Tháng bảy. Mùa hạ. Cali đầy nắng ấm!

Vancouver, Canada, cũng có Little Saigon.

Little Saigon ở Nam Cali có khác hơn, có nhiều thứ về Sài G̣n ḿnh, có khách sạn mang tên Little Saigon, và Little Saigon ở Cali rất… Sài G̣n!

Nắng hạ Cali năm nay hơn cả nắng ấm. Nắng gay gắt, hừng hực hơi nóng của sa mạc. Sáng sớm, cái nóng đă oi nồng trong không khí, trong hơi thở. Mới 5 giờ sáng, bên ngoài pḥng trọ đă có tiếng ồn ào. Tiếng xe rời khách sạn, tiếng người ta rôm rả chào gọi nhau ngoài sân, tiếng bạn bè rù ŕ tâm t́nh với nhau, khi ngồi hút thuốc lá, trên các băng ghế dọc hành lang… Quanh đây, nghe người ta nói với nhau bằng tiếng Việt, hầu như hoàn toàn nói tiếng Việt Nam, nghe rất là Việt Nam; lắm lúc, cứ tưởng như ḿnh đang ở Việt Nam và… rất nhớ Việt Nam!

Cali, Little Saigon, dễ làm khách ly hương từ nơi phương xa về đây, thêm xao xuyến, nhớ về nơi ḿnh đă phải ra đi. Nhớ thương ray rứt và ước mơ một ngày về. Mơ ước dài hơn 40 năm nay: Mơ một ngày về thăm lại Sài G̣n, thăm lại quê hương sạch bóng cộng thù.

Cho dù người ta có lịch sự giữ ư tứ đến mấy, những âm thanh thân thuộc ấy, cũng dễ dàng đánh thức người lạ chỗ và lạ giường, làm trăn trở giấc ngủ vốn ngắn ngủi, khi tuổi về già. Trăn trở gợi dậy nỗi nôn nao chờ sáng, để được gặp lại bạn bè. Bạn bè ḿnh đây, những chàng trai trẻ cùng trang lứa; từ thời c̣n hồn nhiên, chân bước thênh thang trong tuổi học tṛ, thời “Học Sinh” của Huy Cận:

“Họ sống b́nh yên, bước lặng thinh.
Không nghe hoa bướm gọi bên ḿnh.
Hừng hờ đi giữa hương yêu mến
Chân bước chưa khi rộn ái t́nh.

Vậy đó bỗng nhiên mà họ lớn,
Tuổi hai mươi đến, có ai ngờ!
Một hôm trận gió t́nh yêu lại
Đứng ngẩn trông vời áo tiểu thơ.”


Vậy đó, biết bao tuổi trẻ đă lớn trước khi “tuổi hai mươi đến”.

Họ lớn thật nhanh!

Họ lớn, khi đoàn quân xa chạy lên đồi Tăng Nhơn Phú, đưa họ cùng bạn bè vào bên trong Cổng Số Một, của trường Bộ Binh Thủ Đức. Họ vụt lớn, trong tiếng hô đón chào đầy t́nh huynh đệ của Huynh Trưởng: “Chào mừng Đàn Em!”

Đoạn đường chiến binh đầu đời, trên chiếc quân xa đưa vào quân trường, thật êm đềm, lướt qua phố phường b́nh yên, thanh thản; nhưng qua đi nhanh chóng quá. Mới đấy, trong phút chốc, tất cả an vui, hồn nhiên của tuổi trẻ đă tan biến; c̣n lại là ngỡ ngàng, ngơ ngác. Từ Sài G̣n lên Thủ Đức, chỉ một đoạn đường ngắn hơn mười cây số; bây giờ sao cách xa quá. Trên đây, trên đồi Tăng Nhơn Phú, thơ mộng chỉ c̣n trong mộng mơ. Một thời tuổi trẻ “sống b́nh yên, bước lặng thinh” bên áo tiểu thư, trong phố phường với những chiều nên thơ…. Tất cả, giờ chỉ c̣n là những ngậm ngùi, xa vời. Tất cả, đă xa cách bên ngoài cổng quân trường.

