THƯƠNG CHI PHẠM QUỲNH.

Ngày nay mỗi lần nhắc đến tiếng Việt, Người Việt hải ngoại cố gắng bằng đủ mọi cách mọi phương tiện làm thế nào duy tŕ tiếng Việt trong các thế hệ con, cháu đang sống lưu vong. Làm thế nào để ǵn giữ sự trong sáng của tiếng Việt. Người ta không thể không nhắc tới cụ Thượng Chi Phạm Quỳnh với câu nói nổi tiếng lưu danh đến muôn đời: " Tiếng ta c̣n, nước ta c̣n ".

Bọn việt minh ( lúc đó gọi như vậy ) thủ tiêu cụ Thượng là hành động dă man, đại sai lầm, tối xuẩn động ngu si chưa từng thấy. Nhưng với chúng th́ cụ là kẻ thù của nhân dân. Chúng đâu biết rằng chính cụ là viên ngọc quư không biết bao nhiêu năm bao nhiêu đời dân tộc này có được môt nhân tài thư cụ Thượng thư Thượng Chi Phạm Quỳnh ( 1892 - 1945 ) như ta đă biết. Cụ bị sát hại lúc được coi là c̣n quá trẻ, tài năng đang trong thời điểm nở rộ, bộc phát cực độ.

Càng nói càng nhắc làm người ta thấy rơ cái dă man, súc vật, bán khai hơn cả người tiền sử trong mỗi tên việt minh khi sự kiện này xảy ra vào lúc chúng ( viêt minh ) tiếp thu kinh thành Huế sau khi Nhật đầu hàng Đồng Minh.

Chúng nó chẳng biết hối hận hay ân hận hối tiếc bao giờ nhất là thằng sử nô Trần huy Liêu và lũ tay sai cũng như thằng Hồ là một trong những thủ phạm khốn nạn nhất trong bọn.

Về sự nghiệp văn hóa cho nước nhà th́ một khi nhắc đến Phạm Quỳnh là tất cả một sự kính phục.

Nam Phong là một trong những tạp chí hàng đầu lúc bấy giờ có công quảng bá tiếng Việt đến quảng đại quần chúng. Làm giàu từ ngữ tiếng Việt, Việt hóa rất nhiều ngôn từ Hán và Tây phương. Công lao dịch thuật của ông cũng rất đáng kể. C̣n được lưu truyền cho đến bây giờ.

Nhiều tên cán bộ cao cấp việt cộng bằng cấp tựa non nhưng khả năng ngôn ngữ chưa đáng xách dép bưng tráp theo hầu ông. V́ tâm địa nhỏ nhen, thù vặt, thù dai, ti tiện, ghen tức nên chúng xử sự với ông theo bản năng tự nhiên của loài thú man rợ.

Hỏi bao nhiêu trăm năm, ngàn năm nữa đất nước này mới lại có một người như ông? Cỡ như Bùi Hiền hay hồ Ngọc Đại th́ quơ tay hốt cả rổ. Loài này mọc nhanh hơn nấm dại.

Đấy cứ gánh vàng mà đi đổ sông Ngô. Bao giờ dân tộc này khá cho nổi. Làm sao ngóc đầu lên được. Th́ bất quá cũng giống như thằng niễng mang gène di truyền zika chỉ biết lom khom, khúm núm, mọn mạy đi đầu gối với kẻ trên. Nạt nộ hống hách với người dưới. Làm sao lại mang se sẻ ra sánh với đại bàng được?

MƯA NGUỒN.

Phạm Quỳnh với sự nghiệp văn hóa nước nhà

 


B̀NH LUẬN

2018
2017
2016

Bởi đâu  
Thương chi Phạm Quỳnh

TT Trump - 5 cuộc chiến định vị lại nước Mỹ...  
Donald John Trump - Ông là ai ?  
Trung thành hay phản bội  
Trả thù hèn hạ  
Thương chiến 
Thương phế binh  
Tụi bây chờ ở người lính VNCH điều ǵ nữa?  
Cháy nhà ra mặt chuột  
Đ̣i quyền b́nh đẳng

Cuộc chiến Mueller leo thang  
Toàn xă hội rặt kẻ nói láo  
CHXHCN Cali và “The Vietnam War”  
Khinh bỉ  
Nói phét thành thần  
Nghĩa tử là nghĩa tận 
Lời phân trần của "hàng" tướng Dương Văn Minh
Jane "phản chiến"  
Tên Việt kiều phản động  
Vô ơn  
Tội lăng quên  
Dân Chủ - Cộng Hoà
Tháng Tư nói chuyện ‘giải phóng’  
Đảng dân chủ mới
Donald Trump - Ông là ai?  
Những khó khăn của VN hiện nay  
Bắt tay Xi, Micron đă thấy một nguy Tàu chưa?
Ông tân bộ trưởng Tư Pháp  
Hồ Chí Minh, Thiên Thần hay Ác Quỷ?
Chuyện ông Trâm  
Khó khăn của Việt Nam
Bức tường, xây hay không?
Cướp có chính danh  
Cường địch trước mặt...  
Thay đổi hay là chết  
Đảng dân chủ đa dạng hay bát nháo?
Đàn áp người Duy Ngô Nhĩ  
Tận cùng của sự tàn nhẫn 
Năm Heo nói chuyện Heo/Lợn
Tập đoàn bán nước  
Điểm tin năm qua
Đàn áp tự do dân chủ  
Chiến lược toàn cầu hóa

Có danh dự đâu mà yêu cầu người ta “đảm bảo”