Lễ hội sinh nhật

Thanh Thản Nhiên

Happy Birthday to you ..!! chúc mừng anh, mừng chị hạnh phúc, an vui. Và thật bất ngờ trong một ngày cuối tháng sáu, nh́n đâu tôi cũng thấy chúc tụng và cám ơn. Người th́ đi dự sinh nhật, kẻ lại tổ chức sinh nhật cho ḿnh dưới nhiều h́nh thức. Thấy người lại nghĩ đến ta! Tôi cũng chuẩn bị một lễ cá nhân, không phải để mừng ngày ḿnh có mặt trên trần gian mà là mừng ngày được thấy phật pháp nhiệm mầu.



Thấm thoát hai thập niên trôi qua đánh dấu chặng đường ḿnh âm thầm lặn lội đi t́m thầy hỏi đạo. Tôi tŕnh bày trong buổi lễ là ḿnh đă “lặn lội“ cho ra vẻ nhọc nhằn, chông gai chớ nào có lặn suối trèo non như ngài Đường Tam Tạng đi thỉnh kinh xứ Ấn Độ đâu. Tuy vậy tôi cũng bỏ ra bốn năm ḍ t́m xem thầy nơi nào, nhưng bóng ngài là cánh nhạn trời cao. Cuối cùng đến năm 1999, nhân duyên đă  tới, thầy được chùa nơi đây cung thỉnh sang để giảng pháp gieo duyên cho phật tử đồng hương chúng tôi. Lúc bấy giờ thầy c̣n là du tăng rày đây mai đó. Ai nghe thầy giảng xong đều hỏi:

-Bạch Thầy, Thầy trụ xứ ở chùa nào?

-Nơi nào cũng là nhà. Khi xưa đức Phật đâu có trụ lại một nơi nào quá ba tháng.


Là du tăng nên những quyển sách xưa thầy in ra nơi trang đầu đều ghi xuất xứ khi th́ “Ẩn vân lộ“ lúc lại là “Hắc vân lộ“ đánh dấu chặng đường thầy đă đi qua nên không trụ lâu một chốn. Ngày được gặp thầy, được nhận những quyển sách hợp căn cơ của ḿnh đến nay thắm thoát đúng hai mươi năm. Mang ơn thầy tôi chợt nghĩ sao ḿnh không làm một ngày lễ tạ ơn vị thầy hướng dẫn, giảng dạy kinh điển cho ḿnh. Sách thầy viết sâu sắc, phân tách thí dụ cặn kẻ cùng nghe băng giảng của thầy trả lời cho phật tử tôi biết tŕnh độ kinh điển của thầy uyên thâm. Hơn nữa thầy làm giảng sư dạy tăng ni trong các mùa an cư nơi Tự viện Linh Sơn, có nhiều kinh nghiệm, yên tâm rồi nên tôi quyết đi t́m thầy vấn đạo. Do đó khi có sự khích lệ của thầy trụ tŕ đề nghị tổ chức ở chùa th́ bạn đạo phấn khởi đă tề tựu kéo về và hưởng ứng đông đảo. Sau phần nghi lễ đón chào sự trở lại chùa xưa với lời khai mạc chương tŕnh của thầy Trí Siêu, cô trưởng ban tổ chức tŕnh bày lư do có buổi lễ và giới thiệu người thầy mà cô tạ ơn là ai v́ trong thơ mời chưa nói rơ. Tiếp theo Thầy cũng ban đạo từ và cho bài pháp nhũ ngắn nói về Tam pháp ấn gồm có “Vô thường-Khổ-Vô Ngă“ hợp căn bệnh của chúng sanh. Khi xưa cơ duyên đưa đẩy khiến tôi nhận trách nhiệm giữ thư viện kinh sách cho chùa v́ chùa cũng gần nhà. Thời điểm đó chưa có thầy trụ tŕ nên tạm gọi là Niệm-Phật-đường, phật tử thay nhau giữ chùa chỉ mở cửa vào thứ bảy và Chúa nhựt. Trong tuần ai cũng đi làm, đi học hết. Cuối tuần gia đ́nh đưa nhau về đây làm công quả tùy theo công việc chùa cần. Lúc sắp dọn kinh sách bất chợt quyển“vô Ngă“ của thầy Thích Trí Siêu rơi ra, thấy ngay tên tác giả tôi cứ ngỡ là sách thầy ThíchTrí Siêu- Lê Mạnh Thát bên Việt Nam nên ṭ ṃ đọc. Nói nào ngay dạo đó tên tuổi hai vị thầyThích Tuệ Sỹ và Thích Trí Siêu rất được chư tăng và phật tử hải ngoại tôn kính, nhắc nhở. Nhờ vậy tôi mới chú ư sách Vô Ngă nầy. Nhưng khi buông sách ra tôi biết pháp-tự của qúy thầy giống nhau nhưng là hai người chớ không phải một, vị thầy dưới mắt tôi bây giờ là du tăng và trụ xứ bên Pháp, xuất gia với cố Hoà-Thượng Thích- thượng- Huyền- hạ - Vi thuộc phái Linh Sơn. Không quan tâm đến cái“danh“ của các thầy nữa, tôi đă bừng tỉnh khi đọc xong quyển sách nhỏ bé chỉ có tám mươi trang, khám phá ra cái danh hay cái ngă rất tai hại cho ai thích tôn trọng nó. Chợt nhớ đâu đây câu chuyện thiền của một kịch sĩ nổi tiếng hiện đại của Nhật. Đợi đến khi ông năm mươi tuổi mới thành kịch sĩ xuất sắc. Người ta đến phỏng vấn:

- Hồi thanh niên ông có tài có sắc sao không nổi tiếng?

-Hồi trước tôi ráng làm cho xuất sắc th́ không ai công nhận tài nghệ tôi nữa. Cho đến năm mươi tuổi tôi mệt mỏi với cái cố gắng đó, rồi tôi nghĩ đă vừa đủ, ráng thêm sẽ dở th́ từ đó người ta mới bắt đầu khen tôi.

Hóa ra nghệ thuật diễn kịch nầy cũng giống như nghệ thuật thiền nghĩa là phải “vô ngă“. Pháp Vô Ngă chỉ rơ khi không c̣n dấu vết của bản ngă th́ mới đạt đến tŕnh độ tuyệt luân của nó. Cũng vậy chẳng hạn ta thấy trong xă hội hay trong gia đ́nh người nào đẹp th́ qúy lắm. Nhưng người đó lúc nào cũng ví cái đẹp của ḿnh và đề cao để xem coi người xung quanh có phủ nhận ḿnh không đẹp? Nhưng giả sử người đó đẹp mà quên cái đẹp của họ đi th́ thiên hạ sẽ nhắc hoài“ chị đẹp quá mà sao chị quên đi vậy?

Chính cái vô ngă đó là bước đầu tiên mà các thiền sư hay tổ sư muốn dắt ḿnh tới mà không phải dắt bằng cách tụng kinh, niệm phật mà bằng những phương tiện của trần gian (*)

Từ cuốn sách nhỏ bé đó tôi biết và hiểu thêm những điều sơ đẳng trong bước đầu học kinh điển và mong được gặp thầy để chỉ dạy những đoạn kinh khô khan ḿnh thấy khó“ tiêu thụ“ nổi hoặc là chán thí dụ như khi Phật hỏi các đệ tử Ngài như sau:

-Này các tỳ kheo.

-Dạ có chúng con đây!

-Các ông có biết người không có tánh không tham là cái ǵ không?

Tôi chỉ tượng trưng thí dụ nhỏ thôi. Học kinh nguyên thủy th́ chán, nói nghĩa đen th́ nhiều lại dùng lời văn cổ nữa nhưng không rắc rối như kinh điển đại thứa luôn nói bóng, khó hiểu và cao xa.

