QUÊN CHUYỆN-PHẢI-NHỚ
V̀ CỨ NHỚ ĐIỀU-NÊN-QUÊN

Truyện ngắn
Ư Nga
*
Chia sẻ với quư Anh Chị đă vào viện dưỡng lăo.
*
Từ ngày người chồng qua lại với A Pương t́nh cũ và lui tới với A Thí trường xưa, chị Hai đă dọn ra ở riêng cho yên thân.
Thân th́ có yên thật, không lo sida, ếch nhái hay viêm phổi Wuhan chi cả, nhưng hồn dường như đă bay đi tận đẩu đâu v́ cứ quyện vào cái ṿng buồn bă nhớ những-điều-nên-quên kia. Chị làm việc ǵ cũng chẳng ra làm sao. Ai đời lúc đi giặt đồ mới khám phá ra trong máy c̣n nguyên đồ đă giặt từ… đời nào mà quên sấy, quên phơi!
Tinh thần mỗi ngày mỗi sa sút thấy rơ, nhan sắc tiều tụy hẳn đi, sức khỏe cũng nhơng nhẽo đủ thứ: nào là tăng những cơn đau tim, suy tuyến giáp, tăng nhức nửa đầu và thường bị sốt hơn, lại thoái hóa cột sống ở lưng, ở đầu gối và đủ thứ linh tinh “cộng hưởng”. Cái ǵ cũng thoái hóa như tuột dốc xă hội chủ nghĩa, chẳng thứ nào chịu tiến lên “thế giới tư bản dăy chết” cho chị nhờ, trong khi thuốc uống vào th́ thứ nọ tương tác với thứ kia, mà nguy nhất là căn bệnh hay quên những điều-phải-nhớ. Không lẽ óc chị đă choáng hết chỗ cho nỗi nhớ những điều-nên-quên rồi chăng?
Đă vậy, đứa con gái chị cưng hơn vàng ngọc, từ ngày lấy chồng, nó như biến mất khỏi quả địa cầu này. Mỗi lần nhớ con quá, chị phải gọi lên tận… mặt trăng mới được nghe con… khoe nhà đẹp, xe sang, chồng giàu. C̣n hôm nào không muốn làm phiền chị Hằng, chị Hai phải bơi xuống biển Nhật, biển Ư, Úc mới được nh́n trộm con đang nhâm nhi rượu ngon, nhai nhồm nhoàm cao lương mỹ vị trên các chuyến du thuyền (cruises) dài ngày rong chơi đây đó với người chồng khác chủng tộc.

Vậy mà một hôm, con gái tự nhiên té đau trong cơn mưa trước nhà mẹ với hai cái valy dềnh dàng, cùng một đàn con mấy đứa và khóc như mưa:
- Má ơi! Con khổ quá!
Sao lại khổ một người luôn tự hào từng được bầu làm hoa khôi trong mấy trường, lúc nào cũng ham trèo cao và luôn có đủ thứ lư do để cúp ngang điện thoại của mẹ v́ bận rộn… hôn chồng ấy?
Sau mấy ngày kể khổ, hoa hậu nhà ta cứ ở lỳ, ăn bám vào 500 Gia kim tiền già mỗi tháng của mẹ, mải không rời. Chắc nàng tưởng mẹ ḿnh giàu lắm, có biết đâu ba của cô đă thủ hết bao tiền bạc dành dụm tằn tiện mà mẹ cô đă chung tay góp sức hơn 40 năm qua!
Mấy tháng sau, chị Hai đành quyết định khuyên công chúa đi t́m việc làm và tự lo cho bản thân mà nuôi con chứ cứ nuông ch́u măi thế này th́ cả mẹ con, bà cháu sẽ cùng chết đói sớm thôi.

Cả buổi sáng chị vừa tất bật dọn dẹp nhà cửa vừa nấu xôi, kho tiêu mấy con cá và chăm chút nồi canh chua cho con gái. Đâu vào đó, bây giờ th́ chỉ chờ
cho thấm tháp hương vị là tắt bếp. Sợ quên, chị Hai ghi cẩn thận ra tờ giấy:
-11g15 thêm tiêu vào tră cá kho,
-11g30 tắt cả 2 nồi,
-11g45 kiểm soát chảo xôi, tắt lửa, lật xôi cháy ra dĩa.
-12g phi hành, trộn nước mắm sẵn cho tụi nhỏ về đói bụng là có quà vặt nhấm nháp ngay
-Ăn cơm xong nhớ phơi quần áo ngoài nắng để tiệt trùng.
Vẫn c̣n sợ sẽ quên, chị vặn thêm 3 cái đồng hồ giới hạn giờ (timers) trong 3 pḥng cho nó reo nhắc chị sẽ tuần tự tắt bếp.
Chẳng biết hôm nay tụi nhỏ này đi mua sắm tận đâu mà cả ngày chưa về?
Nh́n ra góc vườn, thấy cải bẹ xanh vươn cao sau cơn mưa xuân đang mơn mởn khoe sắc mời gọi món bánh xèo mà chồng con chị luôn yêu thích, chị bèn thong dong cắp rổ ra vườn hái cải non, rau húng, hẹ. Tiện tay nhổ bớt cỏ dại, rửa sạch rau... Xong việc, cái lưng cũng bắt đầu mỏi nhừ nên chị Hai ôm báo ra ghế xích đu ngồi nghỉ ngơi, ngắm nghía khóm hồng vàng đang đơm đầy nụ và chờ những thực khách háu đói về.
Gió hiu hiu đưa hương hoa nhà hàng xóm sang thơm lừng cả góc vườn làm chị thiếp đi một giấc ngon lành: hồn đưa về Sài g̣n sau hơn 41 năm lưu lạc tỵ nạn, lại c̣n được má đăi món bánh xèo và nghe ba đàn mandolin bên cạnh 7 đứa em thật là hạnh phúc.
Lạ một điều là sao bánh xèo của má chị lại có mùi cá kho tiêu trộn lẫn rau ôm, ng̣ gai, me chua, khóm chín? Mà sao chị Hai lại nhai bánh xèo với xôi khét?

