Kỷ niệm xưa...

Ngày 18/4, không khí căng thẳng, Phú Long mấy anh em Nghĩa quân vừa lui thủ bên này cầu, T54 ṃ lại, toan mở đầu cầu th́ lănh trái M72, không biết 212 rút về hướng nào, tính ra quân Bắc Việt c̣n cách thị xă chừng 7km,

Trở lại 274, đứng ở Phú Hội, trước sân nhà má nuôi, cây g̣n cụt đọt, tựa lưng lên nó đọc bản đồ, vô cây số 46 ?, lui về núi Tà Cú ?, Kê gà ? chả nghe lệnh lạc ǵ, lăo Xích Nhật lôi cả vợ con lên đây, lùn, đen đi xà bát, mắt lờ đờ v́ một thời bị đau mắt hột, đă mổ mà lông cặm cứ đâm vào mắt nên lúc nào cũng thấy ướt, lăo đứng giữa sân chưởi đổng tụi thằng C̣n, ô-đô của lăo.

Mấy anh em kẹt cha mẹ vợ con gởi lại 1 bó súng, nh́n mấy khuôn mặt nằm vùng lăng văng mà muốn ăn tươi nuốt sống. Tính ghé vô nhà má Hai làm chai 33 giải khát, th́ nhà má cũng đi về Phú Long mấy ngày rồi, khóa kín cửa, xuống nhà chị Hai Ga vậy, làm mấy ve rồi chui vào lô cốt bên đập ngăn mặn (để lấy nước sông Cà Ty cấp cho thị xă), thở dài.

Mở radio nghe, mấy đài phát thanh của chúng liên tục đưa đoạn thu băng tướng Nghi, tướng Sang "khuyên anh em bỏ súng đầu hàng, trở về với nhân dân",

Cứ nghĩ sao hai ông lại nằm giữa phố cho nó kẹp, nó lượm, không trách tướng Sang lắm, ông tướng bay, không giỏi chuyện bộ, nhưng cũng đọc tốt bản đồ chứ, giá chi 2 ông lùi lại 30km nữa, Cà Ná, nơi dăy núi cuối của Trường Sơn đâm ra biển, eo quốc lộ rộng chưa đầy 30m, cho vài chục kư TNT khoét 1 hố to rồi lập tuyến pḥng thủ, ngoài biển hải pháo yểm trợ tốt, đề-lô leo cao mà chỉ mục tiêu, chận cánh quân theo thế trường xà, đầu nhọn đuôi dài này, nó sẽ dồn cục lại cho phi pháo làm việc, mấy mũi Tây Ninh, Long Khánh, Long An ...trống một mặt, mà lực lượng đưa vào toàn lính mới tổng động viên, áo quần chưa thay giặt lần nào, đa số (sau này mới biết) đi tay không vào Long Khánh nhận súng,

Mũi này tiếp quân, tiếp tăng, vũ khí, hỏa tiễn pḥng không, tiếp đạn rần rần vào chốn không người.

Nói th́ nói vậy, mỗi thằng lính c̣n dăm ba băng đạn, siết c̣ mấy phát là cây súng thành sào đuổi vịt, dăm ba trái lựu đạn M67 lủng lẳng, ngang tàng...chờ giặc đến mà...bóp cổ nhau thôi.

Xế chiều lại xích mích với Xích Nhật, lăo có lệnh "tiền trăm hậu tấu" như lăo nói, "bất cứ thằng nào bỏ đơn vị lúc này, xem như đào ngũ, đầu hàng giặc tao bắn bỏ, báo cáo ṭa án quân sự mặt trận sau".

Ngày mất cao nguyên, lăo cứ lẽo mồm với ḿnh "con quốc gia, mẹ cha cộng sản", không biết cha mẹ chạy đâu, các em thế nào chẳng rơ, đọc báo thấy đường 7 thê lương mà buồn, giận lăo này ghê gớm, lẽ ra lăo an ủi cấp dưới chứ, ai lại như thế.

C̣n trái M26 móc lưng quần làm bùa, lỡ sa cơ th́ rút chốt cho nó cười vui, với cái muỗng inox bẻ cong móc chung với nó, cứ bước đi 2 đứa nó, một đại diện cho sự sống, và 1 đại diện cho sự chết, khua vào nhau nghe vui tai, cách keng, cách keng...

