Lời nói cứu người .. Lời nói giết người


May mắn cho Tôi cả cuộc sống trong đời quân ngũ và cuộc sống tại “Tư Bản giăy chết”. 36 năm sống ở đây. Không có lúc nào mà không suy nghĩ và chợt nghĩ về cuộc đời của ḿnh… Đó có phải là định mệnh hay là đức độ của một con người, khi bí lối th́ có người khác giúp để vượt qua sóng gió. (Mà những người giúp đỡ là những người không bao giờ biết).

Tôi vào Lính nhưng có một điều lạ là, thường thường được về thăm nhà là đúng vào mùa Giáng Sinh. Tôi có nhiều lần suy nghĩ, mặc dù là Lính tác chiến nhưng cứ đến Giáng Sinh là có mặt ở Sài G̣n. Có thể là ư Chúa & Ư của Thượng Đế, Trời Phật.

Ngày 26 tháng 12 năm 74, tôi trở ra đơn vị bằng hăng Hàng Không Việt Nam. Trong lúc ra máy bay tôi t́nh cờ gặp 2 vị Sĩ Quan của Bộ Tổng Tham Mưu, một vị Trung Tá Thanh tra Quân Đoàn 2. Ông Trung Tá Huỡn này hay nhậu ở nhà của Chú tôi, ông có nói với chú của Tôi: “Thằng Cháu của Ông lên lon rồi sao chưa chịu đăi tiệc rửa lon vậy Hoanh”. Ông chú tôi trả lời : “Ngày mai nó ra đơn vị lại rồi thôi để dịp khác” ông Trung Tá này cũng ở gần nhà ở đ́nh Phú Nhuận và ông Thiếu Tá lạ .

Tôi lên máy bay th́ đă gặp 2 vị Sĩ Quan này, tôi chào 2 ông và nói: “Chú Huỡn đi đâu mà ra Ban Mê Thuột vậy?” Chú Huỡn nói: - Đi ra thanh tra
Rồi tôi lặng lẽ ra phía sau máy bay ngồi, đang ngồi suy nghĩ trong đầu. Không biết đơn vị của ḿnh hiện giờ đang hành quân ở đâu th́ máy bay đă hạ cánh. Tôi vội mang ba lô và ra ngoài đi theo sự hướng dẫn của mấy cô tiếp viên hàng không. Khi đang bước xuống cầu thang của máy bay th́ tôi nh́n thấy Hải tài xế của đơn vị (Tay này là bạn của tôi ở Cam Ranh tên là Lộc, nhưng vào đơn vị và lấy tên Hải nhưng tôi thường gọi là Hải du cô. Tay này cũng là 1 tay anh chị về cờ gian bạc lận). Nhưng đơn vị tôi ít ai biết, thường th́ trước binh lính Hải hay gọi tôi là ông Thầy về Cam Ranh th́ gọi là Ông hay 40 “Tên trong máy”

Lộc thấy Tôi và nói:

- Ông mới đi phép ra hả?

Trong đầu Tôi nghĩ:

- Tại sao Hải biết Tôi đi phép về mà ra đón?

Tôi liền hỏi:

- Hải! Mầy đi đâu vậy?”

Nó nói liền:

- Đón 2 ông Thanh tra Bộ Tổng Tham Mưu

Thấy Trung Tá Huỡn và ông Thiếu Tá lên xe và xe Jeep chạy đi! Tôi cũng vừa xuống xong bậc thang cuối của máy bay, đang rảo bước trên đường ra ngoài phi đạo thi nghe tiếng Hải gọi:

- Ông Ṭng lên xe vào luôn

Tôi cũng không biết là chú Huỡn và ông Thiếu Tá đi thanh tra đơn vị của tôi, tôi liền nói với Hải: “Mầy thả tao trước cổng, tao uống Café và vào sau nha” v́ tôi cũng không thích mấy ông Sĩ Quan hậu cứ nghĩ sai lạc về tôi.

Đang ngồi uống chưa hết ly Café sửa đá th́ Hải lại trở ra, tôi vội kêu:

- Hải đi đâu vậy? Nó nói:

- Đi ra kiếm ông nè! Ở hậu cứ Đại Uư Bê kiếm ông. V́ ông Trung Tá Huỡn nghe nói ông là cháu ổng .Nên họ bảo tôi ra kiếm ông đây..

Tôi nói với Hải:

- Có ǵ không Hải?

Nó nói:

- Ông lo giùm chú ông nha! (chổ ở, ăn uống .v..v..) mầy về nói mấy ổng yên tâm đi. Tất cả chỉ xong một buổi chiều nhưng đưa đón là mày lo đó. tao không thích Sĩ Quan hậu cứ nghĩ sai và bàn ra tán vào nha thằng quỷ.

Sau 2 ngày ở Ban Mê Thuột, tôi lên lại hậu cứ Hàm Rồng với AE binh lính. Th́ nghe AE Binh Sĩ ở đây nh́n tôi với cặp mắt hơi kỳ kỳ, là lạ làm sao ấy. (Giống như 1 lần ở rừng Cao Su ở Ban Mê Thuột. Tôi nằm dưỡng quân và bảo vệ cho vườn Cao su & Cafe cạnh Đài Kiểm Báo của đại úy Mỹ. Kế bên một chút là xă Đạt Lư. Sáng sớm AE chúng tôi uống rượu của những gánh hàng bằng bồn thủy tinh. Uống từ sáng đến chiều xỉn quá, nên nằm nghỉ th́ thấy AE binh sĩ đè tôi ra mà cắt giác và cho uống một ít nước để giă rượu.

Nhưng sáng hôm sau, tôi dậy đi ra ngoài và đi vào th́ AE nh́n cứ cười cười cười mà không nói ǵ hết. Thấy có ǵ bất thường th́ tôi mới hỏi họ:

- Ê cái ǵ cười mím hoài vậy!

AE mới nói:

- Chiều hôm qua Ông uống ǵ! Ông biết không?

Tôi nói:

- Uống nước chanh đường chứ ǵ.

Họ bèn nói :

- Ông uống sữa con so của vợ thằng Ngư đó, mới tỉnh lẹ đó “V́ đóng quân gần xă Đạt Lư nên vợ con anh em lên thăm và ngủ lại. (Không cho Ông uống lỡ vào vùng làm sao ông cho địa chỉ nhà “Chổ nằm! Pháo binh nó giết AE hết”. Mẹ Pà! V́ ham vui mà hại AE sao Trời)

Chuyện là vậy, mà tiếng đồn vang dội đến Câu Lạc bộ Tiểu Đoàn 1/44 hậu cứ.
Một lần Hải tài xế rủ qua Câu Lạc Bộ, tôi đi qua ngồi chờ con Lan con ông thượng sĩ Quí (thượng sĩ Quí là chủ Câu Lạc Bộ)
Lan hỏi:

- Hôm nay anh Hải uống ǵ?

Hải nói:

- Cho anh 1 chai bia Con Cọp.

C̣n thiếu úy Ṭng uống ǵ?

- Cho 1 chai xá xị đi Lan.

Lan nh́n tôi nói và cười cười thấy ghét:

- Thiếu Úy uống xá xị đỏ mặt à nha!

Lan đi rồi, tôi nói với Hải:

- Mẹ Pà! Chuyện ở ngoài Hành quân mà ở hậu cứ biết hết. Bởi vậy cũng ớn! Nên không dám làm điều ác.

Có những lúc đang nằm ở Pleiku trong hành quân, phải hú hồn v́ có lệnh bất ngờ chiều tối về lại Ban Mê Thuột bằng chiếc trực thăng cuối cùng. Khi Trời vừa tối, ánh đèn vừa lên, là lúc trực thăng vừa đáp xuống phi đạo. Nh́n ra là Đài Kiểm Báo của Thị xă Ban Mê Thuột. Anh Pilot bước ra và leo lên móc cáp cho 2 cánh quạt của trực thăng, khi xuống Anh nói với tôi :

- Anh chờ đại úy Mỹ ra nha!

Chúng tôi cũng thắc mắc trong đầu, chuyện ǵ nữa đây?
Chờ một lát th́ một chiếc xe chạy vào và 6 con quân khuyển to lớn, xe ngừng và anh Đại Uư xuống và nói:

- Tôi đại úy Mỹ.

Tôi nói:

- Tôi tên Ṭng và 5 AE binh sĩ

Anh liền đưa tôi tờ giấy và nói:

- Đây là mật khẩu và 6 con quân khuyển, Anh Em giữ an ninh trong phi đạo. Bất cứ ai không trả lời đúng mật khẩu cứ bắt giữ. Ngoài ra bên ngoài có một đại đội ĐPQ gát và canh giữ.

Tôi cũng nói:

- Cám ơn Đại úy.

Trong lúc đó 6 con quân khuyển chạy chung quanh chúng tôi để ngửi mùi. Khi xe chạy ra văn pḥng, tôi trở về nó với anh em của tôi và nói mật khẩu và nhiệm vụ an ninh phi đạo của ḿnh và 6 con quân khuyển. Anh em chia làm 2, 3 người ngủ bên Trực Thăng vừa đáp, c̣n 3 người qua bên trực thăng kế để nghĩ và canh gác.

Nhưng nữa đêm một chuyện xẩy ra khá bất ngờ, chúng tôi ra trực thăng nh́n lên đều thấy. Tất cả 2 chiếc trực thăng mà chúng tôi nằm nghỉ, chong chóng cả 2 chiếc trực thăng đều quay đều đều... Chúng tôi đều chưng hửng, tất cả đều thấy khi đáp xuống xong anh Pilot đă leo lên móc cáp vào 2 chong chóng nhưng nửa đêm nó lại quay mặc dù không có giông gió. Làm anh em chúng tôi thức trắng đêm. Trên sàn cả đêm đến sáng chúng tôi mới phát hiện ra là chiếc trực thăng chở chúng tôi là chiếc trực thăng tải thương trước khi rước chúng tôi về Bạn Mê Thuột.

Trên sàn Trực Thăng toàn là vết máu loang màu đỏ sậm chưa được rửa, chúng tôi mới nghĩ là có thể hôm qua hoặc mấy ngày trước có những xác chết. Nên mới xẩy ra những hiện tượng tâm linh như vậy, những chuyện thường nh́n thấy với AE chúng tôi trong đời lính chiến. Cả 1 đoàn quân ma ở Tây Bắc Kon-Tum phía gần quận Chương Nghĩa tỉnh Quảng Ngăi
Sáng chúng tôi cuốn gói và chào đại úy Mỹ, anh nói:

- Chúc AE b́nh an.

Chúng tôi qua rừng Café gần xă Đạt Lư nằm chờ lệnh. Khi về lại Pleiku để tiếp tục hành quân. Sau này nghe tin Ban Mê Thuột bị mất, không rơ đại úy Mỹ ra sao .! Âu cũng là một vài lần gặp gỡ trong đời lính chiến)

Khi tới hậu cứ Hàm Rồng với AE binh sĩ và Hải tài xế, AE hậu cứ Hàm Rồng đều chúc mừng tôi. Tôi ngạc nhiên và được biết, ở trên Sư Đoàn 23 chỉ đích danh tôi làm Ban 3 cho Tiểu đoàn 1 Trung Đoàn 44 SĐ23. Tôi nghe nhưng tôi rất phân vân, tôi vác ba lô đi ra ngoài hành quân, AE gặp và nói:

- Chúc mừng ông Thầy! Chắc bỏ AE chúng tôi và về làm Ban 3 cho Tiểu đoàn 1/44.

Tôi liền nói:

-Tôi không có làm đâu, tôi ra lại với AE.

Th́ có máy gọi tôi và nói:

- Anh ra Đại Đội cũ phụ cho anh trung úy Chồn nha Ṭng.

Tôi nói:

- Được rồi! tôi cũng không muốn làm Bạn 3.

Bỗng dưng Hải Tài xế lái xe ra và chở tôi vào vùng hành quân. Đại Đội của tôi được thay thế 1 anh trung úy tên Chồn, bên Địa Phương Quân ở Phan Rang mới về. Khi Hải tài xế ghé vào đại đội, tôi mới biết đại đội đang nắm giữ cho Pháo binh. Nhưng là đại đội nằm trên tất cả đại đội khác trong vị trí của pháo binh.

Hai tài xế ghé vào pháo binh th́ anh trung úy Chồn đi ra ngoài bắt tay tôi và nói

- Nghe AE nói nhiều về Ṭng! Hôm nay mới có dịp gặp. Ṭng cố gắng giúp anh nha! và trung úy Chồn xoay qua hỏi Hải tài xế:

- Thiếu úy Khanh Ban 3 thuyên chuyển, ai thay thế thiếu úy Khanh vậy Hải? “Mặc dù mới về đơn vị nhưng Tr/úy Chồn biết nhiều tin tức của đơn vị”.

Hải tài xế trả lời một cách thẳng thắn luôn:

- Ở trên Sư Đoàn 23, chỉ đích danh ông Ṭng nhưng ổng không chịu làm nên ở trên nói ổng ra đây phụ Trung úy đây.

Trung Uư Chồn hỏi tiếp:

- Tại sao phải chỉ đích danh ông Ṭng?

Lúc đó tôi thấy ngại ngại nên đứng đạp chân vào bánh xe jeep của Hải, th́ Hải nói tiếp:

- Ông Ṭng không có gián đoạn hành quân. Địa bàn bản đồ ổng cứng và giỏi, ổng cũng thâm niên trong đơn vị.

Tôi cũng nhớ rất rơ là ngày đó là 30 tháng 12 năm 1974, tôi nói với Anh Tr/úy Chồn:

- Tôi ra với AE của tôi nha!

Có lẽ AE biết tôi ra hành quân! phía Tây của Pháo binh có tiếng gọi lớn:

- 40 ở đây nè!

Tôi gặp AE của ḿnh và đưa ít quà cáp và ngồi uống Café với AE ḿnh. Và tôi có hỏi Anh Tr/úy Cao đâu sao không thấy?, AE mới cho biết là Tr/úy Cao thuyên chuyển về tiểu khu Khánh Ḥa rồi.

Đêm hôm đó, tôi nghe máy v́ anh đại úy Đỗ Bê gọi và muốn gặp tôi. Tôi liền nói:

- Có ǵ không Sơn Thủy (Đó là danh xưng trong máy của Tiểu đoàn trưởng 1/44/23)

Ông nói:

- Em cố gắng giúp anh Tr/úy Chồn nha! Anh cảm ơn Ṭng trước nha! Sao đó Anh dặn tôi bẻ cổ máy PRC25, Tôi làm theo và nghe anh Bê dặn:

- Ṭng, ngày mốt là Tết Tây. Em coi Đại Đội giùm cho anh Tr/Úy Chồn. Anh và vài AE ra Phượng Hoàng Pleiku chơi (Phần là muốn đăi AE luôn).

Tôi liền nói:

- Không sao đâu Anh! Em coi được mà.

Xong Đại Uư Bê cúp máy, tôi nói AE tôi pha Café &Trà uống, tôi ngồi nói chuyện với AE. Tôi có hỏi về t́nh h́nh ở đây có yên không vậy? AE cho biết là:

- Nằm bảo vệ Pháo binh là yên tâm, nhưng sáng nào cũng đi mở đường phía Tây Bắc..

Tôi nói:

- Kỳ này không biết Đức hoặc Nghiệm đứa nào muốn đi phép trước đây! (Đức th́ ở Trương Tấn Bửu Phú Nhuận, trước khi đi lính làm chung với chị họ ở hăng làm Nút Áo ở Trương Tấn Bửu Phú Nhuận. C̣n Nghiệm th́ ở Tây Ninh có lẽ muốn về nhà lúc Tết ta, nên Nghiệm nhường cho Đức đi trước). C̣n 3 AE khác Ông 5 Già ở Phần Rang, Ngọc cũng ở Phần Rang c̣n Ghê th́ ở Phú Yên, mấy AE này từ từ đi phép thôi.

Sáng hôm sau khoảng 6 giờ, chúng tôi uống cà phê và ṃ ra đường để mở đường phía Tây gần biên giới Campuchia. Trời tờ mờ sáng nh́n phía bên trái cánh rừng, chúng tôi nh́n thấy những vết màu trắng cách nhau xa xa cao ngang tầm mắt. Chúng tôi liền tiến lè lẹ về phía trước, tôi liền nghĩ: “mẹ pà nó! Không lẽ bọn vẹm treo cờ trắng đầu hàng”.

Chúng tôi tiến dần gần tới nơi mới thấy, những chú thỏ rừng bị bẩy dựt bởi thanh tre treo lủng lẳng ngang tầm mắt chúng tôi. Khi đó chúng tôi nằm im và quan sát thật kỹ chung quanh trước khi vào tháo gỡ chúng về làm đồ nhậu. Chúng tôi có kinh nghiệm bắt thỏ ở BanDon nên dễ dàng, chúng tôi kéo 1 chân sau, đâm qua nhượng chân khác chỗ có dây gân nơi thỏ nhún nhảy. Cứ 1 người móc treo trên ṇng súng M16, AE xài M79 th́ cầm tay con mang máy móc dưới máy (Sở dĩ chúng tôi gọi Antena Lá Liễu là v́ khi vào vùng hành quân, 2 lỗ tần số chúng tôi ḅ 2 đồng tiền cắc che lại để AE khác không biết Đặc lệnh truyền tin chỉ tôi và anh mang máy biết”. C̣n Antena là lúa th́ phải gập lại xỏ vào đây ba chạc nên chúng tôi gọi là Antena là Lá Liễu. (Có 1 lần v́ Antena lá lúa mà tôi và anh mang máy bị bắn mém chết bởi bọn nó bắn tỉa). Khi chúng tôi về lại pháo binh, đang xem Ông 5 già làmthịt Thỏ. Th́ Nghiệm mang máy đưa cho tôi nghe và nói rằng: Sơn Thủy muốn nói chuyện với tôi, tôi cầm máy và nói:

- 40 Tango tôi nghe Sơn Thủy “Đại Uư Đổ Bê”

Anh Bê liền nói:

- Ngày mai em nhớ coi dùm Đại Đội cho Tr/úy Chồn nha! Anh cảm ơn em. Tôi nói:

- Ngày mai em coi cho.

Rồi tôi lại nghe máy Tr/úy Chồn gọi tiếp:

- Ṭng, ngày mai coi Đại Đội giùm tôi nha!

Tôi nói:

- Được rồi anh cứ yên tâm đi, tôi coi cho nhưng trách nhiệm là anh đó. (Một lời nói tḥng mà cứu được một mạng người)

Tôi nghĩ trong đầu là ông Tr/úy Chồn này ở Phan Rang bị tống ra đây, nhưng có vẻ thích làm ban 3 lắm nên cũng muốn làm thân thiện Đ/úy Bê Tiểu đoàn trưởng. Tôi th́ không thích những người như vậy, v́ nghĩ ḿnh tiến thân bằng khả năng của ḿnh chứ không nhớ dựa hơi quen biết. Nhiều lúc nh́n thấy mà phát ghét.. (lúc trước cũng vậy nên tôi bị đ́ nhưng không chết. Những kẻ đ́ tôi th́ chết một cách nhanh chóng)

Tối hôm 31 tháng 12 nam 74 có một sự xáo trộn là t́nh báo hoặc mấy toán báo cho Pháo binh nên họ ra tuyến của tôi và nói :

- AE xuống giao thông hào nha! Chúng tôi đêm nay phải bắn trực xạ bằng đạn chài có ǵ khả nghi th́ báo cho AE biết.

Báo cho anh em chúng tôi th́ nữa tiếng sau, nghe AE pháo binh hạ ṇng và bắn liên tục. Làm AE cũng tôi thức trắng đêm..

Tờ mờ sáng 1 tây! Tôi dặn các AE đi mở đường sâu vào hướng Tây. Trước khi ra ngoài đường th́ đă thấy

Tr/úy Trần Phấn Thảo lái chiếc xe Jeep bảng số chót là 710 (Chiếc xe Jeep này bao lần bị trục trặc và tai nạn nên Hải có nói cho tôi biết nhiều lần và không bao giờ thấy Hải lái nó) cạnh bên là Đ/úy Đỗ Bê và tài xế cùng vài AE phía sau. Anh Đ/úy Đỗ Bê vào trong lều của Tr/úy Chồn, nhưng khi ra ngoài lên xe ngồi một lát th́ xe chạy ra hướng Tiểu đoàn đi Pleiku. Lúc đó tôi mới biết là Tr/úy Chồn không đi trong xe..

Tôi đi rảo quanh giao thông hào kiểm soát những ḿn bẩy, th́ AE của tôi đi mở đường vừa về tới, chúng tôi định ngồi ăn cơm với nhau th́ nghe tiếng súng nổ phía sau giữa đường ra Pleiku. Chúng tôi cứ nghĩ là chắc AE ở dưới phía Tiểu đoàn mở đường đụng trận. Nhưng chừng nửa tiếng đồng hồ & 1 tiếng th́ được Tr/úy Chồn gọi và cho biết:

- Cám ơn Ṭng nhiều lắm! Nếu không tôi cũng chết theo Đ/úy Đỗ Bê và Tr/úy Trần Phan Thảo cũng 4 AE binh lính đi theo xe ra Pleiku chơi. V́ AE chưa mở đường xong, AE ra dấu cho xe ngừng lại và anh Chuẩn úy Lương có nói chưa mở đường xong. Nhưng Tr/úy Trần Phấn Thảo vẫn nhấn ga và đi tiếp. Tiếp theo là bị bắn một quả B40 vào phía sau, và liên tiếp những tràn AK47 quét qua người Đ/úy Đổ Bê từ dưới lên trên cổ “Tư thế Đ/úy Đổ Bê giống như, ông định nhảy ra từ xe Jeep nên lănh thêm 1 tràng AK”. Chứ không phải là đi hành quân mà chết, có 1 người không biết cứ nghe nói rồi viết bừa đi cho là một người hy sinh v́ Tổ Quốc... Đó là những lời viết không trung thực, v́ lời nói của tôi đă cứu sống Tr/úy Chồn..

Sau đó Toán của tôi được ra sở Trà Bầu Cạn ở Thanh An, nằm để canh bọn du kích VC đêm đêm về phá hoại hoặc đặt ḿn phá hoại trên đường ra Pleiku. Chúng tôi ra vườn Trà nằm cho chắc ăn, sáng sáng chúng tôi bẻ mấy ngọn trà và pha cà phê uống. Bởi vậy nên tôi bây giờ tôi vẫn ghiền Trà, cũng nhờ đó mà đến giờ vẫn không bị cao máu cao mỡ. Nằm ở đây 2 hoặc 3 tuần, chúng tôi lại phải cuốn gói ra đi để làm an ninh băi đáp trực thăng cho Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, tại đồi 802 trước mặt của Trung Đoàn 44 Sư Đoàn 23. Khi tới nơi tất cả đă được làm sẵn và có một cái vọng gác khá cao nhưng chúng tôi không thấy ai gác trên đó. Một vị Th/Tá ra gặp và nói với tôi:

- AE bảo vệ và an ninh băi đáp và bảo vệ cho Tổng Thống. Tôi đi theo và Anh nói:

- Mé bên cánh rừng bên trái có 2 chiếc M11, khi khẩn cấp th́ Em và toán của em bảo vệ Tổng Thống qua đó. Khi nào M113 di chuyển nha. Em thấy chưa!

Tôi trả lời:

- Dạ em thấy rồi! Cám ơn Thiếu Tá.

Tôi trở về băi đáp và chỉ dẫn 5 AE Tôi và cách an ninh c̣n Trung đoàn 44 hành quân phía trước chúng tôi và sâu trong cánh rừng nhưng cũng không thấy bóng người lính nào

Đang nằm chờ th́ có một chiếc trực thăng đáp, anh Pilot nhảy xuống đất và đi lại phía tôi và nói:

- Có AE nào muốn đi săn heo rừng không?

Tôi nói:

- Chúng tôi không đi được, anh vào Trung Đoàn 44 đi nha .

Lát sau anh Pilot đi ra với 2 người lính Tr/Đoàn 44 và bay đi. Trời khá trưa và trở về với 1 con heo rừng. Chúng tôi phải chờ thêm một lát khá lâu th́ một chiếc khác đáp, người nhảy xuống là Chuẩn Tướng Lê Trung Tưởng Tư lệnh Sư Đoàn 23 bắt tay tôi và hỏi:

- Em khỏe không! (Có một thời gian khi ở Đài kiểm báo Ban Mê Thuột. Chúng tôi được lệnh đi kiểm soát ngoài đường phố của Ban Mê Thuột, mỗi binh chủng một người Lính, BĐQ, Thiết giáp, một QC “Trung Sĩ Trắng và một Cảnh Sát”. Tại đây có gặp Ông v́ người Cháu của Ông ta là Trung sĩ tên Ca và sau đó chúng tôi được về làm toàn an ninh cho Ông khoảng 1 tuần. Sau đó tôi xin Ông cho tôi ra đơn vị lại, c̣n Trung sĩ Ca ở lại với Ông).

Rồi một lát sau là Bộ Tư lệnh của Quân Đoàn 2, sau đó là Thiếu Tướng Phú. Tất cả đều bay từ hướng Pleiku vào . Từ đó chúng tôi chờ tiếp nhưng vẫn không không thấy chiếc nào ngoài chiếc Trực Thăng bay vào từ hướng Tây phía Campuchia vào, chúng tôi nghĩ là những toán Viễn Thám được rước về . Nhưng khi Trực Thăng vừa đáp xuống , có 1 vị Thiếu tá, một Đại Úy rồi 1 người bận bộ đồ 4 túi màu xanh lợt nhảy xuống là vị Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Tôi đứng nghiêm và tư thế chào. Ông đi đến bắt tay tôi và nói:

- Em khỏe không và ngó ngược về sau ông Đại Uư và ông Thiếu tá .

Khi Ông đi qua th́ ông Đại Úy đến trao cho tôi 2 cây thuốc lá 555 và 1 phong b́ khoảng 15.000$ và Ông ta nói:

- Của Tổng Thống tặng cho AE.

Tôi nói:

- Cám ơn Tổng Thống và Anh nhiều.

Chừng đâu khoảng khoảng một tiếng rưỡi đồng hồ, th́ nghe tiếng nói các vị Sĩ Quan đi ra bia rừng. AE trở lại và bung ra các lùm cây rậm như lúc ban đầu. Tôi đứng gần trực thăng, 2 Anh Pilot ra và lên làm nóng máy chong chóng quay đều, khoảng 15 phút sau Tổng Thống và 6 người đi theo sau, tôi nh́n th́ thấy Tướng Phú Quân Đoàn 2 và các AE Quân Đoàn 2, Chuẩn Tướng Lê Trung Tường ra ngoài đưa tiễn Tổng Thống, tôi đứng nghiêm chào và Ông nói:

- Mong các AE binh sĩ B́nh An.

Rồi Ông lên trực thăng, nhưng khi trực thăng cất lên quá nhanh thành thử 2 càng trước của trực thăng chút xíu là móc vào vọng gác phía ngoài đường. Tôi và các AE nh́n thấy và la lớn “coi chừng”. Nhưng phải nói tài lái trực thăng quá hay nên tránh trong gang tất (Nếu móc vào vọng gác lại phải làm khổ sở cho AE bọn tôi.

Rồi cứ thế mà lần lượt ra đi . AE chúng tôi mới có dịp ăn cơm cùng nhau và chia thuốc và tiền cho AE.

Rồi chiều hôm đó chúng tôi phải lội sâu trong cánh rừng phía Tây và t́m chỗ an nghỉ, báo về đơn vị số nhà để tránh đụng độ với các AE khác.
Sáng hôm sau chúng tôi cơm nước Café xong th́ nghe gọi và tiếp tục tiến sâu vào trong khoảng 5 cây số trước khi qua con suối lớn. Suối lớn và chảy mạnh nên dừng lại quan sát t́m cách qua, may sao chúng tôi t́m được chỗ qua bằng 1 thân cây gẫy. Nhưng Đức đi đầu ra dấu nguy hiểm có dấu vết của bọn Vẹm, tôi ra dấu dàn hàng ngang và tiến lên quan sát. Ông 5 Già lại và nói:

- H́nh như có dấu vết người ngồi phía bên phải cạnh thân cây gẫy.

Nh́n kỹ th́ thấy giống như có người ngồi gát tại đó, nhiệm vụ th́ phải qua bên kia bất cứ giá nào nhưng thế đất bên đây thấp hơn nên do dự, định kiếm đường khác nhưng phải lội qua suối rất nguy hiểm nó có thể cuốn trôi bọn tôi như chơi.
Đành phải liều thôi? Tôi bèn nói với Đức:

- Đức, mầy qua trước, tụi tao nằm yểm trợ cho. Nhớ vừa lên trên quan sát cho kỹ, rồi ra dấu để AE tiếp tục qua nha!

Đức đang ngần ngại v́ sắp đi phép nên chán chừ, ông 5 già liền nói:

- Để tôi đi cho nó.

Tôi liền nói:

- Ông qua lên trên xem kỹ rồi báo tui nha!

Ông đi qua và đi lên khá lâu nhưng không thấy ông 5 già quay lại, linh tính cho hay không biết có chuyện ǵ! Đành nói với Anh Em c̣n lại tiến qua gấp xem sao, nhưng may mắn là không có ǵ. Nh́n kỹ thế đất bằng phẳng, cây cối lưa thưa và vài ụ đất. Tôi đi đến ông 5 già và nói:

- Tôi nói rồi Ông qua quan sát rồi báo cho chúng tôi biết, thấy lâu quá tôi lo cho ông và nói AE qua gấp.

Ông 5 già liên nói:

- Năm nay chắc mất mùa quá ông Thầy

Tôi hỏi:

- Tại sao Ông biết.

Ông chỉ vào bụi tre và nói:

- V́ thấy cây tre có trái.

Tôi nghe nhưng chưa bao giờ biết là cây tre có trái bao giờ.

Ông bên chỉ vào bụi tre th́ thấy nhiều cái búp tre “Nụ tre sắp trở thành bông”. Ông liền giải thích:

- Năm nào mà cây tre có trái thường là mất mùa và đói.

Chúng tôi nghe và biết vậy thôi nhưng chưa thấy! Sau đó chúng tôi lội tiếp. Khi đến nơi chúng tôi cũng dừng nghỉ, thấy cũng b́nh yên nên chúng tôi mắc vơng nghỉ qua đêm (Thường thường chúng tôi hay nằm đất để quan sát vào ban đêm). Lúc đó chúng tôi lo cơm nước và canh gác v́ cũng gần chiều.
Mọi việc đều tốt đẹp đến sáng hôm sau, chúng tôi café và cơm nước xong. Đang chờ lệnh để di chuyển ra ngoài , bỗng dưng một chuyện lạ xảy ra. Anh Gát nh́n và ra dấu hiệu là lạ xảy ra, bèn chạy lại gần và nói:

- Ông Thầy! Chắc có người đi sao mà nhiều côn trùng từ hướng Tây đi quá nhiều vậy.

Tôi liền nh́n th́ thấy côn trùng rất nhiều, nó đi tràn lan khắp nơi chúng tôi một vùng khá rộng. Cào cào, châu chấu, rắn rít, cóc nhái và những con sinh vật nhỏ sống trong rừng. Tất cả AE đều ngồi lên vơng, hên là hôm qua chúng tôi nằm ngủ trên vơng nếu không nó sẽ tràn ngập ba lô AE. Chờ cho bọn côn trùng qua đi cũng mất 2 tiếng đồng hồ. Ông 5 già đi đến và nói:

- Sao là lạ quá ôngThầy!

Tôi nói:

- Tưởng mấy ổng đi ai dè (Sau này về Sài G̣n Báo Chí có đăng! Bà con Cô Bác có nói, chắc viết cho người ta mua báo nhiều), tôi nói:

- Tôi đă thấy ở rừng Pleiku cả 2 hoặc 3 tháng trước rồi có thiệt đó.

Rồi chúng tôi rút ra và nằm bảo vệ cho Pháo binh của SĐ23, với 2 ống nḥm hồng ngoại tuyến. Đức th́ được đi phép, chúng tôi ban đêm th́ nằm bên phảo binh nhưng ban ngày th́ cũng đi lục soát khá sâu trong rừng. Tại đây tôi đă bị thương nói chân phải, v́ nhẹ nên tiếp tục chiến đấu vào ngày sau. Khi AE lănh tiếp tế lương thực th́ tôi nhận được 1 lá thư đi ra Ṭa án Quân sự Quân Đoàn 2 ở Pleiku để xác minh cho một anh lính bị nghi ngờ là hủy hoại thân thể lúc (tôi mới ra ở đại đội của Trung Uư Nguyễn Viết Hanh). Khi ra ṭa án quân sự Quân Đoàn 2 ở Pleiku, đang ngồi chờ đợi đến phiên ḿnh, tôi có xem báo Chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa nên gặp được một tin nhắn của một Anh bạn học chung trường Don Bosco.

“Cần biết tin AE học Don Bosco như sau: Hai Néo, Dũng Bà Già và Anh Em … Liên lạc Trung sĩ nhất Thuyết hoặc Tuyết Pháo đội 231 Sư Đoàn 23”. Tôi ngồi suy nghĩ ủa ḿnh nằm ở Pháo binh nào mà không biết pháo đội mấy. Ngẫm nghĩ trong đầu, chắc xong về hỏi. Đang chờ gọi vào th́ có tiếng chân, tôi ngó lên th́ gặp Ông Trung Tá Vua kẽm gai. Tôi chào ông ta, th́ ông ta hỏi:

- Ṭng Em đi đâu ra đây?

Tôi nói:

- Tôi đi ra đây xác nhận cho một anh lính.

Ông cũng nói:

- Anh cũng như Em vậy thôi! Cũng kẽm gai và lưới B40.

Ông cười và đi vào trước tôi, rồi mọi chuyện cũng xong giúp một anh lính trẻ. Tôi làm như có một Phúc Tinh cứu người và giúp người …
Trở vào nơi pháo binh đóng quân, tôi có ghé qua hỏi thăm 1 anh lính pháo binh và được biết là Trung sĩ Nhứt Thuyết ra Pleiku lănh thuốc tây. Tôi bèn ra chỗ chúng iôi ngồi uống cà phê với AE ḿnh . Một lát sau tôi chợt nh́n thấy 1 anh lính từ một mô đất cao đi xuống chỗ chúng tôi, tôi liền nhận ra là Thuyết. Tôi cười và lấy tay lật bâu áo che cấp lon nhưng Thuyết ôm tôi và nói :

- Mấy anh bắn pháo binh nói lại là có ông Thiếu Úy nằm ở ngoài kia kiểm tra.

Nên chạy qua kiếm đây, 2 AE chúng tôi rất mừng, Thuyết học sau Tôi 1 lớp nhưng ra trường rất sớm.
Chúng tôi ăn mừng với những món thỏ rừng, cả đêm Thuyết kể cho tôi nghe về cực khổ khi phải nghỉ học và đi làm.
Khi thấy chân tôi bị nhiễm trùng vết thương, nên Thuyết chích thuốc trụ sinh cho tôi nhưng không hết và nóng sốt cao. Tôi cũng c̣n nhớ khi Đức đi phép và ra lại hành quân, tôi có hỏi Đức:

- Đi phép về vui vẻ nên hơi mập một chút, dưới 30 tuổi mà mập không có tốt nha Đức!

Sang ngày hôm sau, tôi đứng trên giao thông hào bỗng dưng bị té ngă bất tỉnh, đang nằm nghỉ th́ được tải thương về Quân Y Viện Pleiku. Anh Em khiêng băng ca ra phía trái trên đường đi ra trực thăng

Tôi ngó qua bên phải, tôi thấy toán của tôi cũng đi ra song song với tôi, tôi vội nói AE của tôi:

- AE đi đâu vậy?

AE qua liền nói:

- Ông về Quân Y viện Pleiku hay Hàm Rồng.

Tôi liền nói:

- Quân y Viện Pleiku, Nghiệm ơi! Lấy đôi giày Mark của tao, đưa đôi dép tao mang trong bệnh viện. C̣n Đức em đưa cái mềm ni cho tao lấy cái Poncho light của tao cho nó nhẹ Toán ḿnh đi với ai vậy?

Đức trả lời:

- Đi bảo vệ cho toán Tác Chiến Điện Tử (1 Thiếu Úy, 1 Trung sĩ và anh lính) bên ḿnh có thêm 1 ông Thiếu Úy mới về và thêm Trung sĩ Dũng của Đại Đội ḿnh. Ông Thầy về dưỡng thương nha.

Tôi thấy như có linh tính, nên nói:

- Anh Em cẩn thận nha!

Đức và Nghiệm cùng nói:

- Không có ǵ đâu ông Thầy.

Tôi nh́n Đức và nói:

- Mầy dưới 30 tuổi mà mập không tốt đâu nha thằng quỷ! Cẩn thận.

Rồi nó mở nắp túi phía sau ba lô của thằng Ghê, rút ra bộ bài 52 lá và rút 1 lá bài. Ai dè đâu nó rút ra con Ách Bích. Theo linh tính th́ cũng biết là xấu… Sau khi từ giă AE ḿnh, tôi được các AE khác khiêng băng ca ra trực thăng. C̣n AE của tôi chờ chiếc khác để đi vào rừng.
Khi trực thăng đáp xuống Quân Y Viện Pleiku, lúc đó tôi nắm bất tỉnh trên cáng băng ca th́ tôi nghe có một giọng nói gọi tên tôi và nói :

- Ủa! Mày hả Ṭng.

Lúc đó tôi mê man nhưng vẫn nghe tiếng nói, 2 ngày sau tôi mới tỉnh dậy th́ thấy một chai nước biển màu vàng bên cánh tay phải. Trong đầu tôi nghĩ: “Trời cái ǵ mà nặng dữ vậy! Sau này mới biết bị thêm sốt rét rừng tới 4+ mỗi 1 ngày truyền nước biển có protein từ sáng đến chiều mới xong”.
Khoảng trưa th́ đám Anh Em của tôi vào thăm, Ngọc, Ghê. Ghê nói:

- Ông Thầy! Đức và Nghiệm chết rồi.

Tôi cũng hỏi lại xem là sau lại bị như vậy, Ghê và Ngọc kể lại:

- Khi vào vùng th́ không có chuyện ǵ hết nhưng lúc đi ra bài đáp Trực thăng. Thằng Đức nó ngừng lại để nói chuyện với Nghiệm th́ bị ḿn Claymore nổ. Tui em đi đầu th́ thoát được nhưng sức mạnh của ḿn nó làm đứt dây súng và ba lô. (Đáng lẽ Đức không chết nhưng nó ngừng lại nói chuyện với Nghiệm mà chết. Trung sĩ Dũng bị thương bàn tay phải v́ những viên bi của ḿn Claymore. C̣n tất cả chết hết cả 3 AE tác chiến điện Tử .

Tôi cũng lặng người luôn may mà tôi không cho ông 5 già đi theo, c̣n Nghiệm coi như đi phép sớm th́ hay biết mấy “Bây giờ đi phép vĩnh viễn.. Tôi có hỏi:

- Có lấy xác Anh Em chưa!

Th́ Ngọc, Ghê cho biết :

- Có cho người vào lấy xác rồi nhưng chưa biết ra sao!

Hai ngày sau thấy ḿnh đă bớt nhiều, nhưng vẫn nằm nh́n chai nước biển treo trên cánh tay phải. Trưa hôm đó giường bên trái lại có anh thiếu úy Sơn bên Đoàn công tác 75 bị thương nặng trên đầu. Thấy AE bên đoàn Công tác vào thăm, thiếu úy Sơn có kể lại vụ bị bắn là v́ bị phản phé. (V́ thằng hồi chánh phản, khi thả toán xong, toán thiếu úy Sơn chạy vào trong cánh rừng ngồi nghỉ nhưng anh ta có linh tính và nh́n người hồi chánh . Khi thấy ṇng súng AK 47 chĩa vào đầu thiếu úy Sơn, anh ta nghi nghi nên định đến người hồi chánh th́ bị bắn vào đầu 2 viên đạn liên tiếp. Và được AE trong toán cứu ra gấp. Sau đó AE trong đơn vị của thiếu úy Sơn có hỏi anh ta:

- Bộ đồ ka ki Nam Định để đâu? ban Tư kêu lấy về.

Thiếu úy Sơn nói:

- Lúc vào đây bằng bó vết thương, chắc AE y tá thay băng và thay quần áo chắc họ vứt vào thùng rác rồi!

Trong một Anh cũng đơn vị nói :

- Thôi tao đi lấy bộ đồ về cho ban Tư.

Hôm nay nghe toàn chuyện không may, đơn vị của ḿnh 3 người chết. Bên Lôi Hổ bị phản phé chút nữa là mất cả mạng.

Lúc đó 2 thằng Ghê và Ngọc vào nói:

- Lấy xác Nghiệm và Đức rồi (Tiền trong túi áo Nghiệm lũng hết). C̣n Đức chắc bị thương nặng nên nó ráng ḅ vào bụi cây rậm những bọn nó cùng không tha c̣n bắn thêm 1 viên đạn vào đầu.

Nằm nghe mà ḷng đau, lại thêm 2 AE của ḿnh vĩnh viễn ra đi.. Cầu mong 2 AE Nghiệm & Đức sớm siêu thoát nơi miền miên viễn….

Một lát th́ Hải tài xế vào thăm Tôi, nó nói chuyện và nói với tôi:

- Ông lên nắm Đại Đội Trưởng! Ông làm ơn kư chữ kư mẫu cho tôi đi.

Tôi nói liền:

- Sao mà Máy biết!

Hải tài xế nói tiếp:

- Ông ở ngoài hành quân, lănh quân trang quân dụng, lănh lính …

Tôi nói:

- Ráng kư kỷ nha Hải, nếu không tao với mầy ở tù đó.

Hải nói tiếp:

- Ông với tôi là bạn từ xưa đến giờ, ở đơn vị đâu có ai biết.

Rồi tôi kư chứ kư cho Hải làm mẫu, để Hải lo liệu ở hậu cứ, Hải ra về đón vị.

Vào buổi chiều đang nằm th́ thấy thượng sĩ Mộng ở hậu cứ vào (thượng sĩ Mộng học khóa 23 Vơ bị Quốc Gia , v́ bị kỷ luật nên ra trường cấp bậc thượng sĩ đơn vị tôi làm tiếp tế.. có 1 lần đi dự tiệc của Dân Biểu Tạ Đức Trí, tôi có gặp 1 huynh trưởng cùng khóa 23 với thượng sĩ Mộng và có nói về anh Mộng và tôi cũng nói cho anh Huynh Trưởng đó biết là. Sau này anh bị xử bắn ở Đà Lạt v́ cướp nhà cán bộ lấy của cho người nghèo, anh Huynh Trưởng đó cũng biết)
Thượng Sĩ Mộng đi kiểm đầy giường phía trong, khi Ông quay ra mới thấy Tôi và nói:

- Đi kiểm Ông đấy, sao có khỏe chưa?

Tôi liền nói:

-Cảm ơn Anh Mộng đỡ nhiều rồi

Anh Mộng liền nói thêm:

- Vậy Ông thay đồ đi ra phố ăn cơm nha!

Nằm cả nửa tháng nay có biết cơm nước ǵ đâu, chỉ thấy sống vào mấy chị nước biển vàng thôi. Thượng Sĩ Mộng nói:

- Tôi đi ra ngoài xe Jeep chờ nha!

Tôi liền thay quần áo lính đi ra ngoài, trong lúc đi ra tôi lại nghe tiếng kêu nữa như lúc vào Quân Y Viện. Lúc đó mới thấy anh trung úy Biệt Động Quân, nh́n kỹ mới biết là Anh Trung Twist học trên tôi 1 lớp ở trường Don Bosco G̣ Vấp. Tôi nói:

- Chào anh Trung, gặp lại Anh em mừng quá! Có rănh đi ra phố ăn cơm với tôi luôn nha!

Xong anh đi theo tôi ra kiểm AE bên Đơn vị, th́ thấy AE binh sĩ gọi 40, 40. Lúc lên xe th́ AE chúc mừng và gọi Sơn Lâm, tôi vội nói:

- Cảm ơn AE nhiều lắm.

Khi chúng tôi ăn xong Thượng Sĩ Mộng nói:

- Ông cố gắng giữ ǵn sức khỏe nha, chiều mai tôi vào thăm.

Tôi nói:

- Cảm ơn Anh Mộng và AE đến thăm.

Tôi cùng Anh Trung Twist đi vào dẫy hành lang Quân Y Viện. Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, bất th́nh ĺnh Anh Trung Twist hỏi:

- Ê Ṭng! Mày làm ǵ mà anh em lính thương quá vậy! anh em lính vào thăm mỗi ngày trong lúc mày bất tỉnh.

Tôi trả lời với anh là:

- Tại ḿnh thương Anh Em nên Anh Em họ mến vậy thôi.

Anh Trung Twist hỏi tiếp :

- Mầy Thiếu Úy mà quá trời lính vào thăm, tao Trung úy đề lô pháo binh Biệt Động Quân. Mầy ngon hơn tao nhiều đó Ṭng. (Sau này Anh Trung Twist ra tù, tôi có gặp lại ở gần nhà Thái Lập Thành ngang nhà hàng Ḅ 7 món Duyên Mai và Vơ Tánh, Phú Nhuận. Anh đạp xe đạp gọi tôi và giới thiệu Bà Xă của Anh và nói:

- Em, Ṭng nó Thiếu Úy cấp bậc nhỏ những Nó nhiều lính lắm và thương nó.

Sau khi qua Mỹ nghe Anh Trung Twist cũng qua Mỹ nên có hỏi một số Anh Em Don Bosco nhưng vẫn bặt tin. Hiện giờ không biết ra sao?..

Ngày 16 tháng 2 năm 75, pḥng Thương Bệnh Binh của chúng tôi được di tản. (Thật ḷng mà nói chúng tôi và riêng tôi, Cũng không biết là những ǵ hỗn loạn ngoài phố Pleiku) Nhưng khi vào trong phi trường Cù Hanh, nh́n vào phi đạo th́ thấy quá nhiều AE binh lính và đồng bào. Lúc đó trong đầu tôi mới biết là có những chuyện không yên, t́nh h́nh có lẽ căng thẳng… V́ trước lúc đó, chúng tôi đánh nhau với giặc cộng xin pháo binh và phi pháo th́ không được yểm trợ mà toàn là những lời nói cho yên ḷng .

Khi xuống xe GMC th́ thấy ngoài phi đạo có một chiếc C130, khi đó tôi cũng gặp 2 anh lính anh Hoàng Râu lính SĐ/23BB, c̣n anh lính trẻ SĐ/23BB. 2 AE này theo tôi từ trong Quân Y Viện Pleiku, chúng tôi liền đi ra để đi lên chiếc C130. Khi vừa tới tôi th́ đuôi C130 cũng là lúc đầy người nên cũng không lên được v́ đuôi máy bay vừa đóng lên, 3 AE chúng tôi lủi thủi định đi vào! Th́ Anh Hoàng Râu bên hỏi:

- Giờ làm sao ông Thầy

Tôi liền nói:

- Th́ đi vào chờ chuyến sau vậy thôi.

Nhưng lúc đi ngang qua mé bên phải C130, tôi liền gặp ông Thiếu Tá đang đứng hút thuốc gần cửa dành cho Phi hành đoàn lên, tôi liền đi đến và nói lớn với ông Thiếu Tá “V́ C130 đang nổ máy”

- Thiếu Tá cho tôi lên.

Ông nh́n tôi và vai áo bên trái có phù hiệu “Thám Kích” Rồi Ông nói lớn:

- Lên đi em.

Tới liền đấy 2 AE binh lính lên cầu thang phía trước, th́ ông liền quất tay lại và nói với tôi:

- Anh xin cho em đi, tại sao lại đẩy 2 người Lính kia lên?

Tôi nói với Thiếu Tá :

- Họ đă đi theo em từ trong Quân Y Viện Pleiku, hổng lẻ em bỏ họ

Làm như những lời nói của tôi đă được ơn trên phù hộ & hay là một phúc tinh nào đó khiến ông Thiếu Tá đồng ư và c̣n nói với tôi:

- Chuyến này bay về Qui Nhơn! Anh phải quay lại đây 1 chuyến nữa. Em ở Sài G̣n & Nha Trang th́ ở yên trên bong tàu nha.

Tôi liền cảm ơn ông Thiếu Tá, nhưng không biết tên của ông!.

Khi C130 cất cánh, th́ nghe tiếng súng dưới đất bắn lên phi cơ. Chúng tôi cũng ớn v́ sợ C130 rớt.

Khi tới Qui Nhơn, chúng tôi xuống và được xe chở về Quân Y Viện Qui Nhơn.

Khi nằm ở đây được khoảng 2 & 3 tuần, ngày nào cũng chuyền 2 chai nước biển trắng và cũng không biết 2 AE lính kia nằm ở nhà nào trong Quân Y Viện Qui Nhơn. Vào buổi sáng th́ có 1 vị trung úy Bác Sĩ khám v́ tôi nằm gần phía ngoài nên tôi được khám trước, vị trung úy Bác Sĩ vừa khám xong. Tôi nh́n ra ngoài cửa th́ đă nh́n thấy 2 AE lính đi cũng đă dùng chờ bên ngoài. Tôi liền quay tay cho 2 AE vào, th́ anh Hoàng Râu liền nói:

- Họ di tản nữa rồi ông Thầy.

Tay tôi vói lấy xấp hồ sơ bệnh lư nhét vào quần 4 túi và nói với 2 AE lính:

- Hai anh về lấy hồ sơ bệnh lư rồi đi qua đi với tôi.

Sau này qua đây, tôi xem lại những bài viết về ông trung úy Bác Sĩ cuối cùng của Quân Y Viện Qui Nhơn đă định cư ở New York. Ḷng tôi cũng mừng thầm và cũng cảm ơn ông v́ đă v́ ḷng vị tha mà cứu giúp những AE thương binh cuối cùng chúng tôi.

Khi hai AE lính trở lại kiếm tôi, tôi cũng hai AE lính đi ra khỏi cổng Quân Y Viện Qui Nhơn. Trong đầu Tôi cũng không biết là đi đâu, v́ tôi nghĩ là Qui Nhơn có băi biển th́ tàu Hải Quân dễ vào đón hơn phi trường “Nhiều cảnh hỗn loạn như phi trường Cù Hanh ở Pleik”. Trong lúc đang phân vân th́ trước Cổng Quân Y Viện là một vùng biển trước mắt, nên Anh Hoàng Râu hồi:

- Bây giờ ḿnh đi đâu ông Thầy?

Tôi liền nói:

- Gọi xe ôm, đi ra bến cảng đi.

Anh Hoàng Râu liền quất xe ôm, khi ngồi lên xe ôm anh xe ôm hỏi:

- Mấy anh đi đâu?

Tôi liền nói:

- Chở chúng tôi ra bến cảng đi.

Khi tới bến cảng, tôi xuống xe và trả tiền cho hai anh xe ôm. Nh́n vào th́ cũng thấy khá đông đồng bào và một ít quân nhân, đi vào chúng tôi nh́n quanh phía trái có ngôi nhà. Ngồi ở chỗ này th́ được cái tránh mưa và có chỗ dựa lưng vào ban đêm cũng an tâm, tôi cũng không thấy ai ngồi ở đó ngoài 3 AE chúng tôi. Ngồi được một lát th́ thấy 1 tiểu đoàn lính ĐPQ vào, dẫn đầu là một vị đại úy TĐT/ĐPQ cùng gia đ́nh ngồi kế bên phải của chúng tôi. Rồi trước mặt mẹ trái có một vị thiếu tá Thương Phế Binh và vợ con, ông ta đến chào 3 AE chúng tôi, lúc đó tôi mới biết ông tên Phương.

Khoảng trưa th́ mé ngoài biển có một số cảnh sát và quân nhân đi vào nhà, có một vị thiếu tá nhỏ con cũng đi vào nhà, lúc này tôi mới biết là thiếu tá chỉ huy quân cảng Qui Nhơn, ông đi ngang vào nhà và có nh́n qua tôi. Khoảng 10 phút sau ông đi trở ra và nh́n tôi và nói:

- Quân Y Viện di tản tại sao em c̣n ở đây?

Tôi liền nói lại là:

- Họ bỏ tụi em thiếu tá.

Rồi Ông nh́n bảng tên và phù hiệu thám kích và nói:

- Theo anh vào văn pḥng nói chuyện nha Ṭng.

Tôi với Dũng lên và đi vào văn pḥng của ông thiếu tá, khi vào Ông mới hỏi tôi:

- Bọn em có súng không?

Tôi nói liền:

- Bọn Em là thương bệnh binh làm ǵ có súng thiếu tá.

Anh thiếu Ttá nói:

- Anh là thiếu tá Phương, anh chỉ huy trưởng an Ninh Hải cảng Qui Nhơn này. Anh đưa cho em 2 khẩu M16, tối nay khoảng 1 đến 2 giờ sáng anh sẽ ra chỉ cho em thương thuyền của Anh, nếu có ǵ bất trắc th́ bọn em nhảy xuống mà đi nha!

Tôi liền nói:

- Em cảm ơn thiếu tá nhiều lắm!

Rồi tôi trở ra lại với 2 AE của tôi, tôi ngồi xuống và nói với 2 AE giao 2 khẩu M16 và 1 cấp số đạn

Anh Hoàng Râu nói với tôi:

- Anh lấy một cây M16 đi.

Tôi nói với anh ta là:

- Trong người tôi có 1 quả lựu đạn mini, 1 khẩu P 38 “của anh ĐĐ trưởng Trinh sát Sư Đoàn 22 cho lúc học Thám kịch” cùng một cây súng pháo hiệu cho máy bay rước, kiếng và tấm Pa nô trong quần 4 túi.

 Khi nh́n qua anh đại úy ĐPQ, th́ thấy gia đ́nh đang dọn cơm ra ăn. Anh ta hỏi tôi:

- Ông thiếu tá có nói ǵ không Ṭng?

Tôi cũng trả lời là:

- Bọn em có súng không và cho bọn tôi 2 khẩu M16 thủ thân nếu có ǵ bất trắc xảy ra.

Sau khi nói xong, th́ ông đại úy mới nói anh lính dọn cho 3 AE chúng tôi một ít thức ăn. (Tôi cũng thầm nghĩ trong đầu: “Chắc kiếp trước có Tu hành hoặc giúp đỡ cho ai nên kiếp này được mọi người giúp lại, mà cấp lớn không quen biết”. C̣n về Tử Vi th́ cái số là Có Phúc Tinh Cứu mạng, kèm theo 2 bên lại có 2 Anh Lính theo hộ vệ 2 bên như tả hữu. Đến giờ tôi cũng nghĩ nghĩ là lạ làm sao đó nên thường xuyên làm việc lương thiện.

Khi gần 12 giờ đêm, một người lính là nói nhỏ với tôi:

- Ông Thiếu Tá nhắn ông ra cầu tàu mé phải! ông Thiếu Tá chờ nơi đó.

Khi chúng tôi tới gặp ông th́ ôi thôi cả một đám người đi theo, ông nh́n thấy và nói với tôi:

- Ṭng em! Thấy chiếc tàu màu xanh nhạt đó, nhiều tàu nên Anh búng điếu thuốc cho em biết nha!.

Tôi liền nói:

- Cảm ơn Anh.

Sau đó 3 AE chúng tôi đi về chỗ củ trước văn pḥng an Ninh Hải cảng Qui Nhơn, ngồi dựa lưng vào tường ngủ v́ quá khuya! Khi gần tờ mờ sáng tôi mở mắt ra và châm điếu thuốc lá, th́ trước mặt tôi ngoài biển có 1 chiếc tàu lớn đang nằm ngang trước cảng nh́n rất lớn. Sau này tôi mới biết được là tàu chở 40 tấn gạo ra tiếp tế cho Qui Nhơn. Khi trời gần sáng, tôi mới nh́n thấy 1 tàu mang tên là Kim Dung, một lát sau khi họ thả ván xuống đất th́ 2 anh lính cảnh sát và 1 anh lính từ ngoài đi vào chỗ tôi nói:

- Ông Thầy! Thiếu Tá nói. Ông ra tàu gấp.

Tôi liền nói:

- Cảm ơn mấy anh.

Sau đó Tôi cũng 2 người AE của tôi đi theo ra ngoài tàu, lúc đó mới thấy thiếu tá Phương đi lên giữa tàu h́ đứng nói chuyện với một người ông lớn tuổi. Xong ông Ngó xuống đất và ngoắt tay với chúng tôi lúc đó mấy AE Cảnh Sát và Quân đội nói với chúng tôi:

- Thiếu Tá nói 3 AE lên Tàu trước đi (mặc dù tàu chưa xuống gạo).

Chúng tôi là 3 AE đầu tiên lên tàu, chúng tôi ngồi bên trái đầu của tàu để dễ dàng cho AE khuân vác gạo xuống tiếp tế cho Qui Nhơn. Trong lúc đó tôi thấy một anh lính Hải Quân đang d́u một người vợ, trên tay con bế một cháu nhỏ mới sinh. Anh ta liền đi đến ngay mũi Tàu và d́u người phụ nữ ngồi xuống, đắp cho người vợ một tấm khăn choàng lớn xong anh quay qua chào 3 AE tôi. Chúng tôi chào lại, trong lúc AE khuân vác gạo xuống v́ mệt tôi đă thiếp đi….

Khi tôi thức giấc bởi v́ những tiếng nói ồn ào của đồng bào và những AE binh sĩ của ông Đại Uư ĐPQ ngồi cạnh tôi bên phải. Liền hỏi anh Hoàng Râu Sư Đoàn 23:

- Gạo xuống hết rồi, chắc tàu sẽ đi

Anh Hoàng Râu liền nói:

- Tàu đang chạy ra ngoài ông thầy .

Tôi nh́n quan sát chung quanh thấy quá động, tôi vội đi xuống phía dưới và nh́n xuống hầm chở gạo th́ thấy đầy những người dân đi tản.

Vào khoảng trưa th́ thấy tàu ghé vào cảng Cam Ranh gần khu Đá Bạc Ba Ng̣i, tàu thả neovà đậu.

Tôi liền nói với 2 AE của tôi:

- Tôi xuống đây mua ít bánh ḿ (Phạm vi khu Đá Bạc này, tôi và Hải tài xế rất rành chỗ buôn bán gần chợ nhỏ )

Nghe nói như vậy nên 2 AE đưa tôi xuống ghe nhỏ, khi vừa vào đến đất liền. Nh́n một cảnh thật hỗn loạn chưa từng thấy bao giờ Nhà cửa đều đóng cửa, lính bắn loạn xa chưa từng thấy như ở Pleiku Qui Nhơn. Tôi cảm thấy không yên nên quay ra lại tàu, th́ tàu đă ra giữa biển Cam Ranh.

Tôi đành gọi một anh chèo ghe đến và nhảy xuống, th́ một loạt AE lính nhảy theo xuống ghe. Tôi liền nói:

- Anh chèo ra tàu kia đi.

Không hiểu sao nhưng anh cũng chèo ra ngoài đó , khi cập bến hông tàu bên phải Tôi vội lấy tay nắm dây lưới bên hông tàu để leo lên nhưng anh Hoàng Râu vói tay và kéo tôi lên.

Ngồi nghĩ và nói với 2 AE tôi là:

- Ở đây c̣n loạn hơn ở Pleiku và Qui Nhơn, cướp bắn loạn xạ nhà cửa đóng kính .

Tôi nh́n thấy chung quanh khá đông v́ một số mới lên tàu lúc tôi vào Thị xă Đá Bạc. Tàu bắt đầu chạy ra ngoài biển xuôi Nam thấy những con cá nhảy uốn lượn trên mặt biển thấy yên ḷng.

Bỗng trên tàu mé sau có tiếng ồn ào, chúng tôi cũng không biết chuyên ǵ . Nhưng có 1 anh lính Thủy quân lục chiến ngồi đối diện đi qua chỗ tôi và đưa cho tôi một bộ Quân Phục của Thủy Quân Lục Chiến và nói với tôi:

- Ông Thầy lấy mặc nha.

Tôi cầm lấy cái áo và trả lại cái quần, tôi liền nói:

- Anh lấy cái áo v́ khuya sợ lạnh, mà em không phải cùng đơn vị với AE phía sau hả !

Anh ta cũng liền nói :

- Dạ! không em ở khác đơn vị

Tàu đi chuyển ngon lành nên Tôi mới đứng lên nh́n vào gần bờ, nh́n thấy những chiếc tàu nhỏ chở chiếc xe hơi mà đau ḷng Tôi bèn nói với 2 AE theo tôi:

- Mẹ Pà.! Dân muốn đi tản mà bọn có tiền lại cho xe hơi đi. Nếu có tôi trên đó tôi cho xe xuống biển rồi. Nghĩ cũng tội nghiệp cho dân ḿnh! Đang nh́n những con tàu đi sát đất liền, th́ nghe tiếng ồn ào dưới phía sau tàu.

Tôi nh́n xuống th́ thấy một anh trung úy TQLC và một người Lính TQLC cầm M 16 cùng người thanh niên trẻ nhưng không biết có chuyện ǵ.

Bỗng anh lính TQLC đối diện liền nó :

- Ông thầy chơi luôn nha!

Tôi liền ngồi xuống với 2 người AE, tôi và suy nghĩ, đang phân vân th́ họ đă đến chổ tôi ngồi và hất hàm nói:

- Ê, trả tiền đi tàu.

Tôi nghĩ thầm trong bụng, trung úy ǵ mà mất lịch sự quả vậy trời. Mầy hơn tao có 1 cấp mà láo cá.

Bỗng dưng tôi đứng dậy th́ nghe người thanh niên trẻ nói:

- Anh thiếu úy này và 2 người đi theo! Có ông thiếu tá gửi. Lên tàu đầu tiên rồi .

Có điều lạ là cả một tiểu đoàn ĐPQ kế bên tôi ngồi, không thấy anh ta hỏi tiền đi tàu mà hỏi những AE linh đi đơn lẻ… V́ không muốn sống với việt cộng nên anh em lính nhẫn nhịn cho qua chuyện.

Rồi mọi chuyện cũng qua đi, khi họ đi xuống hầm tàu thu tiền. Tôi cùng 2 anh em của tôi đi xuống phía sau tàu để đi tiểu tiện, khi đi ngang qua người dân và binh lính tôi đă trông thấy những ánh mắt vui vẻ chào 3 anh em tôi.

Khi trở lại chồ ngồi th́ thấy anh đại uư tiểu đoàn ĐPQ dọn cơm ra ăn. Anh nh́n qua bên tôi và nói những anh lính đơn vị dọn cho chúng tôi 1 phần ăn, tôi liền nói với anh lính TQLC trẻ đối diện qua ăn cơm với chúng tôi. Đúng là huynh đệ chi binh đúng nghĩa.

Tàu chạy đến trưa th́ cập bến Vũng Tàu, tôi liền nói với 2 AE đi cùng là:

- Để cho đồng bào và các anh em binh sĩ xuống hết rồi ḿnh xuống, để khỏi đụng chạm đến những anh em khác.

Khi tất cả xuống hết, tôi đứng dậy và nói với 2 anh em tôi :

- Thôi ḿnh đi xuống nha!

Bỗng nghe tiếng chân đi lên khá đông, nh́n ngay chỗ xuống tàu thật nhiều anh em quân đội và Cảnh Sát đi đến chổ chúng tôi và nói:

- Anh nào là thiếu úy Ṭng?

Tôi liền nói:

- Tôi tên Ṭng! Có ǵ không?

Ông Đại úy, binh lính và dân chúng nói:

- Trên tàu c̣n 2 anh lính và một ông thiếu úy tên Ṭng, chúng tôi lên đưa mấy anh xuống.

Bỗng nghe một giọng Huế nói:

- Em hả Ṭng ! Về với Anh hỉ . Ở trên cho anh thành lập một trung đoàn biệt lập.

Lúc đó tôi mới biết là trung tá Vơ Ân (Trung đoàn trưởng trung đoàn 53, có một lần đại đội chúng tôi về bảo vệ cho trung đoàn 53 ở Pleime và tôi đă làm nhiệm vụ phá địch). Tôi nói với trung tá Vơ Ân

- Em về thăm gia đ́nh xong em sẽ ra với anh.

Rồi chúng tôi xuống tàu vào đi ra ngoài đường, khi tới gốc đường hướng về SàiG̣n chúng tôi nh́n thấy bên đường có một đống vũ khí & Súng đạn mà tất cả anh em binh sĩ đều phải bỏ lại trước khi vào thành phố. Tôi liền nói với 2 anh em tôi:

- Đem bỏ 2 khẩu M16 vào đó đi.

Tôi cũng đến bỏ khẩu P38 và một trái lựu đạn mini vào đống vũ khi tiếc thiệt nhưng đành chịu thôi.

Rồi 3 anh em chúng tôi cũng bám đu theo phía sau của một chiếc xe đ̣ nhỏ xuôi về Sài G̣n.

Khi đến một ngă ba th́ tài xế ngừng lái và nói:

- Mời tất cả bà con cô bác xuống xe v́ an ninh nên xe không được phép chạy vào thành phố .

Xuống xe rồi qua đường mé phải mà đi, đang đi th́ thấy trước mặt có 2 chiếc GMC và vài anh Quân Cảnh, xe có bật thang sắt để leo lên khi đầy đủ họ sẽ chạy vào thành phố. Khi tới xe anh Hoàng Râu liền hỏi tôi:

- Giờ th́ làm sao ông thầy.

Tôi liền nói:

- Đi theo tôi! Đừng có leo lên.

Đi theo tôi, rồi tôi liền đi tới cạnh bên phải xe rồi lặng lẽ đi me bên hông xe! Hai anh em của tôi cũng lặng lẽ đi theo sau nhưng không thấy một ai trong số anh em Quân Cảnh & Quân đội nào hỏi, làm như có một đấng thiên liêng nào đó chê chở cho 3 anh em chúng tôi (Suy nghĩ măi không ra, có lẽ một đấng thiêng liêng nào đó che mắt và phù hộ cho chúng tôi. Hai anh em đi cùng đều ngạc nhiên và thắc mắc trong đầu) C̣n một khoảng khá xa mỗi tới ngă 3 Hàng xanh, chúng tôi đành qua giang một chiếc xe lambreta về tới ngă 3 Hàng xanh. Chúng tôi xuống xe và đi bộ mé trai bên vệ đường, lúc đó tôi mới nói với 2 anh em tôi là:

- Đói quá ! Anh em nào c̣n tiền vào ăn phở rồi về.

Lúc này mới nghe anh lính trẻ SĐ 22 mới lên tiếng:

- Vào ăn đi ông thầy .

Lúc đó chúng tôi đi thêm vài căn th́ thấy một tiệm chúng tôi vào ngồi ăn, lúc tính tiền th́ anh trai trẻ chủ tiệm liền nói với tôi:

- Mấy anh đi cẩn thận v́ vào giờ này Quân cảnh và tuần cảnh đi nhiều lắm.

Tôi liền nói với anh ta:

- Vậy anh ra đường gọi dùm một chiếc taxi cho tôi nha.

Anh chủ tiệm trở lại trong quầy cất tiền rồi đi ra ngoài đường gọi taxi, khoảng 10 phút sau anh chủ tiệm trở vào và nói:

-Taxi ở ngoài đường chờ.

Tôi khẽ nói :

- Cảm ơn Anh nhiều nha.

Chúng tôi ra đường nh́n thấy chiếc taxi, tôi đi đến mở cửa trước vào ngồi . Tôi đang sửa lại bâu áo và cất gọn chiếc áo khoác bên ngoài, 2 anh em của tôi cũng ngồi ghế sau .Anh tai xe Taxi hỏi:

- Mấy anh đi đâu?

Tôi liền nói :

- Anh chạy về nhà hàng Duyên Mai gần ngă tư Phú Nhuận.

Khi tới nhà hàng Duyên Mai tôi nói anh tài xế taxi :

- Anh quęo trái ngay Thái Lập Thành (Sau này đổi tên là Phan xích Long). Chạy gần tới cái cây giữa đường th́ ngừng lại cho tôi xuống nhà, rồi anh làm ơn chở 2 anh em của tôi đi tiếp về nhà họ nha, tôi cảm ơn anh nhiều.

Khi tôi đi vào th́ ông anh tôi đi ra, tôi liền hỏi:

- Ủa Ṭng mới về hả (ông anh tôi là hạ sĩ quan Hải Quân đóng ở Kiên Giang)

Rồi anh trai tôi nói với tôi là:

- Thấy t́nh h́nh miền Trung lộn xộn nên má đi coi thầy rồi, vào nhà đi chờ má về .

Tôi vào nhà tắm rửa và nghĩ ngơi 2 & 3 ngày xong, chân cẳng cũng không yên nên mặc quân phục đi dạo một ḍng xem t́nh h́nh như thế nào?.

Sau một tuần ăn uống nhiều nên sức khoẻ thấy cũng ổn, nên chạy qua nhà của chú út thăm 3 đứa em là Thanh Minh Phương và con chó dễ thương (Tôi t́m thấy nó trong những ngày Tết nguyên đán năm nào ở đ́nh Phú Nhuận. Tiếng pháo nổ nhiều trong đêm giao thừa, khi mở cửa trước th́ thấy nó nằm run bên cửa. Tôi vội bế nó vào nhà và nuôi nó cho đến ngày đứt phim).

Sau khi thăm chú thím út và 3 em xong v́ tinh h́nh không c̣n yên ổn như xưa nên không có thể chở 2 em đi chơi nên tôi lên pḥng trên lầu mở cửa sổ nh́n qua nhà bên cạnh th́ gặp trung úy Tâm sĩ quan TĐ8/ND. Anh Tâm thấy tôi và nói:

- Mới về hả Ṭng?

Tôi liền mời ra quán cafe Da Vàng đối diện nhà “tại quán Da Vàng này cũng mùa Giang Sinh năm 73, Tôi và trung úy Tâm cũng rủ nhau ra uống cafe, tại đây chúng tôi gặp đại úy Phan Nhật Nam và vị luật sư phủ tổng thống đang ngồi mé ngoài cạnh cây vú sửa bên hông quán. Vừa gặp 2 anh em chúng tôi anh Phan Nhật Nam liền nói:

- Em mới ở ngoài ấy về hả !

Tôi liền chào 2 anh và nói:

- Em bị thương ngay mắt phải.

Tôi cũng nhớ rơ là cũng vào dịp Noel năm 1973, anh Nam kéo ghế mới 2 anh em ngồi chung bàn, sau đó anh gửi tặng cho tôi quyển sách mà anh vừa mới xong là quyển “Tù binh và Hoà B́nh”. Sau đó anh gọi thiệu bạn anh là Luật sư trong Phủ Tổng Thống. Tôi liền nói :

- Anh Nam c̣n bên Nhẩy Dù không?

Anh Nam nói:

- Anh về làm ở tiểu khu Long An.

Uống cà phê xong, anh Tâm rủ tôi đánh Bida gần đường Hồ Biểu Chánh, 2 anh em dành khoảng 30 phút tôi nh́n ra ngoài đường th́ thấy 2 anh Quân Cảnh mới xuống xe đi vào nh́n chúng tôi . Anh Tâm vừa ngừng đánh, 2 anh mới đến chào 2 anh em và muốn xem giấy tờ . xem xong anh hỏi tôi:

- Thiếu úy đi tŕnh diện chưa?

Tôi nói :

- Xin hỏi tŕnh diện ở đâu vậy anh?

Anh ta liền nói:

- Ở số 2 Trần Quốc Toản

Tôi nói với anh ta là:

-Cảm ơn, chút xíu tôi đi tŕnh diện.

Hai anh Quân Cảnh chào tay 2 anh em tôi rồi đi ra xe mê bên kia đường khi tới xe leo lên ngồi nhưng 2 anh nghĩ sao rồi 2 anh đành quay vào quán và nói với tôi:

- Thiếu úy đi với chúng tôi nha!

Tôi nói :

- 2 anh chờ 1 chút! Tôi trả tiền cho chủ quán.

Khi ra xe tôi ngồi phía sau th́ thấy 2 anh lái đúng đường về phía Trần Quốc Toản, trước khi quẹo trái vào trong số 2 Trần Quốc Toản là “Bộ Xă Hội” thấy một số vợ con lính đứng đầy 2 bên mé đường bỗng có tiếng gọi lớn nói:

- Anh Ṭng ! Có anh Hân trong đó.

Nh́n qua th́ thấy vợ của Hân tài xế đơn vị .(Sở dĩ biết vợ của Hân là năm 1974 tôi có đi phép cùng Hân và ngay ngày Giáng sinh. Hân có dẫn vợ đến kiếm tôi ở nhà nhưng không có gặp nên 2 vợ chồng Hân mới qua quan cà phê Da Vàng ngồi chờ. Tôi về và nghe nói nên ra quán cà phê gặp 2 vợ chồng Hân nên nhớ)

Khi xe tới bên hông chiếc xe GMC, tôi xuống xe và cũng không quên 2 anh em lính của tôi nói:

- Anh em đều được Liên đoàn 81 Nhẩy Dù lấy hết rồi ông thầy, chiếc xe GMC này là của 81 Nhẩy Dù.

Anh em kể đủ thứ về đường Liên tỉnh lộ 7 B, đến khi nghe Hân tài xế nói:

- Ông thầy! Thằng Hải du côn tài xế chết ở tỉnh lộ 7 B. Nó lên chiếm chốt cho anh em và bị bắt.

Nghe mà thêm buồn, lại thêm 1 anh em nữa nằm xuống cho anh em sống. Nghe tới đây ḷng buồn vô hạn, tôi liền nói với anh em tôi:

- Anh em cho tôi tôi đi vào tŕnh diện cho họ biết.