-Ngoại ơi! Ngoại à!
Tiếng mấy đứa cháu ở Canada gọi bà vang cả nhà làm chị phải để chén nước mắm tỏi ớt thơm lừng chanh của mẹ lại Sài G̣n.
Tưởng sao, hóa ra chị quên… đọc, quên… nghe dù đă nhớ viết ra rơ ràng để nhớ điều-sẽ-quên mà cuối cùng lại quên điều-đă-nhớ: tờ giấy ghi chú và ba cái timers.
Ôi cái tuổi thập lục sao mà…. cháy nhà như chơi!
Tội nghiệp chén tỏi phi hờn dỗi v́ c̣n đâu canh chua mà bơi vào khoe hương! Rổ hành lá vừa được hái xong cũng tủi thân chẳng c̣n cơ hội khoe xanh trên miếng xôi xéo tôm khô ḍn vàng thơm nước dừa.
Thương cho tỏi hành nhớ bổn phận nhưng tiếc là bà chủ nhà quên thừa hành nên… hành thừa, tỏi dư. Ngược lại, đứa con gái hay hành tỏi mẹ, nh́n mớ hổn độn tỏi, hành, cải, hẹ… chợt ôm hôn mẹ nồng nàn như cám ơn. Tưởng là v́ nó... không c̣n ai để hôn nữa, ai ngờ vừa bước vào nhà, chị Hai lại có khách ngoại quốc: một cậu Canadian đang ṿng tay xin phép chị được đem vợ con về. Dĩ nhiên là chị bằng ḷng và mừng cho con cháu một nhà ấm êm trở lại! Nhưng cậu con rể c̣n lằng nhằng “xin” thêm “đặc ân” thứ hai:
-Mẹ cho phép con được đem luôn cả Ba về nhé?
Chị hơi ngạc nhiên với ḷng tốt của rể, nhưng không hiểu sao nó phải xin phép chị:
-Ba tụi bây muốn đi đâu th́ cứ việc, có liên quan ǵ đến má nữa đâu mà con phải xin phép?
-Dạ… đem Ba về nhà mà Má không cho th́ đâu có được. Vợ con muốn được săn sóc Má từ nay, c̣n con th́ muốn bầu bạn với Ba hàng ngày v́ Ba sẽ về làm việc chung với con.
-Trời đất! Má làm sao có thể chứa tất cả các con cháu trong căn nhà có một pḥng ngủ này?
-Con và Ba đă chung nhau mua một cặp nhà song lập cạnh nhau, có nhiều pḥng ngủ lắm! Mấy tháng nay hai cha con đă sửa soạn đâu vào đó tươm tất sẵn sàng rồi, chỉ chờ Má và vợ con dọn về nữa là xong. Những ǵ Má và vợ con hiểu lầm chỉ là bóng gió thôi chứ hai cha con không có tới lui hay lại qua với A Pa hay A Thí nào đâu Má.
Cô công chúa của chị cười bẽn lẽn:
-Mấy bữa nay ảnh nói không hề liên lạc lại với t́nh xưa, trường cũ mà con cũng không tin đâu Má
-Không tin sao c̣n bày tṛ này?
-Th́ có ba làm nhân chứng mà!
Anh Hai tự nhiên xuất hiện với giọng dơng dạc thế, rồi nói thêm:
-Anh cũng là nạn nhân như chồng nó. Tại anh không muốn vào viện dưỡng lăo sau này nên mới đồng ư về hợp tác làm ăn với rể như thế. Tụi nó rất vui nếu được gần gũi chúng ta...

Cũng may là hai mẹ con chị Hai cứ nhớ hoài điều-nên-quên chứ không th́ suốt đời sẽ không thể nào quên được chuyện-phải-nhớ này!
Vừa mới rời Sài G̣n c̣n quên mang theo cả chén nước mắm, bây giờ lại phải vừa tiếp khách… ngoại quốc vừa nh́n vị khách… quen trong không khí đượm đủ thứ mùi quê hương khét lẹt làm chị Hai ngơ ngác. Vừa ngơ ngác vừa bẽn lẽn như… con gái.
Chị cười thầm: phải chi ḿnh bỏ tờ ghi chú hay một cái timer vào trong túi áo th́ ḿnh đă… đẹp hơn khi tiếp khách… quư rồi!

Ư Nga
29.6.2020