Cái ǵ đó trong không gian, vô h́nh nhưng hiện hữu, làm ngàn con tim của tuổi trẻ đứng nghiêm đây mà sao lao chao, rung động. Đàn Em thừa hiểu:

Hết rồi, thời của chàng tuổi trẻ với những hứa hẹn, hẹn ḥ!

Hết rồi, tuổi học tṛ với thơ mộng, mộng mơ!

Bóng mát và hàng bă đậu bên Vũ Đ́nh Trường, trông giống như những cây bă đậu trên con đường học tṛ; nơi tuổi mới lớn lăng mạn khắc tên, với yêu thương và hứa hẹn. Thế nhưng, tuổi trẻ không c̣n thời gian và tâm trí, để bồi hồi ngắm nh́n hàng cây t́nh tứ, để “đứng ngẩn trông vời áo thư”. Thời khắc này, tuổi trẻ chỉ c̣n biết đứng ngẩn ngơ, nh́n các Huynh Trưởng của ḿnh mà hồi hộp chờ lịnh.

- Thao diễn… Nghỉ!

- Nghiêm!

- Đàn Em… CHUẨN BỊ?

- …. sẵn… sàng!

Tuổi học tṛ, học chữ đầy cả trang sách. Thế nhưng, chỉ có hai chữ “sẵn sàng” quen thuộc, từng nghe, từng nói; vậy mà Đàn Em bỡ ngỡ, lập bập, rời rạc, đứa nói trước, đứa hô sau. Càng lúc, Đàn Em càng thấy ḿnh vụng về, từ bước đi, cách đứng; ngỡ ngàng tập nghe và ngơ ngác tập nói, sao cho vừa ư Huynh Trưởng.

Huynh Trưởng chỉ huy thất vọng:

- Huynh Trưởng chưa nghe!

Như nhận được lịnh, toán Huynh Trưởng hướng dẫn, đang đứng ngoài hàng, ào ạt ùa vào, thi nhau rầy rà, nạt nộ rối rít. Mấy câu ngắn, nghe tương tự như nhau, nghe vang dậy khắp Vũ Đ́nh Trường:

- Đàn em c̣n yếu đuối quá!

- Yếu đuối quá, mấy “ÔNG”!

- Hô lớn lên coi, mấy “ÔNG”!…”

- …!

“ÔNG”!... “ÔNG”!... “ÔNG”!... “ÔNG”!...

Đàn Em nghe quanh ḿnh ồn ào, căng thẳng, kinh khiếp. Khi th́ ḿnh bị gọi là “Đàn Em”, khi th́ được gọi thành “Ông”! Thế nhưng, chữ “ÔNG” của Huynh Trưởng, thật sự, không hề làm cho các “ÔNG” tuổi trẻ trong hàng, thấy tự hào hănh diện v́ ḿnh được gọi là “ÔNG”! Trái lại, nó làm cho lớp da mặt thư sinh của tuổi trẻ thêm đỏ hồng, xấu hổ.

Thật vậy. Đàn Em thất vọng với chính ḿnh!

Đàn Em đứng yên nhận trách nhiệm.

Tiếng la rầy của Huynh Trưởng, mỗi người một câu, dồn dập, ồn ào, ào ạt rồi im bặt. Vũ Đ́nh Trường lặng im.

- “Hô LỚN lên!”

Huynh Trưởng căn dặn, rồi nghiêm nghị nh́n khắp Đàn Em:

- Đàn Em… CHUẨN BỊ?

- Sẵn sàng!

