Ti sẽ phải về

Tống Phước Hiến

Anh hỏi ti:
- Bao giờ ti trở lại,
V ra đi, dạo ấy cũng lu rồi ?

-Nhắc Qu-hương, mấy ai chẳng bồi-hồi,
Chẳng nhớ lại thời ấu thơ diễm tuyệt!

Anh hỏi ti:
- Bao giờ ti trở lại,
Thăm phố phường, thăm lối cũ, đường quen?

- Ti nhớ lắm thuở nin thiếu thần tin
Kỷ-niệm ấy chảy hoi trn mạch sống.

Ti ni r:
- Sẽ c ngy ti trở lại !
Dẫu đi ngho, nhưng vẫn mi Qu hương,
Nơi Tiền-nhn đ khng tiếc mu xương,
Nơi ất Mẹ với ngn sao diễm lệ.

Anh hỏi ti:
- Sao thơ ti nhiều chất lửa,
Như hờn căm, như hừng hực on th?
Anh hỏi ti
- Những năm thng lao t,
Sao cứ giữ cho lng thm trĩu nặng ?
Ni với anh,
người gợi ti cu hỏi,
Lm ti thm t ti nhịp tim rung.
Cm ơn - người ni giống chung cng,
nhắn nhủ, gip ti đừng phiu lạc!
Qu-Hương - ti nhớ lắm,
Khng lc no ti khng nhớ Việt-Nam !
Ti vẫn về, v nỗi nhớ min man
Ti vẫn về mỗi đng sang, nắng hạ !
Ngy ra đi - nhn Non Sng tuyệt-vọng,
Tri tim ti đ hẹn với trời qu.

Ti quả quyết,
ti phải c ngy về
ể lấy lại những g ti đ mất !

Ny anh ơi:
Thơ ti khng chất chứa
Chẳng căm hờn, v cũng chẳng on th.
D đời ti gy đổ bởi lao t,
V ti muốn mu oan khin ngưng chảy!
Thơ của ti mang nỗi niềm ngưỡng phục,
Những Anh-Hng Liệt-Nữ thuở xa xưa;
Khng so đo, khng quản ngại nắng mưa,
ng xuống cho bờ tre mương la !

Thơ của ti,
xt đau bao cuộc sống,
ời dn ti thm chiếc bnh, manh quần.
Những cuộc đời quằn quại kiếp n dn,
ầy tăm tối v mun ngn phẫn hận !

Thơ của ti,
chỉ gp phần sự thật,
Những t đy, những oan khuất điu tn.
Những mảnh đời phiu dạt lầm than,
M mộng ước miệt mi cng tăm tối !

Hỡi những Người thn thiết của ti ơi,
Ti chưa về, v ti muốn chung vai;
i Tự-Do, đi o cơm, sự thật,
i Việt-Nam cất cnh đến tương lai.

Hy đứng ln ,
ta xoay ngang vng nạng,
Qu lu rồi, những tủi nhục cơ hn.
Hy đi lại bốn ngn năm lịch sữ,
Hy vng ln cho Tổ-Quốc sang trang !

ường lưu lạc, mang nỗi buồn da diết,
Tc ngả mu, trắng bạc với thời gian.
Ti vẫn biết, đời trăm lối gian nan,
Nhưng trn hết, vẫn nỗi buồn vong quốc!

Ti hỏi anh;
Bn tay anh giờ đ:
Ngưng hung tn, bạo ngược với anh em.
Bn tay anh, đầy vết mu lấm lem,
V anh đ, c lần no hổ thẹn !

Ngy ti về
triệu bn tay nắm chặt,
triệu tấm lng, chỉ chung một niềm vuị

Việt Nam ơi:
By giờ ta ngẩng mặt,
Ta mừng reo:
Ta đ được lm Người!

Tống Phước Hiến

 

 


Thơ

Trang thơ cũ


Chm thơ tnh viết dưới cy  
Ph du  
Phủ phng
Dậy ln cng với biển ng  
Tiễn bạn
Vẫn gợi phiền
Lng thương ray rứt
Trăng mười su
Vẫn kh tm qun
Lng thương ray rứt
Tưởng niệm QLVNCH anh hng
Kỷ Niệm Ngy QL 19 thng 6
Viết cho Mười Kẽm
Canh Cnh tnh xưa
Khng lối mộng
Tnh vẫn đợi chờ
Trọn tnh đ em
Cảnh ngho
Niềm đau ray rứt
Thất ngn gửi người
Nhớ "Ngy Xưa Hong Thị"
Thư khng nim gửi bạn
Tnh cũ - em thơ
Đong đưa giọt tnh
Hội ngộ
Thm thuốc
39 năm gặp nhau

Nhớ bạn hiền
Hnh như l...
Dặn d
Cht lng em
Ngẩn ngơ
Mt dai
Nt lng thương nhớ
Cht đường về
Rời qu mẹ
Thật đầy
Tắm suối Nam H
Với Long Thnh
Chm thơ biển
Những viện đạn đc bằng mu tim
Tm sự một người lnh
Tiếng vọng KBC
Tiếng ht vinh danh QLVNCH
Thuở ấy đ hoa l nụ
Chậm chậm my bay
Duyn dng ngy xưa
Giọt nước mắt chỉ ring em thấy
Yu
Yu
Hai vết thương
Dng sng oanh liệt
Trăn trở cuộc tnh
Mẹ của con
Nhớ Phan Rang
Ngọt cả giấc mơ!
Đo hồng bn hin
Cảm tc hoa hồng
Chm thơ o trắng
Khc tnh sơn ca
Mưa buồn dĩ vng
Thủ Đức !
T Nam H
Tựa m
Ngoảnh mặt !
Một đời phai phi  
Bn thềm xưa
Bng đm
Giờ đ điểm 
Xun về nhớ bạn  
Cho dng sọng rẽ nhnh
N v Ti
Bao giờ
Thơ Hn Mặc Tử - Lời bnh Phạm Ngọc Thi
Ci xinh xinh
Cũng tại mưa buồn
Những vần thơ chống cộng
Chm thơ Hồ Xun Hương ti lai
Lng dn
Tnh phi pha
Mặt lọ
Khờ hiu quạnh
Những dng thơ thời chinh chiến
Trai ly loạn
Phật tại tm  
Chm tnh thơ sng hồ
Bước chn Việt Khang
Mai ti chết Cờ Vng xin được phủ
Th thầm với mẹ
Mỗi năm...
Bến cũ
Qu xun trong t
Cht tnh qu