V́ một trong những lư do như vậy nên chủ đề buổi lễ người viết muốn gởi gấm đến các bạn là ngày“Tạ ơn“, một trong bốn cái ân của người phật tử. Vào tháng tư và tháng năm th́ đă có ngày“nhớ ơn cha mẹ“. Ông Trịnh công Sơn c̣n đầy sự biết ơn nữa khi đưa vào nhạc ông những lời mượt mà thế nầy:

“Tạ ơn hoa sáng thơm cho mẹ,
Tạ ơn chim chiều hót cho cha“

Với hoa lá, chim muông ông cũng tạ ơn dù ông dư biết và nh́n sự vật như nó là, chớ nó không chỉ hót cho riêng ai.



C̣n ơn thầy cô dạy chữ từ vở ḷng đến khi chúng ta luợm hết chữ của trường, ơn ấy không nhỏ nên tết đến xuân về ông bà ta dạy con cháu qua câu nói truyền tụng“Mồng một tết cha, mồng ba tết thầy“Thầy dạy đạo trong chùa hay thầy dạy chữ ở trường cũng thế. Đó là những cái ơn sâu nặng mà phận làm con, làm học tṛ phải luôn nhớ. Vào tháng 11 hàng năm có ngày Thanksgiving của xứ cờ hoa và vài nước khác được tổ chúc ăn mừng hay xá tội gà Tây là kết quả của ḷng nhớ ơn những ǵ họ được toại nguyện, truyền thống cao đẹp của một nước văn minh.

Từ đầu năm, một đạo hữu có đưa ư kiến“ các hội viên sanh tháng nào th́ thông báo để chị em trong chùa tổ chức ăn mừng kỷ niệm sinh nhật cho vui bỏ những lúc công quả mệt nhọc“, có bạn hưởng ứng liền:

-Gia đ́nh em sẽ làm sinh nhựt “90 năm cuộc đời“ cho mẹ già sau tết tây. Má em mở hàng không chừng sẽ đắt mối có nhiều người làm theo.

Qua buổi lễ đó cô nầy báo tin sơ khởi với thầy trụ tŕ:

-Tháng sáu chị Thanh sẽ tổ chức lễ“Tạ ơn Thầy“ cho sư phụ chị đó, thưa thầy!

