xin đưa em đến hết cuộc đời

Thuyền đi đâu, về đâu?  
Chiếc đàn piano màu gụ đỏ
Hữu tâm, vô tâm  
Mẹ cài cho con đóa hồng  
Những mùa Trung Thu  
Thầy Trân  
Tháng Tư nhớ bạn
Trại Thanh Cẩm và gịng sông Mă  
Trái tim Bồ Tát  
Người Hạ Sĩ Nhứt
Lá thư t́nh trong cặp
Người pháo binh già...
Thức trắng đêm nay!
Mặt trận Xuân Lộc - Sư Đoàn 18 BB - Tuyến thép  
Mừng Phật Đản, chúng con ca vui đón chào  
Làm việc cho Tín Nghĩa Ngân Hàng 1970-1973  
Người chiến sĩ không quân phục  
Tôi cưới vợ 
Buổi họp mặt vui vẻ  
Cơi bụi hồng
Chiều buồn biên giới  
Mùa đi tù!  
Nếu có thể đi về quá khứ, tôi sẽ thăm đất nước tôi  
Người Mẹ thời chiến 
Má tui  
Các phi vụ nhớ đời - 44 năm nh́n lại 
Người nữ tu trong cô nhi viện Pleiku 
C̣n thương rau đắng …  
Ngày lễ Mẹ 
Tâm thư người bạn trẻ 9X về ngày 30/4 
Yểm Trợ Hạm Cần Thơ HQ 801: Không bỏ anh em
Mai vàng nở muộn  
Người về có nhớ thương binh?  
Từ những trang thơ 
Tự tử đi anh em! Tao không đầu hàng!  
Chuyện trên QL 20  
Phóng sự cộng đồng hậu duệ VNCH

Mùa xuân xứ người, mùa quốc nạn xứ ta  
Tôi viết cho anh hùng Lư Tống  
Bỗng dưng anh tới  
Để nhớ một thời...  
Những ngày cuối cùng của cuộc chiến  
Trong nỗi khốn cùng   
Giờ phút cuối cùng
Quảng Trị đất đợi về  
Phụng Dực, trận đánh để đời  
Buổi họp mặt vui vẻ  
Trạm cuối cuộc đời
Nhớ nhà  
Khép lại núi rừng  
Dưới bóng mát của lá cờ "Ba Que"  
Nhức nhối con tim  
Trái tim cao cả  
Hạt tình hồi sinh  
Hai con khỉ già 
T́m chốn thanh b́nh
Đêm xuân Đà-Lạt  
Chuyện hai người phi công VNCH và Bắc Việt  
Đại gia ở Mỹ  
Chỉ c̣n nỗi nhớ  
T́nh huynh đệ trong một thời binh lửa
Tàn một cuôc chơi
Sự ra đời của bài hát "Thuyền Viễn Xứ"
Việt cộng: Ngụy, Ác và Hèn Hạ!  
Phi vụ "Ong Chúa" 14-4653 cuối cùng

Một cái Tết khó quên  
Tr/Tá Lê Văn Ngôn trấn thủ Tống Lê Chân như thế nào?  
Vơ Ân và tôi  
Người thiếu phụ ôm cốt chồng ...
Cựu DB Lý Quý Chung, một người khách đặc biệt  
Hạnh Phúc… Rơi  
Bông Mồng Gà  
Rồi người lính có về không?  
Tạ ơn Thiên Chúa !  
Tuổi mực tím trong thời ly loạn
Sao mà mít ướt
Những chuyện ngày xưa
Chân dung người lính VNCH
Con chuột
Cuối nẻo đường đời
Ngậm đắng nuốt cay
Những muà xuân năm cũ
Ơn đời chứa chan  
Câu truyện t́nh trong quân ngũ  
Trong lâu đài kỷ niệm  
Người nữ tù và giải Nobel  
Đùa của tạo hoá  
T́nh anh em
Họp mặt “Về Đây Anh” và Cọp Biển
Hy sinh và mờ nhạt
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mẹ Nấm và các bà mẹ Việt Nam
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH  
Con c̣n nợ ba
Cái bằng... lái xế !  
Một Trung đội Trưởng Nghĩa Quân  
Vài kỷ niệm với thầy Nguyễn Văn Trường  
Con búp bê của mẹ 
Sự c̣n mất của một người em
30 Tháng 4 và tiếng chó sủa đêm phía sau nhà
Ngụy
Tháng Tư ngậm ngùi
Người khôn "Đi học" - thằng ngu dại đời
Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài G̣n
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975
Cha Tôi, chết không cần quan tài
Cô Giáo Ngụy Người Huế  
30 tháng Tư: chuyện quên, chuyện nhớ  
40 năm (1978-2018) nhớ lại chuyến vưọt biển...  
Huế, tôi và Mậu Thân  
Hương  
1 đồng giấy, 7 đồng phở  
Vui buồn với UH1  
H́nh-tượng người LÍNH qua ḍng nhạc Việt  
Khoe chữ  
Chiếc áo bà ba In h́nh chữ Hỷ
Chiện khó tin mà có thiệt....  
Truyện hai h́nh ảnh một đời người  
Có đêm nào buồn bằng Đêm Ba mươi  
Nén hương ḷng cho một người vừa đền xong nợ nước  
Tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông  
Tiếng ngáy làm tôi yên tâm
Đêm xuân nào tôi đến thăm anh  
Quê hương của tôi  
Chim trời bạt gió 
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Nó và biến thiên cuộc đời

Có những mùa xuân
Chuyện người tóc bạc sớm
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Các ngày tết ở VN trong năm 
Nói chuyện về con chó nhân năm Mậu Tuất 
Những người lính Dù bị lăng quên 
Gói trọn mảnh t́nh quê vào đ̣n bánh tét....  
Người đưa thư  
Danh Tướng Ngô Quang Trưởng và Tôi
Chọn tuổi xông nhà đầu năm