" Em ước "


Em ước chồng em như giáo viên
"Trả bài" anh nghĩ đến thường xuyên
Đêm về cứ thế không cần nhắc
Cuộc sống vui tươi hết muộn phiền.

Em muôn chồng như bác sỹ cơ
Chả cần văn vẻ, chả làm tho'
Cứ vào là bắt cởi quần áo
Nhanh gọn để em khỏi phải chờ.

Em lại ước chồng giống phi công
Máy bay anh lái cứ như không
Tọa độ chỗ nào anh rơ hết
Khỏi phải ḷ ṃ, đỡ mất công.

Em thích chồng như thợ điện nhe
Rất giỏi lần theo những cái khe
Mỗi khi anh cắm vào trong ổ
Máy móc theo nhau chạy phè phè.

Em cũng muốn chồng giống sỹ quan
Súng ống luôn luôn được sẵn sàng
Anh bắn phát nào ra phát đấy
Trăm lần trăm trúng, nghĩ mà ham.

Em thích chồng như một chuyên gia
Chứng khoán kinh doanh rất tài ba
Khi lên, khi xuống, khi trồi sụt
Quy luật anh thông, khỏe đến già.

Em ước chồng như sếp ngân hàng
Luôn nhắc người ta nhớ kỹ càng
Nếu mà rút sớm th́ sẽ thiệt
Lợi ích đôi bên giảm rơ ràng.

Vẫn biết mỗi nghề một hay riêng
Quan trọng chồng em phải thật siêng
Mỗi nghề học lấy vài ưu điểm
Như kể trên này, ắt lên tiên.

Phước Dê st


Em ước chồng em là thợ khoá
Khều khều móc móc
khoá bung càng.
Em ước chồng em là viễn thám
Gặp địch th́ chạy
giữ cái càng

Dạ, anh,
anh có tâm hồn nghệ sĩ cảm rung thơ em.
Đồng thanh tương ứng.
thơ anh sọc rằn,
thơ em sọc dọc
thơ anh thanh hùng,
thơ em thanh hồn,
thơ ta đồng thanh hùng hồn
nên sinh tương ứng.
anh về từ nghĩa trang
ḷng rối bời bời ...
vậy mà hứng cảm
lời thơ thanh hồn
ghế ngồi suưt té
tâm hồn anh,
Nghệ sĩ trùng trùng
chứ thằng Long Trà
ở bên ba ...ba
nó la
thơ em như gà
bươi cho một bải
sau buổi trưa cuối hè.

một mai ...
cài túi áo trây di,
một mối t́nh
cất bên kia túi
Sát....!
Sát ...!
tấn công bụi Ô- rô ..

khớ ...khớ ...

Kiến Hội họa


Em ước chồng em là Kiến Hôi
Có mùi mò tới chẳng cần coi
Mùa Đông lạnh quá chui vào lỗ
Xuân về ấm áp ló ra thôi...

Phước Dê họa