LẠC GIỮA MÙA XUÂN

Tôi đă trở lại Việt Nam, trở lại Saigon, nơi chốn mà tôi đă rời bỏ nó cách đây hơn hai mươi năm. Không ngờ thời gian trôi qua quá nhanh, mới chớp mắt đây thôi đă hơn hai mươi năm rồi, hơn hai mươi năm xa ĺa quê hương, đến sống ở một phương trời xa lạ cách nơi chôn nhau cắt rốn của ḿnh tới nửa quả địa cầu, th́ quả đúng là một điều có nằm mơ cũng không tin được, thế nhưng giấc mơ này đă là sự thật.

Đây là lần đầu đầu tiên tôi quay trở về quê hương đúng vào những ngày giáp Tết. Lúc ngồi trên máy bay tôi đă háo hức mong đơi được nh́n thấy Saigon yêu quư của tôi ngày xưa, nhưng khi nh́n thấy Saigon rồi th́ tất cả những hao hức đó, những mong đơi đó đă vỡ tan như bong bóng xà pḥng. Saigon đă thay đổi tất cả. Một sự thay đổi hỗn độn, nhớp nhúa như một kẻ tập ăn chơi, bắt chước khoác lên người những chiếc áo sặc sỡ, rẻ tiền, những thứ đó không mang cho tôi cái cảm giác ấm áp thân yêu ngày nào, mà tôi mong đợi, “ Saigon ơi, tôi mất người như người đă mất tên…”Vâng tôi đă mất Saigon yêu thương của ngày nào rồi. Giờ chỉ c̣n một chút hy vọng nhỏ nhoi là mong t́m thấy lại bóng dáng của người xưa mà tôi đă bị lạc mất, khi rời bỏ thành phố này.

Ngồi trong góc quán cà phê của Trà, ngưởi bạn học cùng trường Luật ngày xưa, tôi mơ t́m lại một chút kỷ niệm ngày nào c̣n xót lại tại nơi này, nơi mà mỗi lần muốn gặp gỡ nhau, Chấn và tôi đều lấy quán cà phê của Trà làm điểm hẹn. Quán cà phê nhỏ này cũng giống như hàng ngàn quán cà phê nhỏ khác của thành phố, nhưng với tôi nó thân thiết vô cùng, với tôi nó là những mảng kư ức của một cuộc t́nh đă mất nhưng chưa bao giờ phai mờ, hơn bao giờ hết, với tôi nó chính là Chấn, t́nh yêu đầu đời của tôi.

Sau khi rời khỏi Việt Nam, tôi vẫn thường xuyên liên lạc với Trà, nhờ có Trà mà tôi đă biết đươc tin tức của Chấn, người yêu cũ của tôi. Và cuộc gặp gỡ ngày hôm nay cũng do Trà sắp xếp. Tuần trước tôi nhận được email của Trà , báo đă gặp được Chấn sau nhiều lần t́m kiếm. Email Trà viết “.... Đă t́m thấy Chấn của cậu rồi, có muốn gỡ rối tơ ḷng th́ về đi, tớ sẽ an bày cho cuộc gặp gỡ này.....” Và hôm nay tôi ngồi đây để chờ được gặp lại anh, người của một thời đă từng làm cho trái tim bé bỏng của tôi phải xốn xang, phải rung động. Vâng, tôi đă từng yêu say đắm, yêu tha thiết, người lính Biệt Động Quân có cặp mắt thật đẹp, có ánh nh́n quyến rũ luôn làm chao dao trái tim tôi, có nụ cười quá đẹp làm ḷng tôi phải say đắm, mê mệt. Thế nhưng mối t́nh ấy của tôi đă không trọn vẹn, tôi đă lạc mất anh trong đời và bây giờ, hôm nay đây, không hiểu sao tôi lại mong, lại chờ để gặp anh, người của năm tháng cũ. Để làm ǵ? Để ước mong t́m lại h́nh bóng mối t́nh của một thời dĩ văng? Để muốn nói một lời xin lỗi hay muốn nghe một câu giải thich? Có phải như vậy không, dù sao tất cả những điều đó đă đi vào dĩ văng quá lâu rồi, có lẽ tôi cũng không cần tới nữa, hơn hai mươi năm rồi c̣n ǵ. Vậy th́ gặp để làm ǵ, tôi cũng không biết nữa nhưng tôi vẫn cứ chờ và vẫn cứ mong gặp anh. Không lẽ tự trong thâm tâm của tôi h́nh ảnh của anh vẫn c̣n sâu đậm, vẫn c̣n làm con tim tôi tê tái mà tôi không cam ḷng sao? Hay là cái lợn cợn của nụ hôn ngày nào đă thắt thành một cái nút khó cởi?
Tiếng hát của một nữ ca sĩ vang lên từ chiêc máy ở góc pḥng nghe day dứt quá:

“ Tôi đi t́m lại một mùa Xuân,
Mùa Xuân xưa cũ qua mất rồi,
Mùa Xuân đă rơi vào dĩ văng,
Mà Xuân nay vẫn c̣n dư hương. ….
Nên tôi t́m lại một mùa Xuân
Người xưa không biết lạc phương nào
Không biết khi xuân về trên áo
Mầu xanh năm đó c̣n xanh không?...

Mầu xanh ở đây trong tim tôi không phải là mầu xanh áo cưới, mà là cái mầu xanh áo lính ngày xưa, tôi chưa quên được và cũng sẽ không bao giờ quên.

Đưa mắt nh́n qua ô cửa kính của quán, cảnh nhộn nhịp của những ngày trước Tết, thật là tấp nập, xe chạy như mắc cửi, những chiếc xe tải chở hoa từ ngoại ô vào thành phố, với đủ loại hoa và đủ mầu sắc làm ḷng tôi chợt thấy nao nao, và rồi trong một thoáng chốc bâng khuâng, dĩ văng ùa về tràn đầy tâm trí tôi như một cuốn phim quay chậm:

& & &

Đó là những ngày tháng trước năm 1975....

Theo thói quen, sau khi ra khỏi giảng đường tôi hay ghé vào quán của Trà để uống một ly sữa cacao. Tôi nhớ có lần đùa với anh chàng chủ quán tôi bảo:

_ Chả biết cậu cho cái quái ǵ vào ly cacao của tớ mà làm tớ ghiền đến thế, hôm nào cũng phải ghé vào đây làm một ly th́ tối về nhà mới ngủ được.

Trà cười:

_ Bí mật nghề nghiệp không thể tiết lộ được, nói cho cậu biết nhỡ mà cậu ra mở quán , có bí quyết này, cậu câu hết khách của tớ, th́ lúc đó tớ húp cháo rùa à. H́ h́…

_ Húp cháo rùa là c̣n khá đấy chứ tớ sợ cậu chả c̣n cái ǵ để mà húp đâu.

Tôi nghinh nghinh cái mặt lên trả lời Trà. Trà bật cười lớn:

_ Ha..Ha..Sao mà tàn nhẫn quá vậy cô nương, may ghê đi tại hạ chưa bật mí bí quyết của ḿnh, nếu không th́ chít ngộ dzồi. Thế cậu nghĩ tớ cho cái quái ǵ vào sữa của cậu thế nhỉ? Thôi th́ cậu nghĩ tớ cho cái ǵ th́ nó là cái ấy đi, miễn sao cậu cứ mê ly sữa cacao của tớ là được rồi. Thôi có khách vào, tớ đi làm việc đây.

Trà là bạn học cùng phân khoa với tôi nhưng trên tôi hai lớp, cuối năm nay Trà sẽ nộp luận án để ra trường. Anh chàng này cũng đă từng theo đuổi tôi trong hai năm, nhưng v́ sự hờ hững của tôi làm anh nản chí, Trà quay sang t́m sự an ủi nơi Băng Thanh, cô bạn dễ thương và nhút nhát nhất trong bọn bốn đứa chúng tôi. Trà dư định sau khi tốt nghiệp, th́ hai người họ sẽ làm đám cưới. Nhóm bạn bốn đứa Băng Thanh, Vân Anh, Thảo Dung và tôi th́ ba đứa đă đều có nơi để chia ngọt, sẻ bùi, chỉ c̣n riêng ḿnh tôi vẫn lông bông, lêu bêu, cô đơn một ḿnh trên cơi đời ô trọc này. Lũ bạn tôi cũng nhiều lần thắc mắc, tại sao tôi vẫn chưa chịu t́m cho ḿnh một chỗ để dừng chân, th́ tôi chỉ đơn giản trả lời bọn nó:

_ Sao tụi bay thừa hơi để mà thọc gậy vào đời tư của tao vậy, tao chưa ế đâu mà là tao chưa thích, thế thôi.

_ Sao giản dị thế nhỉ, bộ mày không có tim, hay trái tim mày không biết đập?

_ Vớ vẩn cái con này, tao có phải là Tỉ Can đâu mà không có tim, tim tao mà không đập th́ tao đă ngoẻo từ đời nào, c̣n đâu đứng đây cho tụi mày chất vấn, cười cười tôi tiếp, có điều là tín hiêu từ trái tim tao phát đi không gặp đúng tần số của nó nên tao vẫn c̣n ca bài “ Anh ơi, bây giờ anh ở đâu, Bến Hải hay Cà Mau” vậy thôi. Tao trả lời rồi đó, từ giờ trở đi em xin các chị tha cho em đừng hỏi “v́ sao tay em run, v́ sao chân không vững” nữa nha. Mệt với mấy mụ ń quá.

Từ đó không đứa nào hỏi han ǵ đến duyên nợ của tôi nữa, nhưng chúng nó vẫn không thôi, t́m ṭi cho tôi một chốn nương thân

Hôm nay, cũng không ngoại lệ, tôi ghé quán của Trà. Thường th́ vào khoảng giờ này quán không đông khách lắm nên luôn luôn cái bàn trong góc nh́n ra ngoài đường Trà vẫn để dành cho tôi, nhưng bữa nay quán lại đông một cách đặc biệt, tôi đưa mắt nh́n quanh và thấy chỗ ngồi thường ngày của ḿnh đă bị chiếm rồi, định bước ra để về, chợt nghe có tiếng gọi tên ḿnh, quay lại tôi thấy Băng Thanh đang mang cà phê cho khách, đi về phía tôi, nó bảo :

_ Đừng về, mày vào trong quầy chờ tao một lát.

Tôi gật đầu và bước nhanh vào trong. Không thấy Trà, tôi kéo cái ghế đẩu sau quầy và ngồi xuống. Một lúc sau, Băng Thanh tới bên tôi nó than nho nhỏ:

_ Không có khách th́ lo mà có khách nhiều như ngày hôm nay th́ mệt ơi là mệt. hôm nay đâu phải cuối tuần mà đông ghê đi.

Tôi cười:

_Có ǵ lạ đâu, gần Tết thiên hạ rảnh rỗi đi chơi, vào quán cà phê là chuyện b́nh thường. Không khách cũng than, có khách cũng than, sao mày khó tính thế. Mày là Thanh chứ có phải là than đâu mà rên rỉ gớm luôn.

_ Mày không biết chứ, cách đây gần hai tiếng, không hiểu sao quán của Trà tự dưng đông khủng khiếp, Trà, tao và bé Liên xoay như chong chóng mà c̣n không kịp, tí nữa c̣n làm đổ cà phê nữa chứ, bây giờ là bớt rồi đó, tao mới có thời gian nói chuyện với mày chứ cứ như lúc năy th́ có mà ḅ ra cũng không kịp.

_ Vậy là mừng cho mày và Trà, đông khách sẽ có nhiều tiền để làm đám cưới to, nở mặt, nở mày với cḥm xóm. Ủa mà Trà đâu sao tao không thấy hắn

Băng Thanh nh́n tôi tủm tỉm cười, nụ cười của nó có vẻ ǵ kỳ kỳ, lạ lạ.

_ Lúc năy vừa bớt khách, Trà có việc phải ra ngoài, tao chả biết ông ấy đi đâu nữa.

_ Thật mày không biết không? Sao tao thấy cái cười của mày nó gian gian thế nào ấy.

Băng Thanh bật cười thành tiếng:

_ Gớm cái con này, mày c̣n hơn Tào Tháo ấy, cười mày cũng nghi, tao làm cái ǵ mà gian chứ?

Tôi lườm nó:

_ Làm ǵ th́ mày biết, đừng để tao bắt được tẩy của mày đó.

Tôi c̣n đang định ch́ chiết con nhỏ Thanh một hồi nữa th́ Trà đă vào tới:

_ Không biết tiện nội đă phạm lỗi ǵ mà để cô nương phải nổi cơn tam bành lục tặc lên như vậy.

_ Đâu dám. Cặp đôi của cậu hợp lại th́ tớ thua là cái chắc, hai người đánh một chẳng chột th́ cũng què, tớ cô đơn có một ḿnh, đâu dám đấu lại người có đôi có cặp chứ. Thôi tớ về đây, hôm nay đành nhịn một chầu sữa cacao vậy.

Trà cười:

_ Khoan đă, đi đâu mà vội, cậu không phải nhịn đâu, chầu cacao hôm nay tớ đăi, lại đây tớ giới thiệu với cậu một người bạn của tớ, Trung Úy Vương Ngọc Chấn, rất bô trai và cũng rất ga lăng, và đây là Thy Hạ cô bạn xinh xinh rất thân của bà xă tao. Hai người làm quen nhau nhé.

Nói xong, Trà nhich người sang một bên để lộ ra phía sau anh, một người lính thân h́nh cao ráo, khuôn mặt hơi sạm nắng với cặp mắt sáng có một ánh nh́n lạ lạ, t́nh t́nh làm sao, ẩn dưới đôi lông mày rậm. Chiếc mũi cao thẳng nằm trên cái miệng hơi rộng, đang cười phô ra một hàm răng trắng đều như hạt bắp. Nụ cười này nếu là của người quen chắc tôi phải thốt lên: “Trời ơi, sao lại có nụ cười quá đẹp, quá quyến rũ như thế chứ!”. Ai dè từ năy giờ thấy anh ta đứng sau lưng Trà, tôi lại cứ ngỡ là khách hàng chờ gọi đồ ăn, thế có chết không chứ. Nhưng chẳng sao v́ tôi nghĩ ḿnh chưa nói hay làm điều ǵ thất thố để phải xấu hổ trước mặt một người khác phái và xa lạ như anh ta. Vậy có ǵ để phải rụt rè, nghĩ vậy tôi tỉnh bơ dơ tay ra trước:

_ Rất hân hạnh được biết trung úy

Một bàn tay rất ấm nắm nhẹ tay tôi kèm theo một ánh mắt t́nh t́nh, một nụ cười quyến rũ, nụ cười mà tôi đă chấm điểm mười:

_ Phải nói người hân hạnh là tôi mới đúng hơn.

Kể từ sau lần gặp gỡ đó, và thêm vài lần sau này nữa, tôi hiểu ra rằng tín hiệu từ trái tim tôi phát ra đă gặp được đúng tần số nó cần. Và mùa Xuân năm đó tôi đă t́m được điểm tựa của đời ḿnh.
Chấn là lính tác chiến nên thời gian ở gần nhau không nhiều, nhưng những lần bên nhau chúng tôi thật hạnh phúc. Anh kể tôi nghe về gia đ́nh anh, quê anh ở miền Bắc, năm 54, cả gia đ́nh di cư vào Nam và cha anh chọn Vĩnh Long làm nơi lập nghiệp. Rồi một thời gian sau cha mất đi, c̣n lại mẹ, bà tần tảo bán buôn nuôi bốn con nên người. Khi lớn khôn, các con xa dần. Anh Hai đi lính đóng quân ở miền Trung, chị Ba lập gia đ́nh theo chồng về Rạch Giá, anh Tư học trên Saigon, ra trường lấy vợ ở luôn trên thành phố không về quê nữa, chỉ c̣n anh ở với mẹ, nhưng rồi cuối cùng anh cũng vẫn phải nhập ngũ vào quân đội như bao thanh niên khác ở tuổi đăng lính. Anh chọn binh chủng Biệt Động Quân, một trong những binh chủng thiên chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà để thỏa măn chí tang bồng hồ thỉ của người trai đất Việt.

Đáp lại tôi cũng thủ thỉ kể cho anh nghe tiểu sử đời ḿnh. Tôi mồ côi mẹ từ khi lọt ḷng. Sống với Bố và người chị ruột, có lẽ v́ thấy tôi thiếu t́nh mẫu tử nên bao nhiêu thương yêu Bố và chị đều dành cả cho tôi. Tôi bảo anh:

_ Anh sui sẻo rồi v́ quen một đứa con gái được nuông chiều từ nhỏ , em tai quái, ngang ngược lắm đó, anh ráng mà chiều em nha.

_ Chuyện nhỏ, em có biết không, anh là con út cũng được cưng không thua ǵ em đâu, mà lại là con trai nữa, nên chắc chắn anh c̣n tai quái, ngang ngược hơn em nhiều. Anh biết hết những chiêu tṛ tai quái, em mà giở tṛ ǵ ra là anh trị lại liền, sợ chưa?

_ Anh dám?

_ Tại sao không?

_ Nếu vậy th́....Tôi sụ mặt xuống, em không thèm chơi với anh nữa. Tưởng sẽ được anh chiều, ai dè anh lại c̣n muốn bắt nạt em.

Bằng cả hai tay, Chấn ôm lấy khuôn mặt tôi, nâng lên:

_ Nh́n anh nè, cái măt đẹp như thế này mà nhè th́ xấu lắm đó. Thy Hạ ơi, em có biết là em đẹp lắm không, cặp mắt này, cái mũi này và nhất là cặp môi này, mọng mọng như quả nho chín, làm người ta thèm cắn quá. Anh cắn nhe.

_ Í, í... không được đâu, vừa kêu tôi vừa lách đầu lùi ra khỏi tay anh, tôi rỡn, em mới đi Paris “ tút” lại sắc đẹp đó, anh đừng có mà đụng vào, hư hết cái mặt em th́ sao.

Chấn trâng tráo:

_ Hư anh đền. Ai bảo em sửa cho đẹp làm chi.

Ôm được tôi trong tay, cặp môi tham lam của anh t́m đến môi tôi. Tôi ngất ngây trong nụ hôn ngọt ngào và đầy mê đắm của anh. Không gian như đông đặc lại quanh chúng tôi.

Từ ngày quen nhau đến nay đă gần một năm rồi, nhưng chưa bao giờ anh dẫn tôi về gặp mẹ anh, một lần khi tôi ngỏ ư muốn được đi thăm Người th́ anh cười cười, nhéo mũi tôi và bảo:

_ Thời gian của anh rất ít, mỗi lần được về phép, anh ở nhà với mẹ vài ngày, trở lên đây gặp em, xong rồi quay về đơn vị. Nếu đưa em về Vĩnh Long thăm mẹ anh, đi đi, về về mất nhiều thời gian lắm, đâu c̣n giờ rảnh để hai đứa ḿnh đi chơi với nhau. Thôi th́ để lúc nào ḿnh cưới nhau rồi, anh đưa em về dưới ấy ở luôn với mẹ anh, cho mẹ chồng với con dâu khi đó tha hồ mà tâm sự, được chưa?

Tôi nghiêng mặt nh́n anh, mắt hơi nheo lại tỏ vẻ không tin những lời anh nói:

_ Có thật như vậy không đó hay là …tôi phụng phịu, dỗi hờn, hay là anh có chị nhà ở dưới đó rồi nên không muốn đưa em về đấy thôi?

Chấn bật cười ha hả:

_ Băng Thanh nói em là Tào Tháo không ngoa, hay nghi ngờ mà không có bằng cớ, cái đầu nho nhỏ như thế này lúc nào cũng cứ suy nghĩ lung tung loạn sạ. nếu không tin, ngày mai trở về đơn vị, anh sẽ đưa em xuống gặp mẹ, nhưng sau đó là em phải trở về một ḿnh đấy nhe, được chưa nào?

Tôi nh́n anh, nước mắt đă đong đầy:

_ Mai anh đi rồi sao, rồi bao giờ anh lại về nữa?

Ôm tôi trong ṿng tay, anh không trả lời v́ bờ môi anh đang hôn nhẹ lên mắt tôi rồi di dần xuống môi và đậu lại ở đấy thật lâu. Một lúc sau, môi chúng tôi rời nhau. Anh ôm lấy đầu tôi áp vào vùng ngực rắn dỏi của anh, tôi nghe anh th́ thầm trên tóc ḿnh:

_ Đừng buồn anh nhe, anh không dối gạt em đâu. Anh yêu em và sẽ yêu em đến suốt đời, hăy tin anh đi, tin anh nhé Thy Hạ.

Nhấc đầu ra khỏi vùng ngực ấm áp, ṿng tay qua cổ anh, tôi kiễng hai chân lên cho môi ḿnh áp sát vào môi anh, tôi nói trong nụ hôn:

_ Em tin anh, em tin anh mà Chấn ơi! Em yêu anh, yêu anh nhiều lắm.

Nụ hôn này dù ngọt ngào, dù say đắm, dù tha thiết bao nhiêu nhưng sao trong tim tôi vẫn thấy như có lợn cợn một cái ǵ mà tôi không thể cắt nghĩa được.

Chúng tôi vẫn quấn quit bên nhau mỗi lần anh về phép. Những hàng quà vặt bên hồ Con Rùa, nước mía Viễn Đông, trong chợ Bến Thành, hẻm Casino…không nơi nào là tôi không kéo anh đi để thưởng thức món ngon Saigon. Ṿng quanh Saigon chưa đủ tôi c̣n rủ rê anh:

_ Tới Nguyễn Tri Phương ăn nghêu đi anh.

_ Sao em biết Nguyễn Tri Phương có nghêu mà rủ anh đi, à...à...chắc là đi ăn với cậu nào rồi nên mới rành sáu câu như vậy, đúng không?

_ Cậu nào là cậu nào, anh chỉ đoán ṃ, cậu nào mà mời nổi em đi ngoại trừ cậu trung úy Chấn này thôi. Anh biết sao em biết không?

_ Không.

Tôi cong môi lên:

_ Đương nhiên là anh không biết rồi v́ em có nói đâu mà anh biết. Thế này này, nhà nhỏ Vân Anh ở gần Ngă Bảy, nó biết nên rủ cả bọn tui em đi ăn mấy lần ở đó, ngon ghê nhe anh ơi. Anh tưởng tượng mà xem, cầm con nghiêu nóng hổi, chấm và bát nước mắm chua chua, cay cay, ngọt ngọt, hút một cái chụt, ôi tuyệt cú mèo làm sao. Ơ, anh cười cái ǵ, bộ anh nghĩ em nói dóc hay sao?

_ Anh cười v́ cái điệu bộ diễn tả của em thấy hấp dẫn quá chừng, nghe cũng thấy thèm rồi. Được rồi, đi.

Cuộc t́nh chúng tôi tưởng như cứ măi êm đềm bên nhau như vậy.

Nhưng rồi cuộc chiến tại miền Nam đi vào giai đoạn khốc liệt, trên truyền h́nh, trên báo chí, tin về những thành phố miền Trung đang lọt vào tay giặc. h́nh ảnh dân tháo chạy trên quốc lộ 1 mới thảm thương làm sao. Người chết nằm phơi thây trên đường bởi những loạt đạn pháo kích không chút lương tâm của bọn cộng phỉ vô nhân đạo, cùng với h́nh ảnh đau thương đó là h́nh ảnh những anh chiến sĩ VNCH đang tiếp cứu cho người dân, các anh băng bó vết thương, khiêng, cơng, d́u những người dân cần sự giúp đỡ của các anh. Tấm ḷng nhân đạo của các anh đă làm cả thế giới phải ngưỡng mô, đồng thời cũng làm bỉ mặt lũ bạo tàn cộng phỉ giết dân không chút gớm tay.

H́nh ảnh những người lính ấy lại làm tôi nhớ đến Chấn của tôi. Bây giờ anh đang ở đâu? Đă mấy tháng rồi, anh không về thăm tôi, mà cả đến những lá thư tôi gửi cho anh theo địa chỉ anh cho qua KBC, cũng không có hồi âm. Ḷng tôi như lửa đốt. Tôi muốn xuống Vĩnh Long nơi gia đ́nh anh ở để t́m anh, tôi cũng đành bó tay v́ không có địa chỉ. Tôi phải làm sao đây. Chấn ơi, anh ở đâu hả anh?

Ngày nào tôi cũng ra quán của Trà ngồi, với cái hy vọng mong manh nếu anh có về Saigon, th́ chúng tôi sẽ được gặp nhau, nhưng cuối cùng cái hy vọng mong manh đó của tôi cũng bay theo mây gió. Tôi đă lạc mất anh rồi. Nhiều lần thấy tôi ngồi thẫn thờ chờ anh trong dáng vẻ tuyệt vọng, Trà bưng ly sữa cacao tới, nói vài lời an ủi. Tôi cám ơn Trà và nói trong ḍng nước mắt chảy dài:

_ Cậu không cần phải làm như vậy đâu, cậu cho tớ ngồi nhờ ở đây là cám ơn cậu nhiều lắm rồi. Có lẽ mấy hôm nữa tớ sẽ thử đi Vĩnh Long một chuyến biết đâu chả t́m thấy Chấn.

_ Cậu biết hắn ở đâu mà t́m?

_ Không biết cũng phải đi t́m, chứ ngồi đây chờ cũng không phải là cách, hơn nữa tớ cũng chịu hết nổi cái cảnh phải chờ như thế này.

_ Vậy tớ đi cùng cậu.

Tôi cười buồn.:
_ Cám ơn cậu, cậu c̣n nhiều việc phải lo, bỏ quán và Băng Thanh đang bụng mang dạ chửa một ḿnh sao được. Tớ biết ḿnh phải làm ǵ mà, đừng lo, dầu sao cũng cám ơn cậu, cám ơn thật

nhiều.

Trước khi về, để vợ chồng Trà yên tâm về tôi, tôi vỗ vai Trà giọng chua xót:

_Cũng có thể tớ sẽ không đi t́m anh ấy đâu, cậu nói đúng, biết anh ấy ở đâu mà t́m, với lại anh ấy bỏ tớ chứ không phải là tớ không chờ anh ấy.

Và cuối cùng tàn cuộc đă định, miền Nam rơi vào tay lũ côn đồ Việt cộng. Quán cà phê của Trà cũng đóng cửa. tuy vậy chúng tôi vẫn c̣n liên lạc với nhau. Băng Thanh bây giờ đă có con. Trà th́ không có việc làm, cuộc sống khó khăn không chỉ riêng cho chúng tôi mà hầu như cho cả miền Nam này. Không c̣n quán cà phê, tôi rủ vợ chồng Trà đi làm công cho hợp tác xă may chiếu xuất khẩu. Cho tới một tối, tôi tới báo cho vợ chồng Trà biêt là đêm mai tôi sẽ rời VN, sẽ đi vượt biên với vợ chồng người chị, không có Bố tôi đi cùng v́ Người đă mất trong một cơn bạo bịnh trước đó mấy tháng

_ Hăy cầu nguyện cho chúng tôi. tôi th́ thầm, nếu qua được, tôi sẽ liên lạc với Trà sau.

& & &

Đưa tách cà phê lên miệng, tôi nhấp một chút, vị đắng của cà phê giữ trong miệng làm tôi nhớ đến vị ngọt của ly cacao sữa ngày xưa Chấn hay gọi cho tôi.

_ Sao không uống ca cao nữa, đă đổi “gu” rồi à?

Tôi giật ḿnh quay lại, Chấn đă đến sau lưng tôi từ lúc nào với ly ca cao sữa nóng c̣n bốc khói trên tay, đưa về phía tôi. Tôi đứng bật dậy, ngẩn người ra nh́n anh, quên cả đỡ lấy ly sữa trên tay Chấn. Anh vừa cười, hỏi:

_ Không nhận ra anh sao?

Nghe anh hỏi, tôi như chợt tỉnh giấc, vội cầm lấy ly sữa:

_ Nhận, nhận ra chứ, tuy có chút ngỡ ngàng v́ khuôn mặt anh cũng có chút đổi thay, nhưng không nhiều, duy có một điều không thay đổi, đó là anh lúc nào cũng thế, khi đến th́ luôn nhẹ như một con mèo rừng vậy.

_ Ngày xưa th́ là mèo rừng, c̣n bây giờ chỉ là mèo mướp thôi.

Vừa nói Chấn vừa kéo ghế ngồi đối diện với tôi. Đặt ly sữa lên bàn, tôi cũng ngồi xuống. thấy tôi nh́n anh chăm chú mà chẳng nói một câu, anh cười:

_ Sao mà nh́n anh kỹ thế? Trông anh già lắm phải không?

_ Già th́ ai cũng phải già, em cũng vậy thôi. Hơn hai mươi năm rồi, thời gian đâu có ngắn, gần một phần ba cuộc dời đó anh. Sở dĩ em nh́n anh kỹ như vậy là em muốn t́m lại h́nh ảnh ngày xưa của anh, lúc anh từ bỏ em mà không nói một lời. nhưng tiếc quá, em không t́m thấy ǵ cả.

Nói xong tôi cầm ly sữa đưa lên mũi, hít nhẹ một hơi:

_ Thơm quá, nhưng để nguội chút mới uống, giờ c̣n nóng quá. Cám ơn anh, cám ơn về ly ca cao đầy kỷ niệm của một thời đă qua.

Chấn nh́n tôi định nói ǵ đó th́ người tiếp viên đă mang lại cho anh một ly cà phê với cái phin ở bên trên. Kéo ly cà phê về phía ḿnh, anh mở nắp ra, để xuống bàn rồi nhấc cái phin để lên trên đó xong anh từ tốn lấy chiếc muỗng nhỏ khuấy nhè nhẹ cho chút đường trắng trong đáy ly tan ra. Cầm ly lên, nhưng không uống ngay, anh nh́n tôi. Vẫn với ánh mắt cuốn hút của ngày nào đă từng làm trái tim tôi xao động, bây giờ ánh mắt ấy vẫn c̣n đủ uy lực làm ḷng tôi xốn xang:

_ Thy Hạ vẫn c̣n nhớ đến một thời đă qua?

Cúi xuống để tránh ánh mắt của anh, tôi bưng ly ca cao lên thổi nhẹ trên mặt ly, có phải tôi muốn làm cho ly sữa nguội bớt hay chỉ muốn dùng hơi thổi này thay cho tiếng thở dài. Tôi nói với một chút cay đắng:

_ Có những cái thật sâu đậm nếu muốn quên cũng có thể quên dễ dàng, nhưng có những điều rất b́nh thường nếu muốn nhớ th́ chẳng dễ quên, xá chi những chuyện của một thời đă qua.

_ Thy Hạ trách anh sao?

_ Anh nghĩ là em trách anh? Nếu thật sự là em trách anh th́ anh có thấy là em trách sai không?

Nắm bàn tay tôi để trên bàn, anh bóp nhẹ:

_ Anh không nói là ḿnh đúng, cũng như không bảo là em sai. Nhưng dù ǵ anh cũng phải xin lỗi Thy Hạ của hơn hai mươi năm trước và Thy Hạ của ngày hôm nay. Em không giận anh nữa chứ.

_ Có, hai mươi năm trước th́ có giận và lo, nhưng hôm nay được gặp lại anh, mừng c̣n không hết, sao em lại giận chứ.

Rút tay ḿnh ra khỏi tay anh, bưng ly lên nhấp một chút sữa, nh́n anh, tôi mỉm cười:

_ Sữa thơm và ngọt lắm nhưng…sao mùi vị không giống ngày xưa!

Ly cà phê đă được đưa lên định uống, anh bỗng dừng lại ở ngang miệng:

_ Vậy à?

Nói xong anh đưa ly lên uống cạn một hơi. Nh́n cách anh uống như giận dỗi câu nói của tôi, tôi chợt thấy bối rối, v́ ngày xưa khi c̣n yêu nhau chưa bao giờ tôi thấy anh uống như vậy cả, tôi vụng về đính chính:

_ Em không có ư ǵ… em thấy khác có lẽ tại v́ lâu quá rồi chưa uống lại nên thấy lạ miêng thôi. Lại giận em rồi à, đừng như vậy mà?

Chấn chợt bật lên cười, vẫn nụ cười mang vẻ sảng khoái đó mỗi khi anh bắt gặp một chuyện ǵ thích thú:

_ Lại trẻ con rồi, Thy Hạ nghĩ anh giận em hả? Rồi đột nhiên anh trầm ngâm, chúng ḿnh đă đêu già cả rồi, giận hờn chỉ là chuyện của thời xa xưa. Vừa rồi anh bắt gặp ở em một nét nũng nịu rất dễ thương của ngày ấy làm anh lại nhớ đến thời đă qua đó, nhưng có lẽ em đă nói đúng, ly cacao của em hôm nay không c̣n cái mùi vị của ngày xưa nữa, không phải v́ nó không ngon mà v́ thời gian không c̣n là thời gian của ngày đó, nhất là con người cũng không c̣n là người của lúc bấy giờ nên khó trách có những đổi thay.

_ Anh nói chỉ đúng một nửa thôi. Có những chuyện cần đổi thay th́ phải đổi thay, nhưng có những chuyện muốn đổi thay không dễ và có thể không bao giờ muốn đổi thay hết.

_ Thí dụ?

Tôi nh́n thẳng vào mắt Chấn, giọng trầm xuống:

_ Là em.

Sau câu trả lời của tôi sẽ là một khoảng im ắng đến ngột ngạt, nếu không có tiếng nhạc nhè nhè vang lên trong căn pḥng nhỏ bé này làm dịu đi. Chấn ngồi im nh́n tôi, ánh mắt của anh lúc này không c̣n vẻ t́nh tứ ngọt ngào nữa mà nó như chứa cả một sự đau khổ không nói thành lời, một lúc sau, anh khẽ hắng giọng:

_ Thy Hạ này, anh biết, dù em nói là em không giận anh, nhưng trong cái đầu nhỏ bé kia của em nó đang chứa biết bao nhiêu thắc mắc cẩn được giải thích, mà chỉ có anh mới là người có thể giải đáp một cách tường tận cho em những thắc mắc này mà thôi. Em muốn nói là em không cần sao. Em không cần nhưng anh cần, anh cần nói rơ tất cả để em có thể hiểu rơ anh hơn cũng như để tâm hồn em sẽ thanh thản hơn trước khi chúng ḿnh rời khỏi đây. Thy Hạ ơi, chắc em đă nghe nói anh lập gia đ́nh trước khi chính quyền mới này vào chiếm miền Nam phải không? Đúng đó Hạ ạ. Sau khi từ giă em, anh trở về thăm mẹ sau đấy mới trở ra đơn vị, nhưng khi về nhà th́ anh được biết anh Hai anh đă tử trận tại miền Trung và cũng chưa t́m được xác, mẹ anh buồn mà trở bênh. Chị Ba theo chồng đi xa cũng không ai báo được tin, c̣n anh Tư th́ mẹ không cho báo, v́ sợ trên đường di chuyển từ Saig̣n về Vĩnh Long vào thời điểm đó rất không có an ninh. Rốt cuộc chỉ c̣n ḿnh mẹ ở nhà. Anh đang bối rối không biết tính sao, bỏ mẹ đau ốm ở nhà một ḿnh anh không đành, c̣n không trở lại tŕnh diện đơn vị anh sẽ bị khép tội đào ngũ, đây là điều không bao giờ anh muốn làm cả, đang lúc tiến thoái lưỡng nan th́ mẹ gọi anh vào bên giường, mẹ vừa nói, vừa khóc:

_ Chấn à, con đă biết hoàn cảnh gia đ́nh của ḿnh rồi đó. Mẹ đau lắm, buồn lắm khi nghe tịn anh Hai con tử trận, mẹ nhớ nó lắm. Mẹ cũng không muốn anh Tư con về, đường xá vừa xa xôi vừa nguy hiểm, c̣n chị Ba con cũng không thể bỏ chồng con mà về với mẹ. rồi ngay cả con, mẹ cũng không muốn v́ mẹ mà con mang tội đào ngũ, để cái nhục cho ông bà tổ tiên. Thôi th́ mẹ tính thế này. Con có nhớ con bé Mai, con nhỏ mồ côi mẹ, ở cùng xóm ḿnh cách đây hai căn không? Con bé vừa xinh xắn lại vừa ngoan ngoăn đảm đang. Thời gian các con xa nhà, những hôm mẹ bị trở trời trái nắng đều nhờ con bé lo lắng đỡ đần cả. Cái ơn ấy mẹ giờ già cả lại ốm đau, quặt quẹo như thế này làm sao trả được. Nếu con thương mẹ th́ con thay mẹ trả ơn cho người ta, con lấy con bé đó làm vợ, để khi con vắng nhà, mẹ có người hủ hỉ, chăm nom lúc ốm đau bệnh hoạn. Mai này, mẹ có chết cũng được nhắm mắt v́ mẹ đă lo được cho con có một gia đ́nh rồi. Đó là tất cả những ǵ mẹ muốn nói với con. Mẹ không ép con phải lấy người con không yêu, nhưng trong hoàn cảnh này, mẹ chỉ biết trông vào con.

Mẹ đă nói như vậy, mẹ không ép, nhưng phận làm con, bên t́nh, bên hiếu anh phải làm sao? Em biết không, sau đám cưới, chính cô ấy đă là người chăm sóc cho mẹ anh lúc mẹ anh bênh, đến khi bà nằm xuống việc ma chay, chôn cất đều do một tay cô ấy cả. Sau này khi anh bị đi tù cải tạo, cô cũng lại là người lo thăm nuôi anh trong tù. Không phải anh muốn đề cao cô ấy, nhưng những ǵ cô ấy làm cho gia đ́nh anh mà anh coi đó cái nghĩa, anh phải biết. T́nh yêu anh không thể cho cô ấy được v́ lời hứa sẽ yêu em, và chỉ ḿnh em đên tron đời, măi măi, em c̣n nhớ không. T́nh yêu đó đến bây giờ anh vẫn giữ cho em, nhưng cái nghĩa th́ anh bắt buộc phải trả cho cô ấy. Thy Hà, em hiểu cho anh không?

Nh́n vào đôi mắt anh, nghe giọng nói của anh, tôi hiểu anh nói thật. Thế nhưng tôi thấy ḷng nghe chua xót làm sao. Anh có biết rằng khi hai kẻ yêu nhau luôn mong mỏi được sống bên nhau măi măi, tôi cũng như bao người con gái khác cũng ước mơ như thế, nhưng anh không cho tôi được điều tôi mong . Bao nhiêu năm qua rồi, trong ḷng tôi vẫn c̣n in đậm h́nh bóng của anh, dù rằng bây giờ nó không c̣n sôi nổi, c̣n nóng bỏng như ngày nào. Tôi vẫn c̣n yêu ánh mắt đa t́nh của anh, vẫn c̣n rung cảm bởi nụ cười của anh nhưng sau những lời tâm sự tận đáy ḷng anh th́ tôi nhận ra rằng, tất cả nhưng ǵ thuộc về anh mà ngày xưa tôi sở hữu th́ nay đă thuộc về người khác, vậy th́ chút t́nh yêu anh giữ dùm tôi bấy lâu nay có ích ǵ khi anh không ở bên tôi, thôi th́ cũng đă đến lúc tôi phải trả nó về cho chủ cũ rồi.

Cái nút thắt đă được mở, cái lợn cợn trong ḷng tôi sau hơn hai mươi năm đă biến mất, tôi thấy ḷng ḿnh nhẹ nhơm làm sao, nh́n anh bằng cặp mắt đầy lệ, tôi nghen ngào nói với anh bằng tất cả sự chân thành của ḿnh:

_ Cám ơn anh. Anh đă hiểu em rất rơ c̣n hơn cả em hiểu ḿnh nữa. em đă nghĩ em không cần nghe những sự giải thích, nhưng cái ấm ức v́ sự biến mất của anh, sự anh không từ mà biệt, nó chất chứa trong ḷng em hơn hai mươi năm, cứ nằm đó măi, như một chứng bệnh nan y không thuốc chữa. Nhiều khi em muốn tự bảo ḿnh hăy quên đi, nhưng h́nh ảnh anh, những kỷ niêm yêu thương của anh và em vẫn c̣n đó, nó hằn sâu trong kư ức của em như một vết chém, không liền da, để mỗi khi nghĩ đến, giống như khi trời đổi gió, nó lại đau nhức khôn cùng.
Một lần nữa em cám ơn anh đă chữa lành cơn bệnh nan y của em, cũng như em xin cám ơn t́nh yêu anh đă ǵn giữ cho em bấy lâu nay. T́nh yêu này em thấy ḿnh không c̣n tư cách để nhận nó nữa, em xin trả lại anh, hăy nhận lại nó và dành nó cho người xứng đáng với anh hơn.

_ Thy Hà, giọng anh run run khi gọi tên tôi, anh cũng cám ơn em đă hiểu anh. đă không c̣n hờn anh nữa. Thy Hà của anh đă trưởng thành nhiều rồi.

Tôi cười nhẹ:

_ Anh quên là em đă già rồi sao, với lại bây giờ em không c̣n là Thy Hà của anh nữa rồi, anh bây giờ đă có người riêng của ḿnh.

Với một chút bối rối, Chấn chữa thẹn:

_ Ờ nhỉ, anh quên, bây giờ già rồi hay lẩm cẩm thế đấy! À, mà từ năy giờ anh chưa đươc biết ǵ về cuộc sống bây giờ của em cả, kể anh nghe được không?

