VIP ( VERY IMPORTANT PERSON )

Ông ( Bà ) là ai th́ mặc xác ông ( Bà ) liên quan ǵ tới tôi? Ông ( Bà ) là cái....củu sâm ǵ chứ? Nói thế cũng huề tiền.

Thưa với quư Cụ,

Ở đây chúng tôi không nhắc hay b́nh phẩm câu truyện châm biếm, khôi hài mang tính cách mỉa mai nhưng không đi sâu vào chi tiết của sự việc nên độc giả ( hay thính giả ) có vẻ hơi ngỡ ngàng.

Câu nói hay câu hỏi cật vấn có tính cách hách x́ xằng, quan liêu trịch thượng này xảy ra rất thường ở Việt Nam thời làng xă, lũy tre xanh với miếu Thành Hoàng, các cụ tiên chỉ hương chức hội tề trong làng. Từ quan huyện đi đâu phải có lính lệ ( lính khố xanh như thờ Đỗ Mậu chưa pḥ ông Diệm ) theo hầu. Ậm ọe thét loa sức cho Lư Trưởng bắt dân đinh bỏ việc đồng áng ra cáng quan đi kinh lư, thăm dân cho biết sự t́nh. Thời này câu hỏi " Có biết ta ( tôi ) là ai không? " rất thông dụng. Mang thân phận dân đen chắc hơn được anh mơ làng ( Chiềng quan viên làng nước/ Mơ này cả tiếng lại dài hơi.... ) Bọn Lư Trưởng, Huyện Quan, Tổng Đốc....lũ có chức việc một tí là xài câu này rất thông dụng trong dân gian. Mang thân phận dân ngu khu đen nên người dân đành phải căn răng nhịn nhục. Dù biết cũng đành cam phận. V́ xă hội nó là như thế.

Nếu Các Cụ phúc ấm bảy mươi đời từ các cụ cố tổ để lại mà được sống dưới thể chế 2 nền Cộng Ḥa ( Đệ I và Đệ II ) gần như cái thói trịch thượng này đă muốn biến mất trong thói quen giới thiệu, xưng hô, giao tiếp trong dân gian, làng xă. Từ đâu và từ bao giờ các cụ biết không? Xin thưa: Từ các trường học. Nghĩa là phát xuất từ môi trường GIÁO DỤC. Ư thức Dân Chủ, Dân Quyền cũng được phát huy trong thời này với phong trào Cách Mạng Quốc Gia do ông Ngô trọng Hiếu và Trương công Cừu ( Bộ công dân vụ) phụ trách. Song song với phong trào Nhân Vị ( trường Nhân Vị đào tạo cán bộ ở Vĩnh Long ) do sáng kiến của ông Ngô Đ́nh Nhu.

Chúng tôi c̣n nhớ mài mại thời này thỉnh thoảng loan truyền bài hát: CHÀO MỪNG VIỆT NAM của Phạm Duy. Xin phép được chép ra đây:


Chào mừng nền Cộng Hoà Việt Nam
Chào Dân Chủ Mới chiếu nguồn ánh sáng mọi nơi
Chào muôn năm bao anh hùng chiến sĩ
Chào bao thanh niên anh dũng hi sinh.
Chào mừng anh em, chào mừng Đoàn Kết
Chào mừng nhân dân, chào mừng thế giới
Quyết chiến đấu xây đời tự do đẹp tươi.
Hoan hô Độc Lập, hoan hô Hoà B́nh
Bông hoa Á Châu, đây dân Việt Nam
Hoan hô nụ cười, hoan hô cuộc đời
Vui tranh đấu không quên bao t́nh người.


Chắc vậy cũng khá đủ khỏi cần dài ḍng văn tự .

Bây giờ ta trở lại hiện tại, quả thật nó tương phản với 2 thể chế Dân Chủ của nền Cộng Ḥa Miền Nam ( VNCH ). Bọn việt cộng ngoài miêng có nào là " tên đầy tớ trung thành..." rồi chỗ khác " V́ nhân dân quên ḿnh...." Thằng Hồ th́ sủa: " vui sau cái vui của Nhân Dân...." ( thằng này có thói quen thuổng tức ăn cắp văn chương lời nói của người khác làm của ḿnh ) Bla Bla Bla... Ấy là ngoài mặt th́ như vậy, ngó bộ khiêm tốn, hy sinh v́ dân v́ nước quá bản thân ḿnh. Càng ra vẻ khiêm tốn chừng nào th́ trong chiều sâu con người chúng nó càng cao ngạo kiêu căng hách dịch chừng nấy. Nghị Hách chưa đáng xách dép cho chúng nó đâu.
Có thời Dân Chủ nào mà thằng quan lớn đi họp trời mưa đường xá ngập nước ( v́ chúng nó vua tham vừa ngu ) mà thằng hầu phải cơng nó ra khỏi xế hộp lên bậc tam cấp để chân nó khỏi chạm vào nước không?

Thằng Lê Quang Thung lúc nó c̣n là thủ lănh TNXP ở nông trường Nhị Xuân ( gần Trảng Bàng ) trồng khóm bên cạnh con kinh nước đen toàn là phèn. Lúc này không có bo bo mà ăn nữa ( thời 1980 ). Buổi sáng anh chị em TNXP nhịn đói vàng cả mắt trong khi nó điểm tâm bằng ly càphê sữa, hút Tourist đầu lọc, xơi tô hủ tiếu hay phở mà nó sủa là ăn thế này chưa bằng culi thời Ngụy.
Thằng Lê thanh Hải thay thế thằng Lê Quang Thung th́ phán cho ăn thế này giống như cho heo ăn ( từ đó nó có biệt danh Hải heo là như thế ). Mà nó ăn tạp c̣n hơn heo nữa quư cụ à.

Thằng Trần tuấn Anh, Bộ trưởng Công Thương. Thái độ đối xử với nhân viên dưới quyền ra sao th́ chính nhân viên của nó tố cáo khai ra rành rành, chẳng lẽ họ vu khống không bằng chứng?

Vài thí dụ sương sương thế thôi. Nếu viết hết e không đủ thời gian, giấy mực.

Nếu nói không quá gần như 96 % bọn cán bộ đảng viên việt cộng ( nhất là bọn công an và cai tù ) đều có thái độ hống hách trịnh thượng của loại vô học nhưng lúc nào cũng tự cho là ḿnh quan trọng. Quân này phải tịch biên tài sản, cho đi cảo tại môt phen th́ họa may. Chẳng lẽ nói 100% th́ oan ôi ông địa. mà có lẽ nó thế thật.

Người viết tí nữa bị tái xộ khám cũng chỉ v́ ngứa miệng khi mục kích một thằng cán bộ giảng viên trường đảng cao cấp nạt nộ một chị bán hàng rong vô t́nh đụng vào chiếc xế DD đỏ gă mới mua. Nó la lối nạt nộ với công thức cố hữu " Có biết tôi là ai không? " Người viết trả lời: Vậy th́ anh làm ơn làm cho 2 cái bảng treo một cái trước ngực, một cái sau lưng với nội dung " Ông...( mỗ ) cùng chức vụ...( giáo sư tiến sĩ, viện sĩ...) ắt người ta biết ông là ai liền, khỏi tốn nước bọt.

MƯA NGUỒN.


Có biết tôi là ai không ?

Cho măi đến mấy hôm trước, tôi mới t́m ra được câu trả lời cho một câu hỏi tôi bị hỏi từ hơn ba mươi lăm năm trước.

Một bữa đang ngồi trong quán cà phê ở Sàigon, th́ tôi bị một người đàn ông gây sự và cuối cùng ông ta quăng ra cho tôi câu hỏi

: “Ông biết tôi là ai không ?”

Quả thật lúc ấy, tôi không biết ông ta là ai thật. Ông không phải là một tài tử, một nhà văn, hay một chính trị gia nổi tiếng để tôi phải biết. Tôi đành ngồi đó, chịu thua ông, không có câu trả lời.

Ít lâu sau, tôi được cho biết ông là đàn em của một quan chức lớn, và nhờ đó, ông thỉnh thoảng đem chút “hào quang” vay mượn được để hù dọa những người yếu bóng vía như tôi.

Sang đến Mỹ, thỉnh thoảng tôi cũng bị hỏi câu hỏi đó, mà đau cho những người đó, cả Mỹ lẫn Việt, tôi không bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi đó của họ cả. Họ th́ nghĩ tôi phải biết họ, mà thật t́nh, tôi th́ không hề biết họ bao giờ. Và cứ mỗi lần bị những nhân vật như thế cật vấn, th́ tôi chỉ biết ngẩn mặt ra, giả bộ lục lọi cái trí nhớ thảm hại của tôi để t́m câu trả lời cho người nổi tiếng nhưng vô danh và không ai thèm biết đó.

Mấy tháng trước, trong chuyến về lại Los Angeles, California , tôi phải ghé lại Newark, New Jersey để đổi máy bay. Phi cơ của tôi bị trễ hơn một tiếng. Hành khách có một số rất bực bội v́ công việc bị xáo trộn do sự chậm trễ của máy bay gây ra.

Tại quầy bên cạnh cổng 112, một tiếp viên dưới đất của công ty đang cố giải quyết những yêu cầu, khiếu nại của khách hàng th́ bỗng nhiên một hành khách có vẻ tức tối lắm, lấn lên phía trên, len qua mặt mấy người khác và ném tấm vé lên quầy.

Ông ta nói lớn rằng ông ta muốn được cho bay chuyến sớm nhất và phải xếp cho ông ta ngồi hạng nhất. Người tiếp viên trả lời rằng cô xin lỗi về những phiền nhiễu mà chuyến bay gây ra cho ông, nhưng cô cũng phải giải quyết những hành khách tới trước và hứa là sẽ giúp ông khi đến lượt ông.

Nhưng ông khách không bằng ḷng, ông hỏi như hét vào mặt cô, rơ ràng là để cho các hành khách khác cũng nghe được. Ông hỏi đúng câu mà tôi cũng bị hỏi mấy lần : “Cô biết tôi là ai không ?” (Do you know who I am ?).

Th́ ra người Mỹ, trẻ và xinh như cô tiếp viên cũng bị hạch hỏi bằng câu đó chứ chẳng riêng ǵ tôi. Tôi liền cố lắng tai nghe xem cô tiếp viên ở quầy trả lời như thế nào để biết mà ứng phó sau này.

Người phụ nữ này, vẫn tươi cười, cầm chiếc micro của hệ thống khuếch âm lên và nói lớn bằng giọng rành rẽ rằng: “Ở quầy 112, có một vị hành khách không biết ḿnh là ai, quí hành khách ai có thể giúp ông ta biết được căn cước hay thân thế của ông, xin tới quầy 112.”

Ông khách tự nhiên, v́ chính câu hỏi của ông, biến thành một bệnh nhân tâm thần, một người mắc Alzheimer, một người lăng trí, tâm lư, thần kinh thác loạn, lẫn lộn bản thể, không c̣n nhớ ḿnh là ai, tên ǵ, ở đâu nữa. Và lúc ấy th́ đám hành khách đang sốt ruột đứng trước quầy đều phá ra cười.

Ông khách điên tiết, chỉ mặt người tiếp viên ở quầy và bật ra một câu chửi thề tục tĩu : “Đ.M. mày” (F..k you) .

Người phụ nữ ở quầy, không một chút giận dữ, bằng giọng b́nh thản, trả lời ông nguyên văn như thế này : “I’m sorry, sir, but you’ll have to stand in line for that, too”. (Thưa ông, chuyện đó, chuyện ông đ̣i giao hợp với tôi, ông cũng phải xếp hàng chờ đến lượt mới được.)