Tiếng đáp “Sẵn sàng!” của đàn em gọn gàng, rơ ràng hơn. Đàn em mỉm cười, khi nghe được tiếng hô của ḿnh có đồng loạt với bạn bè. Thế nhưng, niềm vui và tự hào mới chợt nhúm nhóm đă bị tắt lịm nhanh chóng. Tiếng Huynh Trưởng chậm mà lạnh lùng:

- Huynh. Trưởng. CHƯA. NGHE!... HÔ LẠI!

Đàn Em im lặng, nh́n nhận ra rằng: ḿnh chưa thật sự sẵn sàng!

Đàn Em đứng yên chờ đợi, như những thân cây bă đậu trên Vũ Đ́nh Trường.

Vũ Đ́nh Trường lại im lặng, chờ đợi.

Vũ Đ́nh Trường ngột ngạt.

- Thao diễn… Nghỉ!

- NGHIÊM!

Tiếng hô “Nghiêm!” từ xa, mà nghe như Huynh Trưởng đang đứng bên cạnh Đàn Em, như “đường kiếm thép oai hùng đưa”!

- Đàn Em… CHUẨN BỊ?

- SẴN SÀNG!

Vũ Đ́nh Trường bất chợt bừng bừng vang dậy tiếng hô “SẴN SÀNG!”

Đấy!

Thế đấy!

Chữ “SẴN SÀNG” thật cao cả của người lính!

Tuổi trẻ đă học được bài học vỡ ḷng, hiểu được ư nghĩa của hai chữ “sẵn sàng” và thật sự sẵn sàng.

Đàn Em sẵn sàng theo bước Huynh Trưởng.

Một. Hai. Ba. Bốn…

Rập. Rập. Rập. Rập….

Đàn em chạy theo nhịp đếm của Huynh Trưởng. Một ṿng rồi lại nối tiếp thêm một ṿng. Thêm mỗi một ṿng, Vũ Đ́nh Trường rộng lớn thêm, mênh mông hơn, và… thấy mờ mịt hơn. Chân ră rời. Chạy hoài, vẫn c̣n nghe Huynh Trưởng đếm nhịp. Tuổi trẻ thở dồn dập, áo quần xốc xếch. Tuổi trẻ lếch thếch, thê thảm, ráng sức chạy theo các Đàn Anh. Không mấy chốc, tuổi trẻ lao chao, lần lượt nghiêng ngả, nằm dài trên lớp sỏi của Vũ Đ́nh Trường hay tơi tả bên những chiếc lá bă đậu rơi rụng dưới hàng cây….

Vũ Đ́nh Trường bụi tung mịt mù. Tiếng chân, tiếng đếm nhịp, tiếng thúc dục của Huynh Trưởng vẫn c̣n vang dậy…

Một… Một… Một. Hai. Ba. Bốn….

Rập. Rập. Rập. Rập….

Tuổi trẻ yếu đuối, té ngả, nhưng quyết không ngă ḷng!

Đàn em đă sẵn sàng nhận Trách Nhiệm!

Đoạn đường chiến binh chỉ mới là khởi đầu!

Màu học tṛ, không mấy chốc được nắng Vũ Đ́nh Trường nung cháy đỏ, rồi sạm đen. Tuổi trẻ không c̣n tâm trí để mơ làm học tṛ, sống b́nh yên, bước lặng thinh để nghe hoa bướm gọi bên ḿnh. Họ tập làm quen với tiếng c̣i rối rít, thúc dục gọi vào hàng, với tiếng đối đáp dơng dạc, sắc gọn, với bước chân dài hiên ngang theo nhịp. Áo tiểu thư, bấy giờ, chỉ c̣n được “đứng ngẩn trông vời” trong Khu Tiếp Tân, vào ngày Chủ Nhật, khi không được về phép cuối tuần.

Vậy đó, bỗng nhiên mà họ lớn!

Chiến trường khốc liệt không mấy chốc đă vùi chôn biết bao tuổi trẻ can trường. Và rồi, ḍng đời nghiệt ngă lại dần dà cuốn đưa bạn bè ḿnh xa cách, sớm về nơi an nghỉ sau cùng.