Cầm tấm bản đồ, cái khóa đối chứng KĐC, dùng cho 3 ngày, cái địa bàn tróc vi trầy vảy, vẽ mấy CHUẨN tọa độ, ngồi trên cái mũ sắt tư lự, bọn thằng Thanh, Hùng thay đồ trận gắn lại cái mai, cái quai chảo, gom ống quần rồi ra quán, Thượng sĩ Trác tiếp liệu từ TĐ về, chận xe 67 ông lại quá giang về phố, ở đây nóng và buồn, Phố th́ căng như dây đờn, người người nh́n nhau lấm léc, rủ cu Hào, cu Lực ra quán đầu cổng chữ Y làm vài ve rồi về.

Trên trời chiếc C130 thả trái sáng, từng lượt minigun hụ lên như ḅ rống, giờ trở lại Phú hội không kịp nữa, tối nguy hiểm lắm.

Ôm cây guitar ra hiên ngồi, trong cơn say ngà ngà, hát vu vơ, phố vắng, tiếng súng hướng Phú Long đều và luồn đạn nổ trên trời của những cây pḥng không của quân Bắc Việt, chiếc C130 làm mấy ṿng rồng đi mất hút, cởi đôi MAP mới tậu, cho nhẹ cái chân, th́ nghe tiếng thượng liên 12.8 điểm 2 phát một, lúc càng gần...

Ra đứng cửa coi, ô, một, hai, ba... loại jeep lùn hàng loạt 2 cần câu chạy qua nhà hướng về B́nh Tuy...ô, tiếng xích sắt nghiến đường, rồi nó qua trước mặt, sau những lá ngụy trang là mũ cối, đứng ṭ ṃ xem PTR86 ?, Vậy là tiểu khu đă chạy...xong rồi, ông Nghĩa đi đường nào ?, ông Luông đi đường nào ? chắc qua hồi năy thôi...

Vào nhà xỏ đôi giày vô, ông cụ Cao Hoàng vịn vai " mày định đi đâu ? " nói vô hồn với ông "con vô B́nh Tuy", "trước nhà xe tăng "nó" đứng, sau lưng là biển, mày đi đường nào ?"

Ông mở tủ lấy 2 viên thuốc ngủ đưa "mày uống rồi ngủ đi, chuyện ǵ mai tính, giờ nguy hiểm lắm" thực vậy, mấy nhà gần đó thấy lạ hé cửa nh́n là bị "tô" mấy trái lụi đạn, hùm hoàng tiếng nổ cùng tiếng ngói văng, tiếng khóc ran trời trong đêm, tiếng khóc đầu tiên NGÀY GIẢI PHÓNG PHAN THIẾT.

(Hôm sau mới biết, mấy nhà này có con "nhảy núi", mở cửa xem nó có về không, lại tḥ tay ra hiệu ǵ đó, xem như họ găy nấc thang cuối cùng của đường "lên thiên đàng")

Đêm 18 tháng 4, một đêm dài không ngủ được, dù là ông cụ trong nhà cho 2 viên thuốc ngủ, thao thức với những âu lo, tính toán - mai t́m đường về Saigon ?, chịu trận ở lại ?, đường bộ ?, đường thủy ?, có nên lên Đại Thiện coi đồ đạc c̣n đó không, quư nhất là album ảnh gia đ́nh, cha mẹ và các em ? Anh em đơn vị đi đâu rồi ?, và hàng ngàn vấn đề nhảy múa, nằm thao thức nhớ những Trại Đầm Đùn, những Ba người con gái của Lương Phu nhân.

Giờ thứ 25...., những lời dặn của cha tôi bắt đầu hiện ra: phải khôn ngoan ứng biến, rồi cuốn mưu kế chính trị của Vũ Tài Lục, giảng giải Binh pháp Tôn Tử cũng ùa về, bên cạnh những h́nh ảnh anh em "được trao trả" lết lê, nhớ những câu chuyện của mấy ông hồi chánh viên kể, nhớ phim Chúng tôi muốn sống, Ba người con gái xứ Châu... PHẢI ỨNG BIẾN, TÙY CƠ MAY RA SỐNG.

Thỉnh thoảng 1 tràng AK nổ gịn, tiếng thượng liên điểm 2 viên 1, mấy khẩu pḥng không bắn lên trời khi nghe tiếng ù ù của C130... Lâu lâu lại nghe ụp oành, tiếng lựu đạn nổ bên tiếng xích tăng nghiền ken két mặt đường...

