SINH VI TƯỚNG, TỬ VI THẦN TRUNG TƯỚNG DƯƠNG VĂN ĐỨC


Nguyễn Khắp Nơi – Nguyen Everywhere.
 
Lời giải thích của người viết:
Tôi viết lên đây, những ǵ đă được Huynh Trưởng Lê Phước Khánh (khoá 13 Thủ Đức) đă kể lại những sự việc tai nghe mắt thấy ở trại tù cải tạo Hoàng Liên Sơn, nhất là về Trung Tướng Dương Văn Đức.
Đă viết th́ tôi bắt buộc phải viết lại y hệt những ǵ tôi đă nghe. Nếu không, tôi sẽ có lỗi với HT Khánh.
Nếu không ghi lại trung thực lời nói và viết của Trung Tướng Dương Văn Đức, tôi sẽ có lỗi với ông Tướng: V́ ông ta đă dám viết và dám kể lại, mà tôi lại không dám viết đúng những ǵ ông đă viết và đă nói.
Hơn nữa, câu chuyện này chỉ có giá trị ở những chữ mà ông đă ghi trong sổ tay mà thôi. Nếu không ghi đúng, câu chuyện sẽ mất hết cả lư thú đi, sẽ không c̣n là câu chuyện của Tướng Đức nữa.
Xin quư độc giả thông cảm, đừng cho rằng tôi viết bậy!
 
Những Huynh Trưởng nào, cũng ở cùng trại Hoàng Liên Sơn, cũng cùng chỗ với Trung Tướng Đức, cũng đă được nghe chính ông kể lại lời phê b́nh của ông về chiến thắng Điện Biên Phủ này, nhưng lại được biết thêm nhiều chi tiết hơn, xin liên lạc với ông Khánh, với chúng tôi, để chúng ta có một câu chuyện trọn vẹn hơn.
Một bữa kia (vào khoảng tháng 4 2005), khi đang ngồi viết về đề tài: “Các Cựu Quận Nhân Miền Nam Việt Nam, làm cách nào để được Hội Cựu Chiến Binh Úc chấp nhận là đă phục vụ tổ quốc ḿnh, và được cho hưởng tiền trợ cấp cựu chiến binh Úc”, một . . . Phe ta - Huynh Trưởng Lê Phước Khánh, đại diện cho Hội Cao Niên Tỵ Nạn Đông Dương – Indochinese Elderly Refugee Association Victoria Incoprated (ICERA VIC INC)  - đă đến gập tôi, đưa tấm ngân phiếu tặng Đài Tưởng Niệm Chiến sĩ Úc Việt Victoria $1,000.
Vào bữa tiệc gây quỹ lần thứ ba (29 04 05) xây đài tưởng niệm, anh Khánh đă đấu giá được bản sao bức h́nh bản đồ Việt Nam (bản chánh đă được in vào năm 1967, có đầy đủ cả Ải Nam Quan lẫn Mũi Cà Mâu, các quần đảo Hoàng Sa, Tây Sa). Anh Khánh trao tiền nhưng lại có ư muốn tặng lại Đài Tưởng Niệm bức bản đồ để bán đấu giá tiếp.
Nhân dịp này, tôi và anh đă cùng ngồi nói dăm ba câu chuyện về thời “Ba lô nón sắt” của ḿnh, và về cuộc tù cải tạo của anh. Khi biết tôi cũng là một trong những:
“Biệt Động Quân, V́ Dân Chiến Đấu”, tức là cũng đă một thời:
“Mũ Nâu, Mầu Áo Hoa Rừng,
Anh đi Biệt Động Lẫy Lừng Bốn Phương”
Nên đă kể cho tôi nghe câu chuyện chết đi sống lại của một Biệt Động Quân và câu chuyện của Trung Tướng Dương Văn Đức, ở trại tù cải Tạo Hoàng Liên Sơn, như sau:

 
HUYNH ĐỆ CHI BINH.
Trại tù số 3, Hoàng Liên Sơn - ở vùng Vĩnh Phú, Hà Nam Ninh, gần biên giới Trung Cộng và Bắc Việt - đă giam giữ một số lớn những quân nhân cấp Tướng và Tá của QLVNCH và những vị Bộ Trưởng trong chính quyền cũ. Điều đặc biệt là những quân nhân đủ mọi cấp bực thuộc Pḥng 7 Tổng Tham Mưu cũng được giam giữ ở đây (có lẽ VC cho là cơ quan này rất quan trọng). Trong trại, ngoài những vị Tướng Tá, Bộ Trưởng, c̣n có Thiếu Tá Hoà, Biệt Động Quân, Thiếu Tá Nghiêm của Nhẩy Dù và có Trung Tướng Dương Văn Đức.