Cô rao hàng đă bốn, năm tháng rồi cũng chưa ai nối gót má cô. Tôi nhớ cô có hỏi ngày sanh tháng đẻ của tôi để “lên lịch“ và nhắc nhở. Tôi không cho biết v́ ḿnh không muốn “ăn mừng“. Cái TA là cái đáng ghét v́ ḿnh không là “cái thá“ ǵ, sống có làm ích lợi ǵ cho ai mà ăn với uống c̣n rủ-ren người xung quanh “ăn mừng“ nữa. Tôi muốn bắt chước mấy vị thiền sư cho đệ tử tu tập công án “Ta là ai?“ nên ta nầy của tôi không bao giờ mừng sinh nhật riêng ḿnh. Nhưng với người ngoại quốc th́ ngày sanh thật quan trọng. C̣n người Á Đông th́ ngày mất hay ngày giỗ rất linh thiêng, gia đ́nh không bỏ qua được. Giàu th́ cúng mâm cao cỗ đầy. Nhà nghèo th́ cơm dưa, muối tương, chao nhưng phải cúng mới trọn đạo. Lúc tôi bắt đầu vào hảng xưởng làm việc đâu chừng vài ba tháng đă thấy bạn bè luân phiên mời ăn sinh nhật. Đồng nghiệp cùng ngành với nhau th́ đăi tại pḥng những món bánh ngọt và kẹo. 9 giờ rưởi sáng là nghỉ đợt đầu cho công nhân và nhân viên hành chánh ăn điểm tâm, có thịt nướng chủ nhân nhờ nhà bếp làm dùm cùng bánh ḿ nướng sẫn để mời bạn chung vui. Người bày lễ ăn sinh nhật cũng mời luôn ông trưởng pḥng làm việc tới dự với nhân viên. Dĩ nhiên có báo trước một ngày để bạn bè khỏi chuẩn bị thức ăn mang theo khi đi làm v́ tiết kiệm. Đó là nói cái nhóm dân Việt Nam chúng tôi luôn ăn uống theo khẩu vị của ḿnh nên cực nhọc phải xách theo chớ không hẳn tiện tặn đâu. Tôi không tránh khỏi việc “bánh ít đi bánh qui trả lại“ kia cho xong món“nợ ăn“ Thành thử tới ngày giờ của ḿnh, bắt buộc tôi phải “ăn mừng“ Có trốn cũng không xong v́ văn pḥng lo giấy tờ nhân viên biết tiểu sử lư lịch hết nên ngày đó tự động thư kư cùng sếp đi tới nơi bắt tay chúc tụng, trao quà cho ḿnh. Như vậy mặt mũi nào ḿnh nở “quỵt“ đáp lễ. Nhưng lớp bạn trung niên nầy đăi sinh nhựt mà cũng là đăi chia tay luôn. Sau vài tháng tôi thấy đồng nghiệp hay chém vè nghỉ bệnh hai ba tuần. Cứ vậy mà ở nhà liên tục để dồn việc họ bỏ lại cho chị em cùng pḥng làm thế, tôi và các chị khác “chưa dám bịnh“ phải gánh việc cho mấy bà nghỉ bịnh có tính toán nầy. Cũng ngộ không biết họ mắc bệnh ǵ mà dễ bị lây quá trời! Vài tháng sau tới kẻ khác cũng bệnh chém nghỉ như thế. Tôi ngây thơ (mới hội nhập xứ người mà!) xót xa dùm chủ than dùm hảng “trời ơi họ nghỉ dzậy không sợ hảng đuổi sao ta!?“ Tôi đi làm sợ chủ chê và đuổi nên làm siêng thấy ông bà luôn v́ c̣n trong thời gian thử việc. Qua ba tháng nếu ông trưởng pḥng thấy “tài“ ḿnh c̣n xài được th́ báo cáo để cấp trên chính thức thu nhận lâu dài. Thở phào! vậy mà mấy bà già nầy c̣n nghỉ bệnh thiệt đúng “cùi chẳng sợ lở“ chắc! Có đem thắc mắc hỏi đồng nghiệp khác nhưng không ai hé răng v́ mọi người đă tính con đường sắp tới của họ cũng y như vậy. Thôi th́ ḿnh tự kinh nghiệm đi làm rồi sẽ rơ. Cứ nhớ câu nói“ cây kim trong bọc lâu ngày cũng ḷi ra hoặc “không ǵ bí mật dưới ánh mặt trời nầy hết“. Th́ ra mấy bả chém bịnh hoài (với điều kiện có giấy bác sĩ chứng nhận) đàng hoàng, sau đó nộp đơn hưu trí sớm khi chưa tới sáu muơi. Rồi hăng phải thông báo kiếm người mới nhảy vào, cho tên kia về vườn v́ nó bệnh hoài bắt nó làm quá sức lao động thấy tội hết sức! Chủ cũng chả thiệt tḥi bao nhiêu v́“ ma mới“ hảng trả luơng ít hơn “ma cũ“ gấp đôi. Biết đâu ma mới làm c̣n tăng năng suất nữa y như ḿnh lúc mới vào làm sợ mất việc, siêng hết biết v́ năng lực c̣n dồi dào đâu như mấy bà ưa bịnh kia.