Tôi ra sau nhà, bờ rào giếng nước thông với nhà bên cạnh, cũng có anh bạn lính, đi lính kiểng để dễ dàng tiếp tục học, hắn đang học năm thứ nhất ĐH Luật, cả ngày ngồi ôm sách đọc lằm bằm,

- Sao mày ?

- Tui cũng chẳng biết sao giờ, tui cũng đang lo đây...

- Có đường mai vô B́nh Tuy không ?

- Sáng rồi tính, tui quen mấy ghe.

Biết chúng tiến quân kiểu trường xà, thọc sâu vào phố, vào bộ chỉ huy mà bên ngoài, mé biên hầu như bỏ ngơ cho du kích địa phương vào chiếm sau.

Thất thủ khi hỗn quan hỗn quân trên đường TL7, bọn nằm vùng nương theo tuyên truyền rối loạn tin t́nh báo.

Trước đó mấy ngày, sau khi giải tỏa xong Phú Hội, Đại Ḥa, tôi ra Mũi Né, Rạng, mục đích t́m xem gia đ́nh cha mẹ và các em trên Pleiku chạy đi đâu, c̣n sống hay chết, có về trong đám tỵ nạn ở đó không, trong đám hỗn quan hỗn quân, tôi thấy gia đ́nh 1 "anh ba" đứng hóng, các con cạo trọc mạo hóa chú tiểu, phu nhơn th́ làm ni cô, bản thân "anh tư" cũng thành đại đức.

Mấy "anh năm""anh sáu", không biết đơn vị nào ngồi quán trầm ngâm, nói chuyện nho nhỏ với nhau, ánh mắt lộ vẻ lo lắng, v́ nắng mà các anh vận manteau, gió biển thốc bay cổ áo, tôi c̣n đọc được một thẩm quyền 1 sao,...đang ngă giá thuyền đi vào Vũng Tàu.

V́ mỗi khi ra khỏi đơn vị (ngay cả khi dù về Saigon) tôi thường chơi bộ đồ đen của Đài Loan viện trợ cho cán bộ Dân vận, Xây dựng Nông thôn nên ít ai để ư, tiểu đội QC địa phương quá quen với tôi, đi địa phương khác chỉ có cánh sát hỏi, đưa căn cước quân nhân, và nói biệt phái là qua, ngay cả ở trạm Tân Cảng cũng thế, dân và cán bộ dân sự đi lối riêng, lính đi lối riêng, nhờ vậy mà mấy lần dù về Saigon trót lọt, nên khi đến gần không ông nào để ư cả, c̣n nhờ tôi hỏi giúp ghe tàu.

Quay về Lầu Ông Hoàng, ở đây cũng thế, các vị đang chờ trực thăng đến đón, có thẩm quyền 1, 2 sao đang căi nhau.

Buồn trong bụng và lo lắng, cho gia đ́nh cha mẹ và các em, cho bản thân....

Câu thầm nói "Chết th́ thôi..." ru tôi vào giấc ngủ, khi trời đă qua 3g sáng...

5g30 sáng 19-4, tôi thức dậy bàng hoàng, việc đầu tiên là nghĩ đến cha mẹ... Rồi đơn vị đêm qua khg rơ thế nào, "con cái" có ai dẫn lối dắt đường, hay tứ tán ?,

Quàng cái poncho light kín cả ḿnh đến chân, tôi mon men ra cửa, thấy dân ra đường vẫn chào, cục uất trong cổ làm nghẽn cả hơi thở, thầm nghĩ "bạc như dân, bất nhân như lính", hay cái phim La Mă ǵ đó đă quên t́nh tiết, viên đại đế chưởi "quần chúng là 1 lũ ngu", và có lẽ họ cũng không biết đám ngồi trên xe tăng kia là việt cộng, v́ chúng nói tiếng ...việt.

Khoảng 1 tiếng sau, tôi thay cái quần dân sự do 1 anh sv vừa về thăm nhà kẹt lại, ở gần đó mang cho và cái áo sơmi của ông già cạnh nhà, lấy chiếc xe đạp dạo quanh, xem t́nh h́nh ra sao, t́m đường nào thoát đi...