Vào khoảng tháng Tám ǵ đó của năm 1979, mối giao hảo giữa Trung Cộng và Việt Cộng đă trở thành gây cấn, hai bên anh em nhà nó đă sửa soạn đánh nhau tùm lum lên, nhưng trong trại tù th́ không ai biết cả. Chỉ có một lần, khi đi ngang qua trạm kiểm soát, mọi người nh́n thấy bọn VC có treo một tấm bích chương, nội dung ghi: “Trung Quốc là kẻ thù c̣n nguy hiểm hơn Đế Quốc Mỹ”
Về trại, anh em lén họp bàn với nhau rất là sôi nổi. Mọi người đă đoan quyết rằng, TC và VC đă trở thành kẻ thù với nhau, sẽ và có thể đă đánh nhau lỗ đầu sứt trán rồi. Cuối cùng, anh Hoà và Nghiêm đă đi đến kết luận: Nếu chúng đă trở thành kẻ thù với nhau rồi, ta cứ việc trốn trại, đi thẳng tới biên giới tới Trung Cộng, chắc chắn đám này sẽ tiếp đón ḿnh với tư cách dân tỵ nạn, như vậy là có đường “Mưu sinh thoát hiểm”
Anh em khuyên hai anh hăy thận trọng, suy nghĩ kỹ rồi hăy làm, v́ chung quanh đây, dân chúng đă bị tuyên truyền, bị nhồi sọ, chắc chắn sẽ không che chở cho chúng ta.
Khoảng một tuần sau th́ hai anh trốn trại!
Đám quản giáo tá hoả, t́m đủ mọi cách để truy t́m hai kẻ đào thoát và dấu diếm câu chuyện vượt tù này không cho lan chuyền trong trại và qua những trại khác.
Đă hơn một tháng rồi, không nghe động tĩnh ǵ cả, anh em đă hy vọng là hai anh Hoà và Nghiêm đă vượt thoát thành công qua Trung Cộng, có nhiều dấu hiệu cho thấy sẽ có những đám khác sửa soạn vượt trại nữa.
Đùng một cái, vào một ngày không đẹp trời tí nào cả, hai anh Hoà và Nghiêm bị bắt dẫn trở về trại! Anh Hoà c̣n có vẻ đứng vững, nhưng anh Ngiêm th́ xỉu lên xỉu xuống, ra vẻ bệnh rất nặng.
Bọn VC rất tàn ác và nguy hiểm, chúng kết tội hai anh trốn trại rồi sau đó xúi dục dân chúng dùng cây giang (giống như cây tre nhưng đặc ruột) đánh anh Hoà tới tấp. Anh Hoà to con lớn tướng, nhưng đă suốt hơn tháng trời đói khát th́ làm sao chịu cho thấu, anh xỉu ngay trong lần đánh hội chợ đầu tiên của đám dân tay sai. Bọn VC làm bộ xoa dịu ḷng dân, can ra:
“Thôi, tên gian ác đă bị trừng phạt rồi, đồng bào hăy khoan hồng cho nó”.
Nhưng chúng để anh tỉnh lại được một lúc th́ lại xúi dân nhẩy vào đánh tiếp. Cứ như thế, anh Hoà chịu được ba lần đánh đập dă man th́ chết dập người ra, chúng cho đem đi chôn ngay.
Bọn chúng không đụng tới anh Nghiêm, v́ tin rằng anh bệnh đường ruột, cứ vứt đó, chỉ vài ngày sau là cũng chết, chẳng cần đánh đập làm chi!
Anh em lén đem đồ ăn tiếp tế cho anh Nghiêm, hỏi rơ lư do tại sao mà bị bắt trở lại? Anh Nghiêm thều thào cho biết:
“Đă đi đúng đường, biết chắc chỉ c̣n cánh biên giới khoảng 5 tới 7 cây số nữa mà thôi. Nhưng tôi bịnh quá, đi không nổi nữa, đành bảo anh Hoà bỏ tôi đó mà đi thoát một ḿnh. Anh Hoà không chịu, nói rằng:
“Anh em đồng sinh đồng tử, đă cùng nhau đi t́m tự do, tôi đâu có thể bỏ anh chết ở đây để thoát thân một ḿnh!”
Anh đă d́u tôi đi thêm một ngày nữa, nhưng tôi không chịu nổi, anh đành ṃ ra nhà dân để t́m cách chữa chạy cho tôi, v́ thế mới bị bắt”
T́nh “Huynh Đệ Chi Binh” của người lính VNCH nó là thế đấy, bạn ạ!
Vui cùng hưởng, họa cùng chung. Chết th́ chết, chứ không bao giờ bỏ rơi anh em! (Nói thế chứ nhiều tên qua đây được, đã có cuộc sống ấm no nhưng quá ích kỷ, quên cả tình nghĩa đồng đội chi binh đối với  đồng đội và thuộc cấp bị thương tật khốn khổ còn  ở quê nhà, chúng làm lơ một đồng cũng không giúp, chỉ kiếm cớ nói loanh quanh.)
Trời không phụ ḷng người. Anh Hoà chết đi sống lại nhiều lần, cuối cùng, anh vẫn gắng gượng vùng lên để sống. Sống để nh́n thấy ngày tàn của bọn đă hành hạ anh!
Đến khi tôi (Khánh) được trở về sau 9 năm tù đầy, th́ anh Hoà và Nghiêm vẫn c̣n bị ở lại, khoảng 3 năm sau nữa mới hết kiếp lưu đầy. 
Anh Khánh và tôi mong nhận được tin tức của Thiếu Tá Ḥa, Thiếu Tá Nghiêm. Hai anh, nếu c̣n trên cơi đời này, nếu đang định cư ở Úc, và nếu có đọc bài báo này,  xin liên lạc với chúng tôi qua báo Việt Luận.
 
