HƯƠNG

Truyện ngắn
Ư Nga


Hôm nay Yến, con gái duy nhất của bà Kim, về thăm nhà nên bà vừa nấu ăn vừa mở sẵn chốt khóa cửa để đó. Thỉnh thoảng bà cứ đi đi, lại lại ra chiều nôn nóng lắm. Vậy mà khi con vừa ló mặt vào cửa là bà xỏ xiên ngay:

-Sao mày không để má chết rồi hăy về thắp hương?

Yến mở to mắt tập trung nghe, rồi chỉ “Dạ!” một tiếng to là lui trở ra, rồ xe chạy một mạch làm bà Kim há hốc miệng nh́n theo mà không thể tin vào mắt ḿnh.

Nửa hối hận v́ đă mắng con vội vă, nửa buồn ḷng v́ có đứa con bất hiếu, lấy chồng xa nhà mấy năm trời rồi mà tánh nó vẫn bướng bỉnh và hỗn hào như xưa. Bà thất vọng, thả người xuống ghế và khóc than ấm ức, kể lể đủ điều cực khổ về công ơn bà đă nuôi nấng đứa con ngỗ nghịch này khi xưa thế nào. Gào một ḿnh đến lúc khan cả cổ bà mới ch́m vào giấc ngủ cho đến khi có ai lay lay vai bà và gọi:

-Má ơi! Con nè!

Mắt nhắm, mắt mở, bà ngạc nhiên thấy đứa con gái đang ngồi trước mặt, bà bèn bật dậy như cái ḷ xo và hỏi:

-Con trở lại hả?

-Dạ! Con… mua hương rồi nè!

-Hương? Tổ cha mày! Tao chưa chết mà mày mua hương về cúng sống tao sao?

Cô con gái chau mày suy nghĩ một chút rồi trả lời:

-Chứ hổng phải hồi năy Má biểu đi mua hương sao?

-Tao biểu mua hương hồi nào? Mua làm ǵ?

-Con nghe rơ ràng mà. Con tưởng Má biểu mua hương về cho Má thắp ông Ngoại như mọi lần, Má c̣n nói ông Ngoại là… cha của Má đă chết…

Con nhỏ này lấy chồng Canadian mới có mấy năm mà nó không c̣n hiểu tiếng-của-mẹ nó đang nói nữa rồi sao? Th́ ra năy giờ nó chỉ hiểu mấy chữ dễ dễ như: “hương, má, chết” mà đoán ư của bà thôi. Hèn chi đi xa, nó chỉ toàn gửi h́nh mà chẳng bao giờ viết chữ nào cho mẹ. Bà chợt nhớ ra và hiểu tại sao nó bỏ đi kỳ lạ vậy, bà mắng nó:

-Thiệt t́nh! Phải chi hồi đó mày chịu khó đi học trường Việt Ngữ vài năm th́ bây giờ mày đâu có hiểu tiếng Việt tệ vậy.

Nói xong bà từ từ giải thích một cách khó khăn, nửa Việt, nửa Anh bằng cách ráp từng chữ ngữ vựng vào thành một nhóm cho con hiểu. Yến nghe xong cũng khá lâu mới thấm ư mà ôm bụng nằm cười lăn ra ghế.

Bà nh́n nó cười cũng gượng cười theo cho… con vui, chứ trong bụng bà nghe cay đắng và hối hận v́ đă không nghe lời cha dạy lúc c̣n sống:

-Con không chịu học tiếng Anh th́ phải nói tiếng Việt với cháu chứ không th́ làm sao mai mốt hai mẹ con hiểu nhau?

-Đừng có nói tiếng Anh... bồi theo nó nữa!

-Đến một lúc nào đó rồi hai mẹ con bây chỉ nh́n nhau mà cười trừ, như mỗi sáng con cười cười và múa tay, khua chân với bà Brown hàng xóm mỗi ngày. Lúc ấy th́ đừng có hối hận!

Bà thấy thương cha nhiều hơn và bắt con gái thắp hương cho ông ngoại rồi bà cũng thắp một nén nhang và nói với cha:

-Ba nói đúng đó Ba! Con và cháu ngoại của Ba đang cười… cười đây. Cháu cười đến chảy cả nước mắt c̣n con th́ cười ra… nước mắt v́ đă không nghe lời Ba dạy bảo.

Ư Nga

 


VĂN CHƯƠNG

2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Con chuột
Cuối nẻo đường đời
Ngậm đắng nuốt cay
Những muà xuân năm cũ
Ơn đời chứa chan  
Câu truyện t́nh trong quân ngũ  
Trong lâu đài kỷ niệm  
Người nữ tù và giải Nobel  
Đùa của tạo hoá  
T́nh anh em
Họp mặt “Về Đây Anh” và Cọp Biển
Hy sinh và mờ nhạt
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mẹ Nấm và các bà mẹ Việt Nam
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH  
Con c̣n nợ ba
Cái bằng... lái xế !  
Một Trung đội Trưởng Nghĩa Quân  
Vài kỷ niệm với thầy Nguyễn Văn Trường  
Con búp bê của mẹ 
Sự c̣n mất của một người em
30 Tháng 4 và tiếng chó sủa đêm phía sau nhà
Ngụy
Tháng Tư ngậm ngùi
Người khôn "Đi học" - thằng ngu dại đời
Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài G̣n
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975
Cha Tôi, chết không cần quan tài
Cô Giáo Ngụy Người Huế  
30 tháng Tư: chuyện quên, chuyện nhớ  
40 năm (1978-2018) nhớ lại chuyến vưọt biển...  
Huế, tôi và Mậu Thân  
Hương  
1 đồng giấy, 7 đồng phở  
Vui buồn với UH1  
H́nh-tượng người LÍNH qua ḍng nhạc Việt  
Khoe chữ  
Chiếc áo bà ba In h́nh chữ Hỷ
Chiện khó tin mà có thiệt....  
Truyện hai h́nh ảnh một đời người  
Có đêm nào buồn bằng Đêm Ba mươi  
Nén hương ḷng cho một người vừa đền xong nợ nước  
Tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông  
Tiếng ngáy làm tôi yên tâm
Đêm xuân nào tôi đến thăm anh  
Quê hương của tôi  
Chim trời bạt gió 
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Nó và biến thiên cuộc đời

Có những mùa xuân
Chuyện người tóc bạc sớm
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Các ngày tết ở VN trong năm 
Nói chuyện về con chó nhân năm Mậu Tuất 
Những người lính Dù bị lăng quên 
Gói trọn mảnh t́nh quê vào đ̣n bánh tét....  
Người đưa thư  
Danh Tướng Ngô Quang Trưởng và Tôi
Chọn tuổi xông nhà đầu năm