NHỮNG ĐỨA CON TINH THẦN

Em có một niềm vui
Là niềm vui nho nhỏ
Thơ văn, chia ngọt bùi
Có rồi ghiền, không bỏ!

Em có người t́nh: Thơ
Giấy bút luôn đợi chờ
Quên khổ đau trần thế
Thơ giúp em mộng mơ.

Thơ và em, chồng vợ
Đọc, viết với chữ t́nh
Văn chương là duyên nợ
Cột nhau như bóng h́nh.

Ṿng sinh-lăo-bệnh-tử
Chuyện áo cơm, gia-đ́nh
Tất cả thua chữ T́nh
Của Việt Nam, em nợ!

Hạnh phúc ấy hiếm hoi
Bút không cần thay ng̣i
Chúng ta tha hồ viết:
Hoa bất hạnh? Thay ngôi!
 

Ư Nga