Một chuyến đi toán phạt

Tôi đang lui cui dựng chiếc Suzuki lên, chưa kịp khoá lại th́ Trung Sĩ Nhất Mạnh, Thường Vụ Đại Đội, không biết chờ đợi từ lúc nào, đă dọt tới sau lưng :
- "Chuẩn Úy, Đại Úy nói Chuẩn Úy lên văn pḥng tŕnh diện Đại Úy".
Với tay tháo cái khoá xích ràng phía sau Porte Bagage, tôi quay nửa người lại :
-"Ừ, để tí nữa tôi cất đồ xong rồi tôi lên".
-"Đại Úy nói Chuẩn Úy lên liền bây giơ".
- "Được rồi, được rồi, lên liền th́ lên liền".

Tôi vừa học xong khoá Nhẩy Dù ở Trại Hoàng Hoa Thám, được bốn ngày phép măn khoá nhưng nhân tiện gặp dịp Noel, tôi tự cấp thêm sáu ngày nữa, ở Sai g̣n chơi đến hôm nay, mồng hai tết tây, mới chịu trở về đơn vị. Chuyện lên tŕnh diện Đại Úy Huyên, Đại Đội Trưởng, để kư củ là chuyện đương nhiên, tôi đă biết trước, nhưng "dziệc dź mà dzữ dzậy", bộ ổng sợ tôi dzọt nữa hay sao? Tuy nói vậy nhưng tôi vẫn đủng đỉnh khoá xe, cất cái túi xách vào tủ rồi mới tà tà bước theo Mạnh.

Đại Úy Huyên, mặt lạnh như tiền, đang ngồi se se điếu Ruby Quân Tiếp Vụ tại bàn giấy, dưới mô h́nh phù hiệu của Đại Đội Thám Sát. Phù hiệu này, lồng trong khung tam giác đen viền vàng là nửa thân trên của một con ó đầu đỏ thân trắng đang nhe nanh múa vuốt chúi xuống khạc ra ba tia chớp, vốn là phù hiệu của chương tŕnh Lôi Vũ, và sau đó là Trung Tâm Huấn Luyện / Hành Quân Delta, đơn vị cũ mà Đại Úy Huyên từng là một Toán Trưởng xuất sắc. Khi Lực Lượng Đặc Biệt bị giải tán, Trung Tâm Huấn Luyện / Hành Quân Delta đă được thu gọn lại thành Đại Đội Thám Sát của Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù. Từ khi được Đại Tá Huấn, Chỉ Huy Trưởng Liên Đoàn, cho phép xử dụng lại, phù hiệu này đă xuất hiện khắp nơi trong Đại Đội Thám Sát. Trên xe jeep Đại Đội Trưởng, trong văn pḥng Đại Đội Trưởng, trong hậu cứ Đại Đội và trên túi áo trái của bọn Thám Sát chúng tôi. Đại Úy Huyên, trong một bữa nhậu, đă vui chuyện kể với chúng tôi là khi Liên Đoàn mới thành lập, anh em có đùa giỡn phê b́nh xuyên tạc cái phù hiệu mới của Liên Đoàn (do Thiếu Tá Thông vẽ kiểu) là không khá nổi v́ con ó trong phù hiệu coi bộ "xỉn" quá. Đă phè cánh nhạn (cánh xoè cánh cụp) mà lại c̣n thượng thổ (ba tia chớp) hạ tả (ngôi sao của cánh dù) th́ tối thiểu chắc cũng phải sáu bẩy "xị" rồi. Nay với phù hiệu riêng này, Thám Sát đă xác định là đầu tầu nên lo phần "thượng thổ", c̣n phần "hạ tả" để dành cho các Đại Đội Xung Kích! ! !

Thấy tôi vào đưa tay lên chào tŕnh diện, Đại Úy Huyên chỉ khẻ gật đầu rồi hất hàm về phía góc bàn, nơi để sẵn tờ giấy phạt. Tám ngày trọng cấm với đề nghị gia tăng tối đa. Cũng c̣n rẻ chán so với sáu ngày thần tiên vừa qua. Vả lại, với bọn "dân chơi" chúng tôi, đi lính mà chưa kư đủ bốn chục củ th́ chưa phải là. . . lính. V́ vậy, tôi thản nhiên móc viết lặng lẽ kư cái rột, đưa tay chào rồi quay lưng định bước ra th́ Đại Úy Huyên phán liền một câu động trời :
- "Anh lên ngay pḥng Hành Quân nhận lệnh đi toán phạt".

Toán phạt là một biện pháp mạnh của các Đại Đội và của cả Liên Đoàn, dùng để trừng trị mấy tay ba gai chuyên môn vắng mặt bất hợp pháp như tôi, v́ tuy là kư phạt trọng cấm nhưng do nhu cầu hành quân, ít khi nào các Đại Đội Trưởng lại chịu nhốt chúng tôi. Cứ thẩy tụi mày vào trong rừng là yên chuyện, khỏi có lôi thôi rắc rối ǵ nữa. Toán phạt quen thuộc với chúng tôi đến nỗi trở thành một tiêu chuẩn, dĩ nhiên là không chính thức : "Ở Tám Mốt mà chưa đi toán phạt th́ chưa phải là. . . Biệt Cách Du". Nhất là sau này, khi Liên Đoàn trở về hậu cứ ở ngă tư An Xương, Hóc Môn, chỉ cách Sài G̣n trên dưới mười cây số, để dưỡng quân và tái huấn luyện th́, với luật lệ của Trung Úy Lợi, Đại Đội Phó Thám Sát, cứ ba lần vắng mặt bất hợp pháp trong các buổi tập họp điểm danh (một ngày tập họp bốn buổi : sáng 8 giờ, trưa 12 giờ, chiều 4 giờ và tối 8 giờ) là đi một toán phạt, số lượng toán phạt gia tăng nhiều đến nỗi khi trở lên hành quân, bản Lịch Tŕnh Xâm Nhập của Đại Đội Thám Sát chỉ ghi toàn toán phạt! Tuy nhiên, đă bị kư tám củ mà c̣n phải đi toán phạt th́ kể ra Đại Úy Huyên chơi hơi ép đàn em. Nhưng không sao, đi th́ đi, dân chơi đâu sợ phá thai.

Khi tôi bước vào pḥng Hành Quân Liên Đoàn th́ bá quan văn vơ đă tập họp đầy đủ : Đại Úy Huyên, Đại Đội Trưởng Thám Sát, Thiếu Tá Thông, Trưởng ban 3 Liên Đoàn, Đại Úy Thọ, Phó Ban 3, cùng đại diện các ban, ngành khác. Riêng Toán Phạt th́ toàn "thứ dữ" không. Trung Sĩ Nhất Thạch Mỹ, Toán phó, người Miên đen như cột nhà cháy, bùa ngăi đầy ḿnh, Hạ Sĩ Lượm thủ cây M79, Hạ Sĩ Nhất Công mang máy, Hạ Sĩ Nhất Hoa đi đầu, đều xuất thân từ Delta, thâm niên công vụ đă khá nhiều. C̣n Binh Nh́ Thanh và Binh Nh́ Hổ, tuy mới có mười tám tuổi thôi nhưng nghe nói là cũng đă trải qua dăm ba sắc lính, kinh nghiệm đầy ḿnh rồi. Thêm tôi nữa là đủ mặt "The Magnificient Seven". Đợi tôi an toạ xong xuôi, Đại Úy Thọ (có biệt danh là Thọ Hù v́ cứ theo tin tức t́nh báo mà ông thu lượm được th́ chổ nào mà các Toán Thám Sát nhẩy vào cũng đầy Việt Cộng - dĩ nhiên rồi, không có Việt Cộng th́ nhẩy vào làm cái ǵ - nhưng nhiều khi chúng tôi đi hết bẩy ngày công tác cũng chẳng thấy ma nào xuất hiện cả, riết rồi anh em nói là ông Thọ chỉ ưa Hù thôi) mới bước lên phía trước bắt đầu thuyết tŕnh hành quân.

Toán có nhiệm vụ xâm nhập vào khu vực Chiến Khu D, chổ giáp giới giữa hai quận Phú Giáo, B́nh Dương và Công Thanh, Biên Hoà. "tin tức t́nh báo" ghi nhận được sự hoạt động của quân xa địch nên Toán được tăng cường thêm Toán Viên thứ bẩy, Binh Nh́ Hổ, tướng hơi lùn nhưng vạm vỡ, để vác quả ḿn chống chiến xa nặng cả chục kư vào chôn trong đó. Các Toán Viên khác th́ được giao mỗi người năm trái ḿn muỗi chống người để gài trên các đường ṃn. Toán cũng có nhiệm vụ ghi nhận, báo cáo toạ độ các mật khu và hoạt động của địch, và cuối cùng là v́ là toán phạt nên Toán phải đi cho hết bẩy ngày qui định mới được ra. Toán sẽ lănh ḿn, bản đồ và đặc lệnh truyền tin vào sáng ngày mai, trước khi lên đường xâm nhập, nhưng lương khô th́ sẽ được lănh liền sau khi họp xong để Toán có thời giờ sửa soạn. Các chi tiết khác sẽ do đại diện các ban ngành liên hệ thuyết tŕnh sau, vân vân và vân vân. . .

Tuy tôi ngồi nghe ra vẻ chăm chú lắm, mắt hết nh́n tấm bản đồ bọc plastic điểm đầy chấm đỏ như bị đậu mùa treo trên tường lại nh́n bộ ria mép đen nháy cắt tỉa vén khéo của ông Thọ Hù đang nhúc nhích, nhưng đầu óc tôi lại hoạt động khá lung : Tí nữa đây, đẩy hết mớ lương khô ra chợ Bắc Hải rồi, không biết ḿnh sẽ làm món ǵ để ăn cho ngon trong bẩy ngày sắp tới, chứ thịt ba rọi xào mắm ruốc với muối đậu trộn đường cùng cải bắc thảo kho thịt mỡ đă ngán tới tận cổ rồi! ! !