Rồi tôi đi về cuối dẫy nhà và đưa giấy tờ nhưng không có đưa giấy tờ của QYV Qui Nhơn, và trở lại với anh em của tôi đang chờ ngay chiếc GMC của Liên đoàn 81 Biệt cách dù. Đang nói chuyện vui vẻ với anh em th́ nghe trên loa phóng thanh phát ra là:

- Thiêu uư Mai Bá Ṭng về Liên đoàn 81 nhảy dù .

Anh em lính đều nói:

- Ông thầy về đơn vị chung với anh em rồi.

Tôi liền nói với anh em:

- Chờ tôi một chút tôi vào đưa hồ sơ bệnh lư cho ban y tế sát bên cuối xe GMC đi thẳng vào mấy bước. Và được lệnh chuyển qua QYV nhưng không biết là Y V nào. Tôi xin phép ra nói chuyện với anh em lính của tôi vài lời, trong lúc ho đi kiếm anh tài xế Jeep hồng thập tự.

Tôi đi ra và nói với anh em là:

- T́nh h́nh rất căng nếu anh em đi được th́ đi, c̣n không th́ né chờ tôi về v́ trong lúc này là một cuộc chiến sinh tử để bảo vệ cho miền nam. giờ tôi phải đi vào họ chở tôi qua QYV. Tôi cũng không biết là QYV Cộng ḥa hay QYV Trần Ngọc Minh.

Khi tôi vào xe họ chở tôi qua QYV Trần Ngọc Minh. Anh tài xế đem giấy tờ vào văn pḥng, trở ra xe anh liền nói với tôi:

- Thiếu úy vào trong văn pḥng nha!

Tôi liền cám ơn anh ta và ngồi chờ cô y tá đọc tên, một lát sau cô ta gọi tên:

-Thiếu úy Mai Bá Ṭng

Tôi đứng lên và đi tới trước văn pḥng. và nói:

- Tôi tên Mai Bá Ṭng.

Cô ta liền nói:

- Anh theo tôi đi nha!

Tôi lặng lẽ theo sau đến một nhà phía sau và đi theo cô ta lên cầu thang. Sau đó cô ta đi thẳng một mạch xuống cuối nhà để chỉ giường cho tôi, đang đứng ngơ ngác th́ gặp lại anh trung úy đại đội trưởng trinh sát sư đoàn 22 bộ binh, anh ôm tôi và nói:

-Ṭng hỉ với giọng Huế.

Trong lúc đó cô y tá trở lại và nói:

- Hết giường rồi, anh nằm chung đở với anh em ngày mai mới có pḥng mới bên kia.

Sau đó có y tá đi xuống lầu, anh đại đội trưởng trinh sát 22 bộ binh tên Dự & Dậy mới nói lớn tiếng là:

- Tất cả anh em im lặng! Tôi xin giới thiệu với tất cả anh em, đây là người hùng tiền đồn 3&4 Kon-Tum. Anh học chung với chúng tôi ở trường Thám kích quân đoàn 2, đang cho làm lễ măn khoá th́ được lệnh bốc vào tiền đồn 3 và 4 Kon-Tum, tất cả bị đánh bị bắt và chết cả gần tiểu đoàn cả 1 vị thiếu tá trung đoàn phó tên Như 44 cũng bị bắt. Chỉ c̣n anh và một sĩ quan cùng 11 anh em binh lính trở về .

Anh em đến thăm và hỏi tôi, trong lúc đó th́ thấy 2 anh em khiêng một băng ca đi ngang qua. Nh́n thấy người nằm là thiếu uư Luyến trước ở trung đoàn 44 tiểu đoàn 1, hỏi mới biết là bị thương chân trái ở Long An thuộc sư đoàn 22 bộ binh.. Chiều hôm đó tôi về nhà cho mẹ tôi yên ḷng phần không có giường nằm.

Sáng sớm vừa vào QYV Trần Ngọc Minh, th́ được cô y tá hướng dẫn qua pḥng Sĩ Quan nội thương nằm sát ṿng đại QYV. Nh́n thoáng qua cùng chừng 10 anh em, tôi vào giữa nhà và nằm v́ tránh ngay cửa. Đang nằm th́ có vị đại úy Bác sĩ vào pḥng khám bệnh cho anh em, khi đến chỗ tôi! Tôi liền nói:

- Chào bác sĩ.

Ông liền chào lại và nh́n vào hồ sơ của tôi, một lúc sau ông nói:

- Em nằm 2 QYV Pleiku & Qui Nhơn hả?

Tôi nói:

- Vâng bác sĩ.

Rồi ông đi khám những anh em khác trong pḥng,một lúc sau cô cô y tá lên đưa thuốc uống cho anh em, đến chỗ tôi có máng chai nước biển màu trắng. Tôi nghĩ thầm trong đầu là “ở QYV Pleiku th́ mỗi ngày 1 chai nước vàng qua QYV Qui Nhơn th́ 2 chai nước trắng mỗi ngày. Giờ lại tiếp tục như cũ “nhưng nhờ vậy mà sau này vào tù tôi cũng khỏe mạnh”. Khi truyền nước vàng th́ cả ngày c̣n nước trắng th́ khoảng 2 tiếng đồng hồ. Mỗi lần muốn đi đâu th́ móc chai nước biển lên cầu vai mà đi.

Khi được 2 tuần lễ nằm đây, một hôm khi khám tôi xong ông bác sĩ bèn nói với tôi :

- Ṭng, em có muốn đi không! Nếu đi th́ ngày mai xuống lầu xe anh đậu ngay cầu thang.

Tôi liền nói :

- Để em suy nghĩ nha Anh.

Th́ anh chuẩn úy Biệt Động Quân nằm bên trái của tôi liền nói:

- Cho em đi với bác sĩ

Nhưng ông đi ra và cũng không nói ǵ, ông lại đi qua bên phải là anh thiếu úy Thiết Giáp khám. Tôi nghe anh thiếu úy Thiết Giáp nói:

- Bác sĩ cho tôi đi với .

Ông bác sĩ khám bệnh xong rồi lặng lẽ đi ra ngoài khám cho những anh em khác, trong đầu tôi nghĩ: “Tại sao có những người lớn hơn, lại hay giúp đỡ mặc dù không biết đây có phải duyên số & Định mệnh của tôi hoặc công đức của cha m và duyên kiếp trước.. "

T́nh h́nh đất nước càng làm nguy trước sự tấn công của việt cộng, nhưng ngày nào tôi cũng về nhà thăm mẹ và đứa em gái c̣n anh tôi là lính truyền tin Hải quân đóng dưới Hà Tiên. Tôi đă quyết định không đi... Định mệnh mà tôi phải trả giá, cũng đành cam khổ chịu đựng như bao anh em QLVNCH và cũng không quên cầu mong cho những anh em cùng chiến tuyến đă hy sinh trong cuộc chiến được miên viễn bên kia thế giới an lành.

Mai BáṬng 35
 

 

 


VĂN CHƯƠNG

 Bất Khuất

Tập Truyện Thuyền Đời  


Ốm vợ
Một đời nỗi trôi
Một đời bị bẻ găy - Một đời đi t́m tự do
Bên anh... c̣n có em  
Kư sự - Ngày trở về  
Đời cứ như là mơ  
Mối t́nh qua hai thế hệ  
Những điều đến muộn màng 
Lời nói cứu người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh  
Nửa vầng trăng khuyết  
T́nh yêu trong thời loạn  
Kỷ niệm chuyến đi
Những giờ phút khó quên  
Kỷ niệm dấu yêu  
Thoại Sơn: Mối t́nh đầu  
Chuyện t́nh khó quên  
May mắn & Hên xui trong đời lính chiến  
Ba, bốn phát  
13 người cuối cùng về từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum  
Passage to Freedom
Đất nước tôi!  
C̣n nhớ mùa xuân
Tết  
Rồi lá thay màu  
Từ gịng sông này  
Làng tôi  
C̣n đó tuổi thơ  
Tháng 7 trời mưa  
Chuyện đang cần đề tựa  
Hành tŕnh đến Tự Do  
Ngày tan hàng
Dzi-ke
Cô gái làng Đông Tác - Dĩ An  
Dở dang  
Tất niên "Nội" 2015-2016  
Tết trong kỷ niệm  
Để nhớ, để thương
42 năm t́nh cảm đồng môn  
42 Năm T́nh  
Chúc mừng hội ngộ  
Tôi và Tiểu Đoàn 7 TQLC  
Thơ gửi Đại Gia 
Dấu ấn vào đời  
USA 20 năm và Tôi  
Hăy c̣n đó niềm tin  
Pleiku và hoài niệm  
Kư sự những ngày tháng 2  
Một mảnh đời  
Xuân quê hương
Một chuyến về thăm nhà
Tết đến
Một buổi chiều, hai người già
Đời người như thoáng mây bay
Hồi tưởng về một cánh Dù đơn lẻ
Bất Khuất của tôi
Nó và Tôi
C̣n nợ Thanh An
Mùa Đông năm ấy
Kể chuyện chúng ḿnh
Hai h́nh ảnh - một cuộc đời
No Easy Day - Ngày Vất Vả
Những ngày hè không thể quên !
Họp mặt
Những cái tên không thể quên !
40 năm Bất Khuất
Hành tŕnh của 5 ngày t́m về một thời tuổi trẻ  
Kỷ niệm Quân trường: Đi Phép - Về Phép
Thuyền đời
Cuộc sống của người lính chiến ĐPQ & NQ
Highway of Heroes
Nắng ấm quê hương
Truyện dài Bất Khuất
Thuyền đời ơi !
Những thằng chúng tôi
Bài thơ trên đồi Bác sĩ Tín
Viên đạn vang rền
Chuyện t́nh trái ngang
Khối diễn hành
Băi tập
Lễ măn khóa
Một Đời Bất Khuất
Kỷ niệm Quân Trường - Về phép
Kỷ niệm Quân Trường - Cúp phép
Hồi tưởng chiến trường 1062 Thượng Đức
Dọc đường gió bụi
T́nh Bất Khuất
Ngày xưa thân ái
Tôi đi lính
Bất Khuất
Quan Âm Tây Du Hí truyện
Làm trong sáng tiềng Việt
Hạ cờ tây
Thù dai
Kỷ niệm khó quên
Trận cuối trong đời lính của tôi
Khúc hát Quân Hành
Một nỗi đau
Thủ Đức - Tuần huấn nhục
Tâm thư của Cố Thiếu Úy Trần Văn Quí
Trận Ô-Căm
Một lần vĩnh biệt
Một lần đi
Chuyến đi cuối năm
Nhớ về mái trường xưa
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Những ngày tháng không quên
Tự do ơi, tự do!
V́ hai chữ Tự Do
Ngh́n trùng cách biệt
Thầy Chín
Để nhớ để quên