Thời gian qua mau. Thấm thoát, đă gần 50 năm, sau ngày Măn Khóa!

Những người may mắn c̣n sống sót và t́m được nhau, cùng trở về đây, để thăm chào nhau. Có nhiều người v́ hoàn cảnh riêng tư, đă không về hội ngộ như mong ước của chính ḿnh và bạn bè.

Hôm nay, ngày Hội Ngộ!

Sáng sớm, bạn bè từ xa về, ở cùng khách sạn, hay khác khách sạn, hoặc ở đâu đó trong thành phố; không hẹn ḥ, đều lần lượt gặp nhau ở quán ăn, trong khu phố gần bên. Bên ly cà phê sáng, khói thuốc, tiếng cười, gọi nhau “mày-tao” sang sảng, như thời c̣n trai trẻ. Câu chuyện xưa và nay, chen nhau không dứt, tiếp nối măi, cho đến khi phải đi đến nhà hàng để tham dự tiệc Hội Ngộ. Được gặp lại nhau, niềm vui c̣n được gặp lại, xúc động chan hoà. Mừng được thăm chào những đàn anh c̣n sức khoẻ, trở về cùng chung vui Hội Ngộ với đàn em. Mừng được nh́n thấy nụ cười thân t́nh rạng rỡ của bạn bè. Mái tóc bạc màu vẫn bạc màu.

Có trở về đây hội ngộ mới càng thấy t́nh đồng môn, t́nh chiến hữu vô cùng đậm đà và thật cao quư. Về đây, để thấy thật ấm ḷng khi chứng kiến các thế hệ con cháu: với tuổi trẻ, vẫn nhiệt t́nh tham dự ngày Hội Ngộ của những người đă không c̣n trẻ tuổi.

Vâng, mẹ Việt Nam ơi chúng con vẫn c̣n đây!

Hăy c̣n đó niềm tin nơi thế hệ trẻ!

Một!

Hai!

Ba!

Bốn!

Một. Hai. Ba. Bốn!

“Cất tiếng lên nào ḥa thành bài ca vui tươi.
Nắng sớm chan ḥa gieo hương khắp bốn phương trời.
Người người cùng đón gió mới.
Nụ cười đẹp tươi trên môi.
"Cư-An Tư-Nguy" muôn đời c̣n ghi….”

Hội trường bất chợt bừng bừng sống dậy với Thủ Đức Hành Khúc. Tiếng hát cất vang, như một thời thao trường đổ mồ hôi. Như ngày nào trên đồi Tăng Nhơn Phú, Vũ Đ́nh Trường đă từng rập rập rùng, rung chuyển với những bước chân của tuổi trẻ. Đàn anh trong tuổi 70, 80 rời chỗ ngồi, bước lên, sát vai cùng đàn em, cất cao giọng hát đầy hào hùng. Nhịp quân hành dồn dập, thôi thúc nhiệt huyết của một thời tuổi trẻ.

“…Theo tiếng quân hành trầm hùng đoàn quân vui ca.
Nắng sớm chan hoà gieo hương khắp trên muôn nhà.
Nào "Đồi Mười Tám" tiến tới.
Ḱa "Mẹ Bồng Con" chơi vơi.
"Hai Lăm", "Ba Mươi" lưu dấu ngàn đời.”
“Ta đoàn trai Việt hồn dâng non sông.
Gió sương không sờn ḷng trai Tiên-Long.
Cất tiếng hát vang khắp trời.
Với chí lớn ta xây đời.
Hẹn ngày mai quê hương thắm tươi
…”


Đàn Em có “yếu đuối” thật, nhưng nhận hiểu Trách Nhiệm, biết theo gót chân của Huynh Trưởng để trưởng thành và hănh diện quỳ xuống, nhận “Alpha” trên vai áo, từ Huynh Trưởng.

