PHÚ QUƯ GIẬT LÙI, VĂN MINH THỜI ĐẠI.

Có thật dùng đúng chữ phải là VĂN HOÁ SANG ĐƯỜNG không?

H.1/ Thời Tây, học tṛ học trẹt " học trường lểu lểu mè dồng lô "( l' éléve d'école maison l'eau : học tṛ trường nhà nước, dịch bồi theo kiểu Nguyễn Vỹ trong Tuấn, Chàng trai nước Việt.) Đang băng ngang một con đuờng lớn, các cháu mặc quốc phục cũng là đồng phục, khi băng ngang một con đường đồng loạt khoanh tay cám ơn người ta đă nhường đường cho ḿnh. Thằng Tây không có, không dạy học tṛ phép lịch sự này. Dân chúng và học tṛ Nhật Bổn lúc này cũng chưa hề có thói quen văn hoá này. Đây là phép lịch sự của An Nam c̣n lưu lại từ các thầy đồ thầy đạc, dạy học dạy hành. Ai thấy mà chẳng nể nang. Chỉ trừ...

H.2/ Các nữ học sanh đang băng qua đường cũng cùng cử chỉ như nam sinh. Có thầy giáo ( thầy đồ chăng?) mặc quốc phục đi đầu hướng dẫn làm gương. Các cháu hẳn con nhà gia thế hoặc trung lưu trong xă hội ( mới dám, mới có của cải cho con gái đi học. Chỉ 50 năm trước nhà có con gái cho đi học thiên hạ nhiều nơi c̣n nói cho con gái đi học để nó viết thư hẹn ḥ với giai à. Thế th́ làm ǵ có thi sĩ TTKH, Lệ Khánh, Tiến sĩ Bùi thị Lạng, Mai Trần ngọc Tiếng, nữ sĩ Vân Đài, Kiều Chinh...nhiều lắm. ). Mấy tên lính, hiến binh Tẩy phép lịch sự c̣n kém xa các cháu. Đứng ph́ phèo điếu thuốc lá coi bất lịch sự ấy tả. Các em thắt tóc bím, chưa có mốt tóc ngắn và phi dê (friser/ uốn tóc ). Chân đi sandales chứng tỏ các em thuộc con nhà gia thế ăn trắng mặc trơn chăng? Bấy giờ ai sắm được cái vespa là bảnh lắm. C̣n cái Peugeot 203 đàng sau th́ ai đó c̣n là cha người ta nữa.

H.3+4/ Chủ đề của tấm h́nh : " Bắc Kỳ : Phép lịch sự chào hỏi " ( TONKIN là Bắc kỳ do thằng Tây nó đặt tên riêng cho xứ nó Protectorat/ Bảo Hộ chứ hỏng phải tên tác giả đâu nghen. Có nghĩa tranh này có nguồn gốc ở xứ Bắc kỳ ). Chẳng có ǵ ngạc nhiên, đây là cử chỉ thông thường khi hai người bạn hay hai người thân gặp nhau. Chưa có lối bá vai bá cổ hay ôm hôn thắm thiết như lũ mọi rợ sau này vừa bắt chước đàn anh vừa chế bậy chế bạ ra chẳng ra cái thổ ôn thổ địa ǵ sốt cả.

Đây chỉ là lối chào hỏi khiêm cung của hai người b́nh thường quen biết gặp nhau. Tôi chẳng lạ ǵ cử chỉ này v́ chỉ cách nay hơn 40 năm lúc đó tôi c̣n trẻ lắm, đi lính ở vùng miền Tây Nam phần quư vị nam giới gặp nhau ở tuổi xấp xỉ 60, trung niên hay tuổi không ảnh hưởng chế độ quân dịch hoặc Tổng Động Viên chi phối, ngày tư ngày Tết, gặp nhau họ cũng chào hỏi với những cử chỉ thái độ khiêm tốn như thế này.

Thậm chí trong đơn vị tôi, có vài ông lính già, sau khi chào kính cấp trên theo nghi thức quân cách họ cũng có cử chỉ cúi ḿnh chào kính như vậy.

