ĐƯỢC G̀ MẤT G̀ ?

Chuyện được và mất dường như là những câu hỏi trước hết, ở cửa miệng của người dân miền Nam Việt Nam sau biến cố mất nước quàng luôn vào việc Hiệp Thương Thống Nhất đất nước năm 1975 - 1976. Cái - Gọi - Là Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam bị khai tử vội vàng một cách tức tưởng trước bao nhiêu ngỡ ngàng của cái gọi là " Bên Thắng Cuộc ".

Sau một thời gian ngắn ngơ ngác, xao xác, tranh tối tranh sáng, hỗ quân hỗn quan. Người dân miền Nam của nước Việt Nam Cộng Ḥa gặp nhau tay bắt mặt mừng nhưng đôi lúc cũng dè dặt, nghi ngờ. Bán tín bán nghi bèn vài ba câu hỏi thăm sức khỏe xă giao cho biết là c̣n yên hàn, chưa bị " vịn vai" ( tiếng lóng dân gian ám chỉ bị bắt đi tù hay tịch thu gia sản nhà cửa v́ bị vu là Việt gian, phục quốc, tư sản....vô số tội trạng mà nạn nhân cho đến lúc vào tù vẫn không biết ḿnh đi tù v́ tội ǵ? Mà án tù bao lâu cũng chẳng ai hay. Bởi ta đang sống trong một xă hội, đất nước được mệnh danh là.....LUẬT RỪNG. Luật tùy thuộc vào vui / buồn của kẻ cai trị bằng bạo lực khủng bố đe dọa và thủ tiêu.

Thân nhau lắm, thật tin tưởng vào nhau mới dám rụt rẻ hỏi thêm: Ai c̣n? Ai mất? Ai đi / ai ở. Giả như biết tin ai đó trong thân nhân người quen kể cả hàng xóm nữa mà có người vượt thoát ra khỏi nhà tù lớn. Nói nôm na là vượt biên bằng nhiều h́nh thức cho dưới bất cú t́nh trạng h́nh thúc nào. Ta công khai chúc mừng hay âm thầm mừng cho họ có người nhà thoát khỏi cảnh gông cùm có khi là lao tù cộng sản. Phàm đă vào ủ tờ trong nhà giam việt cộng ta mới thấm thía câu nói: " Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại ". Kể cũng lạ, ai đời mang danh nghĩa quanh năm suốt tháng cứ ra rả là chiến tranh giải phóng, ta có chính nghĩa. Có chính nghĩa, giải phóng dân tộc mà cớ ǵ đoàn quân đi tới đâu dân chúng bỏ chạy tán loạn.(Bỏ của chạy lấy người ) ngụy biện cho là bị " Ngụy " nó ép buộc lừa đảo dân chúng phải theo. Thế th́ Ngụy là ai? Ngụy ở đâu? Quả là một cách nói dối lừa đảo bịp bợm trắng trợn trơ trẽn, người tử tế có giáo dục có khi nào ăn nói kiểu tráo trở như thế không?

Phong trào vượt biên rộ lên trong khoảng từ 1977 - 1992 ( mười mấy năm ) Đường biển ( ô đi ghe ) cho chí đường bộ ( Cao Miên, Thái Lan...) Cứ có cơ hội đi được là đi, bỏ cả gia sản sự nghiệp hàng núi của. Phàm khi đă ra đi biết chắc mười mươi cầm chắc cái chết, băo tố, cướp biển, đi lạc, hàng tỷ nguyên nhân....Gia tài sự nghiệp tích cóp trong bao nhiêu năm tan thành mây khói hay bị tịch thu xung vào công quỹ chính là tài sản của bọn đảng viên cán bộ cộng sản.

Ra đi có rất nhiều nguyên nhân. Tuy nhiên người ta chấp nhận cái chết trong cái sống. Cho thấy cái giá của Tự Do không rẻ, chẳng ai có thể cho không ta tự do mà chính ta phải đánh đổi có khi chính mạng sống của ta nữa.