Thế tại sao hôm nay tôi hoan hỉ để chị bạn trổ tài làm bánh sinh nhật dùm? Thật vậy nếu không nói rơ bè bạn sẽ hiểu lầm là ḿnh ăn mừng tuổi thọ đấy. Cũng hi hữu trong ngày nầy có trùng hai, ba cái sinh nhật. Khi buổi lễ sắp tàn, thầy trụ tŕ được xuất viện về, bà con phật tử mừng rở th́ có người đưa tin “sẵn mừng thầy về chúng ta khao sinh nhật thầy luôn v́ lố hai bữa rồi“. Cả đám nhao nhao tính toán “thôi chùa ḿnh đi đặt một bánh Pizza lớn và hát bài “hôm nay thầy về đây chúng con xin kính mừng thầy, trong giờ phút vui nầy, chúng con biết làm ǵ đây…“. Bất ngờ v́ thầy “tai qua nạn khỏi“ nên không biết làm ǵ th́ đi tiệm nhờ người ta làm bánh dùm ḿnh. Chưa hết lại thêm tin nóng nữa là phu quân chị trưỏng ban văn nghệ cũng có sinh nhật ngày hôm đó. Ban văn nghệ vừa hát tặng buổi lễ tạ ơn thầy th́ bây giờ cùng ăn tiệc sinh nhật tập thể với ổ bánh Pizza và ḿ xào chay mà nhà bếp cấp tốc làm nhanh, gọn, lẹ để cùng vổ tay chúc “Happy Birthday to you..!“ cho ông xă chị trưởng văn nghệ. C̣n hai vị thầy th́ tự hiểu phật tử chúc qúy thầy thân an tâm lạc. Bà con bạn bè ai nấy đều vui hết biết v́ đở mất th́ giờ phải đi nhiều bận dự tiệc.

Lại cũng trong ngày nầy trên Hannover c̣n thêm một buổi lễ sinh nhật của vị Ḥa thượng lớn là ngài Thích Như Điển phương trựợng chùa Viên Giác. Sở dĩ tôi biết được v́ một cô ca sĩ thân quen khi nghe tôi mời tới dự lễ “hai muơi năm tạ ơn Thầy“cùng góp vui văn nghệ cho buổi lễ, cô hỏi liền:

-Ngày nào vậy?

-29/6 sắp tới.

-Không được tiếc quá, ḿnh phải về dự lễ sinh nhật của Hoà thượng Viên Giác. Chương tŕnh thầy sắp đặt cả năm rồi.

Nghe chị nói thế, tôi không một lời“ kỳ kèo bớt một thêm hai“v́ sinh nhật đạo của ḿnh nhỏ nhoi không dám sánh với Phương Trượng chùa to tượng lớn ăn mừng sinh nhật 70 năm tuổi đời. Đă thế cùng trong bữa tiệc sinh nhật c̣n tiệc 40 năm báo Viên Giác có mặt trên xứ Đức nữa. Nghe phong phanh thầy phương trượng muốn phật tử München phải kéơ về dự lễ 40 năm ra báo. C̣n chùa lân cận là Phổ Bảo th́ thuê nguyên xe lớn về dự sinh nhật v́ thầy Đồng Văn là người đă tốt nghiệp bằng Tiến sĩ ở Ấn Độ, được thầy Phương Trượng bảo lảnh qua Đức để làm trụ tŕ nên thầy phải đi. Tôi dọ hỏi ai cũng nói sẽ dự sinh nhật Hoà Thượng, trong đó có sư phụ thầy trụ tŕ chùa chúng tôi cũng phải đi(*) Đương nhiên chị ca sĩ chọn đi nơi kia có ư nghĩa, công quả vô luợng hơn. Chị cũng an ủi tôi:

-Lần khác bạn rủ ḿnh nhận lời liền chứ dịp nầy là không được rồi.

Quả đúng như chị hứa, mùa Vu Lan vừa qua ḿnh mời chị lần nữa ráng về giúp văn nghệ cho chùa địa phương chúng tôi. Cũng may chị gật đầu là bởi không trùng lễ Vu Lan trên chùa của Ḥa Thượng v́ dưới nầy tổ chức lễ sớm hơn một tuần.

Nếu trùng chắc chắn chị sẽ lập lại điệp khúc đă nói để an ủi hiệp hai. Hiểu sơ đạo th́ gặp thất bại cứ nói“ đủ duyên th́ tới “hoặc để“ tùy duyên“ là an tâm.