Và rồi, tuổi trẻ đă đứng dậy, hiên ngang trong quân phục Đại Lễ.

Đàn Em được rời Trường Mẹ.

Đàn Em đă sẵn sàng!

Tuổi trẻ đă thật sự trở thành người lính!

Người lính mang giữ lời thề: Tổ Quốc – Danh Dự - Trách Nhiệm.

Người lính già giặn hơn, già đi thật nhanh trong khói lửa, qua chiến trận.

Người lính già trở thành gan ĺ hơn, chai đá hơn, trong các trại giam gọi là “cải tạo” của cộng sản.

Đoạn đường chiến binh bất tận!

Tuổi trẻ biết xót xa mất mát bên thi thể không vẹn toàn. Và tuổi trẻ đă biết đến cái đớn đau thật tột cùng, khi mất cả quê hương!

Ngay sau khi cưởng chiếm trọn vẹn Việt Nam, những kẻ xưng danh là “giải phóng” đă nhẫn tâm xua đuổi tất cả thương binh của quân đội miền Nam, bất kể t́nh trạng thương tích, đều phải rời khỏi Tổng Y Viện Cộng Ḥa, ngay trong ngày. Tàn nhẫn nhất là đối với các người lính miền Nam bị thương trầm trọng. Lắm người, vết thương c̣n máu chảy rỉ ra ngoài, cũng phải chịu đau đớn, lê lết ra cổng bệnh viện, mặc cho bông băng, quét bê bết trên đất bùn dơ bẩn…

Những cảnh tượng thê thảm, xúc động lương tâm nhân loại. Thế nhưng, quá b́nh thường, đối với đội quân đă từng theo lịnh đảng, thi hành các cuộc đấu tố và hành quyết dă man, như “Cải cách ruộng đất”, Thảm sát Tết Mậu Thân…. Những kẻ đă từng tự hào hát bài quốc ca với lời thề man rợ: “thề phanh thây, uống máu quân thù”, đă thuộc nằm ḷng lời thơ khát máu của Tố Hữu:

“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung ḷng,
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt”


Người sống, sống lây lất không yên thân. Người đă chết, chết cũng không yên phận. Bia mộ của các quân nhân thuộc quân lực Việt Nam Cộng Ḥa bị bắn phá, hủy hoại. Di tích mộ phần và nghĩa trang quân đội ở miền Nam, bị xóa bỏ bằng các cách man trá, hèn hạ. Ngày nay, Nghĩa trang Quân đội Biên Ḥa phải mang các thứ tên gọi khác, như nghĩa trang nhân dân B́nh An, hay nghĩa trang B́nh An, nghĩa địa B́nh An…

Với bạo lực, quân cộng sản đă chiếm được đất nước và khủng bố kềm kẹp nhân dân. Thế nhưng, chế độ bạo tàn sẽ không bao giờ chiếm giữ được ḷng người. T́nh cảm của người dân và lịch sử vẫn muôn đời ghi ơn chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa: đă v́ nước hy sinh.

Tuổi trẻ hănh diện được làm Đàn Em của những bậc Huynh Trưởng anh dũng, can trường trong chiến trận, và đă nêu cao gương bất khuất, đă tuẫn-tiết khi miền Nam bị quân cộng sản cưỡng chiếm, như Thiếu-tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư-lệnh Quân-đoàn IV và Chuẩn-tướng Lê Văn Hưng, Tư-lệnh phó Quân-đoàn IV.

Và cho dù chế độ cộng sản có san bằng đồi Tăng Nhơn Phú, sẽ vẫn c̣n vang vọng tiếng hô “Sẵn Sàng!”, của các thế hệ Đàn Em. Tiếp nối Khóa 5 V́ Dân của Chuẩn tướng Lê Văn Hưng, đă có Đoàn Hậu Duệ V́ Dân.