Đang tṛ chuyện th́ 2 chiếc A37 bay tới, từ trên không bổ nhào xuông cắt bom, pḥng không dưới bắn lên, tôi cứ giữa đường đi, bom đạn cũng quen rồi, mà mục tiêu có lẽ là hủy cái ǵ đó ở tiểu khu hay tỉnh đường, cách chỗ tôi đang lang thang gần cả cây số. Bọn cán binh hô dân chạy vào nhà, hét vào tôi "tránh vào mé đường, nằm xuống", "mẹ cha mày, đồ chết nhát, bom B52 tao chưa sợ, sá chi mấy cái này" tôi lằm bằm rồi đủng đỉnh đạp, đúng là "hành mại mê mê, tâm trung dao dao" bước đi lững thững, trong ḷng nao nao... Tám quả bom nổ xong, yên...tôi chở 1 thằng ở trong nhà đi quan sát, à nước mắm bị sập 1 dăy thùng lều, có lẽ là Hồng Hương, bờ sông Cà Ty, mùi theo gió cửa biển bay nồng cả phố, một quả sập ngă tư quốc tế, đường Gia Long, ngă tư có quán cafe cóc luôn đông nghẹt người vào mỗi sáng, chuyện thiên văn địa lư, đá banh, thời trang, t́nh báo gián điệp, đặc công, bệnh hoạn, nợ nần, giựt hụi,... đem ra đây tán mỗi sáng,... quả trúng cầu Quan sập 1 đầu...c̣n lại rơi đâu không rơ. Có lẽ mục tiêu là chiếc trực thăng UH đang đậu trước tiểu khu, nhưng ném xa mục tiêu quá, chắc do pḥng không dưới đất bắn rát quá.

Tôi lại mé sông Ca Ty, thấy 1 chiếc jeep lùn A2 quăng đó, trên sàn xe là ch́a khóa và 1 miếng thẻ bài, h́nh như xe của "anh tư" M. HC-TC, lưỡng lự một lát, tôi cắm khóa vô, đề xe nổ máy êm ái, loại này tôi biết lái từ những năm học đề ngũ, đề tứ, ngồi chưa ló hết đầu...mấy tay lính Mỹ mua cần sa, đậu phọng rang cho tôi thử, cũng liều thử, sau đó về với anh tài xế của cha xứ, rủ rê anh ra sân vận động cho tôi tập lái chiếc jeep wili,) giao xe đạp cho thằng bạn đạp về nhà, chạy qua mé bar Đào Viên, dừng lại tháo mui hạ kiếng, rủ 2 thằng nhỏ đang hua hua lá cờ xanh đỏ, "lên xe cu, tao chở đi chơi...," 2 đứa nó leo lên hua hua lá cờ làm b́nh phong "nằm vùng" cho tôi, chúng nó hỏi tôi "anh lính...bộ đội hả" tôi ừ, tao ở C3/430, (tên cái đơn vị mà tụi tôi từng choảng với nó), hai đứa soi mói sao không giống bộ đội cách mạng, à tao không đánh nhau, tao là thầy giáo trong khu Lê hồng Phong thôi (cái mật khu chứa toàn thương bệnh binh và lũ hậu cần chết nhát), hai cu này có biết ǵ đâu, mà cái mật khu kia cũng chỉ nghr đám 202, 212, 248 nói, tôi đă qua đây đâu !, một ṿng tôi thấy không ai làm ǵ, chẳng ai để ư, v́ hỗn độn, dân thời cơ nhảy ra, dân nằm vùng, dân "mạo hoa" như tôi.. bèn nói với tụi nhỏ "giờ về đâu, anh chở về, anh c̣n "lên đơn vị",

Bỏ 2 đứa, tôi đánh liều quay lại Phú hội, vắng vẻ im ắng, người ta chưa biết chuyện ǵ xảy ra đêm qua, tôi vào nhà chị Tư ga, chị nh́n tôi lấm léc, tôi kêu 1 gói ḿ tôm, và ly cafe. Chị nh́n tôi đầy nghi ngại, tôi biết chị thân cộng, và có bà con nhảy núi, nhưng chị mến tôi v́ cách sống của tôi, chuyện ngồi đâu móc sách vở đọc viết, nói chuyện toàn tam cương ngũ thường, hả mồm là "Tử viết...", tiếp tục học chờ ngày giải ngũ, có thể chị tin tui là "vc nằm vùng" v́ tui không chạy theo đơn vị, mang đồ civil, đi jeep !, chăng ?

Chưa kịp ăn th́ 3 "thằng con" vừa đi vừa huưt sao "cầu sông quai", từ mé ruộng len qua vườn cây măng cầu vào, tay ṭn ten m16, một thằng cơng prc25, cả m72, tôi chỉ vào tụi nó, nói với chị Tư "chết mẹ, tụi nó chưa biết ǵ à".

