Mai Vàng Nở muộn

30-4-1975 – 30-4-2019.

44 năm, thời gian trôi qua nhanh quá. H́nh như mới ngày nào, bây giờ nh́n lại: “ Cuộc đời sắc sắc-không không, đời là vô thường, cát bụi sẽ trở về cát bụi ”. Có những sự việc xăy ra trong đời sống vui buồn lẫn lộn, rồi theo ngày tháng trôi qua, tất cả chỉ c̣n là những dấu ấn nhạt mờ, những kỷ niệm rồi cũng nhạt nḥa, phôi pha theo ḍng đời, hoặc thời gian sẽ là viên thuốc kỳ diệu xoa tan đi những khổ đau, những vết thương ḷng….Thế nhưng, cũng có những sự kiện vẫn c̣n nằm yên trong nấm mồ dĩ văng, trong kư ức đau thương không thể nào xóa nḥa được khi mùa Tháng Tư Đen trở lại, những ngày Tháng Tư dày ṿ, bi thương, khổ đau cho cả một dân tộc bất hạnh.

Nếu tin vào Tử Vi, bói toán: 44 năm => 4+4=8 hoặc 3 ch́m, 7 nổi, 9 lênh đênh. Th́ khi tôi viết, tôi không tin vào tử vi, bói toán, nhưng tôi muốn lấy những con số toán học: 8 và 9 cho năm 1972, năm mà những chàng trai thế hệ chúng tôi đáp lời sông núi.

Ra đi tóc hăy c̣n xanh
Bây giờ gặp lại bạc màu gió sương.

Vâng, chúng tôi là những Hoa Mai nở muộn trong mùa chinh chiến.

Sau mùa Hè Đỏ Lửa năm 1972, chúng tôi tạm xếp bút nghiêng, lên đường theo tiếng gọi của núi sông, Tổ Quốc. Khắp bốn phương trời, chúng tôi hội tụ về dưới mái trường Bộ Binh Thủ Đức. (khóa 8B+C/72, khóa 9A, 9C/72).

Trăi qua những giai đoạn Tân Khóa Sinh, Sinh Viên Sĩ Quan được các khóa đàn anh hướng dẫn, những Sĩ Quan Cán Bộ huấn luyện viên truyền dạy cho những bài học căn bản, kinh nghiệm tác chiến của người Lính, Tiểu đội Trưởng, Trung Đội Trưởng, Lănh Đạo Chỉ Huy, những bài học về Kinh Nghiệm Chiến Trường, của quư vị Sĩ Quan đàn anh đang thụ huấn Bộ Binh Cao Cấp.

Làm sao quên được những ngày tháng trong quân trường rèn luyện khổ cực: “Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu”. Những buổi cơm nhà bàn-cá mối:

- Đứng………Dậy …..

- Ghế…….ra, ghế….vô….

- Mời đàn em dùng cơm.

- Mời Huynh Trưởng dùng cơm.

T́nh Huynh Đệ Chi Binh, những sẽ chia vui buồn đời lính.

Sau những ngày tháng huấn luyện nơi quân trường, bây giờ những con chim non đă đủ lông, đủ cánh, tung bay khắp bốn phương trời, trên khắp bốn vùng chiến thuật.

Làm trai cho đáng nên trai,
Xuống Đông, Đông tỉnh, lên đoài, đoài tan.



Nhận cấp bậc đầu tiên trong đời lính: Chuẩn Úy. Nhận tấm bằng tốt nghiệp: Sĩ Quan Căn Bản Bộ Binh. Chúng tôi những chàng trai Tân Sĩ Quan, những chàng Lính Thư Sinh, hay các đơn vị đặt cho chúng tôi cái tên vừa dễ thương, vừa dễ ghét: Chuẩn Úy Sữa.

Rời trường Mẹ, chúng tôi bay khắp bốn phương trời không hẹn lời trở lại, hẹn lời gặp nhau, có chăng chiến trường sẽ là nơi Hội Ngộ.

Những ngày bở ngỡ đầu tiên của cuộc đời Lính được sự chở che của quư Vị Sĩ Quan Cán Bộ, quư vị Huynh Trưởng. C̣n bây giờ, nơi chiến trường, giữa khói súng, giữa lằn tên mũi đạn, chúng tôi phải trực diện, đối đầu…..Niềm an ủi c̣n lại là những người lính cùng đơn vị. Bao nhiêu người lính là bấy nhiêu gia đ́nh, trách nhiệm đè nặng trên vai anh chàng Chuẩn Úy Sữa với chức vụ Trung Đội Trưởng.

Thế rồi ngày qua ngày, chiến trường toi luyện chúng tôi phân biệt được tiếng đạn bay, từng loại đạn nổ, ḿn bẩy. Chia sẽ nhau từng điếu thuốc, từng ly rượu và cùng gian khổ trong t́nh Huynh Đệ Chi binh.

Nhớ lại lần đầu tiên chạm địch, tay cầm ống liên hợp máy PRC25, miệng lấp bấp quên cả BÓP…. cần ống liên hợp khi liên lạc với cấp chỉ huy của ḿnh. Tọa độ điểm đứng, điều chỉnh pháo binh bắn yểm trợ, bộ binh tùng thiết, trực thăng vận, hành quân phối hợp với đơn vị Hải Quân…….

Va chạm thực tế, bây giờ chúng tôi mới thấy những bài học nơi quân trường rất hữu ích, những lần bị hành xác cho các tuần lễ huấn nhục vẫn c̣n nhẹ nhàng so với đời sống thực nơi chiến trường.

Phèn chua nữa gối quân hành
Giày shaut, áo trận băng rừng gối sương.

Một vài ngày phép, một vài giờ phép ngắn ngũi, tạm quên chiến trường, tạm quên mùi khói súng. Trở lại thành phố, làng xóm để chúng tôi vẫn c̣n biết là ḿnh c̣n hiện hữu, vẫn c̣n là NGƯỜI với bao khát vọng, thèm thuồng trần tục.

18 tháng sau, có những người bạn chúng tôi được Tổ Quốc Ghi Ơn: Cố Thiếu Úy, hoặc có những người bạn giă từ cuộc chơi, gởi lại chiến trường một phần thân thể của ḿnh. Những thằng c̣n lại……Hoa mai nở rộ.

Giai đoạn sướng nhất của đời lính là Sinh Viên Sĩ Quan, th́ bây giờ được thêm cái sướng thứ hai: Thiếu Úy.

Hăy lắng nghe các nàng em gái hậu phương tâm sự: Y.Đ.L. (yêu đời lính) C.T.Y. ( Cho T́nh Yêu), C.C.E.(Chàng Của Em), từ các phong trào của Nữ sinh Gia Long, Trưng Vương, Lê Văn Duyệt và các trường trung học tỉnh lỵ: Em hậu phương-Anh tuyền tuyến.

“Thà rằng chết giũa rừng mai,
C̣n hơn chết giữa trên tay cánh gà.”

Hoặc:

"Một Mai em quyết theo chàng (chắc chắn 90% độc thân)
Hai mai dè dặt, ba mai dè chừng."

Bây giờ th́ nặng một giọt sữa cũng không c̣n, chúng tôi thực thụ là những chàng chiến binh dũng cảm, những người chỉ huy gan ĺ, kinh nghiệm trận mạc, đạn rơi, súng nổ như một tṛ đùa lúc c̣n đi học.

Ngoài chiến trường, chúng tôi là những người sĩ quan gan dạ, nhưng khi về hậu phương, chúng tôi vẫn c̣n mang cái ngố ngố sau lưng.

Lỡ trên đường về phép, hay lúc dừng chân nơi phố thị vào dịp các em nữ sinh tan trường: “Hoa mai tan tác dưới tà áo xinh”.

Mệnh lệnh buông súng của cấp chỉ huy tại Sài G̣n ban ra vào lúc 10:30 sáng ngày 30-4-75. Một viên đạn cuối cùng dành cho người lính VNCH trong cái uất ức nghẹn ngào, tức tưởi. Chúng tôi những cấp chỉ huy trẻ, chưa đóng góp ǵ cho núi sông, chấp hành mệnh lệnh thượng cấp, giă từ bạn đồng đội, giă từ vũ khí trong đau thương, uất hận.

Kể từ ngày ấy, chúng tôi đă mất tất cả:

“ Đất nước c̣n, c̣n tất cả,
Đất nước mất, mất tất cả”

(Trích lời nói của cố Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu)



Bức tượng Thương Tiếc tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Ḥa bị giựt sụp đổ sau ngày 30-4-75.

3 năm, 5 năm, 10 năm, 20 năm…. Những chuổi ngày tháng trong trại tù của bọn quỉ đỏ từ Nam ra Bắc. Bao nhiêu người đồng đội của ḿnh phải bỏ thây nơi rừng thiêng, nước độc.

Người sống th́ bị đọa đày, người chết không được yên thân, mồ hoang mă lạnh.

Hôm nay trở lại thăm mầy,
Mồ hoang, mă lạnh không người viếng thăm.
Bạn xưa nay đă biệt tăm,
Chỉ c̣n MỘT NỮA, nén nhang nhớ mầy.

Từ Fb Bill Hoang Phuong:
LTS : Cách thị trấn Chư sê, Gialai khoảng 7km về phía bắc theo QL14 có một tượng đài khá khiêm tốn nằm bên phải đường là nơi tưởng niệm các chiến sĩ đă ngă xuống trong tháng 1 và 2 năm 1973 sau những trận đánh với cộng quân trong khu vực, tượng đài cao khoảng 2,5m mặt trước có ḍng chữ " Tổ Quốc Tri Ân " mặt sau ghi danh sách khoảng 25 tử sĩ Kinh, Thượng thuộc nhiều đơn vị khác nhau do Chi khu Phú Nhơn phụng lập cuối tháng 2/1973.

Chúng tôi những cánh Hoa Mai Nở muộn trong thời binh lửa, chưa làm tṛn nhiệm vụ: Tổ Quốc-Danh Dự -Trách Nhiệm đă giao phó. Trăi qua bao nhiêu năm trong trại tù khổ ải, lưu vong trên xứ người.

Bây giờ gặp lại nhau, vẫn c̣n nhớ lại lời thề trước Vũ Đ́nh Trường hôm nào: Thề trung thành với Tổ Quốc. Cư An Tư Nguy vẫn c̣n hằng ghi.

“ Nghiêm……Chào tay…..chào

Một phút tưởng niệm những vị anh hùng, liệt nữ người đă nằm xuống cho Tổ Quốc.

Một phút để nhớ về những đồng đội, những người bạn thương phế binh c̣n sống đày đọa, khổ ải nơi quê nhà….

Một phút tưởng nhớ những thuyền nhân bỏ ḿnh trên biển cả v́ hai chử: TỰ DO”.



Hai Râu
9C/72 Bộ Binh Thủ Đức.
Nashville, TN mùa Tháng Tư Đen 2019

-* Nguồn ảnh trích từ KBC 4100 và khóa 8B+C/72 Bất Khuất.
- Nguồn ảnh từ face book cá nhân.











 

 


VĂN CHƯƠNG

2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Remember!
Cánh chim non
Đốt sách
Buổi tựu trường  
Đêm trắng  
Nước mắt trong cơn mưa  
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Tướng giữ thành
Những tử sĩ không cần ai gọn hồn
Viết về những anh hùng trong tù cải tạo
Tuyển tập tháng Tư đen
Quốc Hận và tội ác CS


Năm mươi hai năm hội ngộ
Người tù chung thân vượt ngục  
Vá đường
Chăn gà  
Một người làm quan  
Tôi xin đưa em đến hết cuộc đời

Thuyền đi đâu, về đâu?  
Chiếc đàn piano màu gụ đỏ
Hữu tâm, vô tâm  
Mẹ cài cho con đóa hồng  
Những mùa Trung Thu  
Thầy Trân  
Tháng Tư nhớ bạn
Trại Thanh Cẩm và gịng sông Mă  
Trái tim Bồ Tát  
Người Hạ Sĩ Nhứt
Lá thư t́nh trong cặp
Người pháo binh già...
Thức trắng đêm nay!
Mặt trận Xuân Lộc - Sư Đoàn 18 BB - Tuyến thép  
Mừng Phật Đản, chúng con ca vui đón chào  
Làm việc cho Tín Nghĩa Ngân Hàng 1970-1973  
Người chiến sĩ không quân phục  
Tôi cưới vợ 
Buổi họp mặt vui vẻ  
Cơi bụi hồng
Chiều buồn biên giới  
Mùa đi tù!  
Nếu có thể đi về quá khứ, tôi sẽ thăm đất nước tôi  
Người Mẹ thời chiến 
Má tui  
Các phi vụ nhớ đời - 44 năm nh́n lại 
Người nữ tu trong cô nhi viện Pleiku 
C̣n thương rau đắng …  
Ngày lễ Mẹ 
Tâm thư người bạn trẻ 9X về ngày 30/4 
Yểm Trợ Hạm Cần Thơ HQ 801: Không bỏ anh em
Mai vàng nở muộn  
Người về có nhớ thương binh?  
Từ những trang thơ 
Tự tử đi anh em! Tao không đầu hàng!  
Chuyện trên QL 20  
Phóng sự cộng đồng hậu duệ VNCH

Mùa xuân xứ người, mùa quốc nạn xứ ta  
Tôi viết cho anh hùng Lư Tống  
Bỗng dưng anh tới  
Để nhớ một thời...  
Những ngày cuối cùng của cuộc chiến  
Trong nỗi khốn cùng   
Giờ phút cuối cùng
Quảng Trị đất đợi về  
Phụng Dực, trận đánh để đời  
Buổi họp mặt vui vẻ  
Trạm cuối cuộc đời
Nhớ nhà  
Khép lại núi rừng  
Dưới bóng mát của lá cờ "Ba Que"  
Nhức nhối con tim  
Trái tim cao cả  
Hạt tình hồi sinh  
Hai con khỉ già 
T́m chốn thanh b́nh
Đêm xuân Đà-Lạt  
Chuyện hai người phi công VNCH và Bắc Việt  
Đại gia ở Mỹ  
Chỉ c̣n nỗi nhớ  
T́nh huynh đệ trong một thời binh lửa
Tàn một cuôc chơi
Sự ra đời của bài hát "Thuyền Viễn Xứ"
Việt cộng: Ngụy, Ác và Hèn Hạ!  
Phi vụ "Ong Chúa" 14-4653 cuối cùng

Một cái Tết khó quên  
Tr/Tá Lê Văn Ngôn trấn thủ Tống Lê Chân như thế nào?  
Vơ Ân và tôi  
Người thiếu phụ ôm cốt chồng ...
Cựu DB Lý Quý Chung, một người khách đặc biệt  
Hạnh Phúc… Rơi  
Bông Mồng Gà  
Rồi người lính có về không?  
Tạ ơn Thiên Chúa !  
Tuổi mực tím trong thời ly loạn
Sao mà mít ướt
Những chuyện ngày xưa
Chân dung người lính VNCH
Con chuột
Cuối nẻo đường đời
Ngậm đắng nuốt cay
Những muà xuân năm cũ
Ơn đời chứa chan  
Câu truyện t́nh trong quân ngũ  
Trong lâu đài kỷ niệm  
Người nữ tù và giải Nobel  
Đùa của tạo hoá  
T́nh anh em
Họp mặt “Về Đây Anh” và Cọp Biển
Hy sinh và mờ nhạt
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mẹ Nấm và các bà mẹ Việt Nam
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH  
Con c̣n nợ ba
Cái bằng... lái xế !  
Một Trung đội Trưởng Nghĩa Quân  
Vài kỷ niệm với thầy Nguyễn Văn Trường  
Con búp bê của mẹ 
Sự c̣n mất của một người em
30 Tháng 4 và tiếng chó sủa đêm phía sau nhà
Ngụy
Tháng Tư ngậm ngùi
Người khôn "Đi học" - thằng ngu dại đời
Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài G̣n
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975
Cha Tôi, chết không cần quan tài
Cô Giáo Ngụy Người Huế  
30 tháng Tư: chuyện quên, chuyện nhớ  
40 năm (1978-2018) nhớ lại chuyến vưọt biển...  
Huế, tôi và Mậu Thân  
Hương  
1 đồng giấy, 7 đồng phở  
Vui buồn với UH1  
H́nh-tượng người LÍNH qua ḍng nhạc Việt  
Khoe chữ  
Chiếc áo bà ba In h́nh chữ Hỷ
Chiện khó tin mà có thiệt....  
Truyện hai h́nh ảnh một đời người  
Có đêm nào buồn bằng Đêm Ba mươi  
Nén hương ḷng cho một người vừa đền xong nợ nước  
Tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông  
Tiếng ngáy làm tôi yên tâm
Đêm xuân nào tôi đến thăm anh  
Quê hương của tôi  
Chim trời bạt gió 
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Nó và biến thiên cuộc đời

Có những mùa xuân
Chuyện người tóc bạc sớm
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Các ngày tết ở VN trong năm 
Nói chuyện về con chó nhân năm Mậu Tuất 
Những người lính Dù bị lăng quên 
Gói trọn mảnh t́nh quê vào đ̣n bánh tét....  
Người đưa thư  
Danh Tướng Ngô Quang Trưởng và Tôi
Chọn tuổi xông nhà đầu năm