NHỮNG MÙA XUÂN NĂM CŨ

Đă hơn bốn mươi năm rồi, cuộc chiến đă chấm dứt trên mảnh đất Việt từ lâu, nhưng dư âm những tiếng nổ chết người năm xưa vẫn c̣n vang vọng trong ḷng tôi. Và rồi gần hai mươi năm sau, tôi rời bỏ quê hương đi định cư ở đất nước Tự Do này, chỉ quanh quẩn lo toan xây dựng cuộc sống mới. Hệ lụy đau thương của cuộc chiến thật dài trên đất nước; những đoạ đày khổ đau trong chốn địa ngục “cải tạo”; những tất bật trong cuộc sống nơi xứ lạ quê người… tất cả đă làm xơ cứng t́nh cảm trong trái tim tôi …

Nhưng hôm nay, vào một buổi chiều cuối Xuân, cách xa quê hương cũ đến nửa ṿng trái đất, niềm cảm xúc mà tôi tưởng đă đánh mất bỗng dưng sống lại. Trong giây phút tôi cảm thấy rưng rưng trong ḷng khi nghe một cô ca sĩ trẻ hát bài "Phiên Gác Đêm Xuân" của cố nhạc sĩ Trung tá Nguyễn Văn Đông.

Hôm nay cô ca sĩ trẻ ấy h́nh như có mối đồng cảm với người nhạc sĩ nổi danh một thời trước năm 1975. Cô tŕnh bày bản nhạc của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông một cách say sưa, với giọng ca thật tha thiết, nồng nàn, sâu lắng… Tôi đă từng nghe cô hát trong các buổi văn nghệ của Hội QGHC Nam Cali.... Nhưng hôm nay, cùng với các nam nữ nghệ sĩ tŕnh bày những bản nhạc của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, tiếng ca của cô thật sự đă khiến tôi rung động với giọng hát ngọt ngào, cuốn hút t́nh cảm, với lối tŕnh diễn thật duyên dáng …

Sau khi hát những câu cuối của bản “Phiên Gác Đêm Xuân, cô cúi chào khán thính giả. Cả hội trường vang lên từng tràng pháo tay gịn giă, vang dội… Tôi nghĩ đến những mùa Xuân trước năm 1975, khi tôi đang phục vụ tại quận hẻo lánh xa xôi và mất anh ninh gần biên giới Miên Việt. Đó là những mùa Xuân xa nhà, nằm trong bunker nghe địch phát kích gịn giă như tiếng pháo giao thừa. Tâm trạng của tôi, một sĩ quan biệt phái ngành Hành chánh chẳng khác như người sĩ quan tác chiến Nguyễn Văn Đông đă từng đón Xuân chốn biên thùy…

Chốn biên thùy này Xuân tới chi/ T́nh lính chiến khác chi bao người…

Đêm giao thừa, cũng là đêm chúng tôi cảnh giác, chuẩn bị đối phó khi địch tấn công- như chúng đă vi phạm lệnh ngưng bắn, gây nên cái Tết đẫm máu Mậu Thân 1968. Cho nên, nếu các đơn vị quân đội, từ Nghĩa quân đến các sĩ quan trong Chi khu phải ứng chiến trăm phần trăm trong ba ngày Tết, th́ các viên chức Hành chánh từ Xă , đến Quận cũng phải chia phiên ứng trực tại nhiệm sở như thế!

Mùa Xuân 1975 Miền Nam thất thủ, các sĩ quan và viên chức chỉ Huy Hành chánh như chúng tôi phải vào nhà tù “cải tạo”. Mùa Xuân năm 1976, từ trại Long Thành ở Miền Nam, chúng tôi bị đưa ra Miền Bắc, vào trại Thanh Cẩm, tỉnh Thanh Hoá. Nơi đây, cứ mỗi độ Xuân về, chúng tôi lại nghĩ đến những cành mai rực rỡ trong những ngày Xuân ở Miền Nam. Và rồi chúng tôi đă trải qua những mùa Xuân dài lê thê trong trại Thanh Cẩm, không bà con thân thích bên cạnh, không tiếng pháo giao thừa rộn ră , không bánh tét bánh chưng , không mai vàng tươi thắm của những mùa Xuân năm xưa…

Ngày tôi ra khỏi trại, trở về với gia đ́nh nơi căn nhà cũ ở Sài g̣n , tôi muốn ca bài “Trở Về Mái Nhà Xưa” (Come Back to Sorrento) theo lời Việt của Phạm Duy:

Về đây khi mái tóc c̣n xanh xanh. Về đây với mầu gió ngày lang thang Về đây xác hiu hắt lạnh lùng. Ôi lăng du quay về điêu tàn.

Nhưng than ôi! Mái tóc chúng tôi, sau những năm dài thống khổ bị đọa đày ở traị tù đất Bắc, đâu c̣n xanh xanh như năm xưa?…Và chúng tôi đă trở về sau những ngày lang thang từ trại tù này sang trại tù khác. Bây giờ chỉ c̣n là những “xác hiu hắt lạnh lùng “, trở về sống trong một thành phố đă thay tên đổi chủ, nhà cửa điêu tàn, ḷng người oán than!

Mười năm sau, mùa Xuân 1992, gia đ́nh tôi đi tỵ nạn ở vùng đất Tự do, từ biệt chốn quê xưa, từ biệt “ quê hương là chùm khế ngọt”. Và từ đây, ḷng dặn ḷng đừng vọng về quá khứ nhiều hệ lụy đau thương ấy nữa. Hăy ngồi im ở ngưỡng cửa “tri thiên mệnh”, lắng nghe ngày tháng dần qua:

Thôi nhé đừng hoài âm xưa Giọt mưa đă gieo trên thềm nhà Người ngồi im bóng Lắng nghe tháng ngày qua.

Nhưng hôm nay, trong buổi ca nhạc tưởng niệm một nhạc sĩ nổi danh, một chiến sĩ can trường đă nằm xuống trên quê hương , tôi chợt thấy ḷng xúc động, tưởng như sống lại trong những mùa Xuân Sài g̣n năm xưa. Hỡi những tiếng hát trẻ của thế hệ hôm nay, hăy cất cao lên đi! Hăy hát lên đi để thấy đời c̣n quá tươi đẹp, dẫu ở tuổi tác nào, thế hệ nào…. Hát lên để niềm Hạnh Phúc nơi miền đất Tự Do này xoá tan những kỷ niệm đen tối của những năm sống trong xứ sở ngục năm xưa ….Xin cám ơn ngướ nữ ca sĩ đă hát cho tôi nghe bản nhạc gợi nhớ những mùa xuân năm cũ. Xin cám ơn tất tất cả những ca sĩ đă cất cao những giọng hát truyền cảm hạnh phúc… trong buổi chiều ca nhạc hôm nay.

` Tam Bách ĐBT

 


VĂN CHƯƠNG

2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Một cái Tết khó quên  
Tr/Tá Lê Văn Ngôn trấn thủ Tống Lê Chân như thế nào?  
Vơ Ân và tôi  
Người thiếu phụ ôm cốt chồng ...
Cựu DB Lý Quý Chung, một người khách đặc biệt  
Hạnh Phúc… Rơi  
Bông Mồng Gà  
Rồi người lính có về không?  
Tạ ơn Thiên Chúa !  
Tuổi mực tím trong thời ly loạn
Sao mà mít ướt
Những chuyện ngày xưa
Chân dung người lính VNCH
Con chuột
Cuối nẻo đường đời
Ngậm đắng nuốt cay
Những muà xuân năm cũ
Ơn đời chứa chan  
Câu truyện t́nh trong quân ngũ  
Trong lâu đài kỷ niệm  
Người nữ tù và giải Nobel  
Đùa của tạo hoá  
T́nh anh em
Họp mặt “Về Đây Anh” và Cọp Biển
Hy sinh và mờ nhạt
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mẹ Nấm và các bà mẹ Việt Nam
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH  
Con c̣n nợ ba
Cái bằng... lái xế !  
Một Trung đội Trưởng Nghĩa Quân  
Vài kỷ niệm với thầy Nguyễn Văn Trường  
Con búp bê của mẹ 
Sự c̣n mất của một người em
30 Tháng 4 và tiếng chó sủa đêm phía sau nhà
Ngụy
Tháng Tư ngậm ngùi
Người khôn "Đi học" - thằng ngu dại đời
Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài G̣n
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975
Cha Tôi, chết không cần quan tài
Cô Giáo Ngụy Người Huế  
30 tháng Tư: chuyện quên, chuyện nhớ  
40 năm (1978-2018) nhớ lại chuyến vưọt biển...  
Huế, tôi và Mậu Thân  
Hương  
1 đồng giấy, 7 đồng phở  
Vui buồn với UH1  
H́nh-tượng người LÍNH qua ḍng nhạc Việt  
Khoe chữ  
Chiếc áo bà ba In h́nh chữ Hỷ
Chiện khó tin mà có thiệt....  
Truyện hai h́nh ảnh một đời người  
Có đêm nào buồn bằng Đêm Ba mươi  
Nén hương ḷng cho một người vừa đền xong nợ nước  
Tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông  
Tiếng ngáy làm tôi yên tâm
Đêm xuân nào tôi đến thăm anh  
Quê hương của tôi  
Chim trời bạt gió 
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Nó và biến thiên cuộc đời

Có những mùa xuân
Chuyện người tóc bạc sớm
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Các ngày tết ở VN trong năm 
Nói chuyện về con chó nhân năm Mậu Tuất 
Những người lính Dù bị lăng quên 
Gói trọn mảnh t́nh quê vào đ̣n bánh tét....  
Người đưa thư  
Danh Tướng Ngô Quang Trưởng và Tôi
Chọn tuổi xông nhà đầu năm