Vũ Đ́nh Trường!

Trung Nghĩa Đài - Tổ Quốc Ghi Ơn!

Anh hùng tử - Khí hùng bất tử!

Vẫn c̣n đây: niềm tự hào và ước nguyện, như ḍng thơ của Túy Hà:

“Tăng Nhơn Phú, ta sẽ về thăm lại
Đốt nén nhang thơm tạ Đất Trời
Đă cho ta một thời hào sảng
Đă luyện cho ta thành sắt thành đồng
Nhập cuộc chơi có tên Sinh-Tử
Giữa làn ranh nghiệt ngă chiến trường
Đă cho ta ngẩn cao đầu ngạo nghể
Thủ Đức làm người không hổ thẹn lương tâm
Tăng Nhơn Phú, đồi xưa ta trở lại
Cắm ngọn cờ vàng rực rỡ trời Nam
Ta sẽ về, dù nương theo gió
Bởi thân tàn chí lớn vẫn c̣n nguyên”


Đây, trên đồi Tăng Nhơn Phú!

Vẫn c̣n đây: một thời áo trận!

Bùi Đức Tính
 

Hát trên đồi Tăng Nhơn Phú

 


VĂN CHƯƠNG

2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Remember!
Cánh chim non
Đốt sách
Buổi tựu trường  
Đêm trắng  
Nước mắt trong cơn mưa  
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Tướng giữ thành
Những tử sĩ không cần ai gọn hồn
Viết về những anh hùng trong tù cải tạo
Tuyển tập tháng Tư đen
Quốc Hận và tội ác CS


Bài ca kinh hoà binh  
Môt thoáng ngậm ngùi  
Đường về không xa
Năm mươi hai năm hội ngộ
Người tù chung thân vượt ngục  
Vá đường
Chăn gà  
Một người làm quan  
Tôi xin đưa em đến hết cuộc đời

Thuyền đi đâu, về đâu?  
Chiếc đàn piano màu gụ đỏ
Hữu tâm, vô tâm  
Mẹ cài cho con đóa hồng  
Những mùa Trung Thu  
Thầy Trân  
Tháng Tư nhớ bạn
Trại Thanh Cẩm và gịng sông Mă  
Trái tim Bồ Tát  
Người Hạ Sĩ Nhứt
Lá thư t́nh trong cặp
Người pháo binh già...
Thức trắng đêm nay!
Mặt trận Xuân Lộc - Sư Đoàn 18 BB - Tuyến thép  
Mừng Phật Đản, chúng con ca vui đón chào  
Làm việc cho Tín Nghĩa Ngân Hàng 1970-1973  
Người chiến sĩ không quân phục  
Tôi cưới vợ 
Buổi họp mặt vui vẻ  
Cơi bụi hồng
Chiều buồn biên giới  
Mùa đi tù!  
Nếu có thể đi về quá khứ, tôi sẽ thăm đất nước tôi  
Người Mẹ thời chiến 
Má tui  
Các phi vụ nhớ đời - 44 năm nh́n lại 
Người nữ tu trong cô nhi viện Pleiku 
C̣n thương rau đắng …  
Ngày lễ Mẹ 
Tâm thư người bạn trẻ 9X về ngày 30/4 
Yểm Trợ Hạm Cần Thơ HQ 801: Không bỏ anh em
Mai vàng nở muộn  
Người về có nhớ thương binh?  
Từ những trang thơ 
Tự tử đi anh em! Tao không đầu hàng!  
Chuyện trên QL 20  
Phóng sự cộng đồng hậu duệ VNCH

