VỢ (Thơ Vui)

Vợ là con gái Nhạc gia
Duyên tơ vướng phải thành ra vợ chồng
Trong nhà chức vị “Đốc Công”
Tề gia thống lănh đời chồng trăm năm.

Những ông chồng tính lăng nhăng
Cầm bằng chết chắc phần trăm đủ đầy
Máu ghen sư tử bùng ngay
Vợ lồng lộn đấm thẳng tay không từ
Khóc than van lạy được ư
Dễ ǵ nếu chẳng chứng từ minh oan.

Vợ là Tiên dưới trần gian?
Hay là “sư tử” hiền ngoan gỉa vờ?
May thôi – tùy đức mà mơ…
Nếu xui phải chịu – đợi chờ kiếp sau!

Hăy coi Tu sĩ dẫu rầu
Cô đơn chiếc bóng dám đâu đèo bồng
Họ nhuần “bài học” làm chồng
“Adam mắc phải cái c̣ng Eva” !!!

Lời Khuyên:
Bạn ơi! Ta hăy nh́n ta
Coi chừng sau trước, ráng mà khôn lanh
Lỡ như vợ nổi tam bành
Kế hay số một: Hăy nhanh vô chùa…
Kế hai: c̣n sức ham cua?
Thủ thân áo giáp pḥng ngừa lănh dao
Kế ba: Ắt phải nhẩy rào
Chạy ra đường phố – kêu gào người can !

Hoàng Trọng Thanh