SINH VI TƯỚNG, TỬ VI THẦN - TRUNG TƯỚNG DƯƠNG VĂN ĐỨC.
 
Huynh Trưởng Khánh đă kể tiếp câu chuyện ở Trại Cải Tạo Hoàng Liên Sơn như sau:
Cũng nằm chung trại với chúng tôi, có nhiều Tướng Lănh VNCH lắm. Có những vị Tướng lúc nào cũng giữ tư cách Tướng, anh em rất nể phục. Nhưng cũng có những Tướng Lănh rất là nhàm chán. Tướng Đức là một trong ba Tướng . . . mồ côi, tức là không có thân nhân thăm viếng (Hai vị Tướng kia là Tướng Lam Sơn (Phan Đ́nh Thứ) và Tướng Hồ Trung Hậu).
Từ khi c̣n ở ngoài đời, sau vụ đảo chánh TT Diệm, sau vụ các Tướng Lănh chỉnh lư lẫn nhau, Tướng Đức đă được coi như là một Tướng . . . Mát giây (điên). Chính tôi đă mục kích một lần, ông đứng ở góc đường Hồng Thập Tự và Thống Nhất, ngay góc Dinh Độc Lập, mà chửi bới Tướng Thiệu. Tuy nhiên, ông chửi bằng tiếng Pháp, nên tôi không rơ ông chửi những ǵ?
Trong một buổi sinh hoạt đặc biệt của trại tù, để kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ, một Đại Tá Việt Cộng, tên là Cao Nham, đă được Bộ Nội Vụ của chúng chỉ định đến trại để nói chuyện với các trại viên về chiến thắng này.
Từ sáng sớm, anh em đă phải thức dậy lo quét dọn, xếp ghế ngồi để chờ tên cán ngố này đến. Cũng như thường lệ, anh em chúng tôi, dù là ở trong trại tù, vẫn giữ quân phong quân kỷ của riêng ḿnh, nên các Tướng Lănh được xếp ngồi trước, rồi mới tới hàng Tá, Úy . . .
Tên Nham (nhở) nói chuyện vung cán cuốc, văng nước miếng tùm lum, ba hoa về cái mà chúng gọi là chiến thắng ĐBP.
Nham vung tay la hét:
Chiến thắng Điện Biên Phủ là một chiến thắng thần thánh,
 Chiến thắng Điện Biên Phủ là một chiến thắng to lớn của đảng cộng sản việt nam,
Chiến thắng Điện Biên Phủ đă đánh nhào Đế Quốc Pháp.
Trong khi hoa chân múa tay, y để ư thấy Tướng Đức có cuốn sổ tay, đă lúi húi ghi chép những lời nói của y.
Y thấy vậy lại càng sung sướng, nghĩ bụng:
“Tên Tướng này . . . học tập tốt, nó phục tài ăn nói của ḿnh nên mới ghi chép kỹ lưỡng như vậy, chứ thường th́ mấy thằng tù cải tạo đâu có thèm để ư ǵ tới những lời nói của ḿnh!”
V́ thế, thay v́ nói có hai tiếng, tên này hăng tiết chó mà nói thêm cả tiếng đồng hồ nữa.
Khi nói xong, y theo thông lệ là tự vỗ tay khen thưởng một ḿnh, rồi trịnh trọng hỏi các anh em Cải Tạo:
“Các anh ngồi hàng đầu, chắc là cấp bậc “Tướng”, phải không?
Khi được xác nhận như vậy, hắn vừa nói vừa chỉ tay vào Tướng Đức:
“Tôi thấy có anh ǵ đây này,  học tập tốt lắm, ghi chép cẩn thận! Có vậy mới mong được chóng về với gia đ́nh chứ! Anh tên là ǵ nhỉ?
Tướng Đức vẫn ngồi, trả lời lên:
“Tôi tên Đức”
Tên Nham hăng hái:
“Anh đă ghi được những ǵ trong bài nói chuyện của tôi? Anh có thể đọc lại cho tất cả hội trường cùng nghe được hay không?”
“Ấy, không được đâu! Tôi ghi chỉ cho một ḿnh tôi thôi! Để tôi hiểu một ḿnh tôi thôi, không ai được biết đâu!”
Nham nghĩ rằng, Tướng Đức c̣n khiêm nhường, nên thúc dục:
“Anh cứ việc đọc cho mọi người cùng nghe đi! Nếu có thiếu sót ǵ th́ tôi bổ túc thêm cho anh, có ǵ đâu mà phải ngại ngùng! Đảng và nhà nước biết các anh chưa thấu triệt được những cái ưu việt của xă hội chủ nghĩa, nên không bắt lỗi ǵ đâu! V́ thế các anh mới phải học tập, chứ nếu các anh đă quán triệt rồi, đâu cần ǵ nữa! Cứ đọc cho mọi người nghe đi, tôi bảo đảm, không làm phiền ǵ anh đâu!
