Một người làm quan

Cả họ làm quan. Ảnh mang tính minh họa, báo Nông Nghiệp

Lăo điên cuồng gọi điện, nhưng vợ lăo không bắt máy. “Trần đời có một” – Lăo gầm lên trong óc. Từ xưa đến nay trong cái nhà này ư lăo là ư chúa, ba đứa con cùng vợ lăo chỉ là con chiên ngoan đạo, lăo bảo sao phải nghe vậy, nếu không là chết với lăo, vậy mà…
Bực ḿnh, lăo sai thư kư gọi cho cô con gái đầu – vốn cũng theo ngành nghề của lăo, vậy mà chỉ nghe vẻn vẹn câu trả lời:

– Xin lỗi đang trong giờ làm việc, tôi không thể trả ḷi những câu hỏi mang tính riêng tư được.

– Ơ hay! Cô thư kư gào lên:

– Thủ trưởng yêu cầu tôi gọi điện thoại để biết t́nh h́nh gia đ́nh chị mà.

Đáp lại chỉ một tiếng cạch khô gọn, báo hiệu đầu dây đă bị cắt.

Lặp lại vài ba lần vẫn không có người nhấc máy, tức khí lăo đích thân gọi vào số riêng của con gái lăo, theo dạng mesenger- Nghĩa là người nghe và người gọi đều có thể nh́n thấy mặt nhau. Với cô con cả bao giờ lăo cũng tỏ ra hào phóng nhất, cứ mỗi năm thay đổi điện thoại một lần, cái nào cũng phải xịn nhất. Chả thế thằng cháu ngoại mới lên 3 của lăo đă có cả đống I phone từ I phone 6 plus đến I phone l0. Cô con gái thứ hai cũng vậy, hễ chị gái có cái ǵ là nó cũng phải có thứ đó; Từ biệt thự, xe hơi, kính mát, váy xống, thứ ǵ cũng phải hàng hiệu…Bởi cứ rảnh háng là hai chị em đặt vé máy bay qua tận Hồng Công, Sinhgapo mua đồ hiệu, tính ra cả vài chục triệu tiền Việt Nam mỗi thứ, vậy mà…

Gọi điện thoại cho cả hai chị em không được, lăo đâm ra tức khí. Cô thư kư – vốn tuổi bằng cháu ngoại lăo đang leo lên đùi lăo mất hứng đành lủi thủi trèo xuống nước mắt ngắn dài…

– Khóc ǵ ? Hắn quát: – Gọi tài xế cho tôi rồi biến!

Nhanh nhảu làm theo lệnh hắn, cô lí nhí:

– Thủ trưởng không cho em theo ạ?

B́nh thường mỗi lần có nhu cầu đổi gió, hẳn lại lôi cô theo, đích thân cô hầu hạ chiều chuộng lăo từ A tới Z…Đủ các loại sâm, nhung, rượu bổ, thuốc kích thích chất đầy ở nhà cô( căn nhà mà lăo mua riêng cho cô và lắp đặt đủ các loại camera định vị nhằm chiếm hữu cô làm của riêng, cấm cho thằng đàn ông nào léng phéng. Vài lần cô bị đàn em của lăo đánh cho nhừ tử v́ cứ nghĩ “ làm việc” trong bếp, sát với bức tường pḥng tắm th́ camera nào tới được? Nào ngờ gă trai trẻ từng làm cô đạt đỉnh lại là gă lén ghi h́nh ngay dưới chân cô để vừa đào mỏ cô , vừa kiếm thêm tiền của sếp .

“ Cỏ đen, đen kịt mu dày” của cô vẫn không làm lăo t́m lại tuổi ba mươi : “tắm không biết rét, yêu không biết mệt”. Lăo lập tức bắt cô phải gọi bạn gái hoặc nhân viên khách sạn đến để lăo bú mớm, liếm láp cho thỏa thuê, ḥng dựng được “ cột buồm” lên. Tiền lăo không quan tâm v́ đă có cấp dưới của lăo lo chu đáo. Trước đó, cũng đôi lần tiếc rẻ, cô chia ra thành ba phần bằng nhau cho cô và hai gái gọi khác hoặc trả theo dịch vụ thông thường, phần c̣n lại bỏ túi riêng, vậy mà cũng không xong, lăo tuyên bố: – Em là bồ riêng của tôi, thời buổi nhộn nhạo này, dạy bồ như dạy vợ:

“Dạy con từ thuở c̣n thơ

Dạy bồ tử thuở tô hô giữa giường”

Cứ trái ư là hắn đưa dụng cụ của ngành cho đàn em nện, khi cần hắn lại dâng cho cấp trên để nhờ cậy điều ǵ đó. Thoạt tiên cô nhăn nhó không đồng ư v́ không muốn cảnh “ chồng chung bồ chạ” nhưng lăo lư sự:

-T́nh tội ǵ, cơ chế này cứ thằng dưới phục vụ cho thằng trên, dù sao anh cũng chỉ là phó công an tỉnh, trên đầu anh c̣n phải đội bao nhiêu thằng cấp bộ, cấp ngành khác, v́ vậy, cứ ngoan ngoăn nghe theo lời anh th́ có tất, c̣n cố t́nh trái ư anh là đời ra bă…