Từ Sài G̣n, tôi trở lên Căn Cứ Hành Quân Suối Máu, Biên Hoà đúng vào giờ tập họp điểm danh buổi sáng của Đại Đội. Toán Phạt đă ba lô súng đạn sẵn sàng đứng riêng một góc. Đại Úy Huyên, mặt nhăn như bị, đang xỉ vả tôi tàn tệ trước hàng quân. Thấy tôi tà tà chạy xe tới, ông chỉ lạnh lùng liếc nh́n rồi quay trở lại hàng quân tiếp tục xỉ vả. Tôi chỉ c̣n nước len lét phóng vào pḥng thay vội bộ đồ "vía", nhét mấy cái lon guigoz đồ ăn vào ba lô rồi ôm súng chạy ra. Thạch Mỹ cười cười, móc túi giao trả cho tôi tấm bản đồ hành quân cùng Đặc Lệnh Truyền Tin :
- "Ông thiệt hết ư kiến. Chút xíu nữa là tôi phải dẫn Toán đi thay ông rồi".
Tôi cười trừ chữa thẹn :
- "Tối hôm qua sỉn quá, lỡ ngủ quên"ơ.
Thạch Mỹ hăm doạ :
- "Ông coi chừng kỳ này Đại Úy ổng sẽ đ́ ông tối đa đó"!
Tôi ra vẻ tỉnh bơ :
- "Nhằm nḥ ǵ ba cái lẻ tẻ, trời đ́ th́ mới sợ chứ người đ́ đâu có sao!"

Quả t́nh tôi đâu có muốn ba gai ba góc làm ǵ, nhưng tôi tuổi trẻ ham chơi mà suốt mấy năm trời, từ sau Mùa Hè Đỏ Lửa, Liên Đoàn cứ đóng loanh quanh gần Sài G̣n, nơi gia đ́nh, bạn bè, đào địch tôi đều ở đó th́ tôi làm sao được bây giờ? Với Liên Đoàn th́ đây là thời gian nghỉ xả hơi đáng được hưởng sau những cuộc hành quân liên tục, từ Tây Nguyên, An Lộc, Quảng Trị dài sang Bến Thế, Trảng Bàng, Tân Phú Trung, nhưng với con ngựa non háu đá mới ra trường, gót giầy saut c̣n muốn dẫm nát bốn vùng chiến thuật như tôi th́ đây là thời gian nhàm chán vô cùng. Nhất là tổ chức của Đại Đội Thám Sát trong thời gian này có hơi. . . kỳ cục. V́ cả Đại Đội có mấy chục Toán mà chỉ có mười mấy Toán Trưởng nên Đại Úy Huyên giao hết quyền điều động các sinh hoạt hàng ngày của Toán (tạp dịch, canh gác, đi phép, thưởng phạt, huấn luyện,. . .) cho Trung Sĩ Nhất Mạnh, Thường Vụ Đại Đội, lo liệu. Các Toán Trưởng chẳng có trách nhiệm ǵ với một Toán nào cả, cứ việc ngồi chơi xơi nước đợi tới chu kỳ xâm nhập của ḿnh (thường thường khoảng một tháng một lần) th́ lănh đại một Toán để nhảy vào rừng. V́ hai chu kỳ xâm nhập của Toán và Toán Trưởng khác nhau nên hơn năm trời ở Thám Sát, nhảy được mười mấy "saut" mà chưa bao giờ tôi nhảy với một Toán nào lần thứ hai cả. Nhàn cư vi bất thiện, cứ ăn không ngồi rồi măi giữa cảnh hoang tàn đổ nát, đồng khô cỏ cháy của căn cứ Suối Máu cũng buồn, nhất là đang trong lứa tuổi mười chín hai mươi tràn đầy nhựa sống, nên tôi mới hay bỏ đi chơi. Gần th́ ra kư sổ bà Thanh bên khu Gia Binh Thiết Giáp, xa hơn th́ cà phê Tuyệt, xi nê Biên Hùng, "cour de dance" của bà Thủy ngoài Biên Hoà. Đầu tháng tiền bạc rủng rỉnh th́ dzọt về Sài G̣n vi vút với em út. Đi riết thành quen nên bây giờ tôi mới mang tiếng là tên sĩ quan. . . ba gai nhất Liên Đoàn!

Nghe xỉ vả xong xuôi, tôi giao ch́a khoá xe cho Tâm Guigoz, một toán trưởng bạn, giữ dùm rồi dẫn toán đi theo Đại Úy Huyên ra băi đáp trực thăng, chỉ cách chổ Đại Đội tập họp chừng ba trăm thước. Trung Úy B́nh (tự Lọ), phi công trưởng, đang ngồi binh xập xám với phi hành đoàn trên sàn tàu cho biết là chưa thả toán được v́ phải c̣n chờ máy bay (Máy bay nằm ch́nh ́nh ở đây rồi, c̣n chờ ǵ nữa? Có lẽ là chờ trực thăng vơ trang yểm trợ chắc!) Chờ th́ chờ, sợ ǵ, tôi liền cho Toán hạ ba lô súng đạn xuống đất rồi tấp vào Câu Lạc Bộ Dă Chiến của Liên Đoàn, nằm đối diện với băi đáp, kư sổ ly cà phê và mấy điếu Phillip Morris ( Tôi ít khi lên Câu Lạc Bộ này v́ ở đây thiếu bóng hồng. Ngồi uống cà phê mà ngắm mấy ông lính già đi tới đi lui th́ thà nằm dưới Đại Đội đọc sách sướng hơn). Chờ đến trưa, Trung Úy B́nh lái máy bay đi công tác lên xuống đă mấy lần mà vẫn chưa nghe động tĩnh ǵ, tôi bèn kư thêm tô ḿ gói và ly trà đá.
Măi đến hơn năm giờ chiều, Đại Úy Huyên mới trở lại cho biết là không xin được máy bay, Toán phải xâm nhập với một chiếc Slick của Trung Úy B́nh thôi. Ôi, đánh giặc theo kiểu nhà nghèo chán thặt. Nhớ thuở tôi mới về Liên Đoàn (chỉ mới năm ngoái thôi chứ đâu có xa xưa ǵ), Toán thường được thả bằng cả một hợp đoàn năm chiếc trực thăng : hai chiếc Gunship vơ trang yểm trợ bay phía dưới, một chiếc Slick chở quân và một chiếc Slick cấp cứu bay ngang nhau, một chiếc C & C chỉ huy bay trên cao. Ngồi trên tàu nh́n hai chiếc Gunship phía dưới "cover" băi trước khi đổ quân, tôi cảm thấy vừa hùng lại vừa "ấm". C̣n bây giờ, đầu năm 1974. . .

Chiếc UH1B xà xuống băi đáp lúc trời bắt đầu chập choạng tối. Nh́n từ trên cao th́ băi đáp chỉ là một khoảng trống màu xanh nhạt nằm giữa cánh rừng đen thui, nhưng khi đến nơi mới biết đó là một rẫy bắp "tăng gia" của Việt Cộng. Để đánh lạc hướng địch, hai cây đại liên M60 trang bị trên tàu vội vă nổ liên hồi vào những mái tranh thấp thoáng ẩn hiện bên b́a rừng, ra vẻ như phi cơ chỉ xà xuống bắn phá thôi, rồi trong lúc con tàu đang lướt nhẹ trên ngọn bắp, Toán lần lượt phóng nhanh xuống đất. Kiểm sơ lại quân số, tôi vội vă định hướng rồi dẩn Toán lủi đại vào rừng trong lúc chiếc trực thăng bốc lên càng lúc càng cao rồi mất hút trong làn mây xám.

Ṃ mẫm đi trong bóng tối đến quá nửa đêm th́ bắt đầu thấm mệt, tôi bèn cho Toán chui đại vào một lùm cây khá rậm rạp để nghỉ. Định nghỉ một chút thôi rồi sẽ đi tiếp, nhưng vừa ngă lưng nằm dài xuống đất là tôi thiếp đi liền cho tới lúc tiếng máy xe nổ ầm ỳ đánh thức tôi dậy. Không đầy bốn thước trước mắt tôi, những chùm đèn pha rực rỡ chan hoà chiếu tới soi rơ từng cọng cỏ, rồi một đoàn sáu chiếc Molotova nối đuôi nhau chầm chậm chạy qua, khuấy bụi mịt mù. Cả Toán cùng nín thở cứng người nằm im như tượng đá dưới những bóng đen sắc cạnh của cành lá đang thi nhau nhảy múa trong ánh sáng chói loà cho đến khi đoàn xe bắt đầu khuất dạng vào rừng đêm, Thạch Mỹ mới run run cười như mếu th́ thào với tôi :
- "Mẹ, kỳ này ông Thọ Hù ổng nói thật rồi ông ơi!"ơ
Tảng lờ không trả lời Thạch Mỹ, tôi nh́n một ṿng quanh các Toán Viên :
- "Chuẩn bị dọt đi anh em, mẹ, nằm đây không yên rồi."ơ
Chờ thêm một lúc nữa cho chắc ăn là không có ǵ theo sau đoàn xe, tôi đứng dậy xốc lại ba lô bắt đầu tiến bước. Vừa ra khỏi lùm cây là tôi thấy ngay con đường. Chỉ là hai vết bánh xe nhỏ xíu nằm song song giữa đám cỏ rậm ŕ như hai con rắn khổng lồ uốn lượn quanh co bên những tàng lá dầy đặc rồi mất hút vào khoảng tối phía xa. Thật là hú vía, hồi tối chỉ cần bước thêm vài bước nữa là dám cả Toán đă bị. . . xe cán ở giữa rừng rồi! ! ! Nh́n con đường một lúc, tôi quay qua nói với Hổ :
- "Mẹ, vác trái ḿn theo chi cho mệt Hổ, chơi mẹ nó xuống đây cho rồi."
Hổ hơi ngần ngại, nh́n tôi với cặp mắt nghi ngờ :
- "Thiệt không đó Chuẩn Úy?"
- "Mẹ, thiệt chứ bộ tao giỡn với mày à!"
- "Ô-kê, ông muốn chơi bạo th́ chơi!"