Thanh Thản Nhiên

*Trích bài giảng của cố Ni Sư Như Thủy.
(*) Như sự chào tạm biệt Thầy mà không biết, Thầy Từ Trí xuống thăm đệ tử là thầy trụ tŕ chùa chúng tôi vừa thoát một tai nạn hi hữu vào ngày 26/6, hôm sau tô ivà vài bạn lên sắp đặt chương tŕnh, gặp Thầy TT có hỏi sao Thầy không nán lại vài ngày th́ Thầy nói phải về để đi mừng sinh nhật thầy Như Điển ngày 29/6. Nhờ đó tôi được gặp Thầy TT lần cuối cùng.Thầy đă cùng pt chúng tôi đồng cam cộng khổ, trải qua bao sóng gió khi Thầy mới được bổ nhiệm về đây làm trụ tŕ năm 1999. Thầy viên tịch ngày 2/9 sau lễ Vu Lan tại chùa Thầy ở Frankfurt.





 

 


VĂN CHƯƠNG

2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


C̣n nhớ không em?  
Trên đồi Tăng Nhơn Phú
Remember!
Cánh chim non
Đốt sách
Buổi tựu trường  
Đêm trắng  
Nước mắt trong cơn mưa  
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Tướng giữ thành
Những tử sĩ không cần ai gọn hồn
Viết về những anh hùng trong tù cải tạo
Tuyển tập tháng Tư đen
Quốc Hận và tội ác CS


I’ll be home for Christmas  
Kư ức về Hoàng Sa và HQ10  
Vợ hiền
Dạy con  
Lễ hội sinh nhật  
Chọn lựa  
BS Đặng Tuấn Long  
Nhạc vàng kho tàng âm nhạc Việt Nam
Bài ca kinh hoà binh  
Môt thoáng ngậm ngùi  
Đường về không xa
Năm mươi hai năm hội ngộ
Người tù chung thân vượt ngục  
Vá đường
Chăn gà  
Một người làm quan  
Tôi xin đưa em đến hết cuộc đời

Thuyền đi đâu, về đâu?  
Chiếc đàn piano màu gụ đỏ
Hữu tâm, vô tâm  
Mẹ cài cho con đóa hồng  
Những mùa Trung Thu  
Thầy Trân  
Tháng Tư nhớ bạn
Trại Thanh Cẩm và gịng sông Mă  
Trái tim Bồ Tát  
Người Hạ Sĩ Nhứt
Lá thư t́nh trong cặp
Người pháo binh già...
Thức trắng đêm nay!
Mặt trận Xuân Lộc - Sư Đoàn 18 BB - Tuyến thép  
Mừng Phật Đản, chúng con ca vui đón chào  
Làm việc cho Tín Nghĩa Ngân Hàng 1970-1973  
Người chiến sĩ không quân phục  
Tôi cưới vợ 
Buổi họp mặt vui vẻ  
Cơi bụi hồng
Chiều buồn biên giới  
Mùa đi tù!  
Nếu có thể đi về quá khứ, tôi sẽ thăm đất nước tôi  
Người Mẹ thời chiến 
Má tui  
Các phi vụ nhớ đời - 44 năm nh́n lại 
Người nữ tu trong cô nhi viện Pleiku 
C̣n thương rau đắng …  
Ngày lễ Mẹ 
Tâm thư người bạn trẻ 9X về ngày 30/4 
Yểm Trợ Hạm Cần Thơ HQ 801: Không bỏ anh em
Mai vàng nở muộn  
Người về có nhớ thương binh?  
Từ những trang thơ 
Tự tử đi anh em! Tao không đầu hàng!  
Chuyện trên QL 20  
Phóng sự cộng đồng hậu duệ VNCH