Chị chạy ra nói mấy câu ǵ, v́ từ xa tôi không nghe, chỉ thấy chúng quẳng súng, máy vô lùm, tụt quần, cởi áo, lấy trong ba lô ra bộ dân sự nhàu nḥ xỏ vội vào, rồi vào quán

- Sao thiếu úy?

- Úy ǵ nữa, mất Phan Thiết đêm qua rồi, tiểu đoàn ḿnh chạy đâu trong đêm rồi, tao kẹt lại đây, đang lo...

- Hèn ǵ tụi em gọi báo t́nh h́nh trong đêm suốt sáng giờ mà không ai nhận máy, giờ làm sao thiếu...ứ ..ứ..

- Thôi th́ thế này, mỗi đứa một tô ḿ, ly cafe, gói capstan đi, tao bao..., rồi anh em ḿnh chia tay, về nhà với vợ con đi, mấy đứa mày dân ruộng, đâu có ghe nên khó tính đường lắm...

Thầy tṛ đăm đăm, gói ḿ bỗng khô khốc, ly cafe chẳng nghe mùi, vị đắng, vị thơm nào c̣n khi ruột gan rối bời

Móc túi, c̣n ít tiền lương, (nhờ quen bên HC/TC, mượn trước, chứ lệ thường 23-25 mỗi tháng mới có lương), cho mỗi đứa 2 ngàn rồi cười với chị Tư, ra lấy xe chạy về phố

Lúc này chừng 9h30 sáng 19-4.

Lái chiếc A2 về phố, dạo 1 ṿng, quân bắc việt tản ra hai bên, nới rộng kiểm soát, và mũi chính gồm tăng, pháo và cả SAM kéo vào, họ mặc nhiên đă chiếm được, dân ṭ ṃ hỏi thăm, ngó nghiêng ngó ngữa, một vài nơi dân đă vùng lên, chiếm nhà máy xay lúa, kéo xe ḅ đi hốt gạo, một tai nạn thương tâm do cố kéo những bao gạo dưới chân, hỏng chân trụ, cả mấy trăm bao gạo phía trên đổ lấp, mấy chục người vừa chết vừa bị thương,

Ṿng ra cầu sở muối, mấy chiếc molotova ngừng lại, bộ đội reo ḥ "lương khô lương khô" rồi ùa nhau chạy xuống xúc mỗi anh 1 mũ cối muối, phút chóc mấy ụ muối sụt mất cái chỏm...một tên, có lẽ chỉ huy, v́ bên nách đeo khẩu súng ngắn, kiếm đâu ra chiếc 67, lốp xẹp nhưng đèo nhau đi khuôn mặt lộ vẽ phấn khích, mấy đứa bu quanh trầm trồ "chiến lợi phẩm" lần đầu trong đời tôi trực diện răng hô, và tiếng địt, đéo nổ ra fan.

Tôi lôi 2 thằng thanh niên đang tí tửng cầm cờ xanh đỏ, tôi nói mày cắm trước xe cho anh lá cờ, anh chưa gặp đơn vị để nhận, hắn ô kê ngay, rồi leo lên xe, hắn nói "toàn là người di cư không anh hả?", người Phan Thiết gọi những người nói giọng bắc là người di cư, để phân biệt với "tụi tui" là dân địa phương, ở đây họ cũng gọi "cái đài" thay v́ radio, khi mới về nhận đơn vị, đă thắc mắc ngạc nhiên!

Tôi muốn có 1 cái mũ cối để đóng trọn vai "cách mạng" để t́m cách thoát thân, nhưng càng lúc chúng vào càng đông, tràn ngập phố xá, dân t́nh đi hôi của rối loạn, kẻ khuân người vác. Ông cụ người hoa tôi đang sống trong nhà cũng mon men đi nhặt nhạnh được cái chậu nhựa và 2 hộp sữa,

Quay trở lại Đại Thiện, thằng truyền tin cũ của tôi thầy tṛ t́nh cờ chạm mặt, hắn thấy tôi bèn hỏi:

- ủa, ông là ...nằm vùng hả?

- vùng cái con khỉ, em biết ta đi đâu không ? Em biết rơ anh là ai mà.