(Thật ra, đang bất măn v́ bị Đại Úy Huyên đ́ tối đa, tôi định trả thù (!!!) bằng cách bất hợp tác: chôn đại trái ḿn vào một xó rừng vắng vẻ nào đó không ai đi tới cho bơ ghét. Được thêm cái lợi nữa là nếu ḿn không nổ th́ toán sẽ giữ được bí mật, không bị bể và tôi có thể ăn no ngủ kỹ trong 7 ngày "picnic" này. Nhưng bây giờ đă thấy đường, thấy xe trước mắt mà vẫn c̣n cố "lờ" th́ quả t́nh tôi thấy quá uổng!)
Dưới ánh sáng mờ ảo của vầng trăng cao tít trên không, trong khi các Toán Viên khác toả ra canh gác chung quanh, tôi và Hổ qú xuống cặm cụi dùng dao găm đào một cái lỗ to vừa bằng cái khay trà và sâu độ hơn một tấc ngay trên vết bánh xe. Đất đỏ miền Đông khô ran, cứng như đá khiến chúng tôi h́ hục mướt cả mồ hôi đào măi mới bỏ lọt được trái ḿn xuống đất. Mở khoá an toàn xong, tôi nhẹ tay khoả đất che lấp trái ḿn, phủ vài cọng cỏ ngụy trang lên rồi vội vàng dẫn Toán dông thẳng một mạch đến khi trời bắt đầu mờ mờ sáng mới dừng lại t́m chỗ nghỉ ngơi. Rút kinh nghiệm, lần này tôi cho Toán kiểm soát chung quanh kỹ càng trước khi kéo nhau chui vào một lùm cây khá rậm rạp nằm lưng chừng một ngọn đồi thấp.

Vừa mới chợp mắt được vài phút, tiếng người xôn xao từ xa vọng đến khiến tôi lại phải ngồi bật dậy khe khẻ vạch lá nh́n xuống chân đồi. Nhờ địa h́nh khu này tương đối trống trải, chỉ toàn là những bụi rậm cao vừa quá đầu người nằm xen kẽ da beo với những trảng tranh nhỏ, rải rác đây đó mới có những tàng cây lớn vươn ḿnh chọc thẳng lên trời xanh, nên tôi có được tầm nh́n khá xa. Trong ánh nắng hồng tươi mát của một ngày mới, cách tôi chừng ba mươi thước, thấp thoáng từng tốp năm bẩy người, nam có, nữ có, bà ba đen có, kaki Nam Định có, vai cuốc vai xẻng, vai cào vai súng, đang cùng nhau cười nói vui vẻ tiến bước trên con đường ṃn quanh co khúc khỷu len lỏi giữa cánh rừng thưa, hướng về một khoảnh rẫy lớn nằm khuất sau mấy ngọn cây. C̣n đang bàng hoàng chưa tỉnh hẳn cơn buồn ngủ, tôi chợt nghe Thạch Mỹ th́ thào sau lưng :
- "Chuẩn Úy, hay là ḿnh xuống chụp đại một vài con rồi về sớm đi!"ơ
Lạnh toát cả người, tôi quay lại quái dị nh́n Thạch Mỹ :
- "Bộ hết chuyện chơi rồi sao mà tính cái ǵ kỳ vậy Mỹ!"
Thạch Mỹ lúng túng phân trần :
- "Th́ nếu ḿnh bắt được tù binh, ở nhà sẽ cho trực thăng đón ḿnh về thôi, chứ c̣n tới sáu ngày nữa mà t́nh h́nh này tôi thấy coi bộ không yên rồi!"
- "Coi vậy chứ không phải vậy đâu. Về đâu chưa thấy, thấy ḿnh chạy toé khói trước đă. Ông nên nhớ ḿnh là Toán phạt, phải đi cho đủ bẩy ngày đó. Không được đâu!"

Tôi đă có kinh nghiệm về chuyện phục kích bắt tù binh (do các Toán Trưởng đàn anh truyền miệng lại). Nhiêu khê lắm chứ không phải chơi. Phải dàn đội h́nh dài theo con đường, mà với sáu bẩy thằng th́ giỏi lắm chỉ dàn được bốn năm thước là hết mức, không đủ để "cover" trận địa. Rồi vừa mới la "Đứng lại" hay nổ súng một cái là tụi nó đă vắt gị lên cổ chạy mất tiêu vào rừng. Rượt theo th́ ở trong mật khu của tụi nó, tụi nó không rượt ḿnh th́ thôi chứ ai dám rượt tụi nó? Bắn theo th́, nói thật, từ ngày tôi về Liên Đoàn đến giờ, tôi chưa hề có dịp chỉnh lại đường nhắm của khẩu M.18 được cấp phát nên tôi không dám tin tưởng vào tài thiện xạ của tôi (Tôi nghĩ là các Toán Viên khác cũng như tôi thôi!). Lượm được mấy cái cuốc, mấy cái xẻng vô giá trị của tụi nó vứt lại (súng tụi nó ôm theo!) mà phải lo lắng đủ điều, trốn tránh, t́m băi đáp, liên lạc xin triệt xuất (mà chưa chắc Toán đă được bốc nhờ tịch thu được vài cái. . . xẻng của Việt Cộng) th́ không bơ. Mặc dù chuyện bắt được tù binh hay bắn chết Việt Cộng lấy được súng là chuyện vẫn thường xẩy ra trong Đại Đội nhưng đó là chuyện của các Toán Đặc Nhiệm như Toán Giả Trang, Toán Phục Kích, đă được dự trù kế hoạch kỹ lưỡng, nghiên cứu đường đi nước bước tiến thoái đàng hoàng, hay gặp trường hợp bất khả kháng như tao ngộ chiến chứ dứt khoát không phải chuyện của Toán. . . Phạt.

Không công được th́ phải lo thủ, tôi chờ một lúc sau, khi những tiếng cười nói đă tắt hẳn nơi phía xa mới đưa Toán chui sâu thêm vào trong bụi rậm cho kín đáo hơn, theo đúng nguyên tắc "địch không thấy ta mà ta (cũng chẳng) thấy địch" của bài học ẩn nấp ở Trường Bộ Binh Thủ Đức ngày nào. Để bảo đảm an toàn, đích thân tôi đi chót và xoá dấu thật kỹ càng. Khi đă yên vị rồi, trong lúc Thạch Mỹ chia ca gác cho Toán, tôi móc túi lấy Đặc Lệnh Truyền Tin và sổ tay ra mă hoá bản công điện cho buổi sáng. V́ lư do để bảo mật tối đa, các bản công điện định kỳ sáng, trưa, chiều, tối báo cáo t́nh h́nh địch bạn, vị trí, hướng đi, hoạt động của Toán đều phải được mă hoá. Khi liên lạc với ở nhà, tôi chỉ cần nói "Cho tôi gởi cái cô đen" và sau đó, khi bên kia đầu máy trả lời "Ô kê"ơ là tôi đọc một tràng số :"311, 254, 168, 720, 434, 975. . .". V́ mă số trong Đặc Lệnh Truyền Tin được thay đổi hàng tuần hoặc theo nhu cầu của Toán, của Đại Đội, nên nhiều khi nghe Toán khác báo cáo trên máy, tôi c̣n chẳng hiểu ǵ, nói chi đến Việt Cộng. Các buổi báo cáo định kỳ này rất quan trọng, nó báo cho ở nhà biết t́nh trạng an nguy của Toán. Nếu Toán nào mà không "đúng hẹn lại lên" vài ba lần là ở nhà sẽ lo sốt vó, gởi máy bay lên t́m ngay. Như tôi hiện tại, v́ t́nh h́nh an ninh nên phải ngày nghỉ đêm đi, bốn bản công điện cho ngày hôm nay sẽ giống y chang như nhau nhưng tôi vẫn phải gởi đúng bốn kỳ hẹn sáng, trưa, chiều, tối nếu không muốn bị rắc rối. Gởi xong bản công điện, tôi đưa trả ống liên hợp lại cho Công rồi móc ba lô lấy bọc cơm sấy và lon guigoz tôm chấy ra sửa soạn cho bữa ăn sáng.

