CUỐI NẺO ĐƯỜNG ĐỜI

Xin thắp nén hương ḷng cho vong linh người bạn thân trót lầm đường lạc lối. Đến cuối đời, dẫu ăn năn cũng đă muộn màng.

Tôi buông tờ báo xuống bàn, ngồi im lặng suy ngẫm về cái chết của người bạn thân vừa mới đọc qua . Hắn với tôi là bạn rất thân từ thuở c̣n là sinh viên ở Sài g̣n hơn năm mươi năm về trước. Cái chết đă xảy ra đột ngột, kỳ lạ khiến tôi đau buồn lẫn hoài nghi. Hai vợ chồng anh ta từ Sài g̣n ra vùng biển Miền Trung nghỉ mát. Buổi sáng họ ra bờ biển thật sớm. Chồng than đói bụng. Vợ về nhà làm đồ ăn điểm tâm. Khi trở lại, chị vợ không thấy chồng đâu! Sau đó, người ta phát giác hắn bị chết đuối! Dư luận bàn tán khá nhiều. Theo một giả thuyết, hắn đă bị các “đồng chí thù địch“ thanh toán, ḥng che dấu những mờ ám trong công việc làm ăn. Giả thuyết khác cho rằng hắn “ghiền” nước biển, muốn tắm biển một ḿnh để tự do vẫy vùng. Rồi chẳng may bị sóng ngầm cuốn đi. Có thể hắn đă chết như thế. Bởi đă lâu hắn nằm nhà, nghe bà vợ ch́ chiết, đành phải im lặng, ngâm câu thơ của Thế Lữ để tự an ủi: “Gặm một khối căm hờn trong cũi sắt, Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua”!

Nhưng tôi không nghĩ cái chết của hắn đơn giản như thế. Làm sao một kẻ tật nguyền, với nửa người bại xụi (bán thân bất toại), đi đứng không vững, một ḿnh dám xuống biển bơi lội ? Dẫu hắn là tay bơi lội giỏi ở vùng “Nha Trang là miền quê hương cát trắng “ của hắn. Theo tôi, có lẽ nỗi thất vọng chán chường, niềm cô đơn hiu quạnh của những năm tháng về chiều của kẻ tật nguyền đă đưa đến cái chết bi thảm của hắn. Chúng tôi thân nhau từ lâu lắm, hơn năm mươi năm trước! Hồi ấy, khoảng năm 1963, bộ tứ chúng tôi gồm có: hắn (tự Đỗ Béo), một gă họ Trần (tự Giáo sư Anh văn); một gă họ Nguyễn ( tự Vơ sĩ Tề Thiên ), và tôi (tự Nhà Thơ Đen). Có lần chúng tôi đến tham dự tiệc trà sinh nhật của người yêu gă họ Trần tại tư gia sang trọng của nàng. Để làm đẹp ḷng giai nhân, chúng tôi thi nhau ca hát , kể chuyện vui…Riêng hắn (chàng Đỗ Béo) đă say sưa ngâm bài “Màu Tím Hoa Sim” của Hữu Loan: “Nàng có ba người anh đi bộ đội/ Những em nàng c̣n chưa biết nói/ Khi tóc nàng xanh xanh/ Tôi là người chiến binh xa gia đ́nh/ Yêu nàng như t́nh yêu em gái …” Hồi ấy những loại thơ sáng tác ở Miền Bắc như thế vẫn c̣n hạn chế phổ biến trong dân chúng. Nghe hắn ngâm những câu thơ sặc mùi VC ấy, tôi đă nghi ngờ trong tư tưởng hắn đă có một khúc quanh quan trọng rồi! Sau này đọc báo tôi mới biết người cậu hắn là tay VC nằm vùng, kêu gọi và có kèm theo lời hăm doạ hắn phải về hoạt động cùng với ông ta.