Mùa xuân xứ người, mùa quốc nạn xứ ta  
Tôi viết cho anh hùng Lư Tống  
Bỗng dưng anh tới  
Để nhớ một thời...  
Những ngày cuối cùng của cuộc chiến  
Trong nỗi khốn cùng   
Giờ phút cuối cùng
Quảng Trị đất đợi về  
Phụng Dực, trận đánh để đời  
Buổi họp mặt vui vẻ  
Trạm cuối cuộc đời
Nhớ nhà  
Khép lại núi rừng  
Dưới bóng mát của lá cờ "Ba Que"  
Nhức nhối con tim  
Trái tim cao cả  
Hạt tình hồi sinh  
Hai con khỉ già 
T́m chốn thanh b́nh
Đêm xuân Đà-Lạt  
Chuyện hai người phi công VNCH và Bắc Việt  
Đại gia ở Mỹ  
Chỉ c̣n nỗi nhớ  
T́nh huynh đệ trong một thời binh lửa
Tàn một cuôc chơi
Sự ra đời của bài hát "Thuyền Viễn Xứ"
Việt cộng: Ngụy, Ác và Hèn Hạ!  
Phi vụ "Ong Chúa" 14-4653 cuối cùng

Một cái Tết khó quên  
Tr/Tá Lê Văn Ngôn trấn thủ Tống Lê Chân như thế nào?  
Vơ Ân và tôi  
Người thiếu phụ ôm cốt chồng ...
Cựu DB Lý Quý Chung, một người khách đặc biệt  
Hạnh Phúc… Rơi  
Bông Mồng Gà  
Rồi người lính có về không?  
Tạ ơn Thiên Chúa !  
Tuổi mực tím trong thời ly loạn
Sao mà mít ướt
Những chuyện ngày xưa
Chân dung người lính VNCH
Con chuột
Cuối nẻo đường đời
Ngậm đắng nuốt cay
Những muà xuân năm cũ
Ơn đời chứa chan  
Câu truyện t́nh trong quân ngũ  
Trong lâu đài kỷ niệm  
Người nữ tù và giải Nobel  
Đùa của tạo hoá  
T́nh anh em
Họp mặt “Về Đây Anh” và Cọp Biển
Hy sinh và mờ nhạt
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mẹ Nấm và các bà mẹ Việt Nam
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH  
Con c̣n nợ ba
Cái bằng... lái xế !  
Một Trung đội Trưởng Nghĩa Quân  
Vài kỷ niệm với thầy Nguyễn Văn Trường  
Con búp bê của mẹ 
Sự c̣n mất của một người em
30 Tháng 4 và tiếng chó sủa đêm phía sau nhà
Ngụy
Tháng Tư ngậm ngùi
Người khôn "Đi học" - thằng ngu dại đời
Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài G̣n
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975
Cha Tôi, chết không cần quan tài
Cô Giáo Ngụy Người Huế  
30 tháng Tư: chuyện quên, chuyện nhớ  
40 năm (1978-2018) nhớ lại chuyến vưọt biển...  
Huế, tôi và Mậu Thân  
Hương  
1 đồng giấy, 7 đồng phở  
Vui buồn với UH1  
H́nh-tượng người LÍNH qua ḍng nhạc Việt  
Khoe chữ  
Chiếc áo bà ba In h́nh chữ Hỷ
Chiện khó tin mà có thiệt....  
Truyện hai h́nh ảnh một đời người  
Có đêm nào buồn bằng Đêm Ba mươi  
Nén hương ḷng cho một người vừa đền xong nợ nước  
Tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông  
Tiếng ngáy làm tôi yên tâm
Đêm xuân nào tôi đến thăm anh  
Quê hương của tôi  
Chim trời bạt gió 
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Nó và biến thiên cuộc đời

Có những mùa xuân
Chuyện người tóc bạc sớm
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Các ngày tết ở VN trong năm 
Nói chuyện về con chó nhân năm Mậu Tuất 
Những người lính Dù bị lăng quên 
Gói trọn mảnh t́nh quê vào đ̣n bánh tét....  
Người đưa thư  
Danh Tướng Ngô Quang Trưởng và Tôi
Chọn tuổi xông nhà đầu năm