Không lấy chồng VN

Thái Bá Tân

 Có một cô gái nọ
Đă lấy chồng năm lần.
Cả năm lần li dị,
Oán phận rồi trách thân.

Lần cuối, ra ṭa án,
Làm xong hết giấy tờ,
Cô xin ṭa chứng nhận
Cô vẫn c̣n gái tơ.

“Tức c̣n Zin?” Ṭa Hỏi.
“Thưa vâng, vẫn c̣n Zin!”
“Không thể như thế được.
Năm chồng… chuyện khó tin!”

Cô gái ôm mặt khóc:
“Quả đúng thế, thưa ṭa.
Em xin thề, nói dối,
Sẽ bị chết cả nhà.

V́ thằng chồng thứ nhất,
Ở Tuyên Huấn Việt Nam.
Tuyên Huấn th́ ṭa biết,
Chỉ nói nhưng không làm.

Chồng thứ hai, tiến sĩ,
Dạy học ở Sài Thành.
Rất giỏi về lư thuyết,
Mà không biết thực hành.

Chồng thứ ba, giám đốc
Một bảo tàng địa phương.
“Không sờ vào hiện vật!”
Hắn treo biển cạnh giường.

Chồng thứ tư, c̣n trẻ,
Một bí thư thanh niên,
Rất thích hô khẩu hiệu.
Thích đến mức thành quen.

Nên đêm vào với vợ,
Hắn cứ hô Xung Phong,
Đến kiệt sức, ngất xỉu.
Thành ra em nằm không.

Chồng thứ năm, giàu lắm,
Quản lư chợ Cây Si.
Loại người này, ṭa biết,
Rất thích ṿi phong b́.

Mỗi lần ngủ với vợ,
Xin đểu theo thói quen.
Không có, không giải quyết.
Mà em th́ không tiền…”

Vừa kể, cô vừa khóc.
Quan ṭa nghe, mủi ḷng:
“Sắp tới, lần thứ sáu,
Cô chọn ai làm chồng?”

“Dạ thưa, ai cũng được,
Nhưng không phải Việt Nam.
Là cái bọn mất dạy,
Nói mà không chịu làm!

Cùng lắm, lấy chồng Việt.
Em lấy thằng xích lô.
Cứ nhảy lên là dấn,
Mà không cần phải hô!