Mùa xuân xứ người, mùa quốc nạn xứ ta  
Tôi viết cho anh hùng Lư Tống  
Bỗng dưng anh tới  
Để nhớ một thời...  
Những ngày cuối cùng của cuộc chiến  
Trong nỗi khốn cùng   
Giờ phút cuối cùng
Quảng Trị đất đợi về  
Phụng Dực, trận đánh để đời  
Buổi họp mặt vui vẻ  
Trạm cuối cuộc đời
Nhớ nhà  
Khép lại núi rừng  
Dưới bóng mát của lá cờ "Ba Que"  
Nhức nhối con tim  
Trái tim cao cả  
Hạt tình hồi sinh  
Hai con khỉ già 
T́m chốn thanh b́nh
Đêm xuân Đà-Lạt  
Chuyện hai người phi công VNCH và Bắc Việt  
Đại gia ở Mỹ  
Chỉ c̣n nỗi nhớ  
T́nh huynh đệ trong một thời binh lửa
Tàn một cuôc chơi
Sự ra đời của bài hát "Thuyền Viễn Xứ"
Việt cộng: Ngụy, Ác và Hèn Hạ!  
Phi vụ "Ong Chúa" 14-4653 cuối cùng

Một cái Tết khó quên  
Tr/Tá Lê Văn Ngôn trấn thủ Tống Lê Chân như thế nào?  
Vơ Ân và tôi  
Người thiếu phụ ôm cốt chồng ...
Cựu DB Lý Quý Chung, một người khách đặc biệt  
Hạnh Phúc… Rơi  
Bông Mồng Gà  
Rồi người lính có về không?  
Tạ ơn Thiên Chúa !  
Tuổi mực tím trong thời ly loạn
Sao mà mít ướt
Những chuyện ngày xưa
Chân dung người lính VNCH
Con chuột
Cuối nẻo đường đời
Ngậm đắng nuốt cay
Những muà xuân năm cũ
Ơn đời chứa chan  
Câu truyện t́nh trong quân ngũ  
Trong lâu đài kỷ niệm  
Người nữ tù và giải Nobel  
Đùa của tạo hoá  
T́nh anh em
Họp mặt “Về Đây Anh” và Cọp Biển
Hy sinh và mờ nhạt
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mẹ Nấm và các bà mẹ Việt Nam
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH  
Con c̣n nợ ba
Cái bằng... lái xế !  
Một Trung đội Trưởng Nghĩa Quân  
Vài kỷ niệm với thầy Nguyễn Văn Trường  
Con búp bê của mẹ 
Sự c̣n mất của một người em
30 Tháng 4 và tiếng chó sủa đêm phía sau nhà
Ngụy
Tháng Tư ngậm ngùi
Người khôn "Đi học" - thằng ngu dại đời
Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài G̣n
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975
Cha Tôi, chết không cần quan tài
Cô Giáo Ngụy Người Huế  
30 tháng Tư: chuyện quên, chuyện nhớ  
40 năm (1978-2018) nhớ lại chuyến vưọt biển...  
Huế, tôi và Mậu Thân  
Hương  
1 đồng giấy, 7 đồng phở  
Vui buồn với UH1  
H́nh-tượng người LÍNH qua ḍng nhạc Việt  
Khoe chữ  
Chiếc áo bà ba In h́nh chữ Hỷ
Chiện khó tin mà có thiệt....  
Truyện hai h́nh ảnh một đời người  
Có đêm nào buồn bằng Đêm Ba mươi  
Nén hương ḷng cho một người vừa đền xong nợ nước  
Tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông  
Tiếng ngáy làm tôi yên tâm
Đêm xuân nào tôi đến thăm anh  
Quê hương của tôi  
Chim trời bạt gió 
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Nó và biến thiên cuộc đời

Có những mùa xuân
Chuyện người tóc bạc sớm
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Các ngày tết ở VN trong năm 
Nói chuyện về con chó nhân năm Mậu Tuất 
Những người lính Dù bị lăng quên 
Gói trọn mảnh t́nh quê vào đ̣n bánh tét....  
Người đưa thư  
Danh Tướng Ngô Quang Trưởng và Tôi
Chọn tuổi xông nhà đầu năm