Bỏ lại thư kư, kiêm bồ nhí, lăo bắt lái xe đưa về tận nhà, căn nhà mà khi c̣n là trưởng công an huyện lăo đă cho xây đủ ba tầng, rộng thênh thang cả vài trăm mét, nơi vợ và con gái, con rể , cháu ngoại lăo tha hồ ở; Nào bể bơi, ao cá, cây cảnh, chỗ đỗ xe, quán bar, sàn nhảy, v.v chỉ c̣n thiếu mỗi sân golf… Khoảng mười năm hoà thuận, sung túc th́ mầm phân ră tăng vọt. Đầu têu là thằng con út của lăo, vốn được cưng chiều như hoàng tử nhưng lại chống đối lăo ra mặt, bao nhiêu chỗ ngon lành, thiên hạ mất cả trăm cây vàng cũng khó lọt mà nó th́ lắc…Thay v́ chơi bời, nhậu nhẹt, chém gió, hễ nơi đâu có dấu hiệu làm ăn phi pháp là nó nhào đến phá đám, không những phá đám cơ sở làm ăn của bố, nó c̣n phá từ trong nhà phá ra. Cấp dưới cứ cầm tiền tư bản đến nhà lăo hối lộ là nó cho “ giăy chết”, không những cấm cho ai được nhận mà c̣n bóng gió, cạnh khoé, la mắng hoặc suỵt chó đuổi phải chạy bán sống bán chết, chỉ một lần là tởn đến già, trách nó th́ nó cự căi :

– Nhà này từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, ban công, bàn ghế, xe máy, xe Mẹc, tủ lạnh , tủ tường …đường đi lối lại … toàn của phi pháp hết, thế vẫn chưa đủ mạt vận à? Báo cho ông biết: “Có công, có đức, mặc sức mà ăn. Vô tâm, vô đạo gạo tiền không có” nhớ! Của hối lộ nào cũng là phi nghĩa hết, Đời cha ăn mặn, đời con khát nước, sẽ đến lúc đời con cháu ông chết đói v́ không có gạo nấu cơm, hoặc chết khát v́ không có nước mà uống đấy…

Ông cười khẩy, bảo:

-Tao làm quan cách mạng, làm ǵ cũng phải theo luật đảng, phải đúng đường lối, quy tŕnh.

Phận làm “ cha già” cả tỉnh, gần 2 triệu người có ít đâu? ai cũng e dè nể sợ mà mặt nó cứ nhơn nhơn, chỉ ra hàng loạt dối trá, sai lầm của đảng mà ông là một ví dụ điển h́nh của sự loạn luân, sa ngă. Tức ḿnh ông đập bàn, quát:

– Thời đại này, nước trong không có cá, mày sống trong ao nước đục này mà không chịu được th́ biến.

Thế là nó đi, tự hùn hạp vốn với bạn bè mở công ty vi tính riêng. Chỉ riêng thoát được cái nạn “ xin đểu” hoặc trấn lột của bọn đàn em dưới chướng ông, đă tiết kiệm cho nó vài chục triệu một tháng rồi, ấy thế mà bảo nó cưới vợ cho ông bà có cháu nội, nó c̣n mắng vốn ông:

– Trồng cây phúc để quả đức cho con” tôi đă đi khỏi nhà để tránh mọi hậu họa của ông nên con tôi không thể có một người ông khốn nạn như vậy.

Mỗi lần báo đài đăng nghị quyết đảng; Nào “ làm trong sạch đội ngũ”; Nào “chuyên chính vô sản “ nó lại mỉa mai:

– Bẩn như cứt rồi, chỉ có dùng nước Tư bản xối xuống bồn cầu thế giới may ra mới trong lại thôi, c̣n để trong hố xí xă hội chủ nghĩa th́ sạch sao được ?

Nhà có bảy người trưởng thành – kể cả hai chàng rể, th́ có bốn người là công an, thay v́ vinh dự, tự hào th́ nó đả phá hết. Câu cửa miệng của nó là : “Mẹ kiếp! Xă hội nào mà chả cần công an, nhưng công an như xă hội chủ nghĩa này th́ c̣n đéo ǵ là xă hội ? Cứ suy từ bốn ông, bà công an trong cái nhà này là ra. Thằng nào cũng ăn bẩn, ăn tạp, ăn từ sắt thép xi măng, đất dự án, nhà tái định cư đến nải chuối, con gà…Ngay cả cái tă giấy của trẻ con hay băng vệ sinh của phụ nữ cũng chi chít dấu răng của lũ chó chúng nó.

Cực chẳng đă, hai chàng rể nhà lăo phải “bỏ của chạy lấy người”, trước khi đi chúng nhăn nhở bảo:

Em nó bảo “Nghề công an là nghề nghe chửi”, nghề thất đức…Bọn con biết dân c̣n sợ, chưa dám chửi thẳng vào mặt nhưng hàng ngày, hàng giờ đă phải nghe em nó ra rả chửi rồi, nên phải dzọt thôi!

Mỗi lần về nhà thăm mẹ hoặc dự sinh nhật cháu( dĩ nhiên là không có ông) nó lại làm cả nhà sợ, nhất là hai chị gái, bị nó căn vặn, hoạnh hoẹ đủ đường , lúc nào cũng chỉ sợ các cháu đua đ̣i, hư hỏng, vượt ngưỡng đạo lư cha, ông, sống hợm hĩnh trước nỗi khổ của số đông đồng loại, hèn hạ dối trá lưu manh( nghèo th́ hèn, giàu th́ hợm). Con lớn mới 15 tuổi đầu đă được ông và bố mối lái, nhấm nháy cho mấy đám “ nhà mặt phố, bố công an”, nó cấm tiệt, c̣n bảo, giọng ví von, châm biếm:

“Bao giờ vịt đẻ ra ngan

Th́ mày hăy lấy công an làm chồng” nghe chửa ?

