TUỔI EM


Em 21 tuổi
Cài hoa lên áo
Nhận phép cưới giữa chiến hào
Trao nụ hôn ngọt ngào
Rồi hai người tình-lính
Vội chia tay nhau
Vào trận :
Ngày mai
Có thể là ngày cuối
Nhưng hôm nay
Hãy cứ là ngày vui
Em 11 tuổi
Mẹ nhét sổ thông hành vào túi
Viết vội số điện thoại lên tay
Rồi đẩy em đi
Em đi, em đi, em đi
Hoang mang
Ngơ ngác giữa dòng người tị nạn
Chuyển từ chuyến xe này sang đoàn tàu khác
Tìm đến nơi không loạn lạc
Tìm đến nơi
Em có thể
Mỉm
Một nụ cười
Em lên 1 tuổi
Không muốn rời hơi cha
Da còn vương khói súng
Mẹ bế em băng qua lửa đạn
Băng qua những cánh đồng chết khát
(Chỉ mới năm ngoái đây thôi
Còn bát ngát hướng dương)
Đến bên dãy xe nôi nối dọc dài theo biên giới
Để em ngủ yên rồi
Mẹ bệt ngồi lặng lẽ khóc
Nhớ cha
Em vừa qua 1 ngày tuổi
Cũng vừa qua buổi tối tù mù dưới hầm trú ẩn
Trên đầu ầm ào pháo kích, bom rơi
Em chưa thấy mặt trời
Chưa nghe tiếng cười
Cuộc đời
Chào em bằng bóng tối chiến tranh
Sắt-Máu
Em tên gì ?
Chiến Thắng ? Vinh Quang ? Độc Lập ?
Hay chỉ sẽ hiền lành
Với
Hoà Bình, Hạnh Phúc, Ấm Yên ?
Tôi muốn tặng em cái tên
Tự Do
Như ước mơ bao nhiêu năm chưa thực hiện
Của triệu triệu con người
Đang cùng em sống
Hôm nay
Tôi muốn tặng em cái tên

Duyên May