CANH CNH TNH XƯA

Giọt khuya sương mỏng em về
Cht hương thừa với nỗi t ti buồn
Vết hằn tnh cứ mi lun
Niềm thương luyến nhớ tơ vương nặng lng
Ngỡ ngng cỏ rối chờ mong
Lối em đi nắng sẽ hồng thật tươi

Trời đng c ướp lạnh đời
Nghe trong nỗi nhớ tiếng cười thật xa
Vườn đm sương ướt nụ hoa
Tiễn em về, bng nhạt nha đơn ci
Mười năm vẫn tưởng xa xi
Tnh trong tm vẫn tiếng đời thật trong


Đm em chăn chiếu bn chồng
Chắc em cn nhớ nụ hồng năm xưa?
Tan trường bng ng nắng trưa
Vng tay thật ấm chưa vừa nhớ thương
By giờ nắng gi đi đường
Bước đời lữ thứ cn vương tnh


Đường đi dẫu c gập ghềnh
Tnh em ta giữ- dng hnh kh phai
Ở trong ci thế gian nầy
Nỗi say huyền nhiệm vẫn đy đọa ta
Bao giờ bước lại lối nh
Đm sương buổi tiễn- cnh hoa ngọt tnh

thylanthảo