Áo lụa c̣n !!!

Áo lụa c̣n đâu

Nắng Sài-g̣n anh đi mà chợt sốt
Bởi v́ em mặc chiếc váy mỏng tanh
Anh thấy em mà anh hổng dám nh́n
Váy của em đă không c̣n chỗ ngắn

Anh vẫn nhớ, em ngày xưa duyên dáng
Áo dài bay trong bảng lảng mây chiều
Nhưng sao nay em thay đổi rất nhiều
Em chạy theo những “mô-đen bốc lửa”

Gặp một bữa anh hết hồn một bữa
Gặp hai hôm anh xây xẩm mặt mày
Em ra đường chỉ vài kẻ khen hay
C̣n hầu hết đều nh́n em ngao ngán

Xưa em đẹp với áo dài duyên dáng
Xưa em xinh với chiếc áo bà ba
Nay thấy em anh nh́n hổng có ra
Bởi em mặc toàn “ thời trang kinh dị ! ”

Em nghĩ sao hỡi người anh yêu quư
Giữ hộ anh xinh xắn áo bà ba
Anh vẫn yêu những màu áo quê nhà
Giữ hộ anh tà áo dài truyền thống

Thu-Phương,
Aug..2003


Áo lụa c̣n nguyên

Nắng Sài-g̣n anh say rồi gay gắt
Chẳng v́ em mặc váy ngắn gọn, sang
Váy lụa xinh chính hiệu Ư đàng hoàng
Sao anh nỡ gọi “thời trang kinh dị” ?

Em vẫn nhớ ngày xưa anh thậm chí
Khen thon thon “trường túc bất chi lao”,
“Dáng kiêu sa, đài các, đẹp làm sao,
Em bận áo ngắn, dài, sao cũng đẹp !”

Người thiếu nữ tuổi xuân ôi hạn hẹp,
Chiếc rốn xinh dấu nhẹm phí của đi,
Áo dài bay phất phới rứa mà chi ?
Giặt tốn nước, may tốn công, tốn của !

Rồi thiển nghĩ đời người đâu mấy thuở,
Chiếc áo choàng sao lập nổi Thày Tu ?
Mới xuân về, chợp mắt đă sang thu,
Nên chỉ cố en-joy theo tâm nguyện...

Người yêu hỡi, anh ơi nên hănh diện,
Giúp dùm em ăn diện với người ta,
Giữ làm chi cổ điển áo bà ba,
C̣n truyền thống áo dài – chuyện dzĩ văng ! ---

Trần Hoàng Nam