Đang tơ lơ mơ trong ánh nắng vàng nhạt nhoà của một buổi chiều thật êm ả, tôi bỗng giật ḿnh tỉnh giấc v́ những âm thanh ồn ào từ hướng khoảng rẫy văng vẳng vọng lại. Các Toán Viên khác cũng thức dậy, vội vă vểnh tai lên nghe ngóng. Tiếng người cười nói xôn xao từ từ lan dài theo con đường ṃn, càng lúc càng lớn dần, đến ngang chân đồi chợt dừng lại rồi một lúc sau, có tiếng cành lá rung động sột soạt xen lẫn trong tiếng đùa giỡn tíu tít tiến về hướng chúng tôi. Không ai bảo ai, cả Toán vội vàng lăn người nằm sấp xuống nâng súng lên chĩa ra phía ngoài, sẵn sàng trong tư thế chiến đấu. Cách chúng tôi độ bốn thước, ba "chiến sĩ gái", quần áo bà ba đen bạc mầu, súng trường CKC khoác vai, đang vạch lá tiến vào đúng chỗ Toán đóng quân hồi sáng. T́m được chỗ lư tưởng rồi, cả ba bèn tụt quần ngồi thụp xuống đất. Những âm thanh êm ái nhè nhẹ vang lên khiến tôi phải cắn chặt môi cố nén cơn cười đang ùa tới khi tôi chợt nhớ tới ư nghĩa xuyên tạc của câu Kiều "Sè sè nấm đất bên đàng. Rầu rầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh". Giải quyết xong cơn "bứt xúc", các chị em ta cùng nhau đứng dậy kéo quần lên, ra về thơi thới hân hoan. Chờ một lúc lâu cho những tiếng cười nói tắt hẳn sau phía chân trời rồi, chúng tôi mới dám thở mạnh. Sự căng thẳng đă dịu xuống, Toán lại trở về với bản chất ba trợn của những thằng lính "trời đánh không chết". Hổ lầm bầm khai pháo trước :
- "Quá đă, đm, công nhận là quá đă, thiệt t́nh là quá đă!"
Lượm mơ màng nhập cuộc :

- "Sao cái mông của tụi nó lại trắng quá là trắng vậy không biết nữa!"ơ

Hoa cười cười phản đối :
- "Tao đâu có thấy trắng chút nào đâu! Đen thui th́ có! Sự đời như cái lá đa. Đen như mơm chó, chém cha cái sự đời" mà mậy.
Thanh triết lư vặt :
- "Ông Lượm ổng nằm ở góc cạnh khác nên chỉ thấy bán diện là cái mông trắng thôi, c̣n tôi với ông nằm ở góc cạnh khác nên thấy chính diện là nguyên cái sự đời đen như mơm chó. Cuộc đời hên xui may rủi khác nhau chỉ tùy theo góc cạnh nh́n đó thôi!"
Thấy tôi cứ tủm tỉm ngồi cười ruồi, Công tấn công :
- "Chuẩn Úy, bộ ông bị nó hớp hồn rồi hay sao mà không nghe ông nói ǵ hết vậy?"
Tôi vẫn cười, giả bộ đưa tay xuống phía dưới :
- "Hớp hồn cái ǵ, teo thấy mẹ, tới giờ sờ vẫn chưa thấy nó đâu đây nè!"
Công tiếp tục tấn công :
- "Ông nhát dữ vậy sao, vậy mà cũng sợ à, uổng quá vậy!"
Tôi khẽ liếc sang phía Thạch Mỹ :
- "Ai sợ ǵ ba con giặc cái đó. Sợ là sợ ông Mỹ đen nhà ḿnh chịu không nổi, nhào ra ôm đại một con là bỏ mạng cả lũ!"
Thạch Mỹ giật ḿnh sừng sộ :
- "Ông nói ǵ mà kỳ vậy, tôi đâu phải là đại dâm tặc đâu mà nhào ra ôm ẩu vậy!"
Tôi cố nhịn cười, giải thích :
- "Tại hồi sáng ông đ̣i bắt tù binh, bây giờ nó ngồi ngay trước mặt, tôi chỉ sợ ông vẫn c̣n ư định đó, nhào ra bắt ẩu thôi chứ ai nói ông là đại dâm tặc hồi nào!"
Thạch Mỹ yếu ớt phản pháo :
- "Hèn chi thiên hạ kêu ông là Điên cũng phải. Ông toàn là nghĩ ba cái chuyện điên khùng quái đản ǵ đâu không hà!"
Tôi chuyển hướng :
- "Chuyện nhỏ, ông không nghe thằng Thanh nó vừa nói sao, điên hay không là tùy theo góc cạnh nh́n của mổi người thôi. Như chàng Công đây, lúc mọi người đang lo thấy mẹ th́ chàng cứ tỉnh bơ chàng "ngủ"th́ sao!"ơ
Công vội vàng phản đối :

- "Ngủ hồi nào đâu! Mà ngủ cũng đâu có sao Chuẩn Úy, không ngủ như ông mới kẹt đó!"
- ". . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . "

Khi những lời bàn Thánh Thán Mao Tôn Cương về "sự cố kỹ thuật" vừa xảy ra từ từ văn lần, tôi đưa tay lấy cái ống liên hợp trên vai Công gởi bản báo cáo buổi tối về nhà rồi lấy cơm sấy thịt rim ra ăn bửa tối. Nghỉ ngơi một lúc chờ cho trời tối hẳn, tôi mới dẫn Toán bước xuống con đường ṃn. Đă lỡ chơi th́ chơi luôn, tôi chia bốn toán viên tản ra đứng gác bốn góc, tôi và hai toán viên khác ngồi xuống đào lỗ chôn mấy trái ḿn muỗi dài theo con đường. Trăng chưa lên nên tôi phải lục ba lô lấy cái đèn pin quân đội mua ngoài chợ trời mấy hôm trước ra soi. Cũng may lỗ nhỏ nên dễ đào, chỉ một loáng sau là mớ ḿn đă nằm im dưới đất. Tôi soi đèn kiểm soát lại khoá an toàn của từng trái ḿn, lấp đất, xoá dấu xong xuôi rồi ra hiệu cho Toán rút thẳng vào rừng đi tiếp. Đi miết đến khoảng quá nửa đêm, tôi chợt nghe một tiếng nổ long trời rung động cả khu rừng rồi có tiếng rít xé gió như có vật ǵ bị vứt mạnh lên không vang lên ở phía sau lưng. Không ai bảo ai, chúng tôi cùng dừng lại vểnh tai nghe ngóng. Một vài tràng súng AK rời rạc vang lên tiếp theo rồi im bặt, trả lại sự yên tĩnh cho rừng đêm. Tôi quay nh́n Thạch Mỹ, th́ thào :

-"Rồi, một con nhạn là đà!"

Công cầm ống liên hợp nh́n tôi ḍ xét :
- "Chuẩn Úy, ông có báo cáo về nhà không?"
Tôi ngần ngại. Giờ này mà bật đèn lên để mă hoá bản công điện th́ châm quá. Hơn nữa, báo cáo về rủi ở nhà nổi hứng bắt quay trở lại kiểm soát kết quả th́ bỏ mẹ cả lũ. Thôi, để sáng mai sẽ tính, bây giờ hăy lo chuồn càng xa con đường ṃn đầy ḿn muỗi kia càng tốt trước cái đă. Quyết định như vậy, tôi nh́n Công lắc đầu rồi ra hiệu cho Toán tiếp tục di chuyển tới lúc trời bắt đầu hừng sáng mới kiếm bụi rậm chui vào ẩn nấp tiếp.

Vừa đọc xong hàng số chót của bản công điện báo cáo buổi sáng, chưa kịp nói chữ "hết", tôi chợt giật ḿnh khi nghe giọng Thiếu Tá Thông, trưởng ban 3 Liên Đoàn vang vang trong máy :
- "Vũ Long đây 81".
- "81đây Vũ Long tôi nghe".
Chẳng cần mă hoá ǵ cả, Thiếu Tá Thông hỏi thẳng bằng bạch văn :
- "Ḿn nổ hồi nào vậy?"
Đă thế th́ thế luôn, tôi cũng trả lời thẳng bằng bạch văn :
- "Thưa 81, vào khoảng một giờ sáng hôm nay".
- "Tại sao giờ này anh mới báo cáo?"
Tôi chới với, nhưng cũng cố làm ra vẻ rụt rè ngây thơ :
- "Dạ, tại tôi sợ giờ đó ở nhà c̣n đang ngủ".
- "Trời đất, ngủ cái ǵ mà ngủ, anh có điên không? Thôi được rồi, bây giờ tôi cho máy bay lên coi, có ǵ tôi sẽ liên lạc với anh sau".
-"Vâng, chào 81".

Đưa trả ống liên hợp lại cho Công, tôi ngẩn ngơ. Kể ra th́ ḿnh cũng ngu thật. Mấy ổng nói bạch văn ào ào có sao đâu. Việc ǵ mà phải mỗi tí mỗi mă hoá như tôi đă làm từ hồi nào tới giờ. Nay biết rồi cũng dễ thôi, hễ cần th́ tôi sẽ nói huỵch toẹt ra bằng bạch văn cho khoẻ thân. Chỉ cần mă hoá bản công điện hàng ngày, đừng cho Việt Cộng theo dơi biết được vị trí của Toán là ổn rồi.

Đang suy nghĩ vẩn vơ, tiếng động cơ trực thăng phành phạch từ xa bay tới kéo tôi trở về thực tại. Tiếng Thiếu Tá Thông lại vang vang trong ống liên hợp báo cho tôi biết là trái ḿn đă phá hủy một chiếc Com măng ca (một loại xe của Cộng Sản tương đương với xe jeep của Mỹ) chứ không phải Molotova như tôi đă báo cáo (cũng tốt thôi, v́ phải là thứ "kẹ" bự mới ngự Com măng ca chứ bộ đội thường tư cách ǵ mà rớ được tới nó. Com măng ca mà cán phải ḿn chống tăng th́ bự cỡ nào cũng "ĺa" thôi. Chỉ tiếc là tôi không bao giờ biết được "ke"ï đó là ai cả). V́ tôi báo cáo quá trể nên khi máy bay lên tới nơi, Việt Cộng đă dọn dẹp sạch sẽ hiện trường, chỉ c̣n lại cái xác xe nằm trơ giữa rừng, Liên Đoàn không khai thác thêm được ǵ (nếu tôi báo sớm, chẳng lẽ ở nhà sẽ thẩy Xung Kích xuống sao? Như vậy Toán c̣n lănh đủ nữa : đêm hôm phải ṃ mẫm t́m băi đáp, hướng dẫn Xung Kích tới điểm, đánh đấm ầm ầm, lục soát tịch thu tài liệu, chiến lợi phẩm xong rồi Xung Kích ra về, Toán lại. . . tiếp tục công tác! Thôi, chả ham!) Sẵn trực thăng đang quần trên đầu, tôi cho Toán chiếu kính, phất pa nô để xác định lại điểm đứng và báo cáo luôn về mấy tiếng nổ của ḿn muỗi mà tôi vừa nghe thấy. Sau cùng, tôi hỏi ḍ Thiếu Tá Thông là bây giờ Toán sẽ làm ǵ. Câu trả lời rất đơn giản, y như tôi đă biết trước : tiếp tục công tác cho hết kỳ hạn bị phạt!

