Chồng... Vợ.... Vợ là ǵ !!!

         CHỒNG
                   
                  Chàng là công tử hiền lành
                  Sau ngày cưới vợ trở thành "quản gia"
                  Trước đây chàng vốn hào hoa
                  Mỗi tuần là mỗi món quà chàng trao
                  Giọng chàng ôi ngọt làm sao
                  Như làn gió nhẹ ŕ rào gần xa
                  Chàng là con cuả người ta
                  Với ta chẳng phải là bà con chi
                  Tại chàng mật ngọt lâm li
                  Nên ta tin tưởng vu quy theo chàng
                  Làm vợ đâu phải dễ dàng
                  Gặp anh chồng khó lại càng khổ tâm
                  Muốn nói nhưng phải giả câm
                  Tại khi mở miệng ầm ầm chén bay
                  Từ ngày đám cưới đến nay
                  "shopping"... dĩ văng những ngày xa xưa
                  Mỗi khi nói tới "đón đưa"
                  Lắc đầu: "Em nhắc chuyện xưa làm ǵ?
                  Thôi em hăy tự đi đi
                  Tánh anh ghét nhất mỗi khi đợi chờ"
                  Chuyện nhà chàng cứ giả lơ
                  Mỗi lời chàng hứa phải chờ mấy năm
                  Vợ mệt không lời hỏi thăm
                  Lại c̣n nhăn mặt "suốt năm bệnh hoài "
                  Có chồng phải khổ dài dài
                  Và luôn phải nhớ chiêu bài lặng thinh..
                  Vợ ... input chử shopping
                  Chồng liền .... output "con xin lạy bà"
                  Nếu lỡ đă mua về nhà...
                  "Đâu rồi receipt để mà return"
                  Đừng nên tính chuyện giận hờn
                  Đừng nên nghĩ tới thua hơn với chồng
                  Có nói củng chỉ bằng không
                  Ta nên nghe lệnh ông chồng "quản gia"
                  Nếu chồng giở chứng la cà
                  Ta nên tự hỏi ḿnh già rồi chăng ?
                  Không nên làm mặt bà chằng
                  Phải lo trang điểm, nói năng giữ lời
                  Chớ nên suy nghĩ xa vờị...
                  Để rồi ân hận một đời không quên
                  Nghe chồng mọi việc sẽ nên
                  Căi chồng hạnh phúc chẳng bền được lâu
                  Làm vợ phải nhớ lấy câu
                  "Thiếp tôi chồng chúa".. trong đầu khắc ghi
                  Chưa chồng ngang dọc ta đi
                  Có chồng th́ phải nên đi một đường
                  Làm thân con gái dặm trường
                  Chồng ghét th́ chịu chồng thương th́ nhờ
                  Có chồng phải biết phụng thờ
                  nếu không ta biết cậy nhờ thân ai!
                  Làm vợ phải khổ dài dàị...
                
          VỢ
 
            Vợ là mẹ các con ta
            Thường kêu bà xă, hiệu là phu nhân
            Vợ là tổng hợp: bạn thân
            Thủ trưởng, bảo mẫu, t́nh nhân, mẹ hiền..
            Vợ là ngân khố, kho tiền
            Gửi vào nhanh gọn, hơi phiền rút ra
            Vợ là biển cả bao la
            Đôi khi nổi sóng khiến ta ch́m phà
            Vợ là âm nhạc, thi ca
            Vừa là cô giáo, vừa là luật sư
            Cả gan đấu khẩu vợ ư?
            Cá ươn không muối, chồng hư căi vờ (vợ)
            Chồng ơi! Đừng có dại khờ
            Không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai?
            Vợ là phước lộc thọ tài...
            Thuộc trăm định nghĩa, trả bài vợ khen..
            Vợ là thượng cấp chỉ huy
            Là người lănh đạo, bảo ǵ, chồng vâng!
            Vợ là bà... mẫu, ông... thân
            Sớm hôm hiếu thảo, ân cần dám quên
            Vợ là cảnh sát ven biên
            Chồng mà "đi lạc", bắt liền, điều tra!
            Vợ là nội tướng trong nhà
            Đồng hồ luôn kiểm, giúp ta đúng giờ
            Vợ là chủ nợ ngây thơ
            Cho chồng tháng tháng ngon ơ, nộp tiền
            Vợ là thư kí rất siêng
            Thư từ, ngăn kéo toàn quyền moi ra
            Vợ c̣n đại diện quan toà
            Bắt tội phải nhận, bảo tha được nhờ
            Vợ là bà chủ căn cơ
            Quen mồm sai vặt, con thơ ngại bồng
            Vợ c̣n là những cơn giông
            Thổi chồng ra ngủ sa lông là thường
            Vợ là cung cách đế vương
            Áo quần sang trọng, đúng đường văn minh
            Vợ với Táo chẳng thân t́nh
            Chồng bèn một bếp một ḿnh quyền uy
            Phát thanh đài vợ rất ch́
            Cằn nhằn trăm chuyện phát đi đêm ngày
            Vợ là vơ sĩ cao tay
            Ngọn quyền, môn cước nàng hay thử...chồng
            Vợ là ....đủ thứ biết không?
            Ba ngày định cũng không xong nghĩa Nàng
           
            Vợ là ǵ
 
            Vợ người chẳng chút họ hàng
            Bỗng nhiên lại đến ở chung nhà ḿnh
            Vợ là ḍng suốt trong lành
            Con voi yêu dấu của anh suốt đời.
            Vợ c̣n xếp trước cả trời,
            'Kính vợ đắc thọ' là lời sâu xa
            Vợ nguồn t́nh cảm thiết tha
            là thơ, là ruợu, Vợ là mùa xuân.
            Vợ là chiếc rợ buộc chân
            Là nguồn nước mát trong ngần thiết tha
            Vợ -mẹ của các con ta,
            Khi con có cháu, Vợ - bà, ta-ông
            Vợ là sư tử Hà Đông,
            Là chiếc két sắt ta không có ch́a.
            Đinh ninh giữ trọn lời thề,
            Bao nhiêu lương tháng mang về cho em.
            Vợ tuy không phải là tiên,
            Nhưng là dâu thảo,dâu hiền ai ơi;
            Vợ người nội trợ tuyệt vời,
            Là chiếc máy giặt kiêm phơi hàng ngày.
            Vợ là một chất men say,
            Là nguồn cảm hứng ngày ngày nơi nơi.
            Vợ là đồ cổ lắm lời,
            Để lâu mất giá, chẳng rời klhỏi ta.
            Trái đất chẳng có đàn bà,
            Đàn ông sẽ bị chết già cô đơn.