Khoảng năm 1964 hắn tham gia biểu t́nh bạo động trước Viện Hoá Đạo, và bị bắt. Sau đó hắn trốn thoát và được một nữ cán bộ VC nằm vùng - đội lốt sinh viên Văn Khoa Sài g̣n - che dấu, rồi t́m cách đưa vào mật khu. Theo lời tâm sự của hắn với tôi bốn mươi năm sau, chính người nữ sinh viên “tiến bộ” này đă “giác ngộ” hắn, chiêu dụ hắn vào “bưng” để kết nghĩa vợ chồng , phục vụ “tổ quốc XHCN”! ****

Đầu năm 1968, ba người trong bộ tứ chúng tôi tŕnh diện quân trường Quan Trung ; rồi chín tuần sau, vào quân trường Thủ Đức. Sau đó chúng tôi chia tay nhau đi phục vụ tại các Quận, Tỉnh ở Vùng 2 và vùng 3 VNCH. Trong khi đó, Đỗ Béo -người bạn thân trong bộ tứ chúng tôi - đang “nằm vùng cát trắng, ngủ cồn rêu xanh” trong một mật khu nào đó của VC.

Thế rồi lịch sử sang trang, Sài g̣n thay ngôi đổi chủ. Vợ chồng hắn theo chân VC -cầm cờ Mặt trận GPMN tiến vào chiếm đóng Sài g̣n, thủ đô VNCH. Doàn quân “Giải phóng Sài g̣n” hôm ấy - mà khởi đầu 30 năm trước là đơn vị “Giải Phóng Quân” của Việt Minh, với gậy tầm vông và súng mút-cờ-tông, đă đi cướp chính quyền Quốc Gia Việt Nam tại Hà Nội do Thủ tường Trần Trọng Kim lănh đạo. Nay đoàn quân “Giải phóng Miền Nam” mà thực chất là Quân Đội Nhân Dân Việt Cộng, hănh diện cỡi xe tăng T54 do Liên Xô viện trợ, mang giày Tàu, mặc quân phục Trung Cộng, từ Miền Bắc vào húc đổ cổng Dinh Độc Lập, tuyên bố “hoàn toàn Giải Phóng Miền Nam”. Trong khi Đỗ Béo đang say sưa ca khúc “Tiến về Sài G̣n ta quét sạch giặc thù…, th́ ba người bạn “ngụy” của hắn cũng như hầu hết sĩ quan, công chức bên “thua cuộc” bị “Uỷ Ban Quân Quản” cho “ăn quả lừa” vĩ đại. Và cũng như họ, tôi bị đưa vào trại “cải tạo” trong Nam, rồi ra Bắc ra Bắc, chịu cảnh tù khổ sai biệt xứ! Măn tù, hú vía, tôi trở về với gia đ́nh ở Sài g̣n! Vợ chồng rưng rưng nh́n nhau, mừng mừng tủi tủi. Mừng v́ c̣n được trông thấy nhau. Vợ c̣n thấy được chồng - một” bộ xương cách trí” c̣n đủ sức lê gót từ miền rừng núi sông Mă về đến thành phố Sài g̣n. Chồng c̣n thấy được người vợ già trước tuổi, lam lũ bán buôn để nuôi đàn con. Cha c̣n gặp được những đứa con gầy nhom, lấm lét nh́n người đàn ông ốm nhom bơ phờ … mà phải gọi bằng bố!

Hôm ấy vợ tôi có kể lại một chuyện bất ngờ khi tôi c̣n ở ngoài trại tù ngoài Bắc. Một hôm, nàng đang loay hoay cắt thịt heo cho Hợp Tác Xă tiêu thụ Phường, một cán bộ đầu đội mũ cối, vai mang xà cột (túi xách đeo vai) ghé vào chào hỏi:

-Chị nhớ tôi không ? Tôi là bạn thân của anh Đinh đây? Ảnh về chưa chị? Cho tôi gởi lời thăm ảnh nhé!

