Lỡ rồi

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Tới tháng lănh lương mới hết hồn!
Bạn rủ đi chơi, nào có dám
Tôi chờ người tới để…giao lương.

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Xấp tiền lương mỏng, hỏi lung tung :
Rằng lương sao có nhiêu đây thế?
Chắc là “diếm” bớt, phải hay không?

Người ấy thường hay móc bóp tôi
Khảo tiền mỗi lúc bóp tôi vơi!
Bảo rằng tôi móc c̣n hơn để…
“ghệ” móc tiền ông, mới khổ đời.

Thuở ấy nào tôi đă biết ǵ :
Trẻ người, non dạ quá ngu si
Bao nhiêu tiền bạc, tôi “dâng” hết…
Chẳng giữ cho ḿnh được…tí ti!

Đâu biết tiền đưa bả tháng này
Là tiền dành dụm bấy lâu nay
Bao nhiêu tiền mặt, “người” chơi hết
Lấy ǵ vui với bạn bè đây?

Từ đấy thu, rồi thu, lại thu
Ḷng tôi c̣n giá đến bao giờ
“Người kia” đă biết tôi sạch túi!
“người ấy” cho nên vẫn hững hờ!

Tôi vẫn đi…bên cạnh một người…
Dữ như sư tử của ḷng tôi!
Và từng thu chết, từng thu chết
Vẫn sợ “vợ” hơn cả…sợ trời!

Buồn quá, hôm nay xem lại túi
Chỉ c̣n tiền lẻ để…ăn xôi!
Bao nhiêu tiền chẵn, người gom hết
Chỉ tặng cho tôi…một nụ cười!

Tôi nhớ lời người rất xa xôi
Bảo rằng anh giống con... heo đất
Đến nay, tôi hiểu th́ tôi đă…
Làm lỡ đời trai, muộn mất rồi!

Lầm văn Lỡ