Đa của tạo ho

Truyện ngắn Phạm Hoa
*
Qu hương ti, từ xưa thường c cu: trai ni Để, gi lng Đng. Cc cụ chỉ ni vắn tắt: con gi ở đ đĩ tho. Ti khng đồng tnh với ci nhn dn d đ. Thực chất l nhựa sống trn trề trong cơ thể cc thiếu nữ bản năng sinh tồn của họ. Ở ci lng thật lạ. C gi no cũng xinh đẹp, đẫy đ, hấp dẫn một cch gợi tnh.

Ti c quen Loan, một c gi lng Đng điển hnh. Từ những ngy nhỏ, c đ trội hẳn so với bọn con gi cng lứa. Hnh hi cn đối, trắng trẻo, c cn hơn đứt bạn ở đi mắt xanh nhn mi khng tới đy! Con b sẽ sung sướng. Nhiều người nghĩ như vậy. Cũng khng t người ngờ vực. Hnh như ci g qu cũng hỏng! Mặc cho mọi lời bn bạc, Loan vẫn lớn ln, xinh đẹp, tự nhin, bnh dị như cỏ cy. Mẹ c nhiều lc nghe ngng qua thin hạ, m nghi ngại. Con b n lm sao ấy! C lần n ra thị x b cn lấy than bi vo mặt. C Loan cười rất tươi, nhưng trong bụng th ch mẹ lẩm cẩm. Ai lại thế! Nhưng b cương quyết hơn trong việc bắt con b mặc quần o v khi đi dn cng đắp đ.

Con sẽ sung sướng cho mẹ xem! Loan đinh ninh như vậy. C xinh đẹp mới l một điều kiện. C cn cảm thấy như vậy nữa. Chắc chắn l khc! Bao nhiu lần chơi tr cng cha, v tnh nhưng c đều bắt thăm được cả. Vận may c dnh cho đứa no trong đm đng ấy đu. V ngay lc ny thi Loan đ hon ton l một thiếu nữ, c đang đi trn đường ci. Trước mặt c l bng người khng r đn ng hay đn b. C mỉm cười v chơi tr may rủi. Lạy vua Từ Hải, lạy vi Gic Duyn, lạy tin Thu Kiều... bi lạy kh quen thuộc của c. C nguyện thầm: Nếu người đang đi về pha ti l đn ng, th cc đấng thần linh trn cao xa hy chứng gim cho con được sung sướng... Con cũng đon ci bng đang đi l đn ng. Sau đ, c chong mở to mắt. Bng người m c đon đ lại gần. Nhưng sao thế ny: con người đi qua mặt c c nt của đn b trn mặt. Nhưng chn tay v dng đi th khng! C chợt hoang mang... Đy l một người đn ng! Tc, g m, dng đi rắn rỏi. Nhưng ngực ng ta lại lm lm thế kia? Loan ngoi lại, cứ cố khẳng định mnh đng.

Cng ngy, cng c người đơm đặt Loan cho con em mnh. Họ vo tận nh lm quen. Họ đnh tiếng...

Trong số những kẻ đnh tiếng ginh Loan cho con mnh c b Thuận, vợ đại t L, liệt sĩ. Ni đến b Thuận, vng ti ai cũng biết. Đ l người đn b đẫy đ, da dẻ tươi tốt, tnh tnh xởi lởi. B nổi tiếng bởi đẹp; bởi l vợ đại t. Ngy đ, vng ti chỉ mỗi ng L l cn bộ cao cấp qun đội. B cn c tiếng bởi sự gia gio, thủ tiết thờ chồng, dạy thằng Tuấn trưởng thnh. Thằng Tuấn, con trai của b v ng L, đẹp như ci mầm cy. Tuổi con nt, Tuấn vừa c dấu hiệu lu lỏng, b đ phải nhờ ng ch đnh cho n một trận. Trận đn qu tay, hơn với sự hnh dung của b Thuận. Thnh thử thằng b chết khiếp. B Thuận giận ng ch, nhưng bấm bụng chịu. Cứ thế, Tuấn lớn ln rồi vo đại học. Cha l liệt sĩ, Tuấn được miễn giảm nghĩa vụ. B Thuận đnh tiếng l đnh tiếng cho Tuấn. Một thanh nin đẹp trai, cao lớn lại xuất thn từ gia đnh c nguồn gốc chnh trị v kinh tế vững chắc như thế th cả vng ai cn b kịp.

B Thuận cũng tin như vậy. Do đ, b tm hiểu tnh tnh con b. Biết n tốt bụng, dễ tnh cũng l được. Ngủ dậy muộn, th chả lo. Miễn c người con gi khoẻ, tốt tnh, về nh, b rn sau.

Một hm, bất ngờ b gặp Loan đi cng đường. B biết n, chứ n đu biết b. B chủ động li lại pha sau để xem người con b. B đ nhn thật kỹ vai, hng, chn con Loan. Dng đi của con b thật mềm mại, uyển chuyển. Eo thắt lại nhưng đến mng th phnh ra, trn trịa gọn gng. Với con mắt thật tinh đời, b biết đy l con mi tốt. Da dẻ mt mẻ, dng đi thoải mi, khng vướng vu g b th c lợi cho việc sinh nở.

Nhưng tận su trong cảm gic, b Thuận vẫn cn lấn cấn. C một ci g đ chưa được r, chưa chắc chắn. L người đn b sắc sảo, giỏi giang, tự tin vo hiểu biết của mnh, b cả Thuận nhận ra rằng, chưa nn vội vng kết luận.

Thin hạ đồn đại khng sai: b Thuận quả l đo để. B vừa c một quyết định to bạo: phải xem lại người con b một lần nữa. Xem trong tư thế con b trần truồng: chủ yếu b muốn xem ngực n. Đối với b, ngực chứa ton bộ ci tốt xấu, hay dở của một đứa con gi. Nếu ở ngực, khoảng cch hai v hẹp, th người đ sức khoẻ yếu. Khoảng cch giữa hai v rộng, đầu v vểnh ngang th c gi ấy kh dạy như con ngựa bất kham. Cn nếu hai đầu v nằm ngay ngắn chĩa thẳng vo mắt ta, c gi ấy l vng. Người như vậy sẽ trung thực, ngay ngắn, khng biết lm điều xấu, điều c. Ấy l chưa kể đầu v to hay nhỏ, đỏ hay đen, trn hay mo. Đầu v nhỏ, mu hồng, c gi ấy dẻo người, mềm tnh, nui con kho lo. V phc c no đầu v đ đen, lại to, lại mo, tnh tnh vụng về, đụng đu vỡ đấy, lm g hỏng việc ấy, nui con khng si đẹn cũng chậm lớn. C gi no như vậy, mặt c đẹp như vầng trăng cũng xin vi chịu! B Thuận đinh ninh điều mnh nghĩ l c thật. Hnh như b ngoại dạy b thế, v b cũng chim nghiệm như thế. Rồi b xuống lng Đng gặp b bạn. B ny l d của Loan. Vừa nghe xong, người bạn của b Thuận trố mắt ngạc nhin. Nhưng bị ni, bị p, lại nể bạn, d của Loan cũng thuận lng.

Hm ấy, Loan sang nh d gip sửa ci chuồng lợn. Gần trưa, nhỡ tay, d lm vỡ ci vại đựng nước tiểu. C b ku r ln! Nước tiểu bắn tung to vo cả người d v chu. Loan vẩy tay, i ngại nhưng cười rất vui. Nghe lời d, c săm sắn đi ra ao để tắm gội.
Vườn vắng lặng. Ao nước trong vắt. Chỉ c con chim vng anh nhảy nht trn cnh xoan. Loan chợt mỉm cười khi thấy khun mặt của mnh in trn mặt gương sng long. C đưa mắt nhn quanh trước khi lội xuống nước. Một thong nghi ngại lẫn thch th. m! Nước bắn ln tung to.

Từ su trong bụi ma, tim b Thuận đập thổn thức. Mặt b c vẻ đăm chiu. B đ thấy được tất cả những g cần thấy. Con b c đủ ba ci đen v cả ba ci đỏ. Cc cụ bảo như vậy th tốt lắm. B thấy yn tm về Loan. N cũng chỉ như b ngy xưa l cng! C khi cn thua km. V hnh như b Thuận thấy nao nao. B thấy mệt mỏi v buồn xỉu. Từ su trong ci v thức b chợt thấy mnh mang... mnh mang...

Đại t L từng l người đn ng mẫu mực về mọi phương diện. Thn thể ng cũng cường trng kh ai b. V như thế ng cũng mới lấy được chị Thuận đẹp c tiếng. Hai người từng c trn mười năm đầy đặn, hạnh phc khng ch vo đu được. Sau khi chồng hy sinh, c đau đớn, c tự ho, nhưng b Thuận gầy rộc đi. Phải một năm, b mới gượng dậy được. Giống ci cy bị bo quật, b lại mọc cnh, trổ hoa, tươi xanh. Thời gian ngắn, b lại lấy lại phong độ cũ: đẫy đ, hồng mượt, ung dung, đĩnh đạc. B lại đẹp vẻ đẹp ring: hấp dẫn v bề thế. Phảng phất nt qu phi. Nhưng đấy l bề ngoi. Số phận lại đặt cược để tru chọc. Bốn mươi tuổi, b Thuận đương bước vo độ ti xun. Ton bộ sinh lực được huy động, được sử dụng. Thnh thử thn thể b cng đẹp ra, hai mắt long lanh. Ni theo lối ni cc nh sinh học th đ l tiếng ht của con mi, tn hiệu pht ra để tm tn hiệu!

Ngoại tnh th khng bao giờ. Dứt khot l như vậy. Nhưng b vẫn thường mơ ng L về. B lại m chầm lấy ng bằng cảm gic da thịt thật sự. Cả khối người, hai vng tay, đi ngực va chạm, xoắn xiết lấy nhau. B tận hưởng ci tuyệt diệu của tạo ho: cứng v mềm, rắn v nhũn, tung v hứng, trn v dưới, tấn cng v bị động. Nhiều lc người đn b hổn hển, mồ hi đầm đa với cuộc tnh m tạo ho no đ bung tha! C sự tnh ton no cn đong nổi được sự mất mt ny chăng? V bao giờ cũng vậy, tưởng đến tột đỉnh sự mn nguyện, số phận lại thức tỉnh b. C lẽ phải nửa pht g đ, b Thuận mới ngơ ngc nhận ra mnh vừa qua giấc ngủ. B giật tht tim khi thấy bng người đn ng l l tiến tới. Những bốn người. Th ra họ c mặt trong nh từ lc no đ. Bốn bng đen im lặng từ từ tiến lại. Đồ đểu! Đồ ăn cắp! A...! B ku ln khiếp đảm. Nhưng ngay lc đ, b biết mnh nhầm. Khng c ai khc ngoi b. Bốn cy cột nh lặng lẽ, v tri v gic được rọi qua nh trăng xanh lt r mồn một.

Đ l đm! Cn ngy, b lại nghim ngắn chững chạc, bề thế. Đố thin hạ bắt gặp b c nh mắt lẳng lơ, đa tnh hay c một cu đa sm sỡ. Trừ một lần. Tất nhin l khng ai biết. Đm trăng vằng vặc! i những đm trăng chết tiệt bao giờ cũng gợi tnh, hướng người ta, bao che v dụ dỗ người ta vo chuyện nhố nhăng. Thoạt đầu tiếng so trc thoang thoảng. Thật chỉ nghe khng r, tiếng so lại chm đi. Hnh như theo gi, tiếng so lại hiện ln hết sức vu vơ. B thừa biết tiếng so ấy của ai! Lo Honh thợ đấu. Một g tay vo miệng lốm, dỡ nh để ăn. Nhưng người lo đậm chắc như được lm bằng lim bằng sến. C lần no đ, b Thuận đ trng thấy hai chn lo đen di, chắc nịch, đnh đều đều trn đường. Đng như vậy, c một lần! Lo Honh ở một mnh, khng c vợ, nhưng đ ăn nằm với khối đứa con gi dễ di đĩ tho trong lng. Cũng l một thằng mất dạy! Tiếng so lại hiện ln hết sức vu vơ. Mặt lo Honh th xấu, đầu c lại đần độn. Nghe đu đi lnh, tập bắn sng mi khng thuộc, phải loại về. Đng l thứ đầu c ngu si tứ chi pht triển. Ci khoản kia hẳn vung vi cho khắp thin hạ. Gi chợt đưa tiếng so dội ln vu vơ nhưng da diết một cch kỳ lạ. Thậm ch c thể tưởng, tiếng so được thổi ngay ở đầu ng. Ngọn cau chợt rung đnh đạch. Trăng vẫn xanh lt. B Thuận nhổm dậy. B đi ra ng. Tất nhin vẫn đng hong, chững chạc. C lẽ phải nhờ ci lo ny sửa lại chỗ gc nh bị dột! Nhưng sao lại đi đm hm? Ban ngy gặp hắn lm sao được? B Thuận vững dạ hơn khi tm được ci l để đng hong.

B đ đi vo sn nh lo. Mạnh dạn v dứt khot, b đến để c việc thu lo Honh. B đ thấy lo. Ci khối đen chắc nằm di ở chiếu. B đ chạm phải ci mi đn ng, quen thuộc, nhưng hơi gắt, đậm của lo. C g khng chị? Ti nhờ anh sửa ci mi nh bị dột. Lo Honh cười, hm răng trắng nhởn, đần độn. Mi đn ng trong cơ thể sến lim của lo Honh lại bốc ln. Một pht bối rối. Nhưng bản lĩnh v đức hạnh của b Thuận chợt ln tiếng. Thoả thuận xong với lo, b Thuận bước từng bước dứt khot ra ng. Đi như tri về nh, tiếng so của lo Honh lại vu vơ vu vơ đến pht đin ln được. Sao đn ng mi mồ hi lại giống nhau thế? Từng c lc b p mặt vo ngực ng L. Ci mi nồng nồng quen quen thấm su vo b, c lc kh chịu, nhưng by giờ, b đang nhớ, thậm ch đang khổ sở v n.

Sng hm sau, lo Honh đến. B Thuận vẻ mặt lạnh tanh kẻ cả. B mở cửa cho g đn ng vo nh. B đang cố chống lại chnh mnh. Nhưng ci mi ấy mi con đực chnh cống lại phảng phất ngay st bn cạnh. Tri tim b như bị lục dậy, được khởi động. Thn thể b nng dần ln. B cầm lấy tay lo tự nhin đến v thức. Chỗ ny ny. Rồi b ko g vo su nữa gian trong. Nơi tối tăm v sực mi ẩm mốc, mi gỗ mọc. Vai b chạm phải lo. Sự đụng chạm t ỏi ấy khiến b thở dốc! Ci mi đn ng đậm một cch gay gắt. V b chợt quệt vo ci tay lo Honh. Ci ci tay rắn như sắt ấy tạo một sự dễ chịu. B muốn bung thả theo dng nước. Tạo ho vẫn khng tha, vẫn dử mồi vờn b, giễu cợt v hnh hạ con người. Tim b đập mạnh. Hơi thở ngợp trong lồng ngực. Hnh như lo Honh ngửi thấy ci mi ấy. Mi con mồi chn nẫu. Lo quay lại cười nhăn nhở: cho rờ ci! Lo ni rồi cầm ngay lấy tay b Thuận. Lập tức b Thuận tỉnh như so: ấy chết... đừng c vớ vẩn.

Chnh đm đ, khng km được, b Thuận m gốc cột khc lc vật v. Chnh n tiễn đưa b m đẹp khng tai tiếng g qua tuổi ti xun rực rỡ, chy đỏ.

Thm hai tuổi, b Thuận chợt thấy nực cười! B đ qua hẳn dng sng dục tnh cuồn cuộn tạo ho by đặt để đa dỡn với con người. Kể từ đ, b thấy thanh thản, nhẹ nhm. B tự ho về mnh. Trong vng người ta đua nhau ngợi khen b trong sạch thủ tiết với chồng. B mỉm cười thừa nhận sự danh gi đ. B vẫn giữ phong độ ung dung thư thi.

V lc ny, b đang kn vợ cho thằng Tuấn.
Nghỉ h, Tuấn đang dội o o nước ln đầu. Mẹ đủng đỉnh bảo:
Tối nay, con c việc đi với mẹ đấy Khng ni nhiều v khng phải bn. B ra lệnh để Tuấn biết thu xếp. Anh chng sinh vin đẹp trai ấy ngớ ra.
Đi đu hả mẹ?
Đủng đỉnh nhưng vẫn tươi tắn, b mẹ nhắc lại:
Đi c việc.
Bỏ mẹ! Tuấn thầm chột dạ. Tối nay anh đ c hẹn. Ni dối mẹ chăng? Khng được! C trời cũng khng lừa b được. Rồi anh tự thu xếp: đầu tối đi với mẹ. Sau một lt ở đ, anh sẽ đến gặp người bạn tnh của mnh. Người bạn tnh anh vừa biết tn. Số phận đ dun dủi c đến với anh. Tuy mới gặp nhưng hai ci nhn đ nng bỏng như c lửa. C thổn thức nhưng đầy sự e ngại. Đấy mới l cuộc gặp chủ yếu của đợt nghỉ h ny. Niềm vui, sự hy vọng của anh. Cn mẹ, hẳn lại dắt đến một con b no đ! Chiều b thi, ta sẽ thu xếp sau.

Hm qua, đang trn đường về nh, tự nhin nghe tiếng đnh đong một ci. Quay lại Tuấn đ gặp c thiếu nữ ấy ci xuống bn lốp xe bị nổ. Anh sửng sốt: qu anh sao lại c người hon hảo như vậy! Gương mặt tri xoan, mi tc mềm bay lo xo. Vẻ đẹp trẻ trung v hon hảo. Một thong lưỡng lự, Tuấn xuống xe để gip đỡ c b. Ci nhn đầu tin khiến Tuấn khng thể no bnh thường được. C thể v ci nhn mạnh như một tia chớp, gy sự bng nổ khc thường trong anh. Ci nhn ấy sng lo ln, e lệ, c chứa cả thiện lẫn sự rụt r bối rối. Sau đ Tuấn đ vận động c gi ngồi ln sau xe. Anh đ lm cng việc cồng kềnh, phức tạp chưa ai dm. Vừa dắt xe, vừa đi xe, vừa lai c gi. Hai người đ chết v nhau từ pht đầu tin. Tnh yu của tuổi trẻ l như vậy. N bốc chy tự nhin v được thừa nhận từ pht đầu. Tn em l g? Tuấn hỏi c gi. Thanh! Cũng rụt r, nhỏ nhẹ, c b đp. Hnh như c vẫn giữ lại một sự phng thủ hờ hững. Em ở lng no? Lng Xun. C gi đ ni dối Tuấn. Khi đưa tới lng Đng, thấy c dắt xe vo ng c cy gạo, Tuấn mới mỉm cười nhận ra sự ni dối của c gi. Tuy thế, c vẫn lặng lẽ gật đầu hai mắt long lanh đồng cho anh chng tới chơi. Suốt một ngy đm, Tuấn hồi hộp chờ cuộc gặp lại với Thanh.

B Thuận cũng đưa Tuấn xuống lng Đng. Khi b rẽ vo ng c cy gạo anh đ chột dạ. Khng c lẽ c Loan mẹ giới thiệu lại cng nh với Thanh? Trớ tru thay, tạo ho lại một lần nữa tạo nn sự trng hợp ngẫu nhin đến lạ lng. Khi b mẹ trong nh gọi Loan b nước cho khch th tim Tuấn như ngừng đập. C gi sẽ xuất hiện trước hai mẹ con l ai đy? Loan hay Thanh? Rồi c gi từ từ đi ra. Chnh l Loan. Bối rối, nhưng sung sướng chan chứa trong nh nhn, c b lướt mắt qua Tuấn. Lễ php cho mẹ, cho anh, khoảng một pht g đ, lui vo nh. Th ra Loan ni dối Tuấn. Tn c khng phải l Thanh.

Sau ny khi thuộc về nhau Loan ni: em yu anh ngay từ lần gặp đầu tin. Tuấn đp: anh cũng thế. Họ vi người vo nhau. Tuấn tận hưởng sự thơm tho tuyệt vời của tri đời dnh ring cho anh. Hn ln mặt, ln mắt, ln tc, vo gy, vo ngực. Tuấn vẫn thấy khao kht, chưa thoả. Anh m riết lấy Loan vo lng. Hnh như anh cảm thấy sẽ c một lực lượng no đ sẽ cướp mất Loan của anh. V thế, phần nhiều thời gian anh dnh cho Loan. Anh cn c tranh thủ, gấp gp tận hưởng sự ngọt ngo c được từ Loan.
Mặc Tuấn vi vĩnh đi được thoả mn ci việc ấy. Loan cốc vo đầu giễu cợt cảnh co. Anh vẫn như con th say mu đến ngơ ngc. Lần đầu tin b Thuận cu với Tuấn:

Con phải sống cho điều ho đứng đắn. Dạo ny mẹ thấy con c vẻ bung thả!

B Thuận gay gắt cảnh co Tuấn. Yu con, b lo cho n, thật sự. Thn thể thằng b hao đi đến một nửa. B xt xa chăm sc Tuấn. C đm b cn lặng lẽ ngồi bn đứa con trai, dng khăn thấm từng giọt mồ hi cho n. Chợt b nhận ra một điều: sự hấp dẫn chết người của con Loan lm hao kiệt Tuấn chứ ai? Mặc cho việc chuẩn bị đm cưới vẫn tiến hnh, trong su xa, b Thuận chợt thấy một con Loan như mụ ph thuỷ vậy. Chnh n, ci con b b đ lựa chọn ấy, hm hại thằng Tuấn chứ ai!

Đm cưới kh to.

Người gip việc cuối cng ra khỏi nh trả lại sự ắng lặng vốn c. Tuấn rửa mặt mũi, chn tay sắp sửa đi ngủ. Bn trong cnh cửa buồng kia Loan đang chờ anh. Giới hạn cuối cng bao nhiu lần định ph m khng ph được đang chờ anh. Sự nguyn vẹn trinh trắng của người vợ yu qu đang chờ đợi. Giy pht đẹp nhất trong đời một con người đang đến từ từ trong đm nay. Loan sẽ khng cốc vo đầu, hoặc khng cưỡng được nữa. Hai người chỉ chờ đợi đến nn thở giy pht ny thi.
Phơi khăn mặt, giục mẹ đi ngủ, Tuấn vừa bước vo hướng cửa buồng th c tiếng gọi:
Tuấn.
Dạ.
Lại đy.
Tiếng gọi nghim trang dứt khot của b mẹ khiến Tuấn như sực tỉnh.
C g mẹ.
C.
Mẹ anh vẫn ung dung, thư thi ngồi trn sập gụ. B chưa c g đi ngủ. Tư thế của b chuẩn bị cho cuộc ni chuyện di. Tuấn tỏ vẻ sốt ruột.
Ngồi xuống đy.
Mẹ anh ni bnh tĩnh, đầy quyền uy. B vừa nhai trầu, vừa ngẫm nghĩ. Vẻ mặt của b su xa; nghim khắc, m thầm v r rng khng nhiều niềm vui như ngy trước. Anh vội, cn b th thong thả, đĩnh đạc.
C g khng hở mẹ?
C.
B vẫn khng thm ni ngay. Đ cũng l cung cch giao tiếp của b. Khng bao giờ vội. B để cho người được giao tiếp phải chờ đợi, mệt mỏi, thậm ch bẳn cu. B khng thm quan tm. Cuối cng b Thuận ln tiếng:
Mẹ c chuyện với anh thế ny. Hạnh phc l về lu về di. Mẹ muốn anh phải giữ gn, đừng c dốc, đừng c cố qu. Cc cụ dạy đa dm th hại thận! Con phải coi chừng! Yu ai cũng vậy, phải c liều, c độ. Phải biết chăm đến mnh. C cn ci thn mnh th mới cn sự sống, cn vui cn buồn, cn mẹ cn con. Mẹ khuyn con chỉ một lần thi đấy. Qu đi l khng c được.
Vng ạ.

Tuấn trở vo buồng. B Thuận nhn theo, nh mắt long lanh l lạ. Một lt sau, b tắt đn đi nằm. Nhưng b đu c chợp mắt được. Hnh như b bắt đầu mất thằng Tuấn. B đ truyền n qua tay con Loan. Đứa con gi hon hảo b đ tm kiếm, lựa chọn, ngắm ngha v xem xt kỹ như ng nng dn tnh ton trước khi mua một con giống. Vậy m chnh n lại gy nn sự mất mt ny. Bất chợt, như c những ngọn gi lạnh ro xiết trong lng b đến buốt nhi. Đi đu về l n nho xuống lng Đng. B khng cn được vuốt m, vuốt đầu con. V thằng Tuấn cũng khng c bụng dạ no nhổ tc su cho mẹ. N cũng khng cn th giờ để ni chuyện hoặc nhn thẳng vo mắt mẹ u yếm, tươi cười lấy một lần. B Thuận cng nghĩ cng ngấm ngầm bực bội. Lại cn con b kia nữa. N lễ php với mnh, n vng vng dạ dạ cho qua chuyện rồi vội v cuốn xo đi với nhau.

Vẫn khng ngủ được. Tri lại hai mắt của b mở trừng trừng. N cứ sng dần ln, rồi từ từ chy đỏ như hai ngọn đn qu điện. Mn đm huyền diệu, b ẩn, hấp dẫn đồng nghĩa với sự sinh si v tang tc, m dịu v ma qui. Trong ci mịt mng tứ bề ấy hai mắt b Thuận chy rực ln. Nội lực no khiến mắt b sng hết cỡ. Chợt bức tường chắn căn buồng đi vợ chồng trẻ trở nn mỏng tang như được thưng bằng vải mn mỏng. B Thuận nhn thấy tất cả, r mồn một. Những hnh ảnh đang diễn ra trong cửa buồng kia hiện ln khng thiếu một cử chỉ, động tc. Chng xoắn lấy nhau, chng vật lộn, cấu x. Những m thanh khng km phần kch động. Tiếng vật mnh, tiếng hổn hển. Tiếng quật chn thnh thịch. Tiếng thở di khc thường. B Thuận thấy r thằng Tuấn (da thịt của b, hn mu của b, hnh ảnh cn lại của ng L) đang phớt b đi. N đu c thm lưu đến sự chỉ bảo của mẹ. Lo thật. Hết lần ny đến lần khc, thằng b đang dốc kiệt sức mnh cho con b. Sự tham lam của con Loan l khng thể chấp nhận được. Khng những thế, n cn giang vng tay chờ đn, nồng nhiệt. B Thuận thấy r như vậy. i, ci lỗ thủng khng đy ấy sẽ giết chết con trai b mất.

Hết đm b Thuận khng nhắm mắt, v hết đm, đi trai gi đắm say trong những cuộc lăn lộn như vậy. Sng ra, dường như cả ba người đều kiệt sức. Tuấn v Loan vui vẻ, nhưng xơ xc sau đm tn hn. Thn thể họ vơi đi đến một nửa. Loan vốn thanh mảnh nhưng bo ngầm như vậy, m đi đứng trở nn nhẹ bỗng, hẫng hụt. Tốc độ hao hụt của Tuấn cn r rệt hơn. Vẫn cao lớn, khi ng nhưng sự ny ny của bắp thịt cứ biến dần đi. B Thuận st hơn tất cả. Bo đẫy như vậy nhưng b by giờ nằm xẹp trn giường như một con b. Một con b về kch thước, nhưng lại c mi tc điểm bạc, nt mặt nhăn nheo. B nằm lỳ khng dậy. Do mệt một phần, nhưng do b một phần. Để xem chng n c nhn đến b khng. Để xem thằng Tuấn c tu tt như trước nữa khng. Php thử ny sẽ gip b đnh gi r sự thật. Rồi thằng Tuấn c đến thật. Cả con Loan. Sờ trn, xut xoa an ủi so rỗng. Tếch một ci, chng đ vo buồng hoặc xuống bếp, quấn lấy nhau, vồ vập, cấu vo. V chỉ cần bước qua cnh cửa kia, chng đ tụt quần o, lo lồ bn nhau, h h, thoả thu. Mặc cho b ngng trng v vọng, mn mỏi xơ xc. Mặc cho ci thn ci kiếp b một thời b mớm nng niu chồng n yếu ốm, tan rữa trong cảnh c đơn. Qun mất dạy. Chợt b lại nghe những tiếng động khả nghi. V b lại thấy thằng Tuấn trong cảnh cố gắng đến tuyệt vọng vắt kiệt sức mnh cho con b đang chờ đn.

Đm no cũng vậy. Cả ba người đều thức chong chong. B Thuận cng trở nn gầy nhỏ, khẳng khiu. Tỷ lệ nghịch với sự hao hụt ấy, lng đố kỵ của b mẹ cứ tăng dần ln. Đi mắt của b đm đm vẫn chy đỏ một cch ma qui. V lạ thay nước da trắng nn của b, một thng đ trở nn đen đủi, dễ sợ. Điều ny hẳn cc nh y học sẽ hết sức kinh ngạc. Da trắng, lin quan đến b mật cc ẩn số về gien di truyền. Vậy m sự bng nổ tm l đ tc động mạnh đến cấu trc vi m trong cc tế bo. N phủ định ci cũ tạo nn ci mới. Việc b Thuận trở nn gầy guộc, đen đủi l c thật. Cng về sau ny, đi mắt của b cng trở nn ma qui. N khng cn khả năng bộc lộ sự vui tươi, thiện . Đ đến tận cng giới hạn của sức chịu đựng. Một hm b Thuận gọi phắt thằng Tuấn ra. Khng dạy khng bảo g hết. B cấm! Tuấn im lặng khng ni g. Thm tm anh khng đồng với mẹ. B gọi Loan tới. Con b nen nt sợ hi. B mắng t tt. My đừng c m giết thằng Tuấn. Khng nghe, b tống cổ ra khỏi nh. Loan khc như mưa. Nhưng tạnh nước mắt, trong lng con b chợt nổi chng gai chĩa về pha b mẹ. Một thế trận đ by để chuẩn bị nghnh chiến. Tuấn l con b, nhưng anh ấy l chồng ti. Chả ai dễ g li bước. Rồi bất chấp, chng lại yu nhau như đin như dại. Dường như trong thi độ của Loan c ci g đ giống như sự thch thức. C cng khai thc đẩy tnh yu. Trước mặt b Thuận, c p vo anh, nhặt sợi tc rơi trn trn. Con người th địch c sẵn trong mỗi nng du ở Loan bắt đầu hiện diện. N đang chờ đợi v sẵn sng đối mặt với b Thuận. Hơn thế, c cn c quyết đnh bại người mẹ trong cuộc ginh giật sở hữu ny.

Đm đm, cc cuộc lo lồ, c chẳng cần giữ gn tứ nữa. C cn để mặc cho m thanh pht ra một cch tự do. Tận cng sự chịu đựng, b Thuận đập mạnh xuống giường.
Thằng Tuấn, my ra đy.
Anh khng phải đi đu hết.
C ra khng?
Khng!
Sầm. Cnh cửa buồng bật gẫy tung. Tuấn luống cuống quỳ xuống chn mẹ. Loan đứng dậy trong tư thế hon ton trần truồng. C kiu hnh, ngang nhin bước xuống từng bước bn Tuấn. C m lấy vai anh giục đứng dậy. C cn c xc định sở hữu một cch cng khai, nguy hiểm. Ung dung, tự tại nhưng lng c đang c những sụt lở, tổn thất gh gớm. Sau ci vẻ thật tự nhin đng hong kia l một thi độ cứng rắn, quyết liệt, sẵn sng giằng x v chấp nhận cả ci chết.
Ct! Đồ đĩ - B Thuận nghiến răng ht ln - My giết con tao. My hm hại n.

Loan cng dịu dng vuốt ve Tuấn. Chồng c khc rưng rức. Mẹ ơi! Con lạy mẹ. Ct ngay!. Soạt. B Thuận rt con dao. Cuộc đấu đ ln đến tột đỉnh.

Mun đời như vậy. Mẹ chồng v nng du, cuộc đa dai của tạo ho, cuộc đấu vĩ đại. Lc vờ vịt, giả dối, lc bng nổ như bom, như đạn bắn. Cuộc ginh giật ấy mun năm khng c thắng v khng c bại. May thay, ho ra Tuấn lại tỉnh to hơn cả. Anh cướp tay Loan ko chạy. Dng dằng, Loan muốn chết ngay tại cửa buồng của vợ chồng mnh. Nhưng Tuấn khoẻ hơn đ ko c o ra giữa đồng. Thin nhin mt mẻ, rộng lượng, thiện , cưu mang họ.

Hm sau, v hm sau nữa, Tuấn về để điều đnh với mẹ. Nghe lời chồng, Loan đồng chấp nhận về xin lỗi b Thuận. Nhưng khng xong. Niềm tự i của b Thuận vẫn đang ở vị tr tột đỉnh. Hoặc mnh Tuấn về, hoặc xo cả.

Khn ngoan, Tuấn ko cả Loan về sụp lạy dưới chn b. Khng nhc nhch, muốn của b mẹ đ rắn lại như đ. Hng xm cũng mặc. ng no, b no, cũng chỉ như nước đổ l khoai. Mẹ Tuấn vẫn ngồi im phăng phắc. Mắt b như nhn vo chỗ khng người. B khng thm biết tới sự c mặt của Loan. B c một điều kiện v chỉ cần ni một lần: hoặc Tuấn về, hoặc xo tất cả.