- đêm qua rút về hướng Ba Ḥn, vừa qua khỏi Hàm Thuận là đụng đầu hay sao đó, súng nổ, em bỏ về luôn, anh em bỏ hết...

Tôi nói:

- à em c̣n cái mũ vải hôm quất trận Đại Ḥa không, mày đưa cho anh,

Nó đưa cho tôi cái mũ tai bèo của bọn chủ lực miền nhặt được sau trận Đại Ḥa, hôm ấy tôi cũng có cái mũ cối giấy ép, cũng cho mấy bạn sq trong tiểu kku rồi,

Thêm mũ, bề ngoài tôi giống "việt cộng 19-4" 80%.

Tôi lái xe về nhà, trong nhà mấy ông già người hoa chụm đầu xí xố, vẻ bí mật và lo lắng, phía nhà trên có 4 tên ngồi ôm AK trên pḥng khách, tôi khá lo âu, lúc ấy chị M. con gái của ông cụ gọi tôi lên ăn cơm, tôi hít hơi dài lấy tinh thần rồi nghĩ: "mấy thằng bắc việt làm sao biết được ḿnh, sợ đám du kích với nằm vùng thôi, mà mỗi lần về nhà này tôi toàn mang áo quần đen, như anh nhân dân tự vệ, hay xây dựng nông thôn, thường không ai để ư, ngay cả đ/u K. trưởng ty CS ở đối diện nhà, vẫn chạm mặt nhưng không để ư tôi là ai".

Mấy anh em khóa Bất Khuất lại c̣n hè nha mướn 1 căn nhà khá rộng, đứa nào về th́ rúc đầu gái gú bia bọt, sáng đi, tiền tháng góp đủ chẳng ai để ư hỏi "mấy chú ở đâu?".

Bốn tên vi xi ngồi đó, khuôn mặt non chọet, thỉnh thoảng liếc trộm nồi cơm đang lên hương thơm nức, chị M lại là người nấu ăn nhiều món ngon, tôi tỉnh bơ "chào mấy em, đơn vị mấy em mới vào hả ? đi lính lâu chưa vậy?" ...

Bốn đứa mới được động viên mấy tuần, có lẽ khi mất QĐll th́ họ quyết định tung chưởng cuối cùng, vũ khí cá nhân mang theo không nhiều, hỏi ra là sẽ nhận ở ở trong nam, họ nói thế, tuy nhiên vũ khí hạng nặng tập trung nhiều...

Đến bữa dùng cơm, chị M mời, mấy cu từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên nọ, bếp ga, nồi cơm điện, phải nói rằng họ quá khờ khạo, một anh nói rất tội nghiệp

- đây là lần thứ 2 em được ăn thịt lợn, lần trước khi vào cấp 3, lên học ở huyện, xă liên hoan một lần, được mấy miếng...

- em thấy chị chỉ đổ gạo vào mà không đun củi, thế mà chín hay nhể, một đứa nh́n nồi cơm điện mà nói,

Phải nói thế này, gia đ́nh ông cụ người hoa này rất khá giả, con gái đầu có sở phần ở cao su Phước Long, con gái thứ 3 có chồng th/tá không quân, chị M chưa có gia đ́nh, 28 tuổi với tài sản khá lớn, một anh con trai ngang tàng, lính kiểng, c̣n lại 2 người, một đang đại học, c̣n út bỏ dở cao trung ở trường Kiến Anh. Bản thân ông buôn bán ǵ đó không minh bạch, vỏ bọc bằng một tổng đại lư nước Vĩnh Hảo, phải tụi kinh tài lén về đóng thuế măi nên cũng mong hết chiến tranh, may ra hết đóng thuế...lậu, sau 75 bị bắt v́ tàng trữ á phiện,

Cơm thường là gạo thơm nàng hương nàng thơm ǵ từ trong miền tấy đem về.

Mấy cu vi xi ngại ngùng tí, nhà ép lắm (v́ cũng sợ sợ vi xi) rồi cầm đũa, nhanh nhẩu nâng chén mời các bác dùng cơm, loáng cái hết quách nồi cơm và tô thịt kho hột vịt, sườn um, cốc lết, canh chua, dĩa cá thu chiên...tôi th́ không bụng dạ nào ăn cả, vơ chén lùa vài miếng rồi bỏ dở.

Trên nhà ông bà cụ và mấy bạn già ăn riêng cũng thấy chắc không ngon miệng.