Cứ nh́n gương bà ngoại với mẹ chúng mày ấy.

Vốn ngây thơ , sống trong nhung lụa, hai đứa cháu gái hất hàm hỏi lại:

– Bà ngoại với mẹ chúng cháu th́ làm sao cơ?

– Thành xác khô hoặc thần giữ của cho ông với bố chúng mày chứ sao?

Tưởng nó chỉ nói chơi, ai ngờ nó về tận nhà đón mẹ đến ở phố huyện nhà nó thật, c̣n ra xác lệnh cho ô sin : “Hoặc chị theo tôi về nhà mới giúp bà cụ mấy tháng đầu, hoăc lượn ngay khỏi nhà v́ lăo ấy “hái hoa, bắt bướm” suốt ngày rồi tiệc tùng quanh năm suốt tháng không về, nên không cần ”ôsin”

Hai con becgie to lớn nó cũng cho đi ở ngay sau khu vực công ty của nó . Thật khốn cho lăo v́ mụ vợ già từ khi lăo chỗm chệ trên ghế nóng – giám đốc công an huyện – đă bị lăo bỏ rơi, suốt ngày thui thủi một ḿnh nên cũng âm thầm chống lại lăo, bỏ biệt phủ đồ đạc, tài sản để đi theo thằng con bất hiếu, chỉ mong kiếm chút cháu đích tôn, ḥng có người nối dơi tông đường. Của đáng tội, trước đó cũng có mấy đám môn đăng hộ đối đặt vấn đề mà nó cứ chối quầy quậy, nó bảo:

– Cái nhà này chưa đủ thất đức hay sao mà c̣n rước họa vào thêm nữa ?

Đứng trước cảnh vườn không, nhà trống quạnh hiu, lăo cũng chán, gọi điện thoại cho hai cô con gái không được lăo đành gọi cho chàng rể, vốn là cấp dưới của lăo…

Đuổi thư kư riêng đi rồi, ngồi với con rể trong pḥng làm việc, lăo hỏi :

-Xảy ra việc tày trời như vậy. Sao các anh không báo cáo với tôi?

Gă con rể lí nhí:

– Biết cậu út có ư định cưới vợ, đưa mẹ đi khỏi nhà, chúng con đă gọi điện thoại cho cậu ấy để bàn bạc mà bố biết rồi đấy, có bao giờ cậu ấy chịu ngồi nhậu với bất cứ ai là công an đâu? Đặc biệt là cấp dưới thân cận của bố như con với chú Côn- vợ cô An.

Lăo đắng họng nh́n chai rượu Johnnie Walker trước mặt, bất chợt gầm lên:

– Nó muốn phá tan cái nhà này, phá hỏng sự nghiệp chính trị của tao, nhưng nó không biết tao phải bỏ ra hàng chục tỉ để kê chỗ đứng và khai gian lận tuổi tác, bằng cấp để leo lên chức giám đốc công an tỉnh à? Bao giờ vào được bộ chính trị tao sẽ nghỉ.

Gă con rể trầm ngâm:

– Bố sinh năm 1952, tuổi rồng, đẹp quá rồi, cần ǵ phải thay đổi tuổi nữa ?

Đang bực lăo gầm lên:

– Rồng tiên ǵ, có mà “rồng lộn”* th́ có ấy, tao chán cảnh ngồi chờ về hưu với mụ vợ già lắm rồi, nên tao sửa năm sinh từ 1952 thành 1959 để “trẻ hoá lănh đạo” ngồi đợi mà xơi thêm vài năm nữa.

– Bố khôn thật! Thằng con rể nức nở khen: – Con không phản động như chú Hiếu nên bố càng ngồi lâu, con càng được nhờ.

Câu nói ráo hoảnh của cậu rể trưởng làm ông nghi ngại:

– Sao nó lại làm chuyện động trời ǵ nữa à?

Nhấp một ngụm rượu ngoại đắt tiền, cậu con rể thủng thẳng:

– Th́ bố biết rồi đấy, có ban ngành nào là không dính đâu? Bao nhiêu lần bị cảnh sát cơ động bắt xe về đồn làm ầm lên có ai dám xử lư hành chính đâu? Chưa đủ c̣n lên tận chốt để căi nhau tay đôi, tay ba, giải thoát cho đám bạn vàng của cậu ta nữa. Cánh cảnh sát cơ động ở đoạn đường gần trụ sở của công ty cậu ta “móm” lắm, cuối ngày nộp tiền theo chỉ tiêu quy định cứ kêu thiếu suốt .

– Có chuyện ấy ư? Biết rơ tính thằng con nghịch tử nhưng lăo không ngờ nó dám chọc ngoáy vào bát cơm của bọn lâu la dưới quyền như thế. Tuỳ địa h́nh, cấp bậc mà mỗi xuất phải giao nôp cho thủ trưởng bao nhiêu? Cụ tỉ như cấp dưới của lăo có xin gẫy lưỡi lăo cũng không chịu. Trên đời này thiếu ǵ thằng muốn nhảy vào chỗ trống ấy, việc ǵ phải giảm, phải bớt, để cho bọn chúng hớt tay trên …nhưng…

Chia tay bố vợ, con rể lăo ngậm ngủi bảo:

– Trước khi ra khỏi nhà, bố biết em Hiếu làm ǵ không?

Ông ớ ra:

– Tao ở trên này suốt có mấy khi rảnh rỗi mà về nhà đâu, sao lại hỏi thế?

– Th́ vào tận đồn để đ̣i thả người, lấy xe cho người yêu của bạn… Việc đă rồi, giá cứ hỏi xin là xong, đằng này c̣n đ̣i lập biên bản, quay clip để bạn gái đưa lên mạng, bọn con phải can ngăn măi : “Cùng là người trong nhà cả, xấu bố th́ hổ con, sao cậu cứ thích “vạch áo cho người xem lưng” thế?

Cậu ta ương bướng:

– “ Phúc đức tại mẫu” Tôi sống theo luật định ban hành chứ không thể chấp nhận một bố già đểu giả như thế. Nhai xương, gặm thịt dân mà cứ leo lẻo “cho dân và v́ dân”…

Câu chửi chưa kịp bật ra khỏi ṿm họng ông th́ cậu con rể thông báo:- Hôm ấy đúng ngày rằm, bọn con ŕnh măi mới bắt được bà già bán cam, táo, hồng xiêm, lê, chuối…Đă chia nhau mỗi người một xuất để đem về đưa vợ cúng rằm rồi mà bà cụ cứ lèo nhèo măi:

– Cả nhà tôi trông vào hai ngày rằm và mồng một đầu tháng đấy cậu ơi, cho tôi xin lại để kịp bán hàng kẻo 11 giờ trưa rồi.

– Sao không xử lư hành chính rồi cho bà ấy đi?

– Trời! Cậu con rể ngạc nhiên:

– Xử một triệu th́ bà ấy không chịu cứ nhèo nhẽo “cậu phạt tôi năm chục hoặc một trăm thôi, có lời lăi bao nhiêu mà các cậu ăn dày thế? Trong khi anh em đang có nhu cầu nên cương quyết giữ lại, chính con với tư cách trưởng đồn phải bảo:

– Tôi đă ra lệnh cho anh em đổ hết xuống cống rồi, c̣n ghế ngồi , quang gánh, túi xách, bàn cân đấy, bà cầm lấy mà về đi, nếu không chúng tôi quẳng nốt lên xe rác đấy” Thế là bà ấy ngồi bệt trước cửa đồn khóc ầm lên:

– Ối các ông công an ơi là công an ơi ! Các ông “cho dân và v́ dân” thế này đây à ? Các ông cướp cho dân nghẻo, giết tươi nhân dân chúng tôi th́ có, ối trời cao đất dày ơi”

Đúng lúc cậu Hiếu ṃ vào… ngăn thế nào cũng không lại rồi xộc cả lên bàn làm việc của anh em trên gác, bắt thu hồi từng quả hồng , quả na, trái chuối, đu đủ trả lại cho bà cụ, thật mất mặt quá đi mất…

Trân trân nh́n con rể, lăo đau hơn hoạn, chỉ lẩm bẩm:

– Thằng này đúng là sinh nhầm chế độ, lẽ ra “cha mẹ sinh con, đảng cộng sản và xă hội chủ nghĩa sinh tính” th́ nó lại làm ngược lại, nhất định đ̣i sinh tính cho chế độ cộng sản này.

Điều mong ước bấy lâu, nay đă thỏa nỗi chờ mong, thay v́ về “vui thú điền viên” với mảnh vườn rộng, với ngôi nhà đẹp cùng dăm cô bồ nhí th́ hắn được trèo vào ghế nóng. Chính thức làm giám đốc công an tỉnh, điều hành phụ trách hàng loạt bộ phận thay cho giám đốc cũ phải về hưu v́ “vi rut lạ” tấn công.

Ngựa quen đường cũ, hắn cứ tranh thủ, vơ vét, ḥng san bằng tỉ số đă bỏ ra lo lót, kê ghế…59 tuổi đầu, c̣n trẻ chán, quan trọng thoát ra được trung ương, thành uỷ viên bộ chính trị th́ dù có cả đám tóc BẠC trên đầu, hay vài chục viên ĐÁ QUƯ trong thận, thậm chí cả BẤT ĐỘNG SẢN trong quần vẫn ok.

Đời thật vô thường, đang lên tiên với đám gái chân dài nơi miền sơn cước…lăo bỗng thấy hẫng một nhịp, tim như ngừng đập, chân tay co quắp rơi từ đỉnh nuí cao xuống thềm địa ngục…lăo ú ớ:

– Cứu…

Trước khi ch́m đi trong vô thức, lăo c̣n nghe cô thư kư phàn nàn:

– Đă bảo rồi mà, người như con nhái bén mà đ̣i chọi với cả đám gái thổ mừ, khác ǵ cỏ gà chọi với trâu mộng, nó không giẫm chết mới là chuyện lạ…

Xe cấp cứu ào tới, trong cơn vô thức , chưa kịp mặc lại bộ quần áo ngành, chỉ có mảnh ga giường trùm lên cơ thể nhũn nhèo, nồng nặc mú bia rượu lăo c̣n kịp nghe tiếng nhân viên cấp cứu hỏi nhau:

-Ai thế? lănh đạo tỉnh à?

-C̣n cao hơn cả lănh đạo tỉnh ấy chứ

-Bị sao vậy?

-Không biết là đột quỵ hay lại “vi rút lạ” tấn công?

Cả nhà lần lượt vào thăm …hai con gái, hai chàng rể cùng bốn đứa cháu ngoại …Trong khi hai chàng rể và lũ cháu cả trai lẫn gái ngơ ngác đứng nh́n th́ hai cô con gái ngồi thụp xuống thành giường, giọng gấp gáp:

– Bố, bố có nhận ra con không? Khổ thân bố …vú đầu vào làm việc tối ngày đây mà.

Lăo hấp háy mắt , cố nặn ra một nụ cười thân thiện mà cổ họng đau rát, lưỡi cứng đờ , ngọ nguậy măi mới nói được ba từ đơn giản nhất:

– Người …cùng… gi…ường!

Cả nhà ph́ cười ,giọng con gái lăo reo to:

-Bố sống rồi, bố làm con sợ qúa, nghe các đồng chí lănh đạo tỉnh gọi điện thoại báo cáo lại là bố lên tận Sơn La công tác, ngồi ô tô leo dốc suốt 8 tiếng đồng hồ rồi lại tiệc tùng ăn nhậu đến khuya nên hơi qúa chén, làm con lo qúa.

Nhoài người ra khỏi đống chăn nóng sực v́ tẩm sấy, ông hỏi giọng yếu ớt :

-Thàng … thàng Hếu âu?

-Ôi, cô con cả gạt đi: -Bố nhắc đến thằng nghịch tử ấy làm ǵ ? Khi nghe con gọi điện thoại cho mẹ để thông báo tin dữ, nó dám giật điện thoại từ tay bà cụ xuống, giọng đắc thắng: – Tôi biết sớm muộn cũng có ngày này mà

– Ao ao…

– Sao hả bố? Bố muốn nói ǵ, sao tự nhiên lại xưng “tao” với chúng con ?

Ông lắp bắp chưa kịp trả lời rằng thực ra ông hỏi v́ không muốn gặp nó, đặc biệt trong hoàn cảnh “có vấn đề” này…nhưng cái đầu đă không c̣n là của ông nữa rồi, nó đẫn đờ, ngơ ngác như vừa qua một trận ốm thập tử nhất sinh.

Ngồi chưa nóng chỗ, đám con cháu ông đă vội vàng thông báo tin dữ:

– Thôi chết, con quên khuấy đi mất, thằng Hiếu chắc sắp đến rồi, tưởng nó đi làm, tuị con sẵn xe nhà định qua khu chung cư đón mẹ đi, nhưng từ trong nhà nó hạ lệnh :

– Để tôi đưa mẹ đi, tưởng chỉ có lũ ăn cướp các người mới có ô tô thôi hả ? Này, tôi nói cho mà biết, đi mấy cái xe “dự án” ấy, dù tốt, dù sang nhưng tổn thọ lắm đấy, không đời nào tôi để mẹ trèo lên cái xe chạy bằng cả máu, nước mắt và mồ hôi dân lành đâu?

Cô thứ hai nghe vậy vội vàng xách túi đứng lên:

– Đi thôi, đi ngay, kẻo nó vào lại vạch áo cho cả bệnh viện xem lưng bây giờ …

Ông cố giơ tay ngăn lại…bởi chưa bao giờ ông sợ cảm giác trống vắng, cô đơn như thế này, một luồng linh cảm lành lạnh cứ dâng lên ngập cổ họng ông… nhưng thà rằng chạm tay vào thần chết đang ŕnh rập đâu đó trong bệnh viện c̣n hơn phải chạm mặt nó lúc này. Trong thâm tâm, đă có lúc ông nghi ngờ nó không phải con đẻ của ông, không phải một bộ phận không thể tách rời của ông, càng không phải là đứa con trai vàng ngọc của ông như gia đ́nh nội tộc hoặc bạn bè thường nghĩ . Rơ ràng giữa ông và nó là một khoảng cách xa vời như hai đường thẳng song song không thể gặp nhau ở một điểm, bề ngoài nó không hề giống ông v́ như ông bà bảo: Bố t́m thấy con gái, mẹ t́m thấy con trai, nó giống mẹ như lột, từ chiều cao dong dỏng thư sinh, nước da trắng , lông mày rậm đến cả cử chỉ, tính t́nh thói quen , càng lớn lại càng đối chọi với ông như hai đầu của một sự vô cùng trái ngược ,như nước với lửa, như đen với trắng , như đầy với vơi, như nóng với lạnh …Hồi nhỏ ông cưng chiều nó bao nhiêu th́ bây giờ càng ngày càng xa cách bấy nhiêu …

Óc ông thoáng hiện lên h́nh ảnh cô nhân t́nh bé nhỏ hôm nào được ông nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa…nào ngờ lại dây mơ rễ má với tụi bạn học của nó, c̣n là người đẹp trong mộng của nó suốt thời Đại học nữa. V́ thế giữa pḥng làm việc , đông đủ cả ban nọ bệ kia mà nó dám chỉ thẳng tay vào mặt ông tố cáo:

– Ông chơi gái chín phương chưa đủ à mà c̣n đ̣i đú đởn với con gái nhà lành nữa?.Mẹ kiếp, mở miệng ra là “cho tôi và v́ tôi” v́ tôi là con trai duy nhất, là của hiếm trời cho, kho báu của ḍng tộc này, vậy mà chỉ xểnh ra một tí là ăn tươi nuốt sống cả bạn học của tôi…

Giọt nước làm tràn ly, nó đưa mẹ ra khỏi nhà mà không thèm nói với ông một tiếng, dù chỉ là mang tính thông lệ, xă giao …

Cả lũ cháu con đă ào ào lao đi, để mặc ông nằm lại với cái nh́n trân trối , bao nhiêu ư nghĩ đen tối như những đám mây nặng nề lướt qua trong đầu rồi thiếp đi lúc nào không biết. Có lẽ thuốc tiêm và chất dịch lúc này đă ngấm dần vào cơ thể mệt mỏi v́ “làm việc qúa sức” của ông, kéo ông vào cơn mê man không dứt.

Cả buổi chiều dài hơn thế kỷ, ông cứ lơ mơ trong cơn mộng mị như vậy, cho đến khi nghe tiếng bà vợ già sụt sịt bên cạnh, và tiếng thằng nghịch tử quát tháo:

– Mẹ khóc làm ǵ cho tổn thọ, con đă nói rồi, tội ai làm người ấy chịu.

Bất giác ông đưa tay ôm đầu cảm giác rơ rệt như tất cả mọi khí huyết trong cơ thể đang đùng đùng dâng cao khiến máu dào dạt trào tuôn ra từ khắp các mao mạch, tế bào,

Ông trợn mắt

-Ày…ày…

Trước khi bị trăm ngàn sợi cơ bóp cứng trái tim, ông c̣n kịp nghe nó quát:

– Này tôi nói cho ông biết nhớ. Khôn hồn th́ hiến hết biệt thự, của cải cho dân, cho xă đi, đám tang ông c̣n có người đến viếng, nếu cứ khư
khư giữ những của bất nhân bất nghĩa trong nhà th́ chẳng ma nào thèm vác mặt đến đâu.

Ông giận run người , muốn ngồi dậy đập cho nó một phát , nhưng cái thân ông đă không chịu theo sự điều khiển của cái đầu ông nữa rồi, đành nằm bẹp lắp bắp:

Chá chết! Chá chết…ao àm ất ả …ỉ ́ ày…

– Cám ơn…nhưng tôi đâu cần những thứ táng tận lương tâm ấy, của thiên th́ trả địa, trả hết đi…

Bà mẹ vừa kéo tay con trai ra khỏi pḥng vừa vội vàng gọi bác sĩ, rồi lập cập báo tin cho con gái.

Đo tim mạch, huyết áp, luồn ống thở ô xy vào mũi, bác sĩ ngán ngẩm bảo :

– Xong rồi, bị đột quỵ lần thứ hai th́ hết cách chữa , bây giờ nếu gia đ́nh đồng ư cho mổ, ông ấy sẽ sống được nhưng chỉ nằm và bơm thức ăn trực tiếp vào dạ dày mà thôi , một số tế bào năo bị liệt rồi đặc biệt là dây thần kinh vận động nên sẽ không nuốt, không nhai hoặc đi đứng được đâu

Từ hôm đó ông nằm, mắt mở trừng trừng, đếm từng giọt thời gian trôi thông qua những giọt nước biển li ti, lănh đạo bệnh viện nói với hai cô con gái ông:

Bác ấy giờ chỉ là baby thôi, nhờ mổ kịp thời theo yêu cầu của gia đ́nh, hy vọng “ c̣n nước c̣n tát” nên bác ấy đă được cứu, nhưng lượng tế bào năo bị chết chiếm tới 70 % nên yếu lắm, nhận thức cũng hết sức mơ hồ, mờ nhạt, hi vọng tiêm thuốc, truyền nước biển ăn qua xông bác ấy sẽ sống thêm ít ngày …dù thế nào mọi người cũng phải chuẩn bị tinh thần để đón nhận t́nh huống xấu nhất , bệnh đột quỵ này, dẫu tiền ngh́n bạc vạn cũng không thể cứư văn t́nh thế được đâu.

Tất nhiên ông được chăm sóc như một đứa trẻ, suốt mấy tháng trời đều đặn có một thanh niên khỏe mạnh đến tận bên giường chăm sóc ông 24 trên 24 giờ, từ chuyện bế ông vào nhà tắm tắm rửa, lau chùi , vệ sinh, đến bơm thức ăn trực tiếp bằng xi lanh qua dạ dày…Có một điều lạ lùng là mỗi lần anh ta đến lại chắp tay vái sống ông:

– Lạy chúa, xin chúa thương con, nếu con có mệnh hệ ǵ xin chúa hăy cất con đi luôn, đừng bắt con phải chịu cảnh bán thân bất toại này, Nhà con nghèo lấy đâu ra mỗi ngày vài triệu đồng để nuôi xác thân như thế …

Người duy nhất không “cùng giường” đến thăm ông là vợ của anh ta, trái ngược với chồng , chị vợ bảo:

– Cứ như thế mà lại may ḿnh ạ, em nghĩ kỹ rồi , bốc cứt cho ông cụ c̣n khỏe hơn bốc gạch. Một ngày hầu hạ được 400 ngh́n đồng, c̣n bốc gạch ngày nào giỏi lắm được 200 ngh́n mà è cổ, găy lưng, chưa kể công việc hôm có, hôm không. C̣n làm cho ông cụ th́ đều đặn ngày nào cũng có, v́ vậy cứ mong ông cụ sống dở, chết dở như thế này mà lại hay đấy. Vợ chồng ḿnh khỏi lo nghĩ ǵ, con cái lại có tiền nộp học. Bố mẹ già ở quê cũng có chút tiền tiêu vặt gọi là đồng quà, tấm bánh để yên tâm trông coi, chăm sóc lũ nhỏ cho hai vợ chồng ḿnh ở hẳn trên này.

Cả năm trời lăo không hề thấy bóng dáng cô bồ nào, kể cả bồ lớn, bồ nhỏ, bồ ba, bồ tư… càng mong càng mất dạng. Nếu nói được chắc ông đă phải gầm lên “đồ chó chết” như hôm trước ông chửi thằng bất hiếu con ông:

– Chá chết! Chá chết!

Đám tang ông đúng như lời thằng Hiếu nói, lưa thưa vài mống, thằng Hiếu và vợ nó không đi v́ con vợ đang ở cữ, ra nghĩa địa sợ ảnh hưởng tới đứa trẻ, c̣n nó lấy cớ vợ đẻ nên ở ĺ nhà bà ngoại, chỉ có bốn đứa trẻ, hai vợ chồng con gái và bà vợ già đi theo linh cữu ông, riêng cặp vợ chồng người bốc gạch được trả một triệu đồng một ngày công cho cả hai, nên lao vào phụ việc, tẩm niệm, hương khói, tiện thể khuân ít đồ về quê.

Cám cảnh, thằng rể cả nhà ông phải xua cả đám khóc thuê vào cuộc cho xôm tṛ, tiếng khóc không những làm náo loạn cả vùng quê nghèo yên ắng c̣n xóa bớt ấn tượng do tiếng than hờ của bà vợ già đem lại. Tiếng “hờ” của bà nghe ai oán , thê lương như khóc cho số phận của bà nhiều hơn người chồng làm quan đă mất… Từ một cô gái nghèo ở thôn quê cưới một anh nông dân quê kệch, chân lấm tay bùn, chữ nghĩa chưa đầy một vốc lá đa, phải cắc ca cắc củm rồi vay thêm các cụ để thoát ly gia đ́nh, làm đủ nghề,từ lao công quét dọn, phụ hồ, dân pḥng , bảo vệ đến khi vào được ngành công an, bao nhiêu của nả gom góp hết để được đơn vị xét tuyển theo học học viện an ninh nhân dân hệ chuyên tu, ngoi ngóp măi, đến lúc thành “ông nọ bà kia” th́ bà cũng thành một thứ gái già khú đế trong nhà, chẳng bao giờ ông ngó ngàng tới. Chỉ thằng út là c̣n để mắt quan tâm tới bà, cho bà đứa cháu “đít tôn”, c̣n hai đứa con gái, tưởng “ruộng sâu trâu nái cũng không bằng’ , ai ngờ theo bố “gặt hái tương lai”, bỏ mặc bà chết trân chết lặng nơi quê nghèo,trong một dinh thự rộng vài ngh́n mét vuông với ô sin và chó, không thèm ḍm ngó…

Tưởng cái chết sẽ lọc sạch tất cả, ai ngờ ba ngày, bẩy ngày , 49 ngày, rồi 100 ngày trôi qua mà lần nào ra thăm mộ cả nhà đều bắt gặp biển “cấm đái” chôn đúng nơi đầu mộ.. Lúc đầu ai cũng nghĩ đó là tṛ nghịch ngợm, phá đám của thằng Hiếu, nhưng rồi giỗ đầu, giỗ cuối, sự việc cứ liên tục lặp đi lặp lại khiến mọi suy nghĩ dồn về dân làng – nơi bị ông quy hoạch hàng ngh́n mét vuông đất của họ với giá rẻ mạt để xây biệt phủ và làm nghĩa trang gia đ́nh

Khắp làng vang lên những tiếng chửi rủa âm thầm: Tưởng “một người làm quan cả họ được nhờ” ai ngờ một kẻ làm quan cả làng phải đi ăn mày, giời ạ, ới ông quan ơi là ông quan ơi”

Sacto, July 7 – 2019

Trần Khải Thanh Thủy

 


VĂN CHƯƠNG

2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Remember!
Cánh chim non
Đốt sách
Buổi tựu trường  
Đêm trắng  
Nước mắt trong cơn mưa  
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Tướng giữ thành
Những tử sĩ không cần ai gọn hồn
Viết về những anh hùng trong tù cải tạo
Tuyển tập tháng Tư đen
Quốc Hận và tội ác CS


Bài ca kinh hoà binh  
Môt thoáng ngậm ngùi  
Đường về không xa
Năm mươi hai năm hội ngộ
Người tù chung thân vượt ngục  
Vá đường
Chăn gà  
Một người làm quan  
Tôi xin đưa em đến hết cuộc đời