Tiếp tục th́ tiếp tục, sợ ǵ mà không tiếp tục, nhưng tôi biết chắc là từ giờ trở đi, Toán phải hết sức cẩn thận v́ những dấu hiệu tố cáo sự hiện diện của Toán đă quá rơ rệt : ḿn nổ lung tung, trực thăng vần vũ trên đầu cả tiếng đồng hồ và nhất là địa h́nh khu vực Toán đang đi tới càng lúc càng trở nên đe doạ hơn. Những đường ṃn chằng chịt khắp nơi, những sợi dây cáp điện thoại nằm lẫn trong lùm bụi, những mái tranh thấp thoáng ẩn hiện trong bóng đêm đă cho tôi biết là tôi đang nằm ngay trong mật khu của tụi nó. Hướng di chuyển của Toán đă được ở nhà vạch sẵn, đi sai là có chuyện liền nên tôi chỉ c̣n cách tự an ủi : "Ông trời hay thương người, chắc không đ́ ḿnh đâu. C̣n người đ́ th́ đâu có sao, cùng lắm là. . . chạy thôi".

Một ngày như mọi ngày (của Toán Phạt) rồi cũng đi qua. Đêm lại về, tôi đợi cho trời thật tối mới bắt đầu cho Toán tiếp tục di chuyển sau khi đă xoá dấu thật kỹ càng vị trí vữa đóng quân. Đến khoảng hai giờ sáng th́ Toán bước đến một cánh rừng thưa rải rác đây đó những mái tranh đen thui nằm im ĺm trong ánh trăng mờ ảo. Tôi cho Toán dừng lại, bố trí quan sát nghe ngóng một lúc rồi bẻ góc dẫn Toán đi bọc sang phía hông của khu rừng. Vừa đi được một khoảng ngắn, những con đường ṃn tua tủa từ trong khu rừng toả ra lan đi khắp nơi đập mạnh vào mắt tôi khiến tôi lại đổi ư, cho Toán dừng chân chôn hết số ḿn muỗi c̣n lại trong ba lô xuống đất. Mất gần cả giờ đồng hồ cho việc chôn ḿn nên sau đó, vừa đi thêm được khoảng một hai cây số nữa là trời bắt đầu sáng, tôi lại phải lo t́m bụi rậm cho Toán chui vào ẩn nấp.

Những tiếng gà gáy inh ỏi rung động cả khu rừng đă đánh thức tôi dậy ngay vào lúc tôi vừa mới bắt đầu thiu thiu ngủ. Nằm yên lặng tại chỗ, tôi lắng tai nghe ngóng một hồi lâu nhưng vẫn không định hướng được nơi phát xuất v́ tiếng gáy vang vọng khắp bốn phương tám hướng. Ngạc nhiên vô cùng, tôi tự nghĩ chắc ḿnh đang nằm giữa một trung tâm nuôi gà nên khi mă hoá bản công điện cho buổi sáng, tôi báo cáo là đă khám phá ra một "trại gà tăng gia" của Việt Cộng. Chữ này không có sẵn nên tôi phải lật trang cuối của bản Đặc Lệnh Truyền Tin ra để mă hoá từng mẫu tự. Vừa gởi xong hàng số chót của bản công điện và chữ "hết", chưa kịp bỏ ống liên hợp xuống, tôi lại nghe tiếng Thiếu Tá Thông oang oang trong máy :
- "Vũ Long đây 81".
- "81 đây Vũ Long tôi nghe"ơ.
Tôi nghe tiếng Thiếu Tá Thông cười nhỏ trong máy trước khi hỏi, giọng diễu cợt :

- "Làm sao anh biết là "trại gà tăng gia" của tụi nó?"

Chán mấy ông này thật. Sợ bị lộ vị trí, tôi đă phải cầy cục mă hoá bốn chữ mười ba mẫu tự đó, rốt cuộc cũng như không. Thôi thế th́ thôi, tôi cũng bạch văn luôn vậy :

- "Thưa 81, tôi đoán thế v́ nghe tiếng gà gáy tứ tung khắp nơi".
- "Anh có chắc là trại gà không? Coi chừng là gà rừng đó!"
- "Thưa 81, tôi nghĩ là gà nhà v́ gà rừng nó gáy khác, vả lại ở đây làm ǵ có gà rừng!"

Tôi lại nghe Thiếu Tá Thông cười trong máy :
- "Thôi được rồi, anh liệu mà đi cho lẹ khỏi cái "trại gà" đó đi, đừng có ham ăn gà mà cứ lẩn quẩn ở đó măi nhá!"
- "Vâng, chào 81".
(Sau này, khi bị bắt làm tù binh vào đầu năm 75, sống chung đụng với bọn Việt Cộng, tôi mới thấy ḿnh quả thật là ngu, bị cười cho là phải. Làm ǵ có chuyện "trại gà tăng gia". Gà là của tụi Bộ Đội sống chui rúc lâu ngày trong mật khu tự túc nuôi để cải thiện, mỗi đứa vài con mà đứa nào cũng nuôi nên mới có chuyện gà gáy tứ tung rân trời như vậy).

Nhét bản Đặc Lệnh Truyền Tin và cuốn sổ tay vào túi xong, đang cài nút lại, chợt nghe Thạch Mỹ bật khoá an toàn khẩu M.16 đánh cách một tiếng, tôi vội quay sang th́ thào hỏi nhỏ :
- "Chuyện ǵ vậy Mỹ!"
Mắt vẫn đăm dăm hướng về cái lỗ chó Toán vừa vạch ra để chui vào đây, Thạch Mỹ khẽ trả lời :
- "Có, hai thằng đang ḅ về phía ḿnh!"
Tôi chồm tới nh́n theo hướng mắt của Thạch Mỹ. Bụi cỏ hôi (c̣n có tên là bù xít hay cứt lợn, một loại cây bụi rậm thân xốp nhỏ như chiếc đũa rất ḍn và dễ gẫy) Toán đang ẩn nấp khá um tùm nên tôi chỉ thấy cành lá đan nhau quấn quít chằng chịt thôi chứ chẳng thấy ǵ lạ cả. Quay lại thấy Thạch Mỹ đang từ từ nâng súng lên vai, tôi vội vă ngăn cản :
- "Nằm im đi Mỹ!"
- "Không được, nó thấy ḿnh rồi!"

Chưa nói dứt câu, Thạch Mỹ đă bóp c̣. Tiếng súng chát chúa nổ vang như sấm động giữa rừng và tiếng rú thất thanh của kẻ bị trúng đạn khiến các Toán Viên đang nằm tơ lơ mơ giật ḿnh hoảng hốt chồm dậy phóng ào về phía trước. Tôi và Thạch Mỹ cũng vội nhào theo, bỏ lại sau lưng những tràng AK bắn trả cùng tiếng quát tháo ầm ỉ của tên Việt Cộng đồng bọn. Cắm đầu bương đại vào rừng cỏ hôi dầy đặc, không cần để ư đến phương hướng, đội h́nh cũng như che dấu tiếng cành lá đang thi nhau gẫy vỡ răng rắc dưới chân, Toán chạy thẳng một mạch đến khi hơi hoàn hồn mới bắt đầu chậm bước lại. Nghe tiếng la hét c̣n văng vẳng phía sau, tôi bực ḿnh quay sang Lượm, xạ thủ M.79 :
-"Lượm, ông dọng cho tôi vài trái ra phía sau cho nó câm họng lại dùm coi!"
Lượm ngần ngại nh́n tôi rụt rè :
- "Chuẩn Úy! Bắn vậy sợ ḿnh bị lộ vị trí mất!"ơ

Không dám bắn th́ thôi, tôi cũng không ép, nhưng nói đến việc lộ vị trí, tôi mới chợt nhớ ra. "Con đường mang tên em" Toán vừa vạch qua rừng cỏ hôi c̣n nằm sờ sờ ngay đó, nhắm mắt Việt Cộng cũng theo được tới nơi nên tôi phải lo mà đánh lạc hướng địch gấp. Tôi liền cho Toán nằm ḅ xuống đất tiếp tục làm chó, len lỏi chui giữa những gốc cỏ hôi chi chít. Thanh đi đầu phải cố gắng nhẹ tay tối đa để đừng làm gẫy cành lá và Thạch Mỹ ḅ sau cùng phải lo xoá dấu cho thật kỹ lưỡng. Lê lết như vậy khoảng hơn một giờ th́ ra khỏi khu vực cỏ hôi, rừng cây trở lại b́nh thường, tôi cho Toán đứng dậy sắp lại đội h́nh, định lại hướng tiến rồi tiếp tục di chuyển thật nhẹ nhàng. Đi được thêm khoảng nửa giờ nữa, Toán bước tới ven b́a một trảng tranh lớn, điểm lác đác đây đó dăm ba lùm cây khá um tùm. Cho Toán dừng lại bố trí trong một lùm cây sát b́a rừng, tôi bốc máy báo cáo về là Toán đă bị bể và xin được triệt thoái. Lần này, tôi gặp Đại Úy Huyên đang bay hành quân. Ông cho biết là khoảng nửa giờ nữa, khi xong việc bên này, ông sẽ qua bên tôi liền.