Tướng Đức nhắc lại:
“Tôi đă nói tôi viết th́ chỉ có một ḿnh tôi hiểu, một ḿnh tôi đọc mà thôi! Tôi sợ đọc lên, mỗi người lại một ư kiến, phiền lắm! Thôi, cán bộ cho tôi miễn đi!
Tên Nham đang ở lúc cao hứng, đâu dễ ǵ buông tha:
“Thôi, nếu anh không muốn đọc, cứ đưa đây cho tôi vậy! Tôi sẽ xem qua và đọc lại cho mọi người nghe để cùng hiểu cho rơ!
Tướng Đức nói lần cuối:
“Được, tôi đồng ư đưa cho cán bộ xem. Nhưng tôi nói trước, đây là ư kiến riêng của tôi đó nha! Người khác muốn đọc, ráng mà hiểu, ráng mà chịu, đừng có đổ thừa tui”
Một tên quản giáo vội vàng chạy lại nhận cuốn sổ tay của Tướng Đức, khúm núm đưa lên cho tên Nham. Tên này hớn hở tiếp lấy, sửa soạn đọc những lời vàng ngọc của y mà Tướng Đức đă ghi.
Mọi người hồi hộp chờ đợi! Không biết Tướng Đức đă ghi những ǵ ở trong đó!
Tên Nham vừa mới há miệng ra định đọc, th́ mặt mày y đột nhiên tái xám lại! Miệng y mở ra mà không đóng lại được nữa, cứ há hốc ra, khoe những cái răng đen thui bám đầy khói thuốc lào!
Tay y run lên, nước miếng từ trong miệng chẩy ra nhễu nhăo! Mặt y đanh lại, cặp mắt quắc lên căm hờn! Y thở không ra hơi, nói không ra tiếng! 
Cả hội trường nín thở theo y!
Một lúc sau, tên Nham mới bật ra được vài tiếng lắp bắp:
“Bắt . . . Bắt . . . lấy tên phản động này!
Bắt ngay lập tức!
Đánh . . . Đờ . . . Đờ . . . Đánh cho nó chết rồi đem chôn!”
Nó . . . Nó . . . dám hỗn láo với cách mạng! Nó dám chửi đảng cộng sản!
Bắt . . . Bắt! Các đồng chí đâu?
Bắt nó ngay lập tức cho tôi!”
Những tên vệ binh đứng gác chung quanh vội vàng chạy lại chỗ Tướng Đức, chĩa súng vào ông, lên đạn rốp rốp, làm như chúng bắn ông ngay lập tức.
Tướng Đức vẫn ngồi yên, b́nh tĩnh trả lời tên Nham:
“Đánh chết rồi . . . đem ra . . . ăn thịt th́  mới đáng nói!
Chứ đánh chết rồi đem chôn th́ có ǵ là lạ đâu!
Tôi đă nói trước cho cán bộ rồi, tôi viết th́ chỉ ḿnh tôi đọc thôi, ai muốn đọc th́ nấy ráng chịu!
Cán bộ cứ muốn đọc th́ tôi đưa! Sao cán bộ c̣n bắt lỗi tôi làm chi?”
Tên Nham lại một lần nữa phùng mang trợn mắt, lắp bắp nói chẳng nên lời!
Y ta cứ đứng đó, mặt mày tím bầm lại, mắt trợn trắng lên mà nh́n Tướng Đức, như muốn ăn tươi nuốt sống ông ta vậy.
Trung Tướng Nguyễn Vĩnh Nghi, với tư cách là Trưởng Pḥng tù cải tạo, đă vội vă đứng lên xin cho Tướng Đức:
“Xin cán bộ bỏ qua cho, không nên chấp nhất những ghi chú của anh Đức làm ǵ, anh bị . . . MÁT đấy mà, trong trại ai cũng biết cả!” 
Tên Nham gằn giọng hỏi lại:
“Mát là cái ǵ?”
“Mát tức là . . . điên, là khùng đó mà! Hồi xưa, anh Đức đă chứi cả Tổng Thống Thiệu, Phó Tồng Thống Kỳ nữa đó! Ông Thiệu cũng đă giận dữ đ̣i bỏ tù anh Đức. Nhưng khi biết anh ta bị khùng, nên lại tha!
Xin cản bộ cứ hỏi tất cả anh em ở đây th́ biết!”
Thế là cả trại nhao nhao lên, ai cũng nói:
“Anh Đức . . . Mát đấy mà, cán bộ chấp làm chi!”
Tên Nham thấy cả trại đồng lên tiếng, cho rằng Tướng Đức . . . khùng, không lẽ y c̣n chấp nhất làm chi! Một người khùng, dù có chửi đảng cộng sản, cũng không có ǵ đáng nói. Nếu cho Tướng Đức là tỉnh, lời ông ta chửi sẽ bay đi khắp các trại tù khác, c̣n nguy hiểm gấp mấy!