Ngày nay cử chỉ khiêm tốn cung kính này c̣n gặp ở các linh mục và những thừa tác viên Việt Nam (cả trong nước lẫn ngọai quốc ) khi cử hành các nghi thức phụng vụ ở nhà thờ. Do những cải tiến của công đồng Vatican II cho phép dùng các cử chỉ tôn kính phù hợp với văn hoá của quốc gia ḿnh đang sinh sống.

Riêng các kiểng Chùa th́ lọ là phải kể đến, v́ những cử chỉ, hành động này các sư thầy đă được đào tạo như một thói quen của phong tục, tập quán tốt lành từ hàng ngàn năm qua. Nên nhớ Phật Giáo đă là quốc giáo trong nhiều thế kỷ ở VN. Dĩ nhiên đây là nét đặc thù văn hoá của riêng người Việt Nam. Có lẽ những cử chỉ khiêm cung lịch sự của người dân miền Nam có được là do ảnh hưởng tốt lành của Phật Giáo tồn tại lâu đời trong dân gian. Nh́n vào các nghi thức tụng niệm, cách chào kính của anh em Cao Đài , Hoà Hảo là rơ nét nhất. Đừng vội cho là giáo phái ly khai mà gây chia rẽ tôn giáo, mắc mưu thằng Tây lẫn thằng việt cộng. Đừng vội lôi anh Nhật lùn ra đây làm gương, người ta cho là ḿnh không biết chuyện. Tôi không dám nói biết đâu chừng anh Nhật bắt chước văn hoá của người ḿnh cũng nên.

Tiếp nối H. 3 là H.4 bằng mấy chữ Lệ hay Khoa Đẩu ( ṇng nọc ) ở giữa.

Xin đừng vội phán đây là mấy chữ Tàu. Theo như các nghiên cứu cổ sử và văn tự cổ của trường viễn Đông Bác Cổ và Viện Khảo Cổ VN hiện nay cùng những khám phá mới nhất của các Khảo Cổ gia người Trung Hoa trên các trống đồng và dụng cụ bằng đá mới đây th́ chữ Khoa Đẩu là chữ viết của người Việt cổ ( Bách Việt, Lạc Việt, Âu Việt...) đă có từ lâu đời. Hơn 5000 năm trước. Thằng Tàu ( chỉ là vài bộ tộc man dă hung hăn sống du mục là nhà Thương ở vùng sa mạc Tân Cương , Mông Cổ tràn xuống xâm lăng, chiếm đất, ăn cắp văn hoá người ta làm của ḿnh. Đánh tráo mọi thứ từ văn hoá đến lịch sử ).

Ngày tư ngày Tết, gia đ́nh gia giáo, khá giả có 7 đứa con, không thấy bà mẹ đâu. Chẳc phụ nữ ở đàng sau, dưới bếp lo chuyện ông Táo, Thiên trù. Khá giả nên con trai khăn đống áo dài ( the). Chân thửa hài Tây ( giày ). Hai nàng kiều th́ khăn vuông bịt đầu ( chắc bà mẹ cụ bị cho cả v́ những tṛ này ông bố có cần biết tới làm ǵ v́ là gia trưởng mà ). Riêng chú Út oắt con đánh chiếc quần lửng, chân trần chạy chơi cho dễ, ông bố chắc đang khuyên lơn cái ǵ nhân dịp đầu năm, con cái chắp tay cung kính lắng nghe lời cha khuyên. Ông bố mang hài ta cổ truyền của ông bà. Coi cũng lịch bịch gớm mà trang trọng kể ǵ.

Các h́nh c̣n lại : từ 5 - 10 cá nhân tôi không dám có bất cứ nhận xét so sánh nào bởi lẽ tự thấy ḿnh c̣n quê mùa lạc hậu quá xá, chưa bắt kịp những tiến bộ của thời đại, của văn minh tột bực của các cô cậu ngày nay. Cậu ấm cô chiêu sống cuồng sống vội, bất chấp luật lệ. Nói chuyện với lũ đệ tử của Đinh Bộ Lĩnh , Cờ Lau tập trận với đám hàng MỘT, nh́n trước...THẲNG ở h́nh cuối cùng c̣n dễ hơn, thoải mái hơn.

V́ sao và v́ đâu nên nỗi !!! ???MẸ VIỆT NAM ơi.

CHỚP BỂ.