Tuấn cảm gic r sự hết lời của mnh. Giới hạn cuối cng của cuộc xin xỏ đ hết. Chợt anh mỉm cười mềm yếu v dễ di. Anh khng thể chặt ba xc Loan ra được. Anh bỗng thấy lạnh run người. Anh im lặng đứng dậy, nước mắt cũng thi chảy. Anh đi ra ng, anh vừa thấy long thong nghĩ. Thi mẹ muốn thế cũng được. Anh sẽ ra đi vậy. Để cho cc người ở lại ginh giật, cắn x lẫn nhau. Một khi đến yu m vẫn khng biết yu th tồn tại sao nổi. Chnh lc đ, trong anh diễn ra cuộc biến đổi dữ dội. Anh cảm thấy c đơn lạnh vắng, như đang lững thững bước trn miền đất no đ rất xa lạ. Ở đ ci g cũng chập chờn, mnh mng, nhấp nh như g như đống. Chn trời xa lc ấy c mu hong hn. Ci g anh thấy cũng hư hư thực thực, xa vời. Loan gọi, nhưng anh khng tỉnh. Vẫn cm lặng, ngơ ngc. Giữa đm, anh tỉnh dậy v đi đu mất tăm.

Hm đ, ti c việc leo ln hn ni Để cao ngất. Từ trn cao, ti chợt thấy nh cửa, đất đai v cả con người mới nhỏ b lm sao. Giống như những con kiến Họ đi lại, vui chơi, cy ruộng, cấy la, yu nhau rồi ght bỏ nhau. Ấn tượng đ by giờ ti vẫn khng qun.
*.
PHẠM HOA

 


VĂN CHƯƠNG

2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngy Vất Vả

Những bi viết của Bất Khuất


Đi bun  
Ngy anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bi thnh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn Ngy hội ngộ 44 năm kho 8B+C/72  
Ma h đỏ lửa  
Dư m ngy hội ngộ 44 năm tại California  
C chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tch
Để nhớ để qun
Cờ mnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai m
Khinh Binh 344
Tết


Sao m mt ướt
Những chuyện ngy xưa
Chn dung người lnh VNCH
Con chuột
Cuối nẻo đường đời
Ngậm đắng nuốt cay
Những mu xun năm cũ
Ơn đời chứa chan  
Cu truyện tnh trong qun ngũ  
Trong lu đi kỷ niệm  
Người nữ t v giải Nobel  
Đa của tạo ho  
Tnh anh em
Họp mặt Về Đy Anh v Cọp Biển
Hy sinh v mờ nhạt
m nhạc miền Nam v những ngy xưa thn i
Mẹ Nấm v cc b mẹ Việt Nam
Khng qun những người Chiến Sĩ QLVNCH  
Con cn nợ ba
Ci bằng... li xế !  
Một Trung đội Trưởng Nghĩa Qun  
Vi kỷ niệm với thầy Nguyễn Văn Trường  
Con bp b của mẹ 
Sự cn mất của một người em
30 Thng 4 v tiếng ch sủa đm pha sau nh
Ngụy
Thng Tư ng̣m ngi
Người khn "Đi học" - thằng ngu dại đời
Giờ pht cuối cng của một đơn vị QLVNCH tại Si Gn
Khng qun ngy Quốc Hận 30 thng 4 1975
Cha Ti, chết khng cần quan ti
C Gio Ngụy Người Huế  
30 thng Tư: chuyện qun, chuyện nhớ  
40 năm (1978-2018) nhớ lại chuyến vưọt biển...  
Huế, ti v Mậu Thn  
Hương  
1 đồng giấy, 7 đồng phở  
Vui buồn với UH1  
Hnh-tượng người LNH qua dng nhạc Việt  
Khoe chữ  
Chiếc o b ba In hnh chữ Hỷ
Chiện kh tin m c thiệt....  
Truyện hai hnh ảnh một đời người  
C đm no buồn bằng Đm Ba mươi  
Nn hương lng cho một người vừa đền xong nợ nước  
Tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Văn Đng  
Tiếng ngy lm ti yn tm
Đm xun no ti đến thăm anh  
Qu hương của ti  
Chim trời bạt gi 
Trang nh H Mỹ Nhan   
N v biến thin cuộc đời

C những ma xun
Chuyện người tc bạc sớm
Trang nh H Mỹ Nhan   
Cc ngy tết ở VN trong năm 
Ni chuyện về con ch nhn năm Mậu Tuất 
Những người lnh D bị lng qun 
Gi trọn mảnh tnh qu vo đn bnh tt....  
Người đưa thư  
Danh Tướng Ng Quang Trưởng v Ti
Chọn tuổi xng nh đầu năm