Thuyền đi đâu, về đâu?  
Chiếc đàn piano màu gụ đỏ
Hữu tâm, vô tâm  
Mẹ cài cho con đóa hồng  
Những mùa Trung Thu  
Thầy Trân  
Tháng Tư nhớ bạn
Trại Thanh Cẩm và gịng sông Mă  
Trái tim Bồ Tát  
Người Hạ Sĩ Nhứt
Lá thư t́nh trong cặp
Người pháo binh già...
Thức trắng đêm nay!
Mặt trận Xuân Lộc - Sư Đoàn 18 BB - Tuyến thép  
Mừng Phật Đản, chúng con ca vui đón chào  
Làm việc cho Tín Nghĩa Ngân Hàng 1970-1973  
Người chiến sĩ không quân phục  
Tôi cưới vợ 
Buổi họp mặt vui vẻ  
Cơi bụi hồng
Chiều buồn biên giới  
Mùa đi tù!  
Nếu có thể đi về quá khứ, tôi sẽ thăm đất nước tôi  
Người Mẹ thời chiến 
Má tui  
Các phi vụ nhớ đời - 44 năm nh́n lại 
Người nữ tu trong cô nhi viện Pleiku 
C̣n thương rau đắng …  
Ngày lễ Mẹ 
Tâm thư người bạn trẻ 9X về ngày 30/4 
Yểm Trợ Hạm Cần Thơ HQ 801: Không bỏ anh em
Mai vàng nở muộn  
Người về có nhớ thương binh?  
Từ những trang thơ 
Tự tử đi anh em! Tao không đầu hàng!  
Chuyện trên QL 20  
Phóng sự cộng đồng hậu duệ VNCH

Mùa xuân xứ người, mùa quốc nạn xứ ta  
Tôi viết cho anh hùng Lư Tống  
Bỗng dưng anh tới  
Để nhớ một thời...  
Những ngày cuối cùng của cuộc chiến  
Trong nỗi khốn cùng   
Giờ phút cuối cùng
Quảng Trị đất đợi về  
Phụng Dực, trận đánh để đời  
Buổi họp mặt vui vẻ  
Trạm cuối cuộc đời
Nhớ nhà  
Khép lại núi rừng  
Dưới bóng mát của lá cờ "Ba Que"  
Nhức nhối con tim  
Trái tim cao cả  
Hạt tình hồi sinh  
Hai con khỉ già 
T́m chốn thanh b́nh
Đêm xuân Đà-Lạt  
Chuyện hai người phi công VNCH và Bắc Việt  
Đại gia ở Mỹ  
Chỉ c̣n nỗi nhớ  
T́nh huynh đệ trong một thời binh lửa
Tàn một cuôc chơi
Sự ra đời của bài hát "Thuyền Viễn Xứ"
Việt cộng: Ngụy, Ác và Hèn Hạ!  
Phi vụ "Ong Chúa" 14-4653 cuối cùng

Một cái Tết khó quên  
Tr/Tá Lê Văn Ngôn trấn thủ Tống Lê Chân như thế nào?  
Vơ Ân và tôi  
Người thiếu phụ ôm cốt chồng ...
Cựu DB Lý Quý Chung, một người khách đặc biệt  
Hạnh Phúc… Rơi  
Bông Mồng Gà  
Rồi người lính có về không?  
Tạ ơn Thiên Chúa !  
Tuổi mực tím trong thời ly loạn
Sao mà mít ướt
Những chuyện ngày xưa
Chân dung người lính VNCH
Con chuột
Cuối nẻo đường đời
Ngậm đắng nuốt cay
Những muà xuân năm cũ
Ơn đời chứa chan  
Câu truyện t́nh trong quân ngũ  
Trong lâu đài kỷ niệm  
Người nữ tù và giải Nobel  
Đùa của tạo hoá  
T́nh anh em
Họp mặt “Về Đây Anh” và Cọp Biển
Hy sinh và mờ nhạt
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mẹ Nấm và các bà mẹ Việt Nam
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH  
Con c̣n nợ ba
Cái bằng... lái xế !  
Một Trung đội Trưởng Nghĩa Quân  
Vài kỷ niệm với thầy Nguyễn Văn Trường  
Con búp bê của mẹ 
Sự c̣n mất của một người em
30 Tháng 4 và tiếng chó sủa đêm phía sau nhà
Ngụy
Tháng Tư ngậm ngùi
Người khôn "Đi học" - thằng ngu dại đời
Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài G̣n
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975
Cha Tôi, chết không cần quan tài
Cô Giáo Ngụy Người Huế  
30 tháng Tư: chuyện quên, chuyện nhớ  
40 năm (1978-2018) nhớ lại chuyến vưọt biển...  
Huế, tôi và Mậu Thân  
Hương  
1 đồng giấy, 7 đồng phở  
Vui buồn với UH1  
H́nh-tượng người LÍNH qua ḍng nhạc Việt  
Khoe chữ  
Chiếc áo bà ba In h́nh chữ Hỷ
Chiện khó tin mà có thiệt....  
Truyện hai h́nh ảnh một đời người  
Có đêm nào buồn bằng Đêm Ba mươi  
Nén hương ḷng cho một người vừa đền xong nợ nước  
Tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông  
Tiếng ngáy làm tôi yên tâm
Đêm xuân nào tôi đến thăm anh  
Quê hương của tôi  
Chim trời bạt gió 
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Nó và biến thiên cuộc đời

Có những mùa xuân
Chuyện người tóc bạc sớm
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Các ngày tết ở VN trong năm 
Nói chuyện về con chó nhân năm Mậu Tuất 
Những người lính Dù bị lăng quên 
Gói trọn mảnh t́nh quê vào đ̣n bánh tét....  
Người đưa thư  
Danh Tướng Ngô Quang Trưởng và Tôi
Chọn tuổi xông nhà đầu năm