THƠ VUI CUỐI TUẦN 11/13/2015

"Kiếp sau xin chớ làm người
Làm con gà trống cho đời tự do
Thả sức mà gáy o... o...
Quanh năm đạp mái không lo trả tiền"

"Thuở c̣n thơ ngày hai cữ là thường.
Yêu quê hương qua từng chai lớn nhỏ.
Ai bảo lai rai là khổ.
Tôi mơ màng nghe men vút lên cao.
Những ngày uống rượu bị té cầu ao.
Vợ bắt được chưa mắng câu nào đă khóc.
Cô bé nhà bên nh́n tôi cười khúc khích.
Chị giận anh rồi tối qua ngủ với em.."

Nỗi ḷng cánh mày râu

Chiều chiều b́m bịp kêu chiều.
Lấy vợ th́ cũng lấy liều mà thôi.
Ban ngày làm việc tả tơi.
Ban đêm hầu vợ, phận tôi đêm trường.

Nằm chung th́ bảo chật giường.
Nằm riêng lại bảo tơ vương em nào.
Lăng mạn th́ bảo tào lao.
Đứng đắn lại bảo người sao hững hờ.

Khù khờ th́ bảo giai tơ.
Khôn lanh th́ bảo hái mơ bao lần.
Cả đời cứ măi phân vân.
Tơ ḷng con gái biết mần sao đây?


Thằng Bờm

Thằng Bờm có cái quạt mo
C̣n em có cái trời cho thơm lừng
Na thân xuống biển lên rừng
Cái thơm lừng vẫn tưng bừng nở bông

Em đừng thơm nữa được không ?
Kẻo tôi chết sững hai tṛng con ngươi

Thằng Bờm đổi quạt lấy xôi
C̣n tôi đổi cả cuộc đời lấy em
Hai thằng đều ngốc hết trơn
Đua nhau dính chấu một đường tuyệt chiêu ?

Quan Dương

'Hút thuốc lào nâng cao sĩ diện.
Thơm mồm bổ phổi,diệt trùng lao.
Nâng điếu lên như Triệu Tử cầm đao.
Nhả khói ra như Khổng Minh gọi gió.
Một thằng hút,bốn thằng say.
Hai thằng châm đóm ngă lăn quay.
Ngọc Hoàng trông thấy hay hay.
Vén mây nh́n xuống cũng say thuốc lào.''

Tâm trạng chị em ngày 8/3

Hôm qua ngày bảy tháng ba.
Chị em phấn chấn đi ra đi vào.
Đi ra không thấy anh nào.
Chị em lủi thủi đi vào đi ra.

Hôm nay mùng tám tháng ba.
Chị em nô nức đi ra đi vào.
Đi ra người đón người chào.
Chị em phấn khởi đi vào đi ra.

Ngày mai mùng chín tháng ba.
Chị em quen thói đi ra đi vào.
Đi ra chẳng thấy người chào.
Chị em lẩm bẩm đi vào không ra.

*****

Hôm nay mồng Tám tháng Ba.
Chị em phụ nữ đi ra đi vào.
Anh em nam giới mời chào.
Chị em phụ nữ đi vào đi ra.

Hiện đại như ở nước Nga.
Chị em phụ nữ hết ra th́ vào.
Lạc hậu như ở nước Lào.
Chị em phụ nữ hết vào lại ra.

Xa xa ở tận Cu Ba.
Chị em phụ nữ vừa ra lại vào.
Gần gần như ở Hàng Đào.
Chị em phụ nữ vừa “vào” đă... “ra”.

Việc ǵ phải tận nước Nga.
Việc ǵ “tám” chuyện Cuba với Lào.
Hăy đến bất cứ nhà nào.
Chị em không việc cũng vào cũng ra.

Thật là ngứa mắt chúng ta.
Nhưng thôi cứ để họ ra họ vào.
Không th́ “cửa sắt” họ rào.
Anh em đố có dám “vào” dám “ra”.

Chớ nên phụ 'cơm'

Cơm là từ gạo mà ra.
Phở cũng từ gạo nhưng mà… ngon hơn.
Cơm nhờ hương gạo mà thơm.
Phở nhiều “nguyên liệu” nên thơm đủ mùi.

Cơm ăn no bụng là thôi.
Phở vừa no, lại muốn đ̣i ăn thêm.
Cơm ăn hàng bữa nên quen.
Phở th́ thỉnh thoảng nên thèm, đương nhiên.

Cơm ngon, chẳng lọ mất tiền.
Phở “thiu”, cũng phải bỏ tiền mà mua.
Cơm chân chất, chẳng đẩy đưa.
Phở trang trí đẹp, dễ lừa mắt ai!

Cơm ngoan chẳng sợ tiếng tai.
Phở tuy đẹp đẽ nhưng đầy hoài nghi.
Cơm quen chẳng ngại ngần ǵ.
Phở ăn dăm bữa tức th́ ngán thôi.

Phụ “cơm”, chớ phụ người ơi!
Cho dù thua “phở”, nhưng thời… an tâm.

Sáu ST