Uống ly nước tôi ra lấy xe chạy, ḷng ṿng được 1 lát th́ hết xăng chỗ trường Phan Bội Châu, chợ Phú Trinh, tôi lái vô lề rồi đâm nó vào 1 gốc phượng, rút ch́a khóa với lá cờ rồi bỏ đi, qua góc khuất tôi tháo lá cờ xếp lại đút túi pḥng khi hữu sự, buổi chiều gặp tr/u Tần, có lúc ông làm đ/đ phó của tôi, ổng nói:

- kẹt lại đông quá, tao nghĩ chắc họ không giết ḿnh đâu, tao hỏi họ nói cách mạng khoan hồng cả, ai làm ǵ về việc nấy, tao chuyên buôn bán gà, tao về với vợ buôn bán gà thôi, mời nhau điếu thuốc rồi đi.

- mới 1 buổi mà ông tin tưởng ghê ha, ông quên TT Thiệu nói rồi à!

Thật ḷng mà nói, có những điều tôi làm không ai ngờ, ngay cả tôi giờ này nghĩ lại thấy tức cười, sao ḿnh đóng kịch "phản bội" nhanh và hay thế!,

Những năm học ở Saigon, gặp thầy Đồng Tuy, ông dạy nhiều điều thấm thía về cách sống, đọc những sách của ông Nguyễn Hiến Lê, Hoàng Quốc Việt,...tủ sách học làm người, rồi những ǵ cha tôi dạy con trai trước khi xa nhà, bài học suưt bị trọng cấm ra thẳng đoạn vị khi 2 thằng (svsq Nguyễn Trung Sơn, cùng trung đội 343) chống lại nhà thầu cung cấp thực phẩm cho svsq khi 2 thằng làm kiểm thực, mà chống đó là tḥ chân vô ổ kiến lửa của đ/t LCD, LĐ trưởng SVSQ. Mưu kế chính trị của Vũ tài Lục, sách giảng giải binh pháp Tôn Tử...thôi đành vậy.

Đến 8g tối, tôi lững thững đi bộ về, ông già ái ngại cho tôi, ông nói nhỏ tối nay mày lánh đi đâu ngủ được không? Hôm nay tụi nhảy núi về rồi đó, tôi chẳng biết làm sao, bèn nói tối con ngủ trên mái nhà, có tấm bảng hiệu cũng được, mai tính, giờ con biết đi đâu giờ.

Thật vây, khoảng 9 giờ tối, tôi thấy 1 đám mũ tai bèo hùng hổ, đến đúng từng địa chỉ rồi lôi người đi, cảnh sát, nhân dân tự vệ, nghĩa quân, chừng 10 phút sau là vài tiếng nổ khô khốc, nằm trên mái nhà tôi bắt đầu ái ngại cho ông cụ, biết đâu có đám được chỉ điểm đến t́m mà không có tôi, ông cụ sẽ lănh đạn thay, tội lắm, thật là một đêm dài, dưới phố xe molotova, tăng T54, PT76, và hàng xe đ̣ miền trung bị trưng dụng chuyển quân bắc vào nam, họ chỉ để lại ít chủ lực miền với sắc phục bà ba xanh nhạt vải nilon dầu, hoặc vải tám thô bạc màu vá víu, bọn này thừa cơ đến các tiệm đồng hồ cạy cửa lấy chia nhu, bọn quân bắc việt thấy kỷ luật hơn, nhưng cũng lắm thằng đi vơ "đài", "đổng".

Mệt mỏi, lo âu rồi cũng thiếp đi.

Sáng 20, mở mắt rồi t́m cách lách ra khỏi nhà.

Trước nhà có thằng bé tên Trung, 16 tuổi mà to lớn, nhà có chiếc xe đ̣ chạy đường Saigon-Phan Thiết, nên nó cũng ôm vô lăng tốt, v́ có lần tiếp tế cho vi xi, nên ba nó bị bắt trước tết, nay nhà lao bị phá, ba nó về và bị trưng dụng xe chuyển quân, nó kêu tôi theo phụ xe cho vui, đồng ư ngay, miễn là né địa phương và đến gần Saigon càng tốt.

Tôi với nó h́ hục tháo kính trước sau, lỡ khi gặp giao tranh, tránh bể nát...

Tôi ngồi bên cạnh nó chạy về hướng sân vận động, lính bắc việt chừng 500 tên, xe trưng dụng khoảng 6 chiếc đủ loại đến nhận xăng dầu, lần đầu tiên nghe cái dầu ma dút, lạ tai.