Yên tâm được một chuyện rồi, tôi nh́n quanh duyệt lại t́nh h́nh. Cái trảng tranh mênh mông trước mặt dư sức để làm băi đáp rồi, chỉ có phía sau lưng là rừng th́ hơi "lạnh", không biết Việt Cộng nó ào ra lúc nào, chi bằng ḿnh ra giữa băi nằm để nh́n được bốn hướng cho chắc ăn. Nghĩ vậy nên tôi cho Thanh thận trọng từng bước ḍ dẫm tiến về một lùm cây gần nhất, cách tôi độ ba chục thước xế xế về mé tay phải để làm đầu cầu. Khi Thanh đă đến nơi qú xuống chong súng bố trí xong xuôi rồi, tôi bắt đầu tiếp bước, nhưng vừa đi được gần nửa đoạn đường, những tiếng la hét chợt vang lên ầm ĩ khiến tôi sững người. Bây giờ tôi mới thấy rỏ khoảng hơn trăm thước về mé tay trái của tôi, ven theo b́a cỏ tranh là một rẫy khoai ḿ lớn đầy những bóng đen lố nhố đang lao xao chạy tới chạy lui chỉ trỏ. Một bóng đen chợt vung tay ném một vật đen đen về phía tôi. Nhận ra đó là một trái "bê ta", một loại lựu đạn nội hoá của Việt Cộng, tôi vội bay người nằm dài xuống đất. Tiếng nổ vừa dứt, tôi liền chồm dậy nâng súng lên bật khoá an toàn bóp c̣ đáp lễ. Đến lượt những bóng đen nhào xuống nằm dài dưới đất. Trong lúc khẩn cấp, chỉ kịp bật chốt bán tự động thôi nên ngón tay tôi phải gơ liên tục trên c̣ súng để duy tŕ nhịp bắn, nhưng nhờ vậy mà Thanh mới có đủ thời gian chạy ngược về vị trí cũ. Dứt hết băng đạn ba mươi viên, tôi cũng vội vă thụt lui ra phía sau.Lúc này, Thạch Mỹ đă dẫn Toán chạy dạt vào một lùm cây khác xế mé trái của lùm cây cũ độ hai chục thước. Sẵn đà, tôi phóng người chạy theo rồi nhào đại vào giữa lùm. Khi nghe ầm một tiếng rồi thấy người ướt nhẹp, tôi nh́n lại mới biết ḿnh đang đứng giữa một hố bom đầy nước mưa, có lẽ là của B.52 v́ hố khá lớn, gần năm thước đường kính, cây chỉ mọc thành một lớp mỏng ven theo chu vi của hố.

Không "happy" lắm khi bị tắm "piscin"một cách bất đắc dĩ như vậy nhưng nước lạnh cũng giúp cho tôi tỉnh táo thần hồn được phần nào. Leo trở lên bờ, tôi cởi ba lô đổi cho Công, c̣n đang ngồi cười, lấy máy truyền tin đeo vào người (đây là một kinh nghiệm "thủ cẳng" do các Toán Trưởng đàn anh truyền lại, v́ khi Toán bị bể, các Toán Viên hay chạy theo người mang máy là kẻ có khả năng liên lạc được với trực thăng, chứ ít khi chạy theo Toán Trưởng). Giao cho Thạch Mỹ nhiệm vụ rải Toán ṿng quanh hố bom để canh gác, tôi bốc máy báo cáo với Đại Úy Huyên là Toán lại chạm địch lần thứ hai và xin được triệt xuất gấp. Đại Úy Huyên cho tôi biết là ông đă xong việc bên đó rồi nhưng c̣n phải về nhà uống nước (đổ xăng) rồi mới qua bên tôi được. Trời đất, giữa lúc dầu sôi lửa bỏng này mà c̣n đủng đỉnh về nhà ăn bánh uống nước th́ có chết người không chứ !!!!

Rên rỉ th́ cũng chẳng làm ǵ hơn được, tôi gác máy rồi vạch lá nh́n ra ngoài. Vừa quét mắt về phía rẫy ḿ, tôi điếng hồn liền. Đông gấp bội lúc trước nhờ được tăng cường thêm bộ đội chính qui, đám Việt Cộng, AK súng trường lăm lăm trên tay, đang dàn hàng ngang từ đầu rẫy tới cuối rẫy, từ từ tiến tới lục soát từng lùm cây, từng bụi rậm. Không biết mặt mũi tôi ra sao chứ khi tôi quay lại nh́n các Toán Viên th́ người nào người nấy đều tái mét. Ngay Thạch Mỹ, b́nh thường mặt đen như lọ chảo bây giờ cũng trắng bệt không c̣n hạt máu. Không hốt hoảng như hồi sáng nữa nhưng sự kinh hoàng khiến cả Toán như bị tê liệt, không có phản ứng ǵ. Tôi nh́n Thạch Mỹ, Thạch Mỹ nh́n tôi, bốn mắt nh́n nhau chẳng nói một câu. Thấy tay Thạch Mỹ đang nhồi nhồi trái M.26, tôi hội ư, cũng móc lựu đạn rút kíp rồi ra dấu cho các Toán Viên khác làm theo. Khi hàng quân địch lục soát xong lùm cây sát b́a rừng và bắt đầu tiến dần về cái hố bom Toán đang ẩn núp, tôi vung tay ném mạnh trái lựu đạn và hô lớn "Xung phong" (Dân Thám Sát chúng tôi rất ít khi đánh kiểu "tapi" như các binh chủng khác nên khẩu lệnh "Xung phong" đối với Toán có nghĩa là. . . "rút lui"). Sáu cái mồm c̣n lại cũng ngoạc ra hét tiếp "Xung phong", sáu cánh tay vung lên, rồi cả Toán cùng phóng người vọt ra khỏi hố bom, chạy tiếp về mé trái.

Bẩy trái M.26 nổ liên tiếp đă cho Toán tạm đủ thời gian để vượt qua con đường ṃn nằm sát bên hố bom và tiến sâu vào khu rừng bên cạnh. Như một bàn chông khổng lồ, khu rừng này chỉ toàn những thân cây cổ thụ trơ trụi đă cháy hết cành lá v́ bom napalm, lố nhố đen đủi chọc thẳng lên trời xanh. Mặt đất, v́ ảnh hưởng của thuốc khai quang, chỉ mọc đầy cỏ tranh vàng úa cao ngang bụng. Không chổ ẩn nấp, Toán phải khom lưng rùn người cố gắng đi cho thật lẹ. Đi được một lúc, nghe tiếng Đại Úy Huyên léo nhéo trong ống liên hợp, tôi vội vàng bốc máy báo cáo t́nh h́nh. Đại Úy Huyên cho biết là trực thăng đang vào vùng rồi yêu cầu tôi chiếu kính và phất pa nô để xác định vị trí. Vừa lúc đó th́ tiếng phành phạch quen thuộc của cánh quạt trực thăng bắt đầu vang lên, tôi vội cho Toán tản ra qú xuống bố trí, Thạch Mỹ phất pa nô và chính tay tôi chiếu kính cho chắc ăn. Vừa nghe Đại Úy Huyên nói : "Tôi thấy anh rồi. . " th́ tôi cũng nghe luôn một tràng AK nổ vang và tấm pa nô, nằm cao hơn ngọn cỏ tranh chút xíu, bị đạn giật văng khỏi tay Thạch Mỹ. Không ai bảo ai, cả Toán cùng bung lên chạy tiếp. Bây giờ th́ gần như bốn hướng tám phương đều có bóng người, tiếng la hét hoà với tiếng súng vang rền như pháo tết Mậu Thân. Nhắm đại một hướng tương đối êm ả, tôi dẫn Toán tràn tới mới thấy ḿnh đang chạy giữa một trảng trống nhỏ rộng độ ba trăm thước mà rừng cây như cái móng ngựa đầy Việt Cộng bao bọc chung quanh. Bẻ hướng về phía chân trời sáng lạng xa xa, Toán cắm đầu phóng miết, mặc cho đạn từ ba phía bắn như đan lưới. Chạy được một hồi gần tới chổ hở của cái móng ngựa rồi, tôi bỗng nghe Hoa hào hển gọi giật giọng:
- "Chuẩn Úy, nghỉ một chút đi Chuẩn Úy!"
Không quay đầu lại, tôi gắt :
-"Mẹ, chạy đi, nghỉ cái ǵ, muốn chết hả? Ra tới giữa trảng rồi hăy nghỉ!"
Tiếng Hoa trở nên gấp rút :
- "Tụi nó nghỉ hết rồi Chuẩn Úy ơi!"
Tôi vội dừng bước, quay đầu nh́n lại th́ thấy cả Toán đă kéo nhau vào ngồi dựa một g̣ mối khá lớn cách tôi độ năm thước. Chạy ngược trở lại g̣ mối, tôi quát lên :
- "Đứng dậy chạy tiếp. . . . . "

Chưa quát hết câu, liếc mắt thấy vật ǵ đen đen từ phía cánh rừng bên hông phải bay vụt tới, tôi vội la : "Lựu đạn!" rồi chúi người xuống đất. Vừa dứt tiếng nổ, tôi chồm ngay dậy nâng súng lên bắn trả nhưng bóp c̣ thấy cứng ngắc, tôi mới chợt nhớ ra là năy giờ lu bu, tôi vẫn chưa thay băng đạn mới! Lúng túng, tôi quay qua Toán th́ thấy, thấp thoáng trong làn khói trắng mờ mờ, các Toán Viên của tôi đă bung chạy từ lúc nào rồi. Thôi thế th́ thôi, tôi lại co gị phóng tiếp.

