AI CHO AI TỰ DO ?

Thưa các bạn,

Nếu ta dán bài phát biểu này của nữ Thủ Tướng Đức vào miệng bọn chóp bu Ba Đ́nh. Không biết chúng có hiểu hay không. Thường th́ không hiểu hay không chịu hiểu. Cho là có hiểu th́ họ cũng chẳng có ư niệm ǵ về quyền tự do dân chủ của con người nó quư trọng biết là dường nào. Đồ Mỹ th́ xài, t́m đủ mọi cách qua Mỹ ở nhưng mở miệng ra là chửi Mỹ. Thế nà thế lào? Cái ǵ xấu tồi bại là do tàn dư đế quốc để lại, vậy chớ chuyện quy mă, mă quy nghe qua rồi bỏ ru?

Mặc dầu chỉ là bản tóm lược. Bản chính ( tiếng Anh ) đăng trong WSJ ( Wall Street Journal lâu rồi, dài gần 3 lần bản dịch tóm lược). Nhưng hầu hết là ngôn ngữ Ngoại Giao và kêu gọi đoàn kết. Đừng v́ bất cứ lư do ǵ mà đánh mất tự do ta đang được hưởng. Điều độc đáo là bà Merkel xuất thân từ Đông Đức nhưng có lẽ cũng giống như các quốc gia sống dưới ách cai trị độc tài đảng trị, người dân thèm thuồng, ước mơ có một cuộc sống thoải mái tự do, nhân bản nhân quyền được tôn trọng, những quyền căn bản của con người được bảo vệ, đề cao chú trọng

Có cái lạ là mười người như một, " nhất hô bá ứng " hầu hết người dân sống trong các nước mà nhà cầm quyền độc tài cộng sản cai trị th́ ai cũng như ai đều có chung một ước muốn, một mơ ước ( không dám nói là ước mơ viển vông ) là làm sao được sang sinh sống trên đất nước Hoa Kỳ. Mặc dù tất cả đều biết rằng Hoa Kỳ không phải là thiên đàng hạ giới, không phải là xứ sở có sẵn để " há miệng chờ sung " hay ở đó mà " thủ châu đăi thố ". Trái lại phải nỗ lực làm việc, bổn phận mỗi công dân là đi làm phải đóng thuế th́ mới được hưởng phúc lợi từ đất nước chính quyền sở tại. Phải có bổn phận đóng góp cho xứ sở đă cưu mang ḿnh. Nghĩa là đóng thuế lợi tức và những khoản thuế má do luật pháp đă ấn định. Nếu mọi người sống trong đất nước ư thức được trách nhiệm ḿnh như vậy với một bộ máy chính quyền ngay chính không thiên vị hay tham lam nhũng nhiễu, làm việc bằng chínhkhả năng có tinh thần trách nhiệm và bổ phận với công việc của ḿnh th́ thiên đàng hạ giới không xa cũng không phải là không tưởng. Nó ở ngay thế giới ḿnh sống nào phải t́m kiếm đâu xa.

Bức tường Bá Linh đă một thời được mệnh danh là BỨC TƯỜNG Ô NHỤC nó phân chia Đông và Tây Bá Linh thủ đô của Đức một thời. Tuy nhiên Bá Linh lại nằm lọt thỏm trong nội địa Đông Đức mà Đông Đức lại theo phe XHCN thân Nga hay nói đúng hơn Đông Đức là một nước cộng sản chư hầu của Liên Bang Xô Viết. Tây Đức thuộc phe tư bản thân Tây phương chọn thủ đô là Bonn, Thủ tướng cầm quyền lâu nhứt của Cộng Ḥa Liên Bang Đức (Tây Đức ) là Helmut Kohl đă về hưu,mới mất năm 2017. Ông sinh ngày 3/4/1930 -16/6/2017. Ông là người cầm quyền Tây Đức ( CHLBĐ )trong thời gian Bức Tường Ô Nhục sụp đổ và thống nhất 2 nước Đức ( 1982 - 1998 )

Chủ tịch Đông Đức thời gian bức tường bị sụp đổ là Eric Honecker (1912 - 1994) đă trốn sang Nga nhưng bị dẫn độ về nước, bị đưa ra ṭa xử ở Leipzig. Ở Đông Đức mật vụ Stasi ( Ministry for State Security ) là ác mộng của dân chúng Đông Đức. Có thể ví nó giống như bộ máy KGB của Nga, Công An mật vụ của CSVN và Tàu cộng. Nó tượng trưng cho gian ác tàn nhẫn, khủng bố, đàn áp và thủ tiêu bất cứ ai chúng nghi ngờ có mầm mống chống đối hay ư kiến trái chiều.

Có cái lạ là các cơ quan bộ máy tuyên truyền của nhà cầm quyền cộng sản đều chê bai hệ thống làm việc, nền kinh tế và tất cả sản phẩm của khối tư bản là lạc hậu, xấu xa. Trái lại dân chúng trong nước lại rất thèm thuồng các sản phẩm được sản xuất từ các nước tư bản giăy chết nhất là quần áo giày dép và đồ điện tử. Sao mâu thuẫn quá xá trời vậy? Nói tới đồ ăn thức uống nhất là thuốc chữa bệnh th́ khỏi chê. Mắc tảng thần nhưng có xứ sở cộng sản nào làm tốt hơn không?

Chửi th́ cứ quai miệng ra mà chửi cho sướng cái lỗ mồm nhưng đồ đạc sản phẩm tư bản sản xuất th́ vồ lấy chụp để, quư hơn cái giống ǵ. Nước CHXHCN VN cũng thế thôi, cùng một duộc như nhau. Lúc đang bị Mỹ cấm vận, thảng hoặc nhận được gói quà ở Mỹ gởi về, cả nhà mừng húm, nhiều khi nhận được giấy báo nhận quà từ bưu điện, bàn tính đoán già đoán non mất ngủ cả đêm. Lănh về dăm kg, bán đi cả nhà sống ung dung mấy tháng trời. Thậm chí trên 30 năm về trước người ta c̣n ví rằng có người nhà đi Mỹ c̣n hơn làm giám đốc một công ty quốc doanh. Ấy là khi lănh hàng ra, tên công an ở Hải quan nó xét tới xét lui đánh thuế như ăn cướp mà nó nói bao nhiêu là phải cắn răng mà chịu. Có người c̣n ví là quà của người nhà ḿnh cho mà ḿnh phải mua lại với giá rẻ mà thôi. Chưa nói tới tṛ ăn cướp bằng công trái ít năm sau đó gây ra biết bao nhiêu chuyện cười ra nước mắt. Một h́nh thức ăn cướp công khai có patent được nhà cầm quyền bảo vệ.

Điều thật may mắn, hạnh phúc cho dân tộc Đức là khi xảy ra sự kiện thống nhất đất nước th́ Tây Đức ở kèo trên nghĩa là Tây Đức ở bên thắng cuộc. Thật là một hạnh ngộ hăn hữu cho dân tộc. Nói theo lối diễn tả của nữ văn sĩ Dương Thu Hương là thế giới văn minh tiến bộ đă chiến thắng thế giới man rợ lạc hậu. Sau khi thống nhất, mặc dầu phải hy sinh từ tiền của vật chất cho đến tinh thần nhưng dân chúng Tây Đức vẫn sẵn sàng hy sinh chia ngọt xẻ bùi chấp nhân hy sinh, thiệt tḥi với dân Đông Đức hầu cả 2 miền cùng vươn lên cho kịp với trào lưu tiến bộ của nhân loại. Nước Đức may mắn có những nhà lănh đạo không phải là thứ cuồng cộng sản hay quá bảo thủ cũng chẳng quá phóng khoáng buông thả. Họ có được một trật tự kỷ luật xă hội rất dân chủ b́nh đẳng.

Trái lại dân tộc việt Nam thật xấu số. Thần may mắm không mỉm cười với dân tộc Việt Nam như nhà văn Dương Thu Hương từng nhận xét: " Bọn man rợ, lạc hậu đă chiến thắng người văn minh có nền văn hóa cao hơn,tốt hơn. Thật là một sự hàm hồ trớ trêu của lịch sử..." Thật không may mắn cho dân tộc sống triền miên trong chiến tranh phải đấu tranh cật lực đề tồn tại, vươn lên. Nếu không ngày cả dân tộc sẽ bị diệt vong, ách nô lệ quàng lên đầu lên cổ không xa. Vấn đề là toàn dân phải một ḷng đ̣an kết cùng nhà nước pháp quyền nhất mực bảo vệ non sông gấm vóc chứ cứ chờ đợi thế lực ngoại bang th́ họa diệt vong chắc chắn không thể tránh khỏi.

Quả thế thi sĩ Phạm Đức Nh́ từng viết:" Tự do như muối với đường....", thấy nó tưởng tầm thường nhưng thiếu nó con người sẽ ra sao chắc không cần phải nhiều lời. Tự do phải được mua, trả giá bằng chính xương máu và nước mắt của toàn dân tộc. Không ai cho không ḿnh bao giờ.

MƯA NGUỒN.


Tóm lược phát biểu của Thủ Tướng Đức Merkel tại QH Mỹ

Bà Angela Merkel là thủ tướng (Kanzlerin) Đức Quốc (chuyển ngữ)

Năm 1957 tôi mới lên ba ở Brandenburg, Đông Đức. Cha tôi là mục sư Tin Lành, mẹ tôi từng học sư phạm môn tiếng Anh và tiếng Latinh, nhưng mẹ tôi không được phép đi dạy ở Đông Đức. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng mường tượng là sẽ có ngày bức tường Berlin sụp đổ, tôi chưa từng dám mơ là tôi lại có ngày đến Mỹ, chứ đừng nói đến chuyện có mặt tại Quốc Hội Mỹ như lúc này đây.

Miền đất hứa với cơ hội vô hạn cho mỗi người là giấc mơ không thể nào có đối với người thanh nữ như tôi ở Đông Đức. Bức tường với hàng rào thép gai và lệnh bắn bỏ bất cứ ai làm chúng tôi tưởng như không bao giờ có thể tới được bến bờ của thế giới tự do. Tôi chỉ có cách h́nh dung nước Mỹ qua phim ảnh và qua những cuốn sách được xách tay nhập lậu về Đông Đức.

Tôi đă từng thấy ǵ, tôi đă từng đọc ǵ? Tôi đă từng tha thiết điều ǵ?

Tôi đă từng tha thiết về giấc mơ Mỹ – về cơ hội cho mọi người được thành công, cho mọi người tạo dựng được điều mong ước của đời ḿnh bằng nỗ lực của bản thân. Tôi cũng như mọi thanh niên Đông Đức hồi ấy chỉ ước được chiếc quần jean Mỹ mà lúc đó không tài nào kiếm được ở Đông Đức, c̣n tôi th́ được người nhà ở Tây Đức thỉnh thoảng gửi cho.

Tôi đă từng tha thiết về h́nh ảnh bao la của nước Mỹ nơi mà không khí để thở cũng dường như tràn ngập tinh thần độc lập và tinh thần tự do. Đối với tôi cho đến tận năm 1989 th́ nước Mỹ vẫn chỉ là một giấc mơ thôi. Rồi bức tường Berlin sụp đổ ngày 9 tháng 11 năm 1989 và đó chính điều mà tôi muốn bày tỏ ḷng biết ơn tới nước Mỹ.

Tôi xin cảm ơn 16 triệu người Mỹ đă từng làm nhiệm vụ ở Đức trong mấy chục năm qua. Nếu không có sự hỗ trợ của họ, của những người lính, của những nhà ngoại giao và của tất cả những ai đă đóng góp th́ đă không mang lại được kết quả như ngày hôm nay để Châu Âu không c̣n bị bức tường chia rẽ. Họ chính là những đại sứ của Mỹ tại đất nước chúng tôi, cũng như những người Mỹ gốc Đức cũng là những đại sứ của Đức tại nước Mỹ.

Tôi nhớ tới John F. Kennedy đă được những người dân Berlin đang tuyệt vọng vô cùng yêu quư bởi lời ông nói khi thăm Berlin năm 1963: “Ich bin ein Berliner.” (Tôi là một người Berlin.)

Ronald Reagan cũng đă nh́n thấy được bước chuyển của thời đại khi ông đứng trước cổng Brandenburg Gate năm 1987 kêu gọi: “Ông Gorbachev, hăy mở cổng này ra … Ông Gorbachev, hăy phá bỏ bức tường này đi.” Sẽ măi măi không quên lời kêu gọi đó. Tôi cũng mới gặp lại Mikhail Gorbachev tuần trước và chúng tôi cũng xin tri ân ông.

Nhân dân Đức chúng tôi vô cùng biết ơn các bạn Mỹ. Nhân danh quốc gia và nhân danh cá nhân, chúng tôi sẽ không bao giờ quên điều đó. Ở nơi trước đây là bức tường tăm tối, cánh cửa bất ngờ mở ra và tất cả chúng tôi bước qua cánh cửa ấy. Tất cả mỗi người từ đó bắt đầu có cơ hội xây dựng một điều mới để mang lại sự thay đổi và là bước đầu tiên cho hành tŕnh mới.

Bản thân tôi cũng có sự mở đầu mới mẻ. Tôi từ bỏ việc nghiên cứu vật lư tại Viện Hàn lâm khoa học ở Đông Đức và bắt đầu sự nghiệp chính trị. Cuối cùng tôi đă có dịp làm một điều ǵ mới, tôi hiểu rằng tôi đă có thể mang lại sự thay đổi và tôi có thể làm được điều ǵ đó.

Kể từ ngày chúng tôi được trao tặng món quà tự do vô giá đến nay đă hai mươi năm. Không có ǵ có thể thúc đẩy tôi mănh liệt hơn, không có ǵ làm cho tôi tràn ngập cảm xúc tích cực hơn là sức mạnh của tự do, như lời của Bill Clinton tại Berlin năm 1994: “Không có ǵ ngăn được chúng ta. Tất cả đều có thể.”

Đúng như thế, tất cả đều có thể. Một người phụ nữ như tôi có thể đứng trước quư vị hôm nay, cũng như Arnold Vaatz là thành viên của phái đoàn Quốc hội Đức có mặt ở đây hôm nay cũng đă từng phải ngồi tù ở Đông Đức chỉ v́ tội là người bất đồng chính kiến.

Ở thế kỷ 21 này, ở thời đại toàn cầu hóa này, tất cả mọi điều là có thể. Mặc dù phải công nhận toàn cầu hóa c̣n đầy trở ngại nhưng cả nước Đức và nước Mỹ đều thấu hiểu rằng nếu không toàn cầu hóa th́ người ta sẽ đóng chặt cửa để chỉ biết ḿnh và không biết tới ai cả rồi từ đó sẽ chỉ đưa đến bước cùng của sự cô lập và nỗi đau khổ. Phải suy nghĩ để tạo ra liên minh để làm việc cùng nhau, để cùng nhau tiến lên phía trước là cách duy nhất dẫn chúng ta đến tương lai tốt đẹp.

Nền tự do ở Berlin cũng như tiếng chuông tự do ở Philadelphia là những biểu tượng nhắc nhở chúng ta rằng tự do không tự dưng mà có. Tự do chỉ có thể giành được bằng đấu tranh và tự do phải được bảo vệ từng ngày trong đời sống của chúng ta.

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Make America great again  
The Vietnam War - Đôi điều cần phải nói  
Tội đồ hay công trạng  
Quư tộc, đại gia hay trọc phú?  
Vinh danh bà mẹ VN anh hùng  
Đầy tớ nhân dân
Người Việt với trạm xăng Nhật  
Mỹ đang toan tính ǵ? 
Vũ khí của kẻ bị trị

Quốc sỉ hay quốc nhục?  
Trẻ thơ ơi tin buồn...  
Lời mời gọi "Ḥa Hợp Ḥa Giải" của hội nhà văn HN  
Yêu xă hội chủ nghĩa  
Câu chuyện trẻ con di dân lậu
Không thể hoà họp - hoà giải với cs  
Oeo phe
Sinh hoạt nhân gian  
Mơ mộng hăo huyền 
Đảng nào đang gặp nạn?  
Boléro – dấu hiệu suy tàn của chế độ CSVN  
Gian nhân hiệp đảng  
Ước mơ hoang tưởng  
Chạy đua vơ trang  
Phụ nữ phe ta quyết tâm vùng lên ! 
Tuyên truyền láo toét 
Hà Nội ngày xửa ngày xưa  
Kêu gọi cảnh tỉnh
T́nh nghĩa tỷ - muội
Sống c̣n trong tù
Tư cách văn nghệ sĩ  
Ai cho ai tự do?  
Những kẻ phản bội
Chiến lược lâu dài
Con trâu biết làm toán....
Ăn tàn ăn mạt...  
Thế này là thế nào?  
Gánh vàng đi đổ sông ngô 
Sống đời cho đáng sống  
Hối tiếc Việt Nam Cộng Ḥa  
Vàng và Cứt  
Mạng người lá rụng 
Cái nhà là nhà của ta...  
Suy nghĩ bên đèn đỏ ở Nara 
Đất nước vĩ đại mà lạ lùng !  
Cụ rùa đánh bại dă nhân
Khi người văn minh hành xử 
Thay ngôi đổi chủ  
Chúng ta đang tự lừa nhau  
Được ǵ mất ǵ ?  
Xưng hô, đối thoại 
Câu chuyện một lá thư
Ư thức dân chủ  
Viết cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh  
Tự Do nghĩa là ǵ?  
Đồng Tâm và dân trí  
Bên lề chuiyện phát minh  
Trả thù hèn hạ  
Điều trần FBI: Bạch hóa TT Trump?  
Que sera, sera - Cái ǵ đến, sẽ đến?  
Cậu phụ bếp và Tiếng Việt
Quà tặng cấp quốc gia  
Giải trí trong giờ làm việc  
Trả nớ hay quỵt nợ  
Lầm đường hay đúng đường  
Gia đinh trị 
Chuyến đi phó hội  
Chính trị là như thế! 
Chuyến công du của TT. Donald Trump  
Vẫy tay, vẫy tay, chào nhau....  
Cuốc chiến sinh tử  
Lạm phát
Cỡi ngựa xem hoa
Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS