XUÂN VỀ TUYẾT PHỦ NGẬP ĐƯỜNG

Trên đường vắng mang nỗi sầu chất ngất
Mây tím buồn hạ thấp, nắng đ́u hiu
Cây trụi lá trơ cành trong gió bấc
Hồn bâng khuâng theo tuyết đổ muôn chiều!

Ta dấn bước, ngơ đời nhiều gay gốc
Sương gió măi c̣n theo bước tha nhân
Đêm đông lạnh, lạnh quăng đời đơn độc
Tuyết rơi nhiều phủ trắng lối đi quanh

Xuân trong tuyết, hắt hiu niềm nhung nhớ
Sao thời gian cứ đùa giỡn tuổi xanh!
Và dư âm lần hẹn đầu bỡ ngỡ…
Thuở dấu yêu, ôi bao giấc mộng lành

“...Cố hương vời vợi! Ngh́n trùng ngăn cách!
Anh xứ người trong giá buốt đông phong
Em có được ấm nồng trời cố quốc?
Xuân sắp về, em hởi có vui không...?”

“...Xuân đă về trên quê hương đất tổ
Dưa hấu, hồng. mai, cúc… én lượn bay
Nhưng dân khổ... đến tận cùng bằng số
Quê Nam ta, sao lại đến nỗi nầy?

Ai có chờ đâu, sao xuân vẫn đến!
Đổi mới, sang, giàu… chỉ ở thành đô
Nhà lầu, xe hơi, bánh, hoa, trầm, nến…
Gấm lụa se sua, nếp sống sô bồ...

Anh nhớ cố hương, nhớ thời xa cũ?
Xin giữ vẹn ḷng bền sắt tươi son
Thuở ngày xưa, ai mà không ấp ủ…
Thao thức xót xa mong đợi mơi ṃn...”

Chốn đó nơi nầy nỗi đau nghiệt ngă
Hy vọng an b́nh trở lại cố hương
Viễn khách ơi đông về trời băng giá...
Nghĩ ǵ đây khi tuyết phủ ngập đường!


DƯ THỊ DIỄM BUỒN