Chở người sống vô, những khuôn mặt tươi sáng, vô tư v́ toàn là học sinh sinh viên, trắng trẻo. Đến Ngă ba 46, chờ, tiếng súng lẻ tẻ trong xa, không biết đụng độ hay trả thù, khoảng 2 tiếng sau đi tiếp vô thêm một đoạn 15km, thả người sống xuống, mé Tánh linh chở xác chết ra, có mấy đứa bị thương rên siết, nghĩ cũng tội nghiệp, không biết dám bị thương nếu biết tôi là sĩ quan, nó phản ứng thế nào? Buổi chiều về, 2 chuyến 1 ngày, đi vào chở người, đi ra chở ma, về nằm xếp lớp sân vận động, đêm về, tôi ngủ trên xe nằm trong sân vận động, đúng như người ta nói, dưới chân đèn là bóng tối, núp bóng mà an toàn.

Chúng đem lương khô, cá hố đóng hộp, nước mắm cô dặc gọi là nước mắm kem cho chúng tôi, ăn thử cho biết, nói chuyện với nhiều tên súng ngắn, túi da đeo hông, tôi nói là giáo viên, sợ lạc đạn chạy từ Quy nhơn vào, nghe giảng về niềm tin tất thắng, và chuyện "ngụy ác ôn", miền bắc xhcn,


TC343
(C̣n tiếp)

 


VĂN CHƯƠNG

2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Một cái Tết khó quên  
Tr/Tá Lê Văn Ngôn trấn thủ Tống Lê Chân như thế nào?  
Vơ Ân và tôi  
Người thiếu phụ ôm cốt chồng ...
Cựu DB Lý Quý Chung, một người khách đặc biệt  
Hạnh Phúc… Rơi  
Bông Mồng Gà  
Rồi người lính có về không?  
Tạ ơn Thiên Chúa !  
Tuổi mực tím trong thời ly loạn
Sao mà mít ướt
Những chuyện ngày xưa
Chân dung người lính VNCH
Con chuột
Cuối nẻo đường đời
Ngậm đắng nuốt cay
Những muà xuân năm cũ
Ơn đời chứa chan  
Câu truyện t́nh trong quân ngũ  
Trong lâu đài kỷ niệm  
Người nữ tù và giải Nobel  
Đùa của tạo hoá  
T́nh anh em
Họp mặt “Về Đây Anh” và Cọp Biển
Hy sinh và mờ nhạt
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mẹ Nấm và các bà mẹ Việt Nam
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH  
Con c̣n nợ ba
Cái bằng... lái xế !  
Một Trung đội Trưởng Nghĩa Quân  
Vài kỷ niệm với thầy Nguyễn Văn Trường  
Con búp bê của mẹ 
Sự c̣n mất của một người em
30 Tháng 4 và tiếng chó sủa đêm phía sau nhà
Ngụy
Tháng Tư ngậm ngùi
Người khôn "Đi học" - thằng ngu dại đời
Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài G̣n
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975
Cha Tôi, chết không cần quan tài
Cô Giáo Ngụy Người Huế  
30 tháng Tư: chuyện quên, chuyện nhớ  
40 năm (1978-2018) nhớ lại chuyến vưọt biển...  
Huế, tôi và Mậu Thân  
Hương  
1 đồng giấy, 7 đồng phở  
Vui buồn với UH1  
H́nh-tượng người LÍNH qua ḍng nhạc Việt  
Khoe chữ  
Chiếc áo bà ba In h́nh chữ Hỷ
Chiện khó tin mà có thiệt....  
Truyện hai h́nh ảnh một đời người  
Có đêm nào buồn bằng Đêm Ba mươi  
Nén hương ḷng cho một người vừa đền xong nợ nước  
Tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông  
Tiếng ngáy làm tôi yên tâm
Đêm xuân nào tôi đến thăm anh  
Quê hương của tôi  
Chim trời bạt gió 
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Nó và biến thiên cuộc đời

Có những mùa xuân
Chuyện người tóc bạc sớm
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Các ngày tết ở VN trong năm 
Nói chuyện về con chó nhân năm Mậu Tuất 
Những người lính Dù bị lăng quên 
Gói trọn mảnh t́nh quê vào đ̣n bánh tét....  
Người đưa thư  
Danh Tướng Ngô Quang Trưởng và Tôi
Chọn tuổi xông nhà đầu năm