Suy tính một hồi, hắn . . . dịu giọng:
“Thôi, nếu các anh nói anh Đức này khùng điên, th́ tôi cũng chẳng chấp nhất anh ấy làm ǵ! Các anh đem anh ta về trại, trị bệnh cho anh ta chóng khỏi, để mà học tập cho tốt!”
Rồi y chậm răi xé nhó cuốn sổ tay của Tướng Đức đi.
Thế là buổi lễ kỷ niệm chiến thắng ĐBP của bọn vc bế mạc không kèn không trống!
Mấy ngày hôm sau, nhân một dịp đi làm lao động, vào lúc nghỉ trưa, anh em đă tụ họp chung quanh Tướng Đức để hỏi là, ông đă viết cái ǵ trong cuốn sổ tay, mà làm cho tên việt cộng tức giận tột cùng như vậy?
Tướng Đức chậm răi trả lời:
Mấy em có nhớ cái thằng VC đó nó nói ǵ không?
Nó nói: “Chiến thắng Điện Biên Phủ là một chiến thắng thần thánh”, goa (Qua) móc sổ ra ghi:
“CON CẶC!”
Rồi đóng sổ lại.
Tới khi nó nói tiếp: “Chiến thắng Điện Biên Phủ là một chiến thắng vĩ đại của đảng Cộng Sản VN” goa lại móc sổ ra ghi:
“CON CẶC!”
Rồi lại xếp sổ lại.
Rổi nó lại nói: “Chiến thắng Điện Biên Phủ đă đánh nhào Đế Quốc Pháp”, goa lại móc sổ ra ghi:
“CON CẶC!”
Rồi lại đóng sổ lại.
Nó muốn đọc, goa đă nói trước rồi, không nên đọc, goa chỉ viết cho goa đọc mà thôi. Nhưng nó cứ muốn đọc, th́ ráng mà chịu, bắt lỗi goa đâu có được!”
Tất cả anh em có măt lúc đó đều cười nghiêng cười ngửa v́ những ghi chú mà Tướng Đức đă ghi trong sổ tay của ông.
Hèn chi khi tên Nham há miệng ra định đọc những gịng chữ này th́ bị mắc quai. Hắn ta đă tức tối xám mày xám mặt lại mà không biết làm ǵ!
Cả bọn đă cười như chưa bao giờ được cười, không cần biết lúc đó đang đứng ở đâu? Và có ai ŕnh ṃ ǵ hay không?
Ai cũng muốn nói ra, viết ra câu trả lời giống như Tướng Đực đă trả lởi, nhưng đă không dám nói, không dám làm.
Chỉ cỏ Tướng Đức mới dám nói, dám viết!
Một người trong bọn lại hỏi thêm:
“Trung Tướng không sợ nó trả thù, nó . . . giết Trung Tướng hay sao?”
Tướng Đức đă khẳng khái trả lời, không có vẻ mát chút nào hết:
“SINH VI TƯỚNG, TỬ VI THẦN!”
Khi c̣n sống th́ goa làm Tướng, có chết đi th́ goa cũng thành Thần, sợ chi cái tụi gủy (quỷ) này!”
Hồi c̣n cầm quân đánh VC, goa cứ đem quân đi gọm tụi nó lại một chỗ, rồi kêu pháo binh bắn tụi nó tan nát ra! Trận nào không gom được tụi nó, goa kéo lính về nghĩ khoẻ, chẳng chết người nào hết! Chỉ tiếc rằng hồi đó goa gom tụi nó hổng hết, để nay mới bị như dzầy!
Hào hùng thay lời nói của Tướng Dương Văn Đức!
Trong chốn tù tội, có những ai dám viết ra những gịng chữ ngạo mạn, chửi bọn VC như Tướng Đức đă làm?
Tính mạng đang ở trong tay bọn VC khát máu, đă có bao nhiêu người đă ngang nhiên trả lời bọn VC, như Tướng Đức đă trả lời bọn chúng?
Tôi nghe xong câu chuyện, cho rằng Tướng Đức xứng đáng được duyệt xét và chấp nhận là . . . “Đă phục vụ Tổ Quốc Việt Nam Cộng Hoà”
Tiếc rằng Tướng Đức đă không có dịp qua định cư tại Úc.
Bọn VC không dám giết Tướng Đức ở trại tù cải tạo, chúng đă thả ông ra và t́m cách giết ông một cách lén lút, rất là hèn hạ. Chúng đă đă cho người đi ŕnh ṃ và đánh chết ông, d́m xác ông ở dưới cầu Hàng Xanh.  
 