Ra khỏi cái móng ngựa, một khung trời bao la bát ngát mở rộng ra trước mắt tôi. Không biết v́ bom Napalm hay do Việt Cộng đốt để làm rẫy mà cả một cánh đồng mênh mông không c̣n một gốc cây ngọn cỏ nào, kể cả cỏ tranh. Mặt đất phủ đầy một lớp tro xám dầy gần cả tấc chạy dài đến tận chân trời, ngổn ngang g̣ mối nhấp nhô đây đó như những ḥn đảo chơ vơ nằm giữa đại dương. Bây giờ h́nh như là bao nhiêu Việt Cộng ở trong mật khu đều kéo tới tụ tập đầy nghẹt mấy b́a rừng sau lưng tôi, nhưng chắc sợ trực thăng đang quần trên đầu nên không tên nào dám chui ra rượt theo Toán, chỉ núp tại chổ mà bắn văi ra như mưa rào. AK, CKC, B40, B41, có ǵ chơi được là bọn chúng mang ra chơi cho bằng hết. Người như mê đi, đầu óc tê dại quên cả sợ hăi, tôi cứ cắm đầu chạy càn giữa trăm ngàn tiếng nổ tiếng rít đủ loại vang lộng bên tai. May nhờ bụi tro hoà với khói đạn bốc lên mịt mù che khuất thị trường, thêm tài thiện xạ của bọn Việt Cộng chắc cũng tương đương với tôi nên chúng bắn măi mà đạn chỉ trúng mấy g̣ mối chung quanh Toán mà thôi.

Chạy miết một hồi ra khỏi tầm đạn rồi, cả Toán mệt nhoài lăn quay ra đất. Vừa thở hào hển, tôi vừa đưa mắt nh́n một ṿng. Thấy chỉ c̣n có sáu người, tôi hoảng hốt hỏi trổng :
- "Thằng Hổ đâu?"
Thanh đang nhăn nhó nâng niu cánh tay trái đẫm máu, nghe hỏi liền lên tiếng :
- "Nó ôm nguyên trái bê ta banh thây tại chổ rồi!"
Tôi hỏi gặn :
- "Mày có chắc không đó!"
Thanh quả quyết :
- "Chắc chứ, em ngồi sát cạnh nó mà!"

Tôi nh́n ngược về cánh rừng phía xa mà rầu rỉ. Chịu! Đành phải bỏ thôi chứ làm sao trở lại lấy xác Hổ ra cho nổi. Đă biết là ở trong cái binh chủng "đi mây về gió (đi có về không, đi đông về ít)" này, chết mất xác là sự thường, "cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi" chỉ làm cho mầu mũ xanh rừng thẳm đầy huyền thoại của đơn vị thêm bi hùng, đă có sức chơi th́ dĩ nhiên phải có sức chịu, nhưng đến bây giờ tôi mới thấm thía hết được nỗi xót xa khi mất một chiến hữu của ḿnh. Quay qua nh́n Toán, tôi lại càng rầu hơn. Máu me tơi tả, rách nát xác xơ : Thạch Mỹ bay mấy miếng da trên cổ, Thanh gẫy tay, Công và Lượm mỗi người ôm mấy mảnh vào lưng, tôi và Hoa cũng bị trầy xước tứ tung. Tất cả đều do trái "be âta" tai hại ở g̣ mối gây ra. Tức thật, chạy khơi khơi giữa làn mưa đạn không sao, ngồi xuống nghỉ làm chi để lănh đủ. Nhưng đă lỡ rồi, nói ǵ th́ cũng vậy thôi, tôi đành dặn Hoa lấy băng cứu thương ra băng cho những người bị nạn rồi đưa tay lôi cái ống liên hợp đang nằm lăn lóc dưới đất lên để liên lạc với Đại Úy Huyên (cái ống liên hợp này tôi vẫn gài trên dây ba chạc, không biết rơi ra từ lúc nào rồi bị kéo lê theo tôi suốt cuộc "chạy hoả lực", dính đầy tro bụi mà vẫn hoạt động. Đúng là đồ của Mỹ tốt thật!)

Nghe tiếng tôi gọi, Đại Úy Huyên mừng rỡ hỏi han rồi vội vă bảo tôi "nháy mắt" ngay để trực thăng biết vị trí mà xuống bốc. Một tay cầm ống liên hợp, tay kia lắc nhẹ cái kính chiếu hướng về hai con tầu đang quần ṿng ṿng trên đầu, tôi vừa nghe Đại Úy Huyên la lên : "Tôi thấy anh rồi!" là chiếc "Slick"của Trung Úy B́nh đă chơi ngay một đường "b́nh sa lạc nhạn" xà xuống ngay trước mặt tôi. Càng trực thăng chưa chạm đất, Toán đă ở hết trên sàn rồi. Vừa yên vị, tôi lắp ngay một băng đạn mới rồi xả "ra phan" xuống cánh rừng đang ch́m dần dưới chân như muốn trút hết cơn muộn phiền đang chất chứa trong ḷng. Hoa và Công cũng nối gót, xách súng bắn túi bụi xuống đất cho đến khi phi cơ bay tít lên cao mới thôi (đây cũng là một kinh nghiệm "thủ cẳng" khác : về nhà rủi Ban 2 hưởi ṇng súng rồi hỏi sao "đụng mà không có mùi khói ǵ hết vậy th́ hơi khó trả lời!")
Sáu giờ chiều Toán mới về đến Suối Máu. Sau khi giao ba lô súng đạn lại cho Trung Sĩ Nhất Mạnh, Thường Vụ Đại Đội, đang đứng chờ sẵn, Thạch Mỹ, Thanh, Công và Lượm liền được xe cứu thương của Liên Đoàn đưa thẳng ra Bệnh Viện Dă Chiến của Quân Đoàn 3 ngoài cầu Săn Máu. Tôi và Hoa c̣n đang tần ngần nh́n theo đám bụi mù th́ chiếc C & C của Đại Úy Huyên tà tà đáp xuống. Vừa nhảy ra khỏi trực thăng là Đại Úy Huyên đă cười cười nh́n tôi :
- "Tôi tưởng anh tiêu rồi chứ!"ơ
Không thấy tôi trả lời, ông tiếp tục cười cười phịa thêm :
- "Anh chạy lẹ thiệt, từ đám khói trắng đến chổ trực thăng đón anh có đến ba bốn cây số mà anh chạy chỉ có mười mấy phút thôi, đi dự Thế Vận Hội được rồi đó!"
Thấy tôi vẫn lừ đừ im lặng, mặt mũi ngơ ngáo như kẻ mất hồn, ông nản chí kết thúc câu chuyện :
- "Thôi, anh về Đại Đội tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi!"

Giao trả Hoa lại cho Mạnh, tôi lếch thếch xách ba lô về pḥng Toán Trưởng lấy quần áo rồi qua nhà bếp đại đội tắm ké một phát ở xe Cistern nước ăn (Căn cứ Hành Quân không có pḥng tắm, ai muốn tắm th́ ra suối hoặc về. . . Sài G̣n mà tắm). Sạch sẽ tỉnh táo con người rồi, tôi tà tà bước lên bệnh xá Liên Đoàn kiếm ông thầy thuốc. . . đỏ, Thiếu Úy Phước, nhờ bôi thuốc đỏ dùm mấy chỗ trầy xước. Bôi xong, loay hoay một hồi không biết làm ǵ, tôi bèn rủ Phước ra đón xe ôm dọt về Sài G̣n (Suzuki của tôi Tâm Guigoz lấy đi chơi chưa về).

Qua tuần sau, cả Liên Đoàn cùng trở về hậu cứ ở ngă tư An Xương, Hốc Môn để dưỡng quân và học Vovinam. Nhân dịp này, một lễ gắn huy chương cho các "chiến sĩ hữu công" đă được tổ chức tại sân cờ trại Bắc Tiến và tôi cũng được chia một Anh Dũng Bội Tinh với ngôi sao đồng. Theo lời Thiếu Tá Thông tuyên bố nửa đùa nửa thật trong đêm liên hoan trước khi rời căn cứ hành quân, đáng lẽ tôi được ngôi sao vàng, "nhưng v́ Chuẩn Úy Long ham ăn gà, cứ lẩn quẩn ở đó măi không chịu đi cho lẹ, để mất Binh Nh́ Hổ", nên giảm xuống c̣n ngôi sao đồng (bố khỉ, ham ăn gà ở cái chổ nào, chưa kịp đi th́ nó đă rượt tới nơi rồi. Nhưng thôi, đi Toán phạt mà lại được thưởng huy chương, c̣n đ̣i ǵ nữa?) Đứng nghiêm nghe Đại Tá Huấn, Chỉ Huy Trưởng Liên Đoàn, ban huấn lệnh sau buổi lễ nhưng tai tôi như vẫn c̣n văng vẳng tiếng than khóc của gia đ́nh Binh Nh́ Hổ khi tới nhận di vật ngày hôm qua tại doanh trại Đại Đội. Chiếc huy chương đeo trên ngực ấm th́ ấm thật, nhưng ḷng tôi đau như có xát muối, và sao chân tôi lại bắt đầu cảm thấy lạnh quá vầy nè! ! !

 


TÀI LIỆU

QLVNCH

Tháng Tư đen


Video về quân cách lễ nghi
Cách thức đeo dây biểu chương...
Lễ nghi quân cách - Vị trí các lá cờ và toán quốc quân kỳ
Quân phục, cấp hiệu, huy hiệu... QLVNCH
Tiến tŕnh h́nh thành Quốc Kỳ & Quốc Ca VN  
Tim hiểu về ngày Quân Lực VNCH 19-6
Lịch sử Hướng Đạo Quân Đội Việt Nam Cộng Ḥa  
và Trường Trung Học Vơ Khoa Thủ Đức
 
Đệ nhất Cộng Hoà - Ngày Quốc Khánh 26 tháng 10
Vài Nét Về Quân Lực VNCH Và Sự H́nh Thành Ngày Quân Lực 19.6


Lời phản biện tại buổi tŕnh chiếu sơ lược
phim the Việt Nam War
 
Không quên biến cố kinh hoàng 11 tháng 9 – 2001 !  
140 chữ với mẹo nhớ Hỏi, Ngă & chính tả  
Cuộc tổng khởi nghĩa cướp chính quyền ngày 19/8/1945 tại VN  
Vị Tổng Thống giữ chức vụ lâu nhất Nước Mỹ  
Tổng Thống Abraham Lincoln  
Video về quân cách lễ nghi
VNCH 10 ngày cuối cùng...
Bảo vệ an toàn cho công dân Hoa Kỳ khi ở Việt Nam
Lễ Hùng Vương
Cần bảo trọng niềm tự hào dân tộc  
Luận về Tậm Lư Chính Trị  
Từ chến trường Khe Sanh đến chiến dịch Tết Mậu Thân  
Cố Tổng Thống Ronald Reagan và… H.O.  
Diễn tiến cuộc đảo chánh lật đổ Ông Ngô Đ́nh Diệm  
Tại sao có cuộc đảo chánh lật đổ ông Ngô Đ́nh Diệm  
Ai ra lệnh giết Ông Ngô Đ́nh Diệm? Tại sao?

Một tài liệu 42 năm cũ  
Dựng Lại Quốc Kỳ Việt Nam nền vàng ba sọc đỏ 
Quốc Kỳ chúng ta giương cao khắp nơi

Tài liệu về Hải chiến Hoàng Sa năm 1974  
Những điều nên biết về Medicare 2016
Remember C-Rations?  
Ai đă bắn nát chân Tướng Nguyễn Ngọc Loan?  
Tướng lănh VNCH  
Bài phỏng vấn cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu  
Hồi kư về Tướng Lê Văn Hưng và trận An Lộc 
Sư Đoàn 23 Bộ Binh và cuộc quyết chiến Ban Mê Thuột tháng 3, 1975
Đại Tá Nguyễn Văn Cư
Trường Sa: Băi Cỏ Mây
Thiên Thần Mũ Đỏ ai c̣n ai mất
Tổng Thống Trần Văn Hương những ngày cuối tháng Tư 1975 tại Sài G̣n
Chuyện của một ngôi trường  
Luận về khoa bảng  
Liên Hiệp Quốc và vấn đề: Bảo vệ nhân quyền  
Phiếm luận về mộng mơ qua văn chương và triết học  
Chính sách thuế khóa
Cách viết hoa trong tiếng Việt
Đoàn thể Xă hội và Sinh hoạt Chính Trị
Học Viện Quốc Gia Hành Chánh
John Paul Vann, một viên tướng CIA
Văn hóa ảnh hưởng ngôn ngữ như thế nào?
Một vài nét về văn hóa Việt Nam  
Tiếng Việt ba miền - Tiếng nào là ‘chuẩn’ ?  
TT Ngô Đ́nh Diệm đă từng giúp gạo cho dân Tây Tạng tỵ nạn tại Ấn Độ?  
HCM đă âm mưu bán nước từ năm 1924  
Vài nét về hoạt động của Biệt Kích Dù tại Bắc Việt
Hải chiến Midway  
Adm Chester Nimitz  
Nguồn gốc thuyết âm dương tám quẻ...
SĐ Nhảy Dù và cuộc hành quân Lam Sơn 719  
Những trận đánh đi vào quân sử 
Nguyên nhân xụp đổ VNCH 1975
Hậu Quả Của Việc Hoa Kỳ Bỏ Rơi Đông Dương
Tưởng Niệm Vị Tướng Của Mùa Hè Đỏ Lửa
Thuyết bất biến
Chương tŕnh chiêu hồi của VNCH
Chiến tranh Việt Nam (1945-1975)
50 năm đọc và coi lại clip cuộc đảo chánh 1963
An Lộc anh dũng  
Nguyên do chính khiến VN bất tử  
Người cha đẻ hành khúc "Lục Quân Việt Nam"...
Trận Ấp Bắc: Thực tế và huyền thoại
Vài nét hoạt động của Biệt Cách Dù tại Bắc Việt
Cảnh Sát Dă Chiến VNCH
Trung Đoàn 44 trong Mùa Hè Đỏ Lửa ở Kontum
QLVNCH - 1968-1975
Vua Duy Tân
Lịch pháp bách Việt
Đại đội 72, TĐ7 ND mất tích trên chuyến bay định mệnh ngày 11 tháng 12 năm 1965
Nhảy Dù và Cổ Thành Đinh Công Tráng
Nhân chứng lịch sử: Mậu thân Huế
Trận KAMPONG TRACH 1972
Trả lại sự thật v/v Sư Đoàn 3BB lui binh...
Thống Tướng Lê Văn Tỵ
Tướng Đỗ Cao Trí và Tôi
Những ngày cuối cùng của QLVNCH
Tướng Dư Quốc Đống
Dư âm Cửa Việt
Tướng NGÔ QUANG TRƯỞNG...
Lịch sử Cảnh Sát Quốc Gia VNCH
Người Nhái VNCH
Mùa hè đỏ lửa 1972
Không Quân VNCH và Chiến trường An lộc
NT Nguyễn Mạnh Tường
Tưởng niệm Quốc Hận 30 tháng 4
Bậc thầy vĩ đại
Quân Dù tiến về thành nội Tết Mậu Thân  
Một ngày với Đô Đốc Chung Tấn Cang
Tr/T Huế, chiến binh anh dũng và trung thành với Tổ Quốc  
Sinh Vi Tướng, Tử Vi Thần - Trung Tướng Dương Văn Đức
Viễn thám
Hổ Cáp - Gia đ́nh 9 Kỵ Binh cuối tháng tư 75
Cố Thiếu Tướng Trương Quang Ân
Sống anh dũng, chết hiên ngang
Chuyến công tác cuối cùng
Cái chết của Cố Thiếu Tá BĐQ TRẦN Đ̀NH TỰ
Chuyện một người chiến binh...
Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm
Tháng 3 buồn hiu...
Người Lính Ǵà Không Bao Giờ Chết
Thành h́nh của Quân Lực VNCH
Hăy thắp cho anh một ngọn đèn
Những ngày cuối cùng của Truờng Bộ Binh
Một chuyến đi toán phạt
Những NT Vơ Khoa TQLC
Tôi nh́n đồi 31 thất thủ
Ngày tàn cuộc chiến
Tiểu Đoàn 5 Dù - Trấn thủ B́nh Long; thượng kỳ Quảng Trị
Quân trường
Những người lính bị bỏ rơi
Tết với người lính cũ
Thái Dương - Nguyễn Văn Xanh
Phi vụ Tống Lệ Chân
Trên đỉnh Chu Pao
Trung Tá Nguyễn Văn Cư
Vài biến cố đàng sau mặt trận Tây Nguyên 75
Trận đánh phi trường Phụng Dực...
Sinh nhật thứ 58 - Trường BB/TĐ
Trung Sĩ Vũ Tiến Quang
Mũ Đỏ, mũ Đen
Chân dung người Chiến Sĩ
CIA và các ông Tướng
Dựng Cờ
Bức tượng Thương Tiếc
Kẽm gai bọc thây anh hùng
Lịch sử h́nh thành QLVNCH
Văn tế Chiến Sĩ Trận Vong
Người lính VNCH trong mắt tôi (video)
Cà-fê nha, Chuẩn Úy?
Chân dung người lính VNCH
Chiến thắng An Lộc 1972
Quảng Trị - Mùa hè đỏ lửa
Trương Văn Sương - Người tù bất khuất
Chết trận Đồng Xoài
Ư nghĩa ngày QL 19/6
Viết cho ngày QL 19/6
Sự h́nh thành QL 19/6
Nhân ngày QL 19/6
Tâm t́nh ngày QL 19/6
Bối cảnh chính trị quân sự trước 19/6
VNCH bị bức tử
Thủ Đức... gọi ta về
Chân dung người lính VNCH
Sự thật về cái chết của Tướng Lê Văn Hưng
Người lính không có số quân
Giày Saut trong tử địa
Chuyện tháng 4 của những chàng BK
Trung Tá CSQG Nguyễn Văn Long
Những v́ sao thời lửa đạn
Mùa hè đỏ lửa: Phần 1, Phần 2, Phần 3
Lịch sử chiến tranh VN từ 1945...
Thời chinh chiến
Tiểu Đoàn 5 Dù
Tưởng niệm Tướng Trần Văn Hai
Vài kỷ niệm với Tướng Lê Nguyên Vỹ
Tiểu Đoàn 42 BĐQ - Cọp Ba Đầu Rằn
Địa Phương Quân và Nghĩa Quân QLVNCH
Những người trở về với đại gia đ́nh dân tộc
Khe Sanh trong ṿng vây
Vietnam, Vietnam
Từ Mậu Thân 68 đến mùa hè đỏ lửa 72...
Trận đánh Đức Huệ
Lam Sơn 207A - Khe Sanh
Trận chiến Khe Sanh
Mật trận Thượng Đức - 1974

Linh Tinh

Người cha đẻ hành khúc "Lục Quân Việt Nam"...
Quốc Kỳ và Quốc Ca Việt Nam
Việt Nam Quốc Dân Đảng
Vua Duy Tân
Lịch pháp bách Việt
Cái chết trong tù CS của cựu Thủ Tướng Phan Huy Quát
Sự đáng sợ cuả nước Mỹ
Oan hồn trên xứ Huế
Sau 42 Năm, Nh́n Lại Vụ Tết Mậu Thân
Mưa Đồng Tháp Mười
Chăn gối với kẻ thù
Ông Lộc Hộ - Anh hùng vô danh
Cải cách ruộng đất...
Giờ thứ 25
Biến động miền Trung
Người Mỹ phản bội chúng ta
cs nằm vùng
Những ngày cuối của TT Nguyễn Văn Thiệu ở SG
T́m hiều về h́nh Tiếc Thương và Vá Cờ
Tháng Tư đen
Giờ phút hấp hối Thành Phố Đà Nẵng
Ai giết đức thầy Huỳnh Phú Sổ
H́nh ảnh VN từ 1884-1884
Thổn thức cho VN
Valentine trong di sản Chiến Tranh
Hoàng Hậu Nam Phương
Thảm sát ở Tân Lập
Hố chôn người ...
T́nh h́nh nhân quyền ở VN năm 2007
Người Việt xây thành Bắc Kinh