Ai đó nói rằng ra đi v́ kinh tế nghĩa là kiếm ăn làm giàu ở một nước khác ngoài Việt Nam. Nơi người ta ước mong đặt chân tới là úc Châu, Hoa Kỳ, Canada..... Dĩ nhiên không phải ai cũng ra đi v́ tự do nhưng chúng ta nh́n vào số đông. Nhất là ở một đất nước chỉ thấy quan liêu, hống hách nạt nộ đe dọa bị theo dơi. Con người ta nghi kỵ lẫn nhau không ai c̣n tin ai. Giả như có khả bnăng, tài giỏi mà không phe đảng, gốc gác bần cố nông cu li côn đồ....th́ cũng bằng không. Đất nước này không có chỗ cho người tử tế và ngay lành thẳng thắn.

Người ta chấp nhân đánh đổi tất cả để được hít thở không khí tự do thoải mái. Ung dung tự tại cho một cuộc sống mới không c̣n t́nh trạng nơm nớp lo sợ ban đêm có người gơ cửa. Giá trị nhân bản được tôn trọng triệt để, người ta thất con người được đối xử đúng nghĩa là con người.Chẳng cần huênh hoang tuyên bố vung vít mà hoàn toàn giả trá bịp bợm không hề thấy mảy may sự thật.

Hai tiếng ĐƯỢC & MẤT nghe sao nó mỉa mai thế. Trong các trại giam quân nhân công chức của VNCH, bọn cán bộ việt cộng cũng làm thân con vẹt lập lại rập khuôn câu này : Sau khi được " giải phóng " các anh được ǵ? Mất ǵ? Không biết khi nói những từ này chúng nó có tin tưởng không. Nếu tin tưởng th́ cớ sao quanh năm suốt tháng chúng cứ ép buộc tù nhân của chúng phải tin tưởng tuyệt đối vào....đảng cướp. Cả nước đều nói dối th́ sẽ trở thành sự thật sao ? Thật mỉa mai , cay đắng.

Than ôi thuần phải nói theo yêu cầu nghĩa là nói theo bọn việt cộng nó đă mớm hay bắt phải nói phải học những ǵ trái với lương tâm của ḿnh. Hoàn toàn dối trá. Lúc này câu nó để đời của bác sĩ Schawtz mới thấm thía: " Để sống được với người cộng sản, bạn phải yêu những ǵ bạn ghét và ghét những ǵ bạn yêu ". Nói tóm lại, Được và Mất là cái giá của Tự Do chúng ta đă có sẵn trong tay từ lâu mà không biết giữ biết bảo vệ và trân quư nó. Bị cướp đi, trắng con mắt ếch ra th́ đă muộn.

MƯA NGUỒN.


ĐƯỢC & MẤT

Hôm rồi có đứa bạn ở Mỹ về chơi, chở nó đi ngang qua nhà cũ của nó, nó hỏi :
- Giờ nhà tao trị giá khoảng bao nhiêu tiền mầy ?
Ḿnh đoán ngôi biệt thự của nó giờ phải trên hai ngàn lượng nên phán
đại khoảng tầm 3 triệu đô la. Nó thở dài rồi nói hồi đó ba tao bán
chưa tới 200 cây, đi rớt hai vụ gần như hết sạch. Tới chuyến thứ ba
toàn bộ cái thuyền là ba tao vay mượn của bạn bè.
Nếu không bán nhà mà ở lại th́ giờ cầm 3 triệu cũng có thể đàng hoàng
làm công dân Mỹ mầy ha, mà tiền vẫn c̣n nguyên ở đó.
Đang suy nghĩ coi phải đối đáp với nó thế nào th́ nó lại tiếp lời :
Nhưng mà mầy biết cái được của việc đi là ǵ hay không ?
Là ǵ ?
Cái được là có ba thế hệ được sống trong môi trường văn minh, tự do,
được làm mọi điều ḿnh thích, được nói mọi điều cần nói, túm lại là
được sống ra một con người.
Bộ tao sống không ra con người hả ?
Nh́n cái cách mầy chạy xe trên đường, mầy dụi tàn thuốc lá tao biết
rằng dù mầy cố sống khác đi nhưng những thói xấu vẫn theo mầy từ trong
tiềm thức.
Mầy biết không, khi mầy phải sống trong một hủ mực th́ dù có tránh né
hay bằng cách ǵ đi nữa th́ mầy vẫn bị lem, chỉ có điều nếu không được
gần đèn th́ mầy sẽ không nhận ra ḿnh bị lem ở chỗ nào và v́ sao như
vậy.
Cái người ta nh́n thấy mất đi đa phần là những thứ vật chất hữu h́nh
nhưng thứ quư hơn là những giