TÔI ĐI TÙ

ĐỂ CHÚ GIẢI BÀI THƠ
D̉NG ĐỜI CH̀M NỔI
CỘNG SẢN TÀN PHÁ

Việc làm mới khởi sắc
Cộng sản đă ào vô
Phá tan hoang tất cả
Đ́nh Làng làm Hợp Tác xă
Nhà Họp dân trụ sở yêu ma
Nói đây là thảm cảnh Dân tộc
Nguyên cả công tŕnh
Khẩn Hoang Lập Ấp
Miền Nam VNCH
Chỉ một sáng 30 tháng tư

“ giải phóng “

tàn phá hủy hoại sạch trơn!
Người Xây dựng đày biệt mù san dă
Người XÂY DỰNG nói đây là
Toàn thể Quân – Dân Miến Nam
và cách riêng Những Người Cán Bộ Áo Đen
XÂY DỰNG NÔNG THÔN
Hai mươi năm CHIẾN ĐẤU và XÂY DỰNG
250 ngàn tử sĩ vị quốc vong thân
bỗng chốc sụp đổ
v́ tham vọng “ giải phóng “
của hồ tinh Bắc cọng


TÔI ĐI TÙ

Lần đầu tiên mang thân tù tội

Ngày xưa ở tù là điều ô nhục trọng đại. Tuy nhiên phải làm điều tội lỗi nặng nề như trộm cướp, giết người th́ mới ở tù.

Ngày nay dưới chế độ VC, ở tù là thường sự. Chỉ cần buồn ḷng nhậu say, về nhà la lối vợ con là có thể được các “nhà cai trị mới” gởi đi học tập cải tạo. Mà không phải chỉ học tập, lao động năm mười bữa, nửa tháng thôi. Do thủ tục giấy tờ nhiêu khê, phần th́ chữ nghĩa các quan làng mới cũng lem nhem, nên có khi ở tù cả năm, trường hợp chỉ v́ say rượu la ó trong nhà. Đến nỗi ngày nay trong phim ảnh họ cũng có cảnh cha mẹ la rầy con cái không được, bèn đe dọa gởi đi cải tạo.

Nhà tù đầu tiên

Khoảng đầu tháng 6/75, nhà cầm quyền “Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam” ra thông cáo quy định việc học tập cải tạo: Thời hạn học tập dành cho sĩ quan cấp úy và tương đương là 15 ngày. Cấp tá và tương đương là một tháng. Mỗi người phải đem theo 12 ngàn tiền ăn. Ai không có tiền th́ mang theo gạo, trị giá tương đương. Ngày tŕnh diện đầu tiên là 25 tháng 6 năm 1975.

Nhà tôi bàn bạc, đi sớm về sớm, lại đầu mùa, mưa ít, đở cảm lạnh. Vậy là ngày kể trên tôi vào tŕnh diện “đi học tập” từ trường Trung học Ngô Quyền. Lúc ấy vào khoảng 2 giờ chiều, trời mưa lất phất. Trong pḥng hàng mấy chục anh em mà không khí hoàn toàn im lặng. Ai nấy đều lo âu trong ḷng. Tôi men lại góc pḥng nằm tạm trên băng ghế học tṛ, cố dỗ giấc ngủ để lấy sức đi đường, ắt hẳn là xa. Không gian vắng lặng nhưng không sao ngủ được v́ trong ḷng vẫn bồn chồn. Thời gian dài lê thê. Tuy nhiên rồi cũng đến lúc lên đường. Lúc ấy vào khoảng 5, 6 giờ chiều. Trời bỗng đổ mưa nặng hạt. Đang loay hoay lo che chắn chiếc ba lô cho khỏi ướt th́ đă thấy xe quẹo vào cổng trại: Trung tâm cải Huấn Tân Hiệp.

Đêm đầu tiên trong tù thật là năo nuột. Ngoài trời mưa tí tách. Trong pḥng tất cả đều thao thức nhưng câm lặng. Hầu hết anh em đều là người địa phương nên có điều chua xót: vốn là người chức quyền địa phương, ít nhiều danh giá, nay ra thân tù tội, mà lại ở trong tù ngay chính tại quê nhà. Hơn nữa, từ khám tới nhà chỉ cách nhau hơn cây số, mà lúc này xa cách ngh́n trùng. Nằm buồn nghĩ vẩn vơ, chợt lặng lẽ mỉm cười trong bóng tối. Nghĩ lại ḿnh có nhiều duyên nợ với khám đường nầy.

Từ năm 1965, khi c̣n là Trưởng ty Nội An tôi đă có lần vào thăm khám nầy. Trước cảnh tù tội của một số sĩ quan trẻ, tuy là VC nằm vùng thuộc chủ trương “luồn sâu, leo cao” của địch, nhưng t́nh cảnh cũng đáng thương. Khi nghe họ tŕnh bày nỗi vất vả trong tù, anh viên chức trẻ c̣n mang chất thư sinh, ḷng cảm thấy rưng rưng. Thế mà ngày nay, bản thân vào tù, chỉ nghe viên Trưởng trại, vốn là Trung Úy nằm vùng bị giam ở đây, nay chỉ huy trại nầy, thốt ra toàn những lời thù hằn nhục mạ thôi.

Mùa hè năm 73, một cơn mưa băo gây ngập lụt trại nầy. Khi t́nh h́nh trở nên nguy hiểm, đe dọa sinh mạng cả ngàn tù nhân, tôi đă tự ḿnh lái xe trong mưa băo vào lúc nửa đêm, đến xem xét tại chỗ t́m cách giải cứu. Cuối cùng ông Tỉnh trưởng đă liều lĩnh cho lệnh phá sập bức tường cuối trại cho nước rút đi, cứu sống hơn ngàn sinh mạng vừa tù nhân, vừa gia đ́nh binh sĩ kẹt lại trong trại.

Mùa thu năm 74, để chuẩn bị chiến trường đánh chiếm Phước Long mấy tháng sau đó, VC mở nhiều đợt pháo kích vào phi trường Biên Ḥa nhằm tiêu hao tiềm lực của SD3 Không quân. Trong một đợt pháo kích, bất đồ một trái hoả tiễn 122 ly rơi trúng ngay một pḥng giam các “đồng chí” của họ, sát thương toàn bộ nhân số trong pḥng. Trước mấy chục đống máu thịt bầy nhầy gọi là thi thể, mà trại lại không có ngân khoản chôn cất, tôi đành ra lệnh bất hợp pháp cho xă Tỉnh lỵ xuất công nho lo chôn cất.

Những ngày cận 30-4, nhà thầu không chịu cung cấp thực phẩm trả bằng ngân khố phiếu, đ̣i phải trả tiền mặt. Không đành ḷng để cho tù nhân chết đói, tôi lại liều kư chi phiếu khống, tức là không có chứng từ chứng minh, để rút tiền mặt mua thực phẩm cho họ.

Nằm trong tù ôn lại dĩ văng thấy ở đây ḿnh đă từng gieo nhân lành, nay cớ sao gặt qủa dữ. Nhân quả bất đồng chăng? Thật ra về sau mới biết được, là “được” vào trại nầy quả nhiên là điều lành, bởi v́ ở đây giữa thành phố, lại chỗ giam đông người, nên đỡ bớt rất nhiều nguy cơ kèm kẹp khảo tra cũng như nạn thủ tiêu dấm dúi. Nghĩ thật cám cảnh ơn Trời Phật!

Chiếc c̣ng số 8 đầu tiên

Trong đời tù tội, lần đầu tiên nếm mùi chiếc c̣ng số 8, th́ trớ trêu thay lại được mang vào tay ngay chính tại quê nhà B́nh Dương.

Tháng 8 năm 76, 35 anh em biệt giam thuộc trại Nhà Đỏ được lùa lên xe vận tải bít bùng chở đi. Trên xe ai nấy đều hoang mang không biết số phận đi về đâu. Vốn là người địa phương, tôi biết rơ địa điểm thủ tiêu ghê rợn: Truông Bồng Bông. Nó nằm trên quăng đường từ Phú Giáo về B́nh Dương. Nay thấy xe chạy về hướng ấy nên ḷng càng sợ hăi. Lúc xe ngừng lại, cố nhổm người nh́n ra. Thật là hú vía: cổng khám đường B́nh Dương. Tuy nhiên tôi vẫn c̣n băn khoăn tại sao không vào hẳn mà lại đậu phía ngoài cổng. Chợt thấy mấy chú CA khuân ra một thùng carton. Thùng mở ra: toàn c̣ng số 8 Smith B Wesson mới tinh. Mấy chú CA hô to: Nào từng cặp 2 người, đưa tay ra. Tôi và Đại úy Lợi CSQG liền đưa tay ra. Vậy là rắc một cái, trên tay đă mang c̣ng gọn ơ. Lại nghe tiếng quát nạt, nh́n lại thấy hai anh H và Đ co rúm người lùi lại trong góc xe. Chú CA sấn lại giằng tay ra, rắc một cái là xong, miệng lầm bầm: chỉ bấy nhiêu mà cũng sợ. Buồn cười là hai anh nầy chẳng những gốc “phú lít” mà một người lại có tên là “Cọp”, ngươi kia là “Lớn”, đă từng quen thuộc với cặp số 8 nầy, thế mà nay sợ hăi. Vừa c̣ng xong, ông “Cọp” th́ mặt mày tái ngắt, ông “Lớn” th́ nước mắt chảy dài.

Phần tôi cũng chua xót lắm, v́ không ngờ trong đời có ngày ở tù, lại nếm mùi c̣ng trói đầu tiên ngay tại quê nhà. Hơn nữa, nhớ lại ngày nào, khi c̣n bé theo bạn vào chơi đùa trước sân khám đường nầy. Nay tuổi gần 40, thân tù tội mang c̣ng cũng tại chỗ nầy.

Về sau, nếm đủ mùi c̣ng trói th́ mới biết dẫu sao chiếc c̣ng Mỹ vẫn nhẹ nhàng, tiện lợi hơn loại dây xích chó hoặc chiếc cùm sắt do thợ rèn XHCN sản xuất nhiều. Bởi v́ loại dây xích chó th́ nó miết vào cườm tay vừa tê, vừa đau đớn. C̣n chiếc cùm sắt th́ vừa nặng, vừa kềnh càng, lại thêm cạnh xù x́ rỉ sét, lỡ cứa đứt tay bị phong đ̣n gánh như chơi.

Vừa rồi ở Mỹ nầy, có việc vào bệnh viện, bất ngờ bắt gặp một nữ cảnh sát dẫn giải một phạm nhân đi khám bệnh. Anh nầy chắc thuộc loại nguy hiểm nên trên tay là đôi c̣ng lại thêm một sợi dây xích nhỏ nhằm hạn chế hoạt động của đôi tay. Dưới chân đèo thêm cặp c̣ng rời có buộc dây xích đủ để bước đi. Vậy mà anh nầy vẫn thản nhiên kháo chuyện với người bạn đồng tù được cho ra làm tạp dịch gần đó.

Thế mới biết ở đâu thân tù tội cũng chịu cùm trói nặng nề. Có khác chăng, ở đây bệnh nhẹ cũng được đi bệnh viện. C̣n ở bên kia thường là tù nhân chết trước khi được đi bệnh viện. Mà có được đưa đi th́ phần chết vẫn nhiều hơn phần sống, bởi v́ bệnh viện không có đủ thuốc cho dân thường th́ lấy đâu cấp cho tù.

Vậy đành tự an ủi:

Bắt phong trần, phải phong trần

Cho thanh cao mới được phần thanh cao

Nguyễn Nhơn

VNNB

 


VĂN CHƯƠNG

2018-2019
2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả


Xưa rồi diễm  
Trường Bộ Binh Thủ Đức - Đoạn đường chiến binh
Những cánh dù không về đến điểm hẹn  
Ghé bến Cao Hùng  
Hồi ức của một người Mỹ về cấp chỉ huy QL/VNCH  
Một phiên gác đêm  
Cái nón sắt của người lính VNCH 
Con Ba Đồng Tháp  
Câu chuyện về một người VN t́nh nguyện đi lính Mỹ 
Nghỉ hè ở Mallorca  
HQ 602 - Vụ thảm sát HT Ngô Minh Dương 
Trà cú từ trại LLĐB đến căn cứ Hải Quân 
Khấn người t́nh địch
Quên chuyện phải nhớ....  
Chỉ là kỷ niệm 
Căn cứ Tuyên Nhơn 
Tôi đi tù  
Anh ở đây! Sao anh ở đây?  
Nhật kư buồn!
Lực lượng Hải thuyền (1960-1965)  
Bên nhau đi nốt cuộc đời  
Sài G̣n - Trăm nhớ ngh́n thương
Cái bóng cuộc chiến và món nợ 45 năm  
Lư do then chốt dẫn đến 30-04-1975  
Sài G̣n những ngày cuối tháng 4/1975  
Truyện những con tàu : Hộ tống hạm (phần 1)  
Chuyến bay cuối  
Ai đầu hàng, nhưng tao th́ không!  
Ngày 30-4 lại đáo hạn năm 2020!  
Chuyện bên đường  
Vietnam War: Ai thắng ai thua?  
Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975  
Truyện những con tàu: Tuần duyên hạm (PGM)
Làng Yuba City trong cơn ác dịch Corona  
Thiếu Tướng Lê Minh Đảo vị Tướng bất tử
Tách cà phê muối
T́nh yêu thời chinh chiến
Hội chợ Tết Canh Tư do CĐNVTD/VIC Tổ Chức
Vạt nắng bên đồi
Có đêm nào buồn bằng đêm 30
Ḍng sông ngày ấy  
Lạc giữa mùa Xuân  
Năm Canh Tư 2020 nói chuyện chuột  
Đêm xuân trên vùng biển chết 
Tại sao Vũ Hoàng Chương bị bắt?  
Quả Phụ Hoàng Sa