Tôi cười buồn:

_ Cuộc sống của em cũng không có ǵ khác lạ lắm đâu. Sáng đi làm, tối về vào computer chít chát với bạn bè một lúc rồi đi ngủ, sáng mai dậy cày tiếp. Ngày nghỉ th́ đi làm thiện nguyện ở chùa hay bênh viện, cuộc sống b́nh thường trôi qua. Lâu lâu hứng chí th́ bạn bè rủ nhau đi du lịch cho biết đó biết đây. Chấm hết.

_ Thế c̣n…

_ Anh muốn hỏi chuyện t́nh cảm của em hả? trầm ngâm một chút, tôi nh́n vào mắt anh, em vẫn c̣n độc thân. Thú thật với anh, chuyện t́nh cảm em đă lâu không dám nghĩ đến đâu, em sợ lắm anh ạ. Em sợ trái tim mỏng manh của ḿnh lại bị tổn thương nữa. “Một lần cho tởn tới già, đừng đi nước mặn mà hà ăn chân” Các cụ xưa dạy vậy mà, hơn nữa vết thương của em chưa được chữa lành làm sao em c̣n dám dùng dao để mà khoét nó sâu thêm ra. Ngày hôm nay, vết thương đă được chữ lành, th́ thời gian không đợi ḿnh nữa, nó đă phủ một lớp tuyết trắng trên đầu rồi. Ở tuổi này mà nói chuyện t́nh yêu không sợ thiên hạ họ cười cho sao anh? Anh viết chuyện t́nh yêu cho mọi người đọc th́ được v́ họ đâu biết tác giả già hay trẻ để mà cười nhạo, c̣n yêu th́ xin …t́nh yêu ơi, ta xin chào mi. Anh cứ tưởng tượng mà coi hai cụ già yêu nhau nói chuyện mà cứ ph́ phà ph́ pḥ th́ ai mà chiu nổi, chết cười mất thôi.

Câu nói của tôi làm Chấn bật cười, vẫn nụ cười sảng khoái của ngày xưa. Tôi nói thầm trong đầu. “cám ơn anh về tiếng cười này, ít ra c̣n một chút ǵ để em c̣n nhớ đến anh sau những tất cả mất mát”

Chấn chợt nắm bàn tay tôi, giọng anh ân hận:

_ Xin lỗi em, v́ anh mà em đánh mất tuổi Xuân của ḿnh.

Tôi đặt tay ḿnh lên tay Chấn vỗ nhẹ, rồi rút hai tay về:

_ Không phải lỗi của anh, v́ em cố chấp thôi, mà thật ra chẳng phải lỗi của ai cả, mà là đinh mệnh đă an bài thế thôi, anh đừng suy nghĩ nhiều. À mà chừng nào anh về lại Vĩnh Long?

_ Sáng sớm mai, c̣n em?

_ Trùng hợp nhỉ, sáng mai em cũng bay sớm.

Nh́n qua khung cửa, tôi thấy mặt trời đă ngả về chiều, thành phố đă bắt đầu lên đèn. Tôi rủ anh đi ăn tối, nhưng anh từ chối. anh đứng dậy ra quày để trả tiền nhưng Bích Liên, em gái Trà, không chịu lấy. Hôm nay vợ chồng Trà không có mặt ở quán nên hai đứa tôi đành phải gửi lời cám ơn và hẹn sẽ có dịp gặp lại.

Đứng trên hè phố chờ taxi, tôi bùi ngùi nói:

_ Không biết bao giờ ḿnh mới gặp lại nhau nữa, cám ơn anh về buổi gặp gỡ hôm nay, em sẽ không quên. Chúc anh thượng lộ b́nh an, và…hạnh phúc.

Xe tới, trước khi bước vội lên xe, tôi c̣n thoáng nh́n thấy cái bóng cao gầy của anh đứng lẻ loi, cô đơn trên con phố đông người. Nước mắt tôi chảy dài trên má. Một bài hát của Ngô Thụy Miên qua tiếng hát Trần Thái Ḥa phát ra từ chiếc máy cassette nhỏ của cậu tài xế, như xé nát hồn tôi:

Hai mươi năm rồi em c̣n xa tôi
Chơi vơi trong đời ḷng sầu chưa nguôi
Bâng khuâng mây trời về qua lối xưa
Chiều nao ta bước chung đôi
T́nh yêu ḿnh dâng kín lối
Hai mươi năm rồi em c̣n yêu tôi
Bên kia khung trời nhạc c̣n buông lơi
Nơi đây bây giờ ngồi nghe lá rơi
Mùa thu mưa măi không thôi
Giọt lệ cho t́nh người...
Hai mươi năm rồi em c̣n yêu tôi
Yên vui bên trời một đời chia phôi
Bao nhiêu ân t́nh đành theo nước trôi
Lệ rơi héo hắt trên môi
Người bỏ tôi một ḿnh.

Gạt nước mắt, tôi nh́n qua khung cửa kính xe, tôi đă thấy thiên hạ đi sắm Tết đông vui quá, nhộn nhịp quá. Bỗng dưng tôi tự giận ḿnh. Tại sao tôi lại về đây nhỉ, tại sao tôi lại lạc lơng, ngơ ngáo, cô đơn như thế này nhỉ? Saigon ngày xưa của tôi đâu? T́nh yêu ngày xưa của tôi đâu? Nếu tôi đừng về để t́m lại mùa Xuân cũ, nếu tôi đừng về để t́m lại t́nh yêu cũ, th́ có lẽ tôi sẽ chẳng phải hụt hẫng như thế này, có lẽ tôi sẽ chẳng phải cô đơn như thế này. T́nh yêu của tôi ơi, có phải tôi đă thật sự mất anh rồi không? Bây giờ đi giữa mùa xuân của thành phố, mà như đi trong giá lạnh của mùa Đông thế này, tôi thấy ḿnh đă lạc lối rồi, Thy Hà ơi!!!!!!

Tường Thúy
Tucson - Az - 2019

_ Tôi đi t́m lại mùa Xuân – Đoàn Nguyên
_ Nỗi đau từ đấy – Ngô Thụy Miên








-