Vợ tôi bối rối v́ không biết người cán bộ ấy là ai, bèn đáp: -Dạ, cám ơn anh. Xin cho biết quư danh để khi nhà tôi trở về, tôi sẽ nói lại…

Tay cán bộ trả lời như một bạn thân t́nh:

-Chị cứ nói có cán bộ Ba T. thăm hỏi, anh ấy biết ngay…

Kể xong câu chuyện bất ngờ ấy, vợ tôi đưa mắt nh́n tôi ngạc nhiên. Có lẽ nàng nghĩ: “ Trước năm 1975, tôi là “gián điệp nhị trùng” cho VC hay sao mà có bạn thân là cán bộ Ba T” ?. Tôi lắc đầu , không biết người đó là ai ?

Một buổi chiều, tôi đang đi lang thang ngoài phố , hy vọng gặp bạn thân chỉ cho một công việc làm. Bỗng tôi thấy một gă trung niên mặc đồ cán bộ VC màu xanh cứt ngựa, đội mũ cối, mang túi xách trên vai, đi xăm xăm về phía tôi. Vốn là một kẻ đă từng “nằm gai nếm mật” trong trại tù gần nửa thập niên, nay gặp một “cán bộ cách mạng” đang xốc tới như muốn gây sự, tôi đành tránh qua một bên. Tôi tự nhủ, “tránh voi chẳng xấu mặt nào”! Nhưng hắn chận tôi lại, cười cười , nói nói như bạn quen thân:

-Ông bạn “nhà thơ đen” họ Đinh đây phải không?

Vốn mang tâm trạng “kinh cung chi điểu”, tôi dè dặt hỏi:

-Xin lỗi, cán bộ là ai mà biết tên thân mật bạn bè đặt cho tôi?

Hắn cười hềnh hệch, ra vẻ “đàn anh” của “bên thắng cuộc”, đáp:

-Không nhớ mặt tôi sao? Tôi , Ba T. đây!

Nh́n khuôn mặt mập tṛn , đôi mắt cười híp của hắn, và nhất là sau khi hắn nhắc lại với giọng thân t́nh: “ Cái tên thân mật của ông , hồi đó tôi đặt chớ ai?”, tôi mới nhớ ra. Tôi bớt đi tâm trạng “kinh cung chi điểu” vốn đă trở thành “phản ứng tâm lư Parlow” lúc c̣n trong Trại, bèn bắt tay hắn, mỉm cười:

-À! Anh là Đỗ Béo, c̣n gọi là Đỗ Sữa phải không?

Hắn cười, gật đầu và mời tôi vào quán cà phê gần đó để “mừng buổi tái ngộ”!

****

Đó là chiếc quán bán cà phê sinh tố, với bàn nghế tươm tất, có trang hoàng đèn màu - có lẽ là quán “cà phê đèn mờ” sinh hoạt chính yếu về đêm”! Khách hàng tương đối đông, nhưng không ồn ào như trong một quán b́nh dân khác. Người bạn cố tri họ Đỗ của tôi khệnh khạng đi trước vào quán, tôi theo sau. Chiếc nón cối - vốn không hợp chút nào với khuôn mặt mập mạp, trắng trẻo của hắn - vẫn ngự trị trên đầu; cũng như chiếc xắc cốt cán bộ vẫn lủng lẳng trên vai khi hắn vào quán. Hắn thong thả ngồi xuống, đưa mắt nh́n quanh, im lặng . Rồi quay sang hỏi tôi cộc lốc:

-Ông uống ǵ?

Tôi đáp ngắn gọn:

-Cho tôi cà phê đen!

Hắn quay ra nh́n cô chủ quán ngồi ở bàn tính tiền, búng tay gọi :

- Cà phê đen, hai ly xây chừng. Một b́nh trà nóng.

Đoạn hắn quay lại hỏi tôi về cuộc sống hiện tại…Thấy hắn có vẻ không nồng nhiệt khi gặp lại bạn cố tri- và nhất là không hỏi ǵ về những năm đi tù “cải tạo” của tôi…nên tôi chỉ đáp lại vài câu hỏi bâng quơ của hắn. Cuối cùng trước khi chia tay hắn bảo tôi:

-Tôi đang phục vụ ở pḥng Công Thương Nghiệp Quận Nhất. Nếu ông cần ǵ cứ vào đó t́m tôi…

Khi cô gái “phục vụ” đem tấm giấy tính tiền đến bàn, hắn cầm lấy chăm chú đọc. Đoạn hắn nhíu mày nh́n cô bé, hỏi lớn:

-Quán này có bán lưỡi lam không ?

Cô bé ngơ ngác, không hiểu người khách “cán bộ” hỏi ǵ mà có vẻ bực ḿnh như thế?

Cô chủ quán ngồi xa theo dơi, thấy không khí có vẻ căng thẳng ở bàn người khách cán bộ đang lớn tiếng kia. Cô bèn đi nhanh đến trả lời thay cô bé:

-Dạ không, ở đây chỉ bán cà phê sinh tố, chớ có bán dao lam đâu, thưa cán bộ?

Người bạn cố tri hiền lành của tôi năm xưa, nay bỗng lộ rơ diện mạo một “ cán bộ cách mạng” khi hắn nổi nóng dằn tấm giấy tính tiền xuống bàn. Đoạn hắn nh́n cô chủ quán gằn từng tiếng:

-Không bán dao lam mà sao giá cắt cổ quá vậy? Hai ly cà phê đen nhỏ xíu mà tính đắt như thế này à?

Rồi không đợi cô chủ quán giải thích, phân trần... hắn rút ví, trả tiền. Trước khi rời quán, hắn lừ mắt nh́n cô chủ, giọng đe dọa: -Coi chừng đó nhé! Bán quá giá tôi ra lệnh đóng cửa đấy!

Tôi đứng im như trời trồng. Bao nhiêu cặp mắt trong quán quay sang phía bàn tôi- Người bạn cán bộ Ba T mời tôi vào quán uống cà phê, rồi to tiếng đ̣i đóng cửa tiệm và ra khỏi quán rồi. Tôi c̣n đứng đây để nhận những cái nh́n trách móc,- và có thể khinh miệt nữa!

Cuối cùng tôi bước ra khỏi bầu không khí ngột ngạt, ngượng ngùng đó. Và khi đi qua bàn tính tiền, cô chủ nh́n tôi cười gượng gạo: - Tôi có tính đắt ǵ đâu mà ông cán bộ bạn của chú đ̣i đóng cửa quán….Dẹp quán th́ lấy ǵ mà sống? Không lẽ đi kinh tế mới sao?

Tôi cố mỉm cười thông cảm hoàn cảnh của cô chủ quán. Đoạn chào cô và bước nhanh ra khỏi quán như để dấu cảm xúc khi nghe những lời than thở đau buồn của cô. Nó như tiếng thở dài áo năo của người dân lao động Sài g̣n đang sống dưới sự hà khắc của một chế

độ luôn tự hào “ V́ nhân dân quên ḿnh ḿnh, v́ nhân dân hy sinh”, như trong bài ca “V́ nhân dân ta quên ḿnh” của một nhạc sĩ Miền Bắc.

****

Mười năm sau, tôi rời Việt Nam đi định cư ở Mỹ. Một lần tôi có đọc bài viết về cuộc đời của những kẻ “ăn cơm Quốc gia, thờ ma Cộng sản”, tôi sực nhớ đến hắn, người bạn cố tri thời sinh viên 1963. Hắn đă đón gió trở cờ theo VC với bí danh Ba T. Tôi lẩn thẩn tự nghĩ, có lẽ hắn lấy bí danh này v́ cho rằng là nghề “mua quan bán chức” cũng ngon như miếng “Paté” chăng?

Cách đây hơn năm, nhân khi về thăm Mẹ già ở Sá g̣n, cậu em trai có hỏi tôi: -Anh có người bạn nào tên Ba T. không? Tôi sực nhớ đến hắn, hỏi lại em tôi: -Có! Nhưng sao chú biết Ba T. Chú em tôi mỉm cười, giọng bí mật: -Vợ anh ta ngày xưa là sinh viên Văn khoa, từng sinh hoạt văn nghệ tranh đấu với tụi em. Hôm trước cô ta nghe chồng nói về người bạn thân họ Đinh, nên có liên lạc hỏi em và mời anh đến nhà chơi.

Tôi nghe người em nói thế, chắc hẳn sẽ gặp lại người bạn cố tri mập mạp, khỏe mạnh như đă gặp anh ta ở quán cà phê “ dao lam” khi tôi mới đi tù về ...

Chiều hôm sau, người em chở tôi đến thăm vợ chồng Ba T . Xe chúng tôi dừng lại trước một căn nhà hai tầng, thoáng mát, khang trang ở ngoại ô thành phố. Em tôi hướng dẫn lên lầu giới thiệu với một người đàn bà mập mạp, đang ngồi trước hiên nhà chăm chú đọc đọc, viết viết…Rồi chú em ra xe đi làm, hẹn chiều tối trở lại đón tôi. Người đàn bà- vợ của Đỗ Béo - quay vào trong lên tiếng báo có khách đến thăm…

Trong khi chờ Ba T. sửa soạn ra gặp bạn cũ, tôi nh́n chị vợ hắn đang chăm chú viết như không để ư ǵ đến khách của chồng. Tôi hỏi một câu xă giao:

-Chị viết ǵ mà say sưa thế? Làm thơ hay viết hồi kư vậy?

Vợ Đỗ Béo ngẩng mặt lên hănh diện đáp:

-Tôi đang viết “Lịch sử Việt Nam Dưới Nhăn Quang Cách Mạng”!

Ngừng một chút như để tôi “nắm bắt” được tầm quan trọng trong công tác vĩ đại của ḿnh, chị ta nh́n tôi nói tiếp:

-Dưới ánh sáng của chủ nghĩa Mác-Lê Nin, lịch sử Việt Nam do tôi viết phải khách quan, có lập trường cách mạng… anh à!. Các anh nên về giúp chúng tôi, kiến tạo đất nước được phồn vinh, đem lại ấm no hạnh phúc cho nhân dân….

Nhưng tôi chưa kịp đáp trả những lời tuyên truyền “địch vận” của người nữ cán bộ VC nằm vùng tại Sài g̣n trước năm 1975 , đă thấy một người đàn ông gầy ốm từ trong nhà chậm răi đi ra. Nửa thân người của hắn bất động; một tay duỗi thẳng cứng đơ; một chân kéo lê theo mỗi bước của chân kia. Hắn đến gần tôi nở nụ cười gượng gạo:

-Chào anh. Có phải anh Đinh đây không? Xin lỗi tôi thay áo quần hơi chậm, để anh chờ lâu… Mời anh vào trong nhà ḿnh nói chuyện tự nhiên hơn…

Tôi sững sờ nh́n người bạn một thời mập mạnh, béo tốt, giờ đây đă tàn tạ như một thân cây sau cơn băo tố. Những năm ở Mỹ, tôi nghe nói đường đời của hắn kể từ những năm 80’ đă lên cao như diều gặp gió. Nhất là khi bà vợ hắn trúng thầu những công tŕnh xây cất lớn của thành phố…Lại nghe nói từ khi có tiền, hắn ăn chơi vung vít như các cán bộ có chức có quyền. Cũng ăn nhậu thả dàn, cũng say sưa suốt sáng. Nhưng từ khi bị tai nạn xe gắn máy, khiến hắn bị bán thân bất toại th́ đường đời của hắn kể như xuống dốc! Như xe đứt thắng tuột dốc vậy. Giờ đây hắn trở thành chiếc bóng thảm hại của chính hắn trước đây!

Tôi nắm lấy bàn tay c̣n cử động của hắn:

- Nghe anh bị tai nạn nên nhân về VN thăm gia đ́nh, tôi ghé thăm anh đây….

Tôi quay sang bà vợ của hắn, mời cùng chúng tôi ra quán ăn gần đó. Chị ta từ chối, nên tôi lịch sự hỏi thêm:

-Chị cho phép tôi đưa ảnh ra quán uống một ly rượu để mừng ngày tái ngộ nhé?

Như có dịp bày tỏ sự bực tức dồn nén trong ḷng từ lâu, chị ta hằn học nói: -Lại rượu chè! Ba cái thứ đó biến ảnh thành thân tàn ma dại, thành cục nợ của tôi đó anh à! Nhưng thôi được, Việt Kiều rủng rẻng tiền bạc như các anh, mời bạn ăn uống một bữa như vậy là “có t́nh có lư” lắm ! Nhưng đừng cho ảnh uống nhiều quá, kẻo lại làm khổ tôi nữa đấy!

Tôi nh́n người bạn chịu đựng cúi mặt làm thinh. Tôi vội nắm bàn tay c̣n khoẻ mạnh của hắn kéo ra khỏi nhà, lên taxi đến quán ăn do hắn chỉ định . Hắn nh́n tôi, lộ vẻ vui mừng đến cảm động. Tôi cũng vui v́ không c̣n phải nghe những lời chê trách từ người vợ “cách mạng nằm vùng” của hắn, khi bạn chồng đến viếng thăm.

Bây giờ tôi thấy hắn nhũn nhặn hơn lần gặp mười lăm năm trước. Tôi để hắn gọi món ăn, thức uống thoải mái. Mục đích để hắn thấy bạn bè cũ vẫn mến thương, quan tâm đến hắn, cho dù trước đây hắn “trở cờ”, trốn chạy sang bên kia chiến tuyến, chống lại cái xă hội đă nuôi dưỡng hắn bằng cuộc sống tự do, no ấm… ****

Hắn ăn uống ngon lành. Vừa tợp một hơi rượu bia, hắn vừa cười vui , nhắc lại những kỷ niệm thời chúng tôi c̣n là bạn thân dưới mái trường chuyên nghiệp ở Sài g̣n. Hắn c̣n nhớ tên nhiều bạn trong lớp, hỏi thăm cuộc sống của những bạn đă định cư ở nước ngoài. Tôi ngồi nghe và nhận thấy hắn nói chuyện có vẻ thân mật hơn lần gặp nhau trước đây. Tuy nhiên hắn không đả động ǵ đến những năm tháng “cải tạo” khốn khổ nhục nhằn mà các “đồng chí” của hắn đă áp đặt lên tôi, cốt trả thù sau khi chúng tôi thua cuộc. Hắn cũng không hề nhắc đến thời gian hắn trốn vào mật khu, theo lời dụ dỗ của ngựi nữ cán bộ VC nằm vùng đội lốt sinh viên Văn khoa, sau này là vợ hắn.

Theo tiết lộ của chú em tôi, vợ chồng hắn hiện nay rất giàu có. Mới đây có mua thêm ngôi nhà ở bờ biển một tỉnh miền Trung để nghỉ mát. Tôi chợt nghĩ: liệu hắn có được vợ dúi cho một ít tiền để bồi dưỡng tấm thân gầy c̣m, bệnh tật của hắn không?

Thấy hắn uống hết chai bia Heineken, tôi gọi thêm thức ăn và một chai bia nữa. Tôi thương cảm nh́n hắn, kể chuyện vui để hắn ăn uống thoải mái. Bỗng nhiên hắn đặt chai bia xuống bàn, nh́n tôi , giọng buồn buồn tâm sự:

-Cám ơn anh đă nghĩ đến tôi, ghé thăm tôi. Đă lâu lắm rồi, tôi chẳng gặp người bạn nào. Từ khi tôi bị thương tật, chẳng có ai đến thăm tôi, kể cả những bạn thời sinh viên trước

ngày “giải phóng” . Ngay cả những “đồng chí” mà tôi từng phục vụ đắc lực, cọng tác làm ăn… Tất cả đều quay mặt lẫn tránh tôi hết, anh ạ!

Hắn ngừng nói, nâng ly uống thêm một hơi nữa, đoạn nói tiếp:

-Tôi cô đơn lắm anh Đinh à! Chẳng có ai để tâm sự, chẳng có người bạn nào đến chơi để ḿnh ra quán “lai rai ba sợi” như hôm nay. Ngồi nhà măi, buồn chán quá. Đôi khi tôi tự hỏi: ḿnh phấn đấu học hành để làm chi? Ḿnh tranh đấu cho một xă hội công b́nh, cho hạnh phúc nhân dân để làm chi? Đến khi ḿnh bị tai nạn nằm một chỗ, chẳng ai liên lạc, chẳng ai đến thăm cả. Ḿnh đă bỏ gia đ́nh bè bạn, trốn vào mật khu để “nằm gai nếm mật”. Bây giờ các “đồng chí” đều ngoảnh mặt làm ngơ. Thậm chí bạn cũ thời sinh viên cũng khinh ghét tôi - mặc dù sau ngày “giải phóng” tôi cố t́m cách giúp đỡ vài bạn gặp hoàn cảnh khó khăn, cuộc sống bế tắc.

Hắn càng uống , càng tâm sự “ḷng tḥng”, với giọng thiết tha, đau khổ… Cuối cùng hắn nh́n tôi và như chợt nhớ điều ǵ, hắn rút từ túi áo một mảnh giấy ghi số nhà , số điện thoại của hắn và đưa cho tôi. Hắn nói thêm:

-Nhờ anh về bên đó nói lại với các bạn cũ thời sinh viên rằng thằng Đỗ mập bây giờ cô đơn, buồn bă, nhớ anh em lắm. Đây là địa chỉ nhà, số điện thoại di động của nó. Nếu anh em có về Việt Nam, xin ghé thăm để uống với nó một ly, để nhớ lại kỷ niệm những ngày xưa thân ái …

Nói xong hắn cúi đầu, ôm mặt khóc rưng rức …

**** Tôi nh́n ra đường. Trời đă bắt đầu tối ! Trong quán, ánh đèn toả sáng mờ nhạt, tăng thêm vẻ cô đơn thảm năo của hắn. Người bạn thân của tôi khoảng năm mươi năm trước, đă có một thời trai trẻ đầy nhiệt huyết hăng say, mà nay trông gầy ốm thảm hại. Hắn đang uống ly rượu đắng cay pha lẫn giọt nước mắt đau buồn. Hắn có ăn năn thống hối v́ đă đi sai đường lạc lối chăng? Hay chỉ biết tự an ủi một cách tuyệt vọng như nhạc sĩ phản chiến họ Trịnh đă thốt lên trong ca khúc “Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng”: Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng/ Nắng vàng phai như một nỗi đời riêng…” . Tôi không thể biết rơ nỗi ḷng của hắn, chỉ phỏng đoán sau khi đọc báo nói về cái chết bí ẩn của hắn mà thôi.

Chốc nữa đây, sau khi chia tay, hắn về nơi căn nhà chất chứa nỗi buồn phiền của hắn, để nghe bà vợ ch́ chiết hàng ngày bên tai hắn. Ngày xưa, hắn là “cục cưng” của người nữ cán bộ VC nằm vùng ở Sài G̣n, sau khi đă chiêu dụ được hắn vào bưng biền hoạt động cho VC, sát cánh với cô ta. Sau ngày “giải phóng”, khi đă thăng quan tiến chức, hắn trở thành “cục vàng”, để vợ hắn cậy thế làm ăn phát đạt. Thế mà giờ đây hắn chỉ là “cục nợ”. Chị ta không c̣n chỗ dựa để có “đối tác làm ăn”, để tiếp tục làm giàu thêm nữa. Mộng làm đại gia để nổi tiếng không thực hiện được, chị ta chuyển qua lănh vực khác để được nổi danh. Đó là viết sử để thành trơở thành “sử gia cách mạng”!

C̣n hắn, đang sống cuộc đời êm đềm với bạn bè , bà con anh em…bỗng dưng từ bỏ tất cả để đi theo người nữ cán bộ nằm vùng kia. Nếu ngày ấy, hắn bị cô ta dụ dỗ trốn vào bưng biền, tham gia “cách mạng” , th́ năm mươi năm sau, khi đă bị bạn bè khinh bỉ, đồng chí quay lưng, th́ hắn bị “Nàng Tiên Cá” mê hoặc, muốn theo nàng để t́m chút an ủi cuối đời. Phải chăng hắn nghĩ: tiếng hát Nhân ngư nơi biển khơi có thể đem lại niềm vui sướng cho hắn, giữa đám bạn bè mới dưới chốn thủy cung?

Tam Bách ĐBT

 


VĂN CHƯƠNG

2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Một cái Tết khó quên  
Tr/Tá Lê Văn Ngôn trấn thủ Tống Lê Chân như thế nào?  
Vơ Ân và tôi  
Người thiếu phụ ôm cốt chồng ...
Cựu DB Lý Quý Chung, một người khách đặc biệt  
Hạnh Phúc… Rơi  
Bông Mồng Gà  
Rồi người lính có về không?  
Tạ ơn Thiên Chúa !  
Tuổi mực tím trong thời ly loạn
Sao mà mít ướt
Những chuyện ngày xưa
Chân dung người lính VNCH
Con chuột
Cuối nẻo đường đời
Ngậm đắng nuốt cay
Những muà xuân năm cũ
Ơn đời chứa chan  
Câu truyện t́nh trong quân ngũ  
Trong lâu đài kỷ niệm  
Người nữ tù và giải Nobel  
Đùa của tạo hoá  
T́nh anh em
Họp mặt “Về Đây Anh” và Cọp Biển
Hy sinh và mờ nhạt
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mẹ Nấm và các bà mẹ Việt Nam
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH  
Con c̣n nợ ba
Cái bằng... lái xế !  
Một Trung đội Trưởng Nghĩa Quân  
Vài kỷ niệm với thầy Nguyễn Văn Trường  
Con búp bê của mẹ 
Sự c̣n mất của một người em
30 Tháng 4 và tiếng chó sủa đêm phía sau nhà
Ngụy
Tháng Tư ngậm ngùi
Người khôn "Đi học" - thằng ngu dại đời
Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài G̣n
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975
Cha Tôi, chết không cần quan tài
Cô Giáo Ngụy Người Huế  
30 tháng Tư: chuyện quên, chuyện nhớ  
40 năm (1978-2018) nhớ lại chuyến vưọt biển...  
Huế, tôi và Mậu Thân  
Hương  
1 đồng giấy, 7 đồng phở  
Vui buồn với UH1  
H́nh-tượng người LÍNH qua ḍng nhạc Việt  
Khoe chữ  
Chiếc áo bà ba In h́nh chữ Hỷ
Chiện khó tin mà có thiệt....  
Truyện hai h́nh ảnh một đời người  
Có đêm nào buồn bằng Đêm Ba mươi  
Nén hương ḷng cho một người vừa đền xong nợ nước  
Tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông  
Tiếng ngáy làm tôi yên tâm
Đêm xuân nào tôi đến thăm anh  
Quê hương của tôi  
Chim trời bạt gió 
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Nó và biến thiên cuộc đời

Có những mùa xuân
Chuyện người tóc bạc sớm
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Các ngày tết ở VN trong năm 
Nói chuyện về con chó nhân năm Mậu Tuất 
Những người lính Dù bị lăng quên 
Gói trọn mảnh t́nh quê vào đ̣n bánh tét....  
Người đưa thư  
Danh Tướng Ngô Quang Trưởng và Tôi
Chọn tuổi xông nhà đầu năm