Người Ta Người Tà


Chờ như ruộng đợi phù sa
Sao không thấy bóng Người Ta về nhà?
Người Ta tán tỉnh Người tà
Hay là tính tản bộ qua nhà “nàng”?
“Người” không “lớn” nỗi dễ dàng
“Nuôi” chi cũng chỉ chàng ràng bướm bay!

Chị ơi! Bướm ấy bị đày
Hào hoa cho lắm, bị: đầy lắm Hoa
Nặng nề vác măi, vai xoa
Xương vai sẽ xệ, ra ṭa ngồi… nghiêng.

Vua nào mà chẳng ngôi nghiền
Vương sai? Vai xệ, ai ghiền cũng chê!
Vai vươn sai, Bướm chẳng về
Chị đừng đợi nữa! Gần kề có con
Oa oa má trẻ đỏ hon
Khóc như đă bị đánh đ̣n rất lâu!

Sao đành đón Bướm đêm thâu
Bỏ quên em bé ướt nhàu, đói meo?

Á Nghi, 2021

*Nói lái và biếm: -Người Ta/Người tà. -Tán tỉnh/tính tản. -Bị đày/bị: đầy. -Xương vai/Vương sai/vươn sai. -Ngồi nghiêng/ngôi nghiền. -Đánh đ̣n/đành đón.


***o0o***


HƯƠNG QUÊ

Ḿnh lạc đường, cũng… quê… quê
Mai mốt… “thành thị”, vụng về ai chê?
Sáng trăng, đom đóm lập ḷe
Sao giăng vừa đủ đam mê tay cầm.

Gió đưa nhè nhẹ hoa thơm
Anh đâu em đó, cả đêm lạc đường
Ôi con đường! Sao mà thương!
Ngoằn ngoèo, càng lắm hướng phương càng… t́nh.

Lạc đâu cũng hai đứa ḿnh
Quê mùa, chất phác hưởng lành gió sương
Thị thành ồn, lắm phố phường
Đèn xanh, vàng, đỏ… sáng trưng chẳng thèm!

Hương quê lối cỏ êm đềm
Quê Hương êm ả nên em thương hoài!

Á Nghi**27-10-2011.

 

 


Thơ

Sau cơi chết
Lời kinh....
Saigon sao nhớ quá!  
Tôi muốn quên 
Hoài niệm Sàig̣n  
Sàig̣n nỗi nhớ  
Tuổi 49  
Sài-g̣n trong tôi  
Ấm hoài manh áo tơ thiêng  
Theo dấu chinh nhân  
Buồn Đại Dương  
Người ta người tà  
Em quê hương  
Phượng tím nắng hè  
Nhớ thương
Mừng nước Ư vơi buồn sau đại dịch  
Nhớ Huế  
Tại sao tôi yêu nước Mỹ?  
T́nh yêu  
Phụ t́nh  
Ru ta một ḿnh  
Kẻ ở miền xa
Yêu nhau, ghét nhau
Gió không giúp
Duyên?
Soi vừa sáng  
Thương quá  
Ta lính chiến...  
Tác phẩm của lính
Nhớ muà Quân Lực 19 tháng 6
Cha tôi
Mạng người chẻ nhỏ
Ô thương bao người lính!
Uy binh
Tri ân bao người v́ nước  
Thương người bạc phận
Hảo hạn khác hảo hán  
Đă trốn lính c̣n chỉ trích QLVNCH  
Nữ Quân Nhân QLVNCH  
Giỗ Niên Trưởng  
Lá thư từ chiến trường  
Những người lính không bao giờ chết  
Ai giữ nước yên?  
Anh muôn đời sống với núi sông!  
Anh kẹo... kéo!  
Cộng rơ là ngụy quân 
Dân dại giận dai  
Ngọc Lan của mẹ
Chẳng có ai ngờ đại dịch Wuhan  
Giữ ǵn đất mẹ  
Ca "Sỉ" thứ thiệt  
Mũ rơm đầu bạc  
Ai lại chôn chủ?  
Sông Bến Hải chia đôi t́nh mẫu tử  
Mở cửa sao dựng rào?
Luật rừng mà
Tấm ảnh ngày xưa *
Độc giả thầm lặng
Tháng tư...
Trà ta sông núi...
Hăy để thuyền nhân an nghỉ!
Cút!
Những mặt trời tháng tư
Tṛ nằm vùng!
Nghề may áo quan
Nhà nước toàn trị...
Đùa bông, bông đùa
Niềm đau năm ngón
Thủ đọan trả thù hèn hạ của lũ cs/VN
Thân phận của người đàn bà có chồng đi tù "cải tạo"
Một tháng tư nào đó
Thương binh
Nỗi đau thuyền nhân
Tháng tư viết riêng cho mẹ
Những người lính không bao giờ chết
Tưởng niệm 30 tháng 4
Thà ngược gió một ḿnh
Lần đầu em nhận nụ hôn
Họp lực
Người lính xưa và nay
Anh nấu ǵ thơm quá?  
Anh thư  
Ai việt vào, ra?
Tạ lỗi với người tri âm  
Nón lá tưa vành 
Ươm hoa  
Tránh xa phuong chao đảo  
Vợ thăm chồng lần cuối
Quốc hận mà!  
Đọc "Hổ nhớ rừng" đêm mưa Xuyên Mộc  
Những đứa con tinh thần  
Nếu hỏi anh bao nhiêu tuổi ?  
Thảm kịch đầu Xuân  
Tạ ơn
Từ giọt mực rơi
Bao giờ đón tết quê nhà?  
Xuân về tuyết phủ ngập đường  
Cháu về thăm ngoại đêm 30  
Ai thưong người giận dai!  
Anh là nhất 
New Year of the Buffalo Wishes - 2021  
Em không có lễ t́nh
Hồi xuân  
Một mùa xuân buồn  
Xuân này con không về 
Đôi ta
Tết ǵ ở xứ người ta  
Chắc?  
Nhớ về Hà Nội

Rừng lá thấp
Xuân... xuân  
Tài  
Đường về Hậu Giang 
Đường cách mạng...  
Lém quỳ chân địch? 
Xuân mơ
Nếu  
Tới bến
Cạo gió