ĐỨNG TIM


Tay em run rẩy thất thường
Mới vừa đưa nước, chia lương*, chung giường
Mà sao cách biệt âm dương
Để em đau đớn luyến thương, ngậm ngùi?

Không ai căi được mệnh Trời
Có ai hiểu nỗi rụng rời em đang?
Ngổn ngang trăm mối, khóc Chàng
Đau nào bằng nỗi xốn xang khôn cầm?

T́nh ḿnh chưa đủ trăm năm
Sao Anh nỡ vội lên thăm… Tiên rồi?
Xót xa ôm xác Anh ngồi
Từ nay thôi hết sóng đôi chung đường!

Anh buông thơng, lạnh vô lường
Em chuyền hơi ấm, ủ hương, nghẹn ngào
Ru Anh, chẳng nhớ ca dao
Ngủ ngon Anh nhé! Kiếp sau lại gần!

Mặc em đơn lẻ đường trần
Xin Anh thanh thản về ngàn rong chơi
Lệ em gói ghém triệu lời
Mặn mà t́nh nghĩa: Chàng ơi! Thương hoài!

Canada, 10.3.2022
*Lương: lương thực

***o0o***

T̀M ĐÂU?

Yêu thương dồn hết vào anh
C̣n chi đâu nữa để dành cho em?
Bây giờ vác nặng nỗi niềm
Cô đơn lẻ bóng biết t́m anh đâu?

Á Nghi, 10.3.2022