CHỒNG (Thơ Vui)

Chồng là con của người ta
V́ duyên, bởi nợ thành ra vợ chồng
Máu dê – chồng thích đèo bồng
Chê cơm, thích phở, đèn hồng hát ca…
Đôi khi “hổng biết” về nhà
Chiều tà đi lạc đến ga hẹn ḥ…
Quên con, mặc vợ co ro
Trông chờ ngóng đợi… sợ lo nạn đường.
Vài giờ mới rơ tai ương
Chẳng qua là chuyện vấn vương tơ t́nh.
Trời ơi! Kiếp nạn sinh linh
Vợ chồng chi để đời ḿnh đắng cay
Thà như là gió, là mây
Thênh thang một cơi đó đây chẳng phiền.
*
Chồng là một gă khùng điên
Họ hàng chẳng phải – tơ duyên vướng vào
Đời ḿnh bỗng mất gía cao
Tự do bị trói, khác nào tù nhân.
*
Chồng là một gă phàm trần
Nói năng khéo léo, tới gần thả câu…
Nợ nhau bởi mớ cau trầu
Tơ duyên kết hợp tâm đầu thành đôi…
Nhưng khi son sắc tàn rồi
Nợ duyên như thể cái nồi cơm thiu
Nghiệt oan thân nữ tiu đ́u
Sáng chiều trong cảnh hẩm hiu sầu buồn.
Trách Trời quen thói lái buôn
Mối may rồi lại diễn tuồng đánh ghen!!!

-Thúy Diễm-