Chao ôi, hay biết là chừng nào ! Thế mà tôi không nghĩ ra từ bao nhiêu năm nay để mà ấm ức không nguôi.

Bây giờ, nếu người đàn ông ngày xưa ở Saigon hay dăm ba người khác đặt lại câu hỏi đó với tôi, th́ tôi đă có ngay được câu trả lời học được của người tiếp viên phi hành ở phi trường Newark, New Jersey hai hôm trước.

 


B̀NH LUẬN

2018
2017
2016

Âm mưu đảo chánh  
Thân phận con người  
Sự thật về Thích Trí Quang qua biển động miền trung  
Trung Đông đang lột xác  
CHXHCN Cali và “The Vietnam War”  
Đánh bùn sang ao

Tin điều tra đàn hặc  
Giấc ngủ  
Quẩn quanh sự đời 8 
Quẩn quanh sự đời 6 & 7 
Quẩn quanh sự đời 5
V́ sao chính trị Mỹ tiến bộ nhất thế giới?
Mừng đảng....  
Đồng hương...

Cập nhật bầu cử  
Sài G̣n - Hà Nội  
Giao thiệp
Xâm lăng văn hóa  
Quà mừng cắt mạng  
Hiểm họa TC với người Việt và Donald Trump  
Tin vắn tuần qua September 14 – 2019 
Kinh tế ăn xin  
Thái Thanh người mà ai cũng mắc nợ  
Nh́n lại biến cố đau thương 11 tháng 9 - 2001 
Mỹ dùng thuế quan đánh Trung Cộng  
Quyền lợi, quyền lực  
Thư viết cho những thằng ngu  
Gởi cháu Hoàng Kiều  
Thư giởi bác Hoàng Kiều  
Mặt trái, mặt thật  
Chuyên tu, tại chức  
Mèo vờn chuột  
Kẻ thù trong hàng ngũ chúng ta
VIP  
Tự ti mặc cảm  
Câu chuyện Batimore  
vc ngang nhiên  
Liêm sỉ  
Donald Trump - Quyền biến khó lường
Bởi đâu  
Thương chi Phạm Quỳnh

TT Trump - 5 cuộc chiến định vị lại nước Mỹ...  
Donald John Trump - Ông là ai ?  
Trung thành hay phản bội  
Trả thù hèn hạ  
Thương chiến 
Thương phế binh  
Tụi bây chờ ở người lính VNCH điều ǵ nữa?  
Cháy nhà ra mặt chuột  
Đ̣i quyền b́nh đẳng

Cuộc chiến Mueller leo thang  
Toàn xă hội rặt kẻ nói láo  
CHXHCN Cali và “The Vietnam War”  
Khinh bỉ  
Nói phét thành thần  
Nghĩa tử là nghĩa tận 
Lời phân trần của "hàng" tướng Dương Văn Minh
Jane "phản chiến"  
Tên Việt kiều phản động  
Vô ơn  
Tội lăng quên  
Dân Chủ - Cộng Hoà
Tháng Tư nói chuyện ‘giải phóng’  
Đảng dân chủ mới
Donald Trump - Ông là ai?  
Những khó khăn của VN hiện nay  
Bắt tay Xi, Micron đă thấy một nguy Tàu chưa?
Ông tân bộ trưởng Tư Pháp  
Hồ Chí Minh, Thiên Thần hay Ác Quỷ?
Chuyện ông Trâm  
Khó khăn của Việt Nam
Bức tường, xây hay không?
Cướp có chính danh  
Cường địch trước mặt...  
Thay đổi hay là chết  
Đảng dân chủ đa dạng hay bát nháo?
Đàn áp người Duy Ngô Nhĩ  
Tận cùng của sự tàn nhẫn 
Năm Heo nói chuyện Heo/Lợn
Tập đoàn bán nước  
Điểm tin năm qua
Đàn áp tự do dân chủ  
Chiến lược toàn cầu hóa

Có danh dự đâu mà yêu cầu người ta “đảm bảo”