SÀI G̉N - HÀ NỘI.


Tác giả, Huỳnh Ngọc Chênh, khởi sự là Tổng thư kư ṭa soan báo Thanh Niên. Bắt đẩu viết bloc năm 2008. Một trong những người kêu gọi tọa kháng ở phố đi bộ Nguyễn Huệ nhân vụ cá chết bởi nước nhiễm độc từ nhà máy Formosa. .

Ông c̣n là sáng lập viên báo Thanh Niên on line. Được chọn nhận giải thưởng Công Dân mạng 2013 do tổ chức Phóng Viên Không biên Giới ( Reporteur Sans Frontières ) và Google trao tặng. Nhà cầm quyền gây khó dễ nhưng cuối cùng cũng phải cho ông xuất ngoại lănh giải. Mặc dù về tuyên truyền việt cộng rất bất lợi trong trường hợp này.

Tác giả đưa ra một số so sánh giữa đời sống, sinh hoạt văn minh văn hóa của người dân 2 thành phố lớn nhất nước. Một cái là Thủ Đô ngàn năm văn vật. Cái kia là thủ đô cũ nhưng cũng là thành phố lớn nhất nước về mọi phương diện. Sau 44 năm ông ta thấy SàiG̣n ngày nay lại thụt lùi so cới Sài g̣n 44 năm trước. Có nghĩa: " Phú quư giật lùi ". Vậy mà Hà Nội c̣n tệ hơn Sàig̣n hôm nay. Thế th́ hà Nội 44 năm trước ắt phải là man rợ, bán khai, lạc hậu lắm. Tác giả e sẽ bị lôi thôi to về mấy phát biểu này v́ Hà Nội vốn được đảng ( cướp ) tự sướng ca ngợi là: " CON TIM KHỐI ÓC CỦA LOÀI NGƯỜI TIẾN BỘ ...." Đúng là lời lẽ của cụ Lư suốt đời chưa bước xa hơn lũy tre xanh & cái giếng làng.

Nói ǵ th́ nói. So với các quốc gia văn minh năm châu bốn biển nghĩ lại tội nghiệp dân ḿnh.Phải chăng dân Việt bị thảm họa đọa đày bởi chế độ cộng sản và bọn sống trong hang động ( cave man ). Bao giờ con cháu Lạc Hồng mới dám sánh ngang hàng với các quốc gia tiền tiến? Khi nào bọn cộng sản Ba Đ́nh diệt vong.

MƯA NGUỒN.


SAU 44 NĂM ...
(Huỳnh Ngọc Chênh)

Sống ở Sài G̣n từ trước 75 cho đến măi về sau nầy, tui chỉ thấy SG thụt lùi đi trên nhiều phương diện. Vậy mà rời SG, ra Hà Nội sống ba năm, nay trở lại mới thấy dù SG có bị kéo lùi đi rất nhiều nhưng vẫn cách khá xa HN về mọi phương diện. Sau 44 năm, Hà Nội vẫn chưa đuổi kịp Sài G̣n, và không biết đến bao giờ, dù tiền bơm vào nơi nầy như nước sông Hồng mùa lũ.

Tiền chỉ giúp Hà Nội xây lên nhiều cao ốc, mở ra nhiều đường chứ không giúp cho chất lượng sống cũng như ư thức và sinh hoạt của đại bộ phận người dân ở đây nâng lên được bao nhiêu so với SG.

Dễ thấy nhất sự thua kém của HN là trật tự giao thông đô thị. Xe cộ đi lại hỗn loạn không theo làn quy định nào hết, đèn đỏ vượt vô tư. Các hố ga trên mặt đường ngay ở trung tâm th́ nham nhỡ hầm hố không thể nào tả xiết, gây tai nạn chết người như chơi, năm nầy qua tháng nọ không thấy ai kêu than, mà kêu than chắc cũng chẳng tới đâu.

Lấn chiếm vỉa hè và ném chất thải vô tội vạ ra đường, ra khắp mọi nơi th́ HN vô địch. Người ta ỉa đái ngay trong cả cầu thang chung cư được, th́ chuyện ǵ cũng có thể làm được.

Chung cư cao cấp nơi tui đang ở, tàn thuốc, rác vẫn xuất hiện trên hành lang và trong cầu thang. Nơi đổ rác có thùng chứa, rác vẫn bị ném tràn lan ra ngoài.

. Thủ tục hành chính ở SG đang bỏ rất xa Hà Nội.

Cũng làm lại căn cước (sau khi bị công an côn đồ ở trại 6 Nghệ An cướp mất), ở Hà Nội, công dân Nguyễn Thúy Hạnh phải mất hai ngày ra ngồi chờ đợi, trong khi đó ở SG, tui chỉ mất đúng 30 phút là xong. Làm lại bằng lái xe, sau khi đă khám sức khỏe, tui chỉ mất đúng 20 phút khai báo và nộp giấy tờ.

Trước đây ba năm, ở SG tui bị mất giấy tờ, đến đồn công an khai báo, thấy đă có sẵn mẫu điền vào nộp buổi sáng, buổi chiều đến nhận lại giấy xác nhận.

Vậy mà mới đây ở Hà Nội, bạn tui kể khi đến phường Kim Giang (Thanh Xuân, Hà Nội) khai mất giấy tờ khi chạy xe trên đoạn đường nầy, cán bộ trực đùn đẩy người nầy qua người khác, chờ hơn nửa giờ mới có cán bộ công an ra làm việc. Hỏi han điều tra xác minh đă đời rồi anh ta mới đưa ra kết luận: Đường Kim Giang chạy qua địa bàn phường Kim Giang chỉ có 250 m, phần lớn c̣n lại là qua địa bàn phường Đại Kim, do vậy khả năng đánh rơi giấy tờ nằm ở phường Đại Kim, anh qua bên đó khai báo mới hợp lư.

Bạn tui bực ḿnh đứng lên không nói lời nào, chạy qua phường Đại Kim. Tại đây, trực ban ề à măi mới đưa ra hướng dẫn viết đơn tŕnh báo như thế nào mà đơn tŕnh báo phải đánh máy vi tính. Bạn tui chạy đến tiệm photocopy, gơ xong đơn mang đến. Cán bộ nói phải 3 ngày sau mới đến nhận xác nhận. Bạn tui hỏi v́ sao mà lâu, cán bộ trả lời: Phải xác minh có thật sự anh đánh rơi trên đoạn đường nầy hay không, lănh đạo mới kư cho anh chứ.

Bạn tui hỏi làm sao xác minh, th́ cán bộ ề à một lúc không đâu vào đâu rồi cuối cùng tỏ ra thông cảm: Thấy anh cần gấp quá, tôi thông cảm sẽ đề đạt lănh đạo kư sớm cho anh, sáng mai anh đến lấy nhé. Sáng hôm sau, 7 giờ bạn tui bị gọi đến, nhận giấy cớ mất tại quán cà phê trước đồn và tốn 200k với một gói thuốc ngoại.

Chỉ với cái giấy cớ mất giấy tờ đơn giản mà nhiêu khê như vậy th́ hỏi những thủ tục hành chánh khác, khó khăn đến chừng nào?

Sài G̣n hiện nay cũng giảm hẳn các cổng chào ngang đường và những khẩu hiệu vô bổ trên các trụ điện ven đường, thay vào đó xuất hiện rất nhiều bảng chỉ đường trước mỗi giao lộ quan trọng. Nhờ những bảng chỉ đường nầy mà giao thông bớt tắt nghẽn, bớt tai nạn do người lái xe đi lộn đường hoặc phải dừng lại hỏi đường.

Người Sài G̣n tôn trọng luật lệ giao thông tốt nhất nước là điều chắc chắn. Người Sài G̣n cũng sống chan ḥa và nhân ái hơn HN là điều không thể chối căi. Các quán cơm từ thiện 2k, cơm miễn phí cho bệnh nhân nghèo tại bệnh viện, các tủ bánh ḿ, tủ nước, thùng áo quần phát không cho người nghèo có khắp mọi nơi đă nói lên điều đó.

Sài G̣n bị kéo thụt lùi sau 44 năm, nhưng quán tính của 20 năm thời VNCH, cái mà bộ máy tuyên truyền của nhà đương quyền gọi là “tàn dư Mỹ Ngụy”, đă giúp giữ lại SG những điều tốt đẹp mà Hà Nội bây giờ có trét lên đầy tiền cũng khó bao giờ đuổi kịp, nếu thể chế lạc hậu phi nhân nầy vẫn c̣n tồn tại.

Huỳnh Ngọc Chênh - (7-8-2019)

 


B̀NH LUẬN

2018
2017
2016

Cập nhật bầu cử  
Sài G̣n - Hà Nội  
Giao thiệp
Xâm lăng văn hóa  
Quà mừng cắt mạng  
Hiểm họa TC với người Việt và Donald Trump  
Tin vắn tuần qua September 14 – 2019 
Kinh tế ăn xin  
Thái Thanh người mà ai cũng mắc nợ  
Nh́n lại biến cố đau thương 11 tháng 9 - 2001 
Mỹ dùng thuế quan đánh Trung Cộng  
Quyền lợi, quyền lực  
Thư viết cho những thằng ngu  
Gởi cháu Hoàng Kiều  
Thư giởi bác Hoàng Kiều  
Mặt trái, mặt thật  
Chuyên tu, tại chức  
Mèo vờn chuột  
Kẻ thù trong hàng ngũ chúng ta
VIP  
Tự ti mặc cảm  
Câu chuyện Batimore  
vc ngang nhiên  
Liêm sỉ  
Donald Trump - Quyền biến khó lường
Bởi đâu  
Thương chi Phạm Quỳnh

TT Trump - 5 cuộc chiến định vị lại nước Mỹ...  
Donald John Trump - Ông là ai ?  
Trung thành hay phản bội  
Trả thù hèn hạ  
Thương chiến 
Thương phế binh  
Tụi bây chờ ở người lính VNCH điều ǵ nữa?  
Cháy nhà ra mặt chuột  
Đ̣i quyền b́nh đẳng

Cuộc chiến Mueller leo thang  
Toàn xă hội rặt kẻ nói láo  
CHXHCN Cali và “The Vietnam War”  
Khinh bỉ  
Nói phét thành thần  
Nghĩa tử là nghĩa tận 
Lời phân trần của "hàng" tướng Dương Văn Minh
Jane "phản chiến"  
Tên Việt kiều phản động  
Vô ơn  
Tội lăng quên  
Dân Chủ - Cộng Hoà
Tháng Tư nói chuyện ‘giải phóng’  
Đảng dân chủ mới
Donald Trump - Ông là ai?  
Những khó khăn của VN hiện nay  
Bắt tay Xi, Micron đă thấy một nguy Tàu chưa?
Ông tân bộ trưởng Tư Pháp  
Hồ Chí Minh, Thiên Thần hay Ác Quỷ?
Chuyện ông Trâm  
Khó khăn của Việt Nam
Bức tường, xây hay không?
Cướp có chính danh  
Cường địch trước mặt...  
Thay đổi hay là chết  
Đảng dân chủ đa dạng hay bát nháo?
Đàn áp người Duy Ngô Nhĩ  
Tận cùng của sự tàn nhẫn 
Năm Heo nói chuyện Heo/Lợn
Tập đoàn bán nước  
Điểm tin năm qua
Đàn áp tự do dân chủ  
Chiến lược toàn cầu hóa

Có danh dự đâu mà yêu cầu người ta “đảm bảo”