Nguyễn Khắp Nơi – Nguyen Everywhere.
 
Chú thích : Tôn trọng bài viết của anh Nguyễn Khắp nơi, tôi đă chuyển tiếp nguyên văn. Nay xin có ư kiến đóng góp, bổ túc như sau :
 
Tôi là người cũng bị giam ở trại Ba Sao, Nam Hà thuộc Hà nam Ninh (phía Nam Hà Nội, chứ không phải gần biên giới Việt Trung) sau khi chuyển từ trại Vĩnh Quang, Vĩnh Phú (huyện Tam Đảo) đầu năm 1982 về.
Khi chúng tôi tới trại Ba Sao th́ được biết có 34 vị tướng lănh và bộ trưởng cũng đang bị giam ở đây (có cả đám trẻ Phục Quốc bị bắt cuối năm 75, đại đa số là thành phần binh sĩ, hạ sĩ quan thuộc đủ các binh chủng).
Riêng các vị tướng lănh và bộ trưởng th́ bị giam riêng trong một láng, không được phép ra ngoài láng, không phải đi lao động như anh em chúng tôi từ cấp đại tá trở xuống.
Những người tù duy nhất được tiếp xúc với 34 các tướng lănh và bộ trưởng trên là một hai người gánh cơm và nước uống hàng ngày, 3 lần, vào trong láng cho các tướng lănh, trong đó có bản thân tôi.
Mỗi khi gánh cơm nước vào, đều có cán bộ đi theo, mở khóa cổng cho tôi vào và canh chừng không để tôi được tự do tiếp xúc, tṛ chuyện với bất cứ tướng nào, chỉ nh́n họ lấy cơm, thức ăn, nước uống, sau  đó đi ra theo tên cán bộ.
Qua năm 83, t́nh h́nh có phần dễ thở hơn, do đó tôi mới thỉnh thoảng, và nhất là tùy theo tên cán bộ quản giáo nào "chịu chơi" một chút, mới dám trao đổi một vài câu thăm hỏi các vị tù đặc biệt đó và cũng để lén lút nhận thư chui của họ để chuyển ra ngoài qua các bạn tù được thân nhân tới thăm và tiếp tế.
Cuối năm 83 tôi được trả tự do và ngày trước khi rời khỏi trại, tôi đă đem ra được một số thư chui, đem về Saigon, tự tay đem đến từng nhà thân nhân các vị tướng.
Riêng tướng Lê Minh Đảo đă kỷ niệm cho tôi chiếc quần tắm mà hiện tôi c̣n giữ.
Tôi xin được đóng góp phần ư kiến của ḿnh là để nói lên sự việc là anh em chúng tôi từ cấp đại tá trở xuống không thể nào tiếp xúc hàng ngày và thoải mái với 34 vị tướng và bộ trưởng bị giam cùng trại.
V́ tôi không qua trại Hoàng Liên Sơn nên không biết ở trại đó các vị tướng của chúng ta có phải đi lao động chung với các tù nhân khác không.
Tôi để cho các bạn tù cùng trại lên tiếng xác nhận hay phủ nhận.
Riêng về tướng Dương văn Đức th́ đúng như bài viết trên nói, ông đă chết rất mờ ám dưới miền Tây VN sau khi được trả tự do. Từ khoảng 15 năm nay, tôi thường xuyên được gặp bà vợ bé của ông đang định cư ở quận 13, khu Chinatown Paris, bà Nguyễn Marie-Hélène, mỗi khi bà vô gặp tôi ở Trung tâm Xă-hội Paris 13, nơi tôi đang làm việc.


BT

 


TÀI LIỆU

QLVNCH

Tháng Tư đen


Video về quân cách lễ nghi
Cách thức đeo dây biểu chương...
Lễ nghi quân cách - Vị trí các lá cờ và toán quốc quân kỳ
Quân phục, cấp hiệu, huy hiệu... QLVNCH
Tiến tŕnh h́nh thành Quốc Kỳ & Quốc Ca VN  
Tim hiểu về ngày Quân Lực VNCH 19-6
Lịch sử Hướng Đạo Quân Đội Việt Nam Cộng Ḥa  
và Trường Trung Học Vơ Khoa Thủ Đức
 
Đệ nhất Cộng Hoà - Ngày Quốc Khánh 26 tháng 10
Vài Nét Về Quân Lực VNCH Và Sự H́nh Thành Ngày Quân Lực 19.6


VNCH 10 ngày cuối cùng...
Bảo vệ an toàn cho công dân Hoa Kỳ khi ở Việt Nam
Lễ Hùng Vương
Cần bảo trọng niềm tự hào dân tộc  
Luận về Tậm Lư Chính Trị  
Từ chến trường Khe Sanh đến chiến dịch Tết Mậu Thân  
Cố Tổng Thống Ronald Reagan và… H.O.  
Diễn tiến cuộc đảo chánh lật đổ Ông Ngô Đ́nh Diệm  
Tại sao có cuộc đảo chánh lật đổ ông Ngô Đ́nh Diệm  
Ai ra lệnh giết Ông Ngô Đ́nh Diệm? Tại sao?

Một tài liệu 42 năm cũ  
Dựng Lại Quốc Kỳ Việt Nam nền vàng ba sọc đỏ 
Quốc Kỳ chúng ta giương cao khắp nơi

Tài liệu về Hải chiến Hoàng Sa năm 1974  
Những điều nên biết về Medicare 2016
Remember C-Rations?  
Ai đă bắn nát chân Tướng Nguyễn Ngọc Loan?  
Tướng lănh VNCH  
Bài phỏng vấn cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu  
Hồi kư về Tướng Lê Văn Hưng và trận An Lộc 
Sư Đoàn 23 Bộ Binh và cuộc quyết chiến Ban Mê Thuột tháng 3, 1975
Đại Tá Nguyễn Văn Cư
Trường Sa: Băi Cỏ Mây
Thiên Thần Mũ Đỏ ai c̣n ai mất
Tổng Thống Trần Văn Hương những ngày cuối tháng Tư 1975 tại Sài G̣n
Chuyện của một ngôi trường  
Luận về khoa bảng  
Liên Hiệp Quốc và vấn đề: Bảo vệ nhân quyền  
Phiếm luận về mộng mơ qua văn chương và triết học  
Chính sách thuế khóa
Cách viết hoa trong tiếng Việt
Đoàn thể Xă hội và Sinh hoạt Chính Trị
Học Viện Quốc Gia Hành Chánh
John Paul Vann, một viên tướng CIA
Văn hóa ảnh hưởng ngôn ngữ như thế nào?
Một vài nét về văn hóa Việt Nam  
Tiếng Việt ba miền - Tiếng nào là ‘chuẩn’ ?  
TT Ngô Đ́nh Diệm đă từng giúp gạo cho dân Tây Tạng tỵ nạn tại Ấn Độ?  
HCM đă âm mưu bán nước từ năm 1924  
Vài nét về hoạt động của Biệt Kích Dù tại Bắc Việt
Hải chiến Midway  
Adm Chester Nimitz  
Nguồn gốc thuyết âm dương tám quẻ...
SĐ Nhảy Dù và cuộc hành quân Lam Sơn 719  
Những trận đánh đi vào quân sử 
Nguyên nhân xụp đổ VNCH 1975
Hậu Quả Của Việc Hoa Kỳ Bỏ Rơi Đông Dương
Tưởng Niệm Vị Tướng Của Mùa Hè Đỏ Lửa
Thuyết bất biến
Chương tŕnh chiêu hồi của VNCH
Chiến tranh Việt Nam (1945-1975)
50 năm đọc và coi lại clip cuộc đảo chánh 1963
An Lộc anh dũng  
Nguyên do chính khiến VN bất tử  
Người cha đẻ hành khúc "Lục Quân Việt Nam"...
Trận Ấp Bắc: Thực tế và huyền thoại
Vài nét hoạt động của Biệt Cách Dù tại Bắc Việt
Cảnh Sát Dă Chiến VNCH
Trung Đoàn 44 trong Mùa Hè Đỏ Lửa ở Kontum
QLVNCH - 1968-1975
Vua Duy Tân
Lịch pháp bách Việt
Đại đội 72, TĐ7 ND mất tích trên chuyến bay định mệnh ngày 11 tháng 12 năm 1965
Nhảy Dù và Cổ Thành Đinh Công Tráng
Nhân chứng lịch sử: Mậu thân Huế
Trận KAMPONG TRACH 1972
Trả lại sự thật v/v Sư Đoàn 3BB lui binh...
Thống Tướng Lê Văn Tỵ
Tướng Đỗ Cao Trí và Tôi
Những ngày cuối cùng của QLVNCH
Tướng Dư Quốc Đống
Dư âm Cửa Việt
Tướng NGÔ QUANG TRƯỞNG...
Lịch sử Cảnh Sát Quốc Gia VNCH
Người Nhái VNCH
Mùa hè đỏ lửa 1972
Không Quân VNCH và Chiến trường An lộc
NT Nguyễn Mạnh Tường
Tưởng niệm Quốc Hận 30 tháng 4
Bậc thầy vĩ đại
Quân Dù tiến về thành nội Tết Mậu Thân  
Một ngày với Đô Đốc Chung Tấn Cang
Tr/T Huế, chiến binh anh dũng và trung thành với Tổ Quốc  
Sinh Vi Tướng, Tử Vi Thần - Trung Tướng Dương Văn Đức
Viễn thám
Hổ Cáp - Gia đ́nh 9 Kỵ Binh cuối tháng tư 75
Cố Thiếu Tướng Trương Quang Ân
Sống anh dũng, chết hiên ngang
Chuyến công tác cuối cùng
Cái chết của Cố Thiếu Tá BĐQ TRẦN Đ̀NH TỰ
Chuyện một người chiến binh...
Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm
Tháng 3 buồn hiu...
Người Lính Ǵà Không Bao Giờ Chết
Thành h́nh của Quân Lực VNCH
Hăy thắp cho anh một ngọn đèn
Những ngày cuối cùng của Truờng Bộ Binh
Một chuyến đi toán phạt
Những NT Vơ Khoa TQLC
Tôi nh́n đồi 31 thất thủ
Ngày tàn cuộc chiến
Tiểu Đoàn 5 Dù - Trấn thủ B́nh Long; thượng kỳ Quảng Trị
Quân trường
Những người lính bị bỏ rơi
Tết với người lính cũ
Thái Dương - Nguyễn Văn Xanh
Phi vụ Tống Lệ Chân
Trên đỉnh Chu Pao
Trung Tá Nguyễn Văn Cư
Vài biến cố đàng sau mặt trận Tây Nguyên 75
Trận đánh phi trường Phụng Dực...
Sinh nhật thứ 58 - Trường BB/TĐ
Trung Sĩ Vũ Tiến Quang
Mũ Đỏ, mũ Đen
Chân dung người Chiến Sĩ
CIA và các ông Tướng
Dựng Cờ
Bức tượng Thương Tiếc
Kẽm gai bọc thây anh hùng
Lịch sử h́nh thành QLVNCH
Văn tế Chiến Sĩ Trận Vong
Người lính VNCH trong mắt tôi (video)
Cà-fê nha, Chuẩn Úy?
Chân dung người lính VNCH
Chiến thắng An Lộc 1972
Quảng Trị - Mùa hè đỏ lửa
Trương Văn Sương - Người tù bất khuất
Chết trận Đồng Xoài
Ư nghĩa ngày QL 19/6
Viết cho ngày QL 19/6
Sự h́nh thành QL 19/6
Nhân ngày QL 19/6
Tâm t́nh ngày QL 19/6
Bối cảnh chính trị quân sự trước 19/6
VNCH bị bức tử
Thủ Đức... gọi ta về
Chân dung người lính VNCH
Sự thật về cái chết của Tướng Lê Văn Hưng
Người lính không có số quân
Giày Saut trong tử địa
Chuyện tháng 4 của những chàng BK
Trung Tá CSQG Nguyễn Văn Long
Những v́ sao thời lửa đạn
Mùa hè đỏ lửa: Phần 1, Phần 2, Phần 3
Lịch sử chiến tranh VN từ 1945...
Thời chinh chiến
Tiểu Đoàn 5 Dù
Tưởng niệm Tướng Trần Văn Hai
Vài kỷ niệm với Tướng Lê Nguyên Vỹ
Tiểu Đoàn 42 BĐQ - Cọp Ba Đầu Rằn
Địa Phương Quân và Nghĩa Quân QLVNCH
Những người trở về với đại gia đ́nh dân tộc
Khe Sanh trong ṿng vây
Vietnam, Vietnam
Từ Mậu Thân 68 đến mùa hè đỏ lửa 72...
Trận đánh Đức Huệ
Lam Sơn 207A - Khe Sanh
Trận chiến Khe Sanh
Mật trận Thượng Đức - 1974

Linh Tinh

Người cha đẻ hành khúc "Lục Quân Việt Nam"...
Quốc Kỳ và Quốc Ca Việt Nam
Việt Nam Quốc Dân Đảng
Vua Duy Tân
Lịch pháp bách Việt
Cái chết trong tù CS của cựu Thủ Tướng Phan Huy Quát
Sự đáng sợ cuả nước Mỹ
Oan hồn trên xứ Huế
Sau 42 Năm, Nh́n Lại Vụ Tết Mậu Thân
Mưa Đồng Tháp Mười
Chăn gối với kẻ thù
Ông Lộc Hộ - Anh hùng vô danh
Cải cách ruộng đất...
Giờ thứ 25
Biến động miền Trung
Người Mỹ phản bội chúng ta
cs nằm vùng
Những ngày cuối của TT Nguyễn Văn Thiệu ở SG
T́m hiều về h́nh Tiếc Thương và Vá Cờ
Tháng Tư đen
Giờ phút hấp hối Thành Phố Đà Nẵng
Ai giết đức thầy Huỳnh Phú Sổ
H́nh ảnh VN từ 1884-1884
Thổn thức cho VN
Valentine trong di sản Chiến Tranh
Hoàng Hậu Nam Phương
Thảm sát ở Tân Lập
Hố chôn người ...
T́nh h́nh nhân quyền ở VN năm 2007
Người Việt xây thành Bắc Kinh