Bỗng dưng anh tới

Thanh Thản Nhiên

Mấy ngày nay sao thấy chị ḿnh có vẻ không vui, tôi hỏi ḍ:

- Thi cử xong khoẻ hả chị hai?

- Suỵt, mi đừng hỏi lớn. Tao c̣n mấy môn phải thi lại.

- Ba má biết chưa?

- Tao đâu dám khai thiệt, tau nói đậu rồi!

Sau tết Mậu Thân, chị chạy giấy tờ xin du học Bỉ, chẳng hiểu tại sao đi không được. Nếu coi bói, xem chỉ tay chắc chắn thầy tướng sẽ bảo “bàn tay cô không có đường xuất ngoại“. Chị chẳng tin thầy bà nhưng nghe lời bè bạn lên tận Đà Lạt ghi danh vào trường Chính Trị Kinh Doanh. Nơi nầy khí hậu lạnh, cảnh vật nên thơ có khác chi ngoại quốc. Chị an phận học ở đây c̣n được gần gủi về thăm gia đ́nh. Mấy chú ba Tàu giả bộ chê nghề thương gia, nên xếp “Thương“ đứng hạng tư: Sĩ, Nông, Công, Thương, hay họ sợ dân ta bắt chước? Chị tôi đâu mắc mưu nên chọn ngành kinh doanh, kế toán.

- Hoa, ngày mai chở chị đi Thủ Đức chơi không?

- Có ǵ trên đó mà đi?

- Chị muốn thăm anh bạn học ở Quân trường Thủ Đức.

- Đi th́ đi nhưng phải xin phép ba má nha!

Thấy con gái thi cử mệt cần xả hơi, ba má không cấm. Biết có tôi hộ tống nên ông bà an tâm.

Ngày Chúa nhật, quân trường Thủ Đức đông như lễ hội. Gia đ́nh có con đi lính chỉ trông cuối tuần lên thăm thân nhân. Chúng tôi không có ai học nơi nầy nên thấy ḿnh lạc lơng, bỡ ngỡ quá! Chị hai đă hiền, ít nói lại mang tâm trạng “thi rớt“ nữa nên đi bên tôi chị im lặng như tờ. Nhà có con gái lớn ba mẹ hay cấm cung, không cho giao tiếp nhiều nhứt là bạn trai. Anh nào tới t́m, ông già quan sát “bộ vó“ kẻ đó rồi nói “nó không có nhà!" anh chàng gặp tôi than:

- Hoa đi đâu tối ngày, lần nào tới papa cũng nói đi văng hết vậy?

Biết tánh ông tôi phải biện hộ:

- Thi cử tới nơi! Hoa phải “gạo bài“. Nói chuyện tiếp bè bạn mất th́ giờ lắm.

Trước năm 75, đám trẻ chúng tôi muốn hẹn ḥ, gặp nhau thật khó. Anh nào thích trồng “cây si“ th́ đến trường của em mà chờ. Chàng chở nàng tới quán kem có nhạc như quán Gió, quán Mây, quán Tre ngồi nghe nhạc Trịnh đưa hồn theo tiếng hát Khánh Ly nh́n hiện tại mà buồn cho tương lai đất nước.

- Chị hai, bạn chị tên ǵ? Chị có dặn anh ra đón ḿnh không?

- Ảnh tên Sơn, chị không có hẹn. Tại chị buồn muốn đi thăm giải khuây thôi nhưng biết chắc anh Sơn học khoá nầy.

- Trời đất, ḿnh phải tới pḥng tiếp tân hỏi người ta mới được!

Pḥng chỉ dẫn cho tin “anh Sơn đi phép“. Họ tội nghiệp an ủi:

- Để chúng tôi gọi bạn anh Sơn ra tiếp hai cô nhé!

Chờ khoảng mười phút có người tới. Anh sinh viên nầy vừa cười vừa hạ nón sắt trên đầu xuống như để chào:

- Hai cô t́m anh Sơn hả?

Tôi lẹ miệng đáp thay chị:

- Dạ chị em tôi đi thăm bất ngờ nên không gặp

- Hai cô theo tôi ra bóng mát ngồi nghỉ chân. Tôi đang trực gác trên đồi nghe báo vội chạy vào.

Anh nầy kém…lịch sự và thờ ơ với người thứ ba thấy rơ. Biết chị là bạn anh Sơn nên tiếp chị tôi niềm nở lắm, tự giới thiệu:

-Tôi là Tân với Sơn cùng khoá, cùng đại đội nên rất thân nhau.

Chị hai đáp lễ:

- C̣n anh Sơn với tôi học chung trường Đà Lạt. Anh ra trường rồi, ảnh cho hay phải vào quân ngũ và đi khóa nầy.

Lư do v́ sao đi thăm, chị quên kể nhưng c̣n nhớ “tôi nhờ em gái chở đi, không có nó tôi không dám đi một ḿnh“. Theo lẽ nghe như vậy anh phải nh́n qua tôi bắt tay chào mới..sang như Tây, đâu ai cần chào theo kiểu lính làm chi. Anh chẳng màng nh́n tôi hay hỏi ǵ khác, cứ sốt sắng “ga-lăng“ chị tôi như sợ thiếu sót làm anh Sơn buồn? Tôi sốt ruột nói thầm “ḿnh ngồi đây hơi thừa, phải tránh ra nơi khác cho hai người nói chuyện“. Nhưng đi đâu chứ? Tôi như nai vàng ngơ ngác, lần đầu tới quân trường nh́n đâu cũng lạ và cảm động với các gia đ́nh đi thăm lính. Thôi ngồi lỳ xem anh chàng nói chuyện. Có thời gian quan sát diện mạo, tôi thấy anh không giống mấy bạn cùng lớp, cùng trường của ḿnh: họ bộp chộp, môi mép và lém. Ấm ức tôi xen vào gợi chuyện:

- Anh không có chị hay gia đ́nh thăm hay sao?

- Tôi c̣n người chị ở quê. Nhà xa nên không ai đi thăm cả. Vả lại bọn tôi chỉ c̣n hơn tháng là măn khóa rồi.

- Quê anh ở đâu mà xa? Hai bác cũng không thăm anh?

- Ba má tôi ở Long Xuyên.Tôi lên Ság̣n đi học và trọ nhà D́ rồi vô lính luôn.

Đúng là dân Nam kỳ thật thà, không hiểu câu hỏi xa gần của ḿnh. Tôi chỉ muốn biết anh có “người yêu của lính“ hay có vợ chưa thôi. Hơi mừng nhưng không biết tại sao ḿnh mừng. Được trớn tôi hỏi nữa:

- Trước đây anh học ở đâu và làm ǵ?

- Tôi ra luật rồi, ghi danh định học lên ngành Tư pháp nhưng bị tổng động viên. Chúng tôi ở trong khóa 1/72, khóa nầy ai cũng có nghề hoặc tốt nghiệp ra trường hết rồi: Giáo sư, Bác sĩ, Kỹ sư đủ cả.

Bị phỏng vấn chắc mệt, anh mời chúng tôi dạo một ṿng xem quang cảnh trường Bộ Binh. Trong Hội quán SV nhạc vang rền qua các giọng ca tài tử hoặc chuyên nghiệp như Miên Đức Thắng đang học cùng khóa các anh, ban đầu thưởng thức nhạc tôi c̣n nghe hay giờ th́ khác rồi. Tôi chỉ muốn nghe anh Tân nầy nói thôi dù anh không hát. Chốc chốc anh rút gói thuốc Bastos xanh ra hút.

Giờ chia tay tới nhanh quá! Chị hai nhờ anh trao quà lại cho Sơn. Trên đường về người vui nhứt là tôi.

Một tuần trôi qua thật chậm, sáng thứ sáu tôi lên tiếng trước:

- Chị hai, tuần nầy ḿnh thăm anh Sơn nữa nha chị!

- Ủa mi chở chị đi hoài không mệt sao?

- Tại em tội nghiệp chị. Tuần rồi vắng ảnh, chắc tuần nầy được gặp.

- Mi xin phép ba má coi cho đi không!

- Nhưng ḿnh phải mua cái ǵ biếu anh. Nhớ dặn bạn phải chia phần cho anh Tân nữa. Tuần trước ảnh tiếp chị em ḿnh chu đáo quá.

- Dĩ nhiên, anh ấy hiền, vui tánh. Tuần rố đă tiễn chị em ḿnh ra tận cổng.

Chị hai lo phần quà, tôi cũng mua sẵn gói Bastos Luxe để tặng riêng “ai đó“. Quái, b́nh thường tôi rất kỵ thuốc lá, ba tôi không hút sao khiến tôi mua thuốc tặng “người ta“?

Tuần nầy Sơn trực th́ vắng Tân, anh đă đi phép. Chị tôi vui riêng tôi buồn. Lúc nào ḿnh cũng là người thừa hết. À không, ḿnh quan trọng lắm chớ! Ba má giao ḿnh đi hộ tống chị mà! Tàn cuộc thăm, Sơn nhận quà của chị và của tôi. Anh cười tủm tỉm:

- Anh sẽ trao quà tận tay cho hắn, ǵ chớ thuốc hút là hắn thích lắm, nhứt là của người đẹp tặng nữa.

Tôi đỏ mặt cám ơn.

Hai tuần liên tiếp đi thăm “con bà sơ“, tuần thứ ba cả hai bị cấm cung. Chị buồn có tôi để trút tâm sự. C̣n tôi buồn nào dám giải bày. Mà buồn cái ǵ mới được? À, tôi đă khám phá ra, ḿnh bị tiếng sét ái t́nh quất trúng tim.

Sáng Chúa nhật, có bóng một anh SVSQ đứng trước cổng sau khi nhấn chuông. Cửa rào che kín không thấy mặt chỉ thấy từ đầu gối người bên ngoài với màu quần kaki vàng giống như lính. Tôi vội chạy ra xem. Úy trời ơi, không phải Sơn cũng chẳng phải Tân. Anh lịch sự giới thiệu và hỏi:

- Xin lỗi đây có phải nhà cô Nguyệt và cô Hoa không cô?

- Dạ phải, tôi là Hoa em chị Nguyệt.

- Ồ may quá! Anh Tân nhờ tôi trao thơ cho cô.

- Dạ cám ơn, xin mời anh vào nhà nghỉ

- Không được tôi hơi bận, phải soạn hành lư để chiều trở vào quân trường.

Tôi chạy vội lên lầu rút thơ đọc ngấu nghiến:

Chào cô Hoa,

Tôi rất cảm động về món quà nhỏ, dễ thương mà cô tặng. Hôm nay thứ 7, tôi về phép nữa. Đi t́m nhà mong gặp và thăm cô với chị Nguyệt. Tôi đứng trước cổng nhưng không dám nhấn chuông v́ run. Tôi ngồi bên quán đối diện nhà cô đặng uống cà phê và quan sát, mong cô ra cửa để được gặp. Nhà kín cổng cao tường quá tôi ngại.

Cô Hoa ơi! tôi là lính nghèo, là con "bà sơ" nên mấy tháng ở quân trường tôi không có ai thăm viếng hết. Tôi chưa có bạn gái v́ nhát mong cô thông cảm. Có anh bạn về phép, anh ở gần Bà Chiểu, biết rơ đường nhà cô. Mừng quá tôi chạy mau tới nhà Sơn (anh nầy là Sơn ruồi) nhờ hắn đưa thơ tay gấp cho cô, hy vọng ngày mai cô nhận được thơ. Tuần sau tôi về phép nữa. Mong sớm gặp cô và gia đ́nh. Cho tôi gởi lời chào chị Nguyệt. Chúc cô luôn tươi vui.

Chào cô
Tân

Tôi như kẻ nằm mơ gặp giấc mộng đẹp. Cất kỹ thơ trong túi. Trưa yên tịnh lôi ra đọc tiếp. Trong thơ không quên kèm tấm ảnh 4x6. Anh mặc đồ lính phong trần màu rêu, mũ bê-rê đội lệch nhưng nụ cười thật nghiêm khác hẳn lúc tiếp chị em tôi trên quân trường. Có điểm bắt tôi chú ư, anh không gọi chị tôi bằng cô mà đổi lại là chị trơn tru. Lại thêm trái tim bị sét đánh…êm ái. Nhận được gói thuốc của tôi, Tân luôn mang theo trong người. Những đêm trực trên đồi Tăng Nhơn Phú, anh hút thuốc anh mua, thuốc tôi tặng anh để lại nh́n.

Chuyện ǵ sẽ tới đă tới. Cuộc t́nh chớm nở khi chị em tôi dự lễ ra trường của các anh. Hôm đó Trung Tướng Phạm Quốc Thuần đặt tên cho khóa là khóa Phạm Lê Phong (sinh viên khóa trước bị tử trận ở Pleiku). Nh́n anh Tân Sĩ Quan Thủ Khoa khóa đứng đầu hàng quân tuốt kiếm đưa thẳng lên trời, với khí thế hiên ngang. Thét lên lời thề cùng sông núi :

- Chúng tôi những Tân Sĩ Quan khóa Phạm Lê Phong, xin thề:

- Thề rằng luôn trung thành với tổ quốc Việt Nam tự do .

Đồng loạt cánh cánh tay vung lên đáp trả :

- Xin thề .

- Thề rằng quyết tâm bảo vệ tổ quốc non sông trong mọi hoàn cảnh nào !

- Xin thề !

- Thề rằng chiến đấu dưới lá cờ tự do chiến đấu cho dân tộc trường tốn đến giọt máu cuối cùng .

- Xin thề !

Tra kiếm vào vơ, Vị Tân Sĩ Quan Thủ Khoa giương cung bắn bốn phương, tượng trưng cho chí nam nhi tang bồng hồ thỉ, xông pha khắp 4 phương trời 

Tôi không cầm được nước mắt. Đẹp làm sao những người con yêu của Tổ Quốc! Mai nầy các anh sẽ tung bay khắp bốn vùng chiến thuật để làm tṛn trách nhiệm ḿnh vứa nhận lănh.

"Nầy bao hùng binh tiến lên. Bờ cơi vang lừng câu quyết chiến. Bước oai nghiêm theo tiếng súng đi tung hoành. Đi là đi chiến đấu. Đi là đi chiến thắng. Đi là mang mối thù thiên thu…

Cặp t́nh nhân Sơn- Nguyệt đi trước chúng tôi nhưng kết cuộc có duyên mà không nợ. C̣n tôi với Tân, bỗng dưng anh tới tŕnh diện chị em tôi làm chi để tôi trói anh bằng sơi tơ hồng mong manh nhưng không đứt. Cận ngày măn khóa anh thường về phép thăm tôi. Lần đầu vào nhà, qua phút giây rụt rè anh sớm lấy lại phong độ trang nhgiêm như trong quân trường. Có lẽ đối diện với đàn em trong các tuần huấn nhục, anh phải tạo dáng “huynh trưởng" để làm gương. Nay đứng trưóc ba má và tôi, anh bị “méo mó nghề nghiệp“ chăng? Vẻ oai nghi toát ra từ gương mặt, vóc dáng đến bộ đồ đi phép anh đang mặc làm ba má tôi có thiện cảm, nhứt là nụ cười chân thật khi nh́n anh nói chuyện. Anh đến thăm chủ yếu muốn nói chuyện với tôi mà ông ǵa cứ “kỳ đà cản mũi“ hoài. Ông điều tra lư lịch con người ta thật kỹ và làm mất th́ giờ quư báu của chúng tôi nên anh ngồi lỳ tới chiều mới chịu về. Bà già th́ hối các em xách “gà mèn“ ra xe ḿ đầu đường mua vào để anh dằn bụng nói chuyện với con gái bà tiếp. Nhờ vậy cả hai được ba má “chấm đậu“.

Thanh Thản Nhiên



-



 

 


VĂN CHƯƠNG

2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Mùa xuân xứ người, mùa quốc nạn xứ ta  
Tôi viết cho anh hùng Lư Tống  
Bỗng dưng anh tới  
Để nhớ một thời...  
Những ngày cuối cùng của cuộc chiến  
Trong nỗi khốn cùng   
Giờ phút cuối cùng
Quảng Trị đất đợi về  
Phụng Dực, trận đánh để đời  
Buổi họp mặt vui vẻ  
Trạm cuối cuộc đời
Nhớ nhà  
Khép lại núi rừng  
Dưới bóng mát của lá cờ "Ba Que"  
Nhức nhối con tim  
Trái tim cao cả  
Hạt tình hồi sinh  
Hai con khỉ già 
T́m chốn thanh b́nh
Đêm xuân Đà-Lạt  
Chuyện hai người phi công VNCH và Bắc Việt  
Đại gia ở Mỹ  
Chỉ c̣n nỗi nhớ  
T́nh huynh đệ trong một thời binh lửa
Tàn một cuôc chơi
Sự ra đời của bài hát "Thuyền Viễn Xứ"
Việt cộng: Ngụy, Ác và Hèn Hạ!  
Phi vụ "Ong Chúa" 14-4653 cuối cùng

Một cái Tết khó quên  
Tr/Tá Lê Văn Ngôn trấn thủ Tống Lê Chân như thế nào?  
Vơ Ân và tôi  
Người thiếu phụ ôm cốt chồng ...
Cựu DB Lý Quý Chung, một người khách đặc biệt  
Hạnh Phúc… Rơi  
Bông Mồng Gà  
Rồi người lính có về không?  
Tạ ơn Thiên Chúa !  
Tuổi mực tím trong thời ly loạn
Sao mà mít ướt
Những chuyện ngày xưa
Chân dung người lính VNCH
Con chuột
Cuối nẻo đường đời
Ngậm đắng nuốt cay
Những muà xuân năm cũ
Ơn đời chứa chan  
Câu truyện t́nh trong quân ngũ  
Trong lâu đài kỷ niệm  
Người nữ tù và giải Nobel  
Đùa của tạo hoá  
T́nh anh em
Họp mặt “Về Đây Anh” và Cọp Biển
Hy sinh và mờ nhạt
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mẹ Nấm và các bà mẹ Việt Nam
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH  
Con c̣n nợ ba
Cái bằng... lái xế !  
Một Trung đội Trưởng Nghĩa Quân  
Vài kỷ niệm với thầy Nguyễn Văn Trường  
Con búp bê của mẹ 
Sự c̣n mất của một người em
30 Tháng 4 và tiếng chó sủa đêm phía sau nhà
Ngụy
Tháng Tư ngậm ngùi
Người khôn "Đi học" - thằng ngu dại đời
Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài G̣n
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975
Cha Tôi, chết không cần quan tài
Cô Giáo Ngụy Người Huế  
30 tháng Tư: chuyện quên, chuyện nhớ  
40 năm (1978-2018) nhớ lại chuyến vưọt biển...  
Huế, tôi và Mậu Thân  
Hương  
1 đồng giấy, 7 đồng phở  
Vui buồn với UH1  
H́nh-tượng người LÍNH qua ḍng nhạc Việt  
Khoe chữ  
Chiếc áo bà ba In h́nh chữ Hỷ
Chiện khó tin mà có thiệt....  
Truyện hai h́nh ảnh một đời người  
Có đêm nào buồn bằng Đêm Ba mươi  
Nén hương ḷng cho một người vừa đền xong nợ nước  
Tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông  
Tiếng ngáy làm tôi yên tâm
Đêm xuân nào tôi đến thăm anh  
Quê hương của tôi  
Chim trời bạt gió 
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Nó và biến thiên cuộc đời

Có những mùa xuân
Chuyện người tóc bạc sớm
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Các ngày tết ở VN trong năm 
Nói chuyện về con chó nhân năm Mậu Tuất 
Những người lính Dù bị lăng quên 
Gói trọn mảnh t́nh quê vào đ̣n bánh tét....  
Người đưa thư  
Danh Tướng Ngô Quang Trưởng và Tôi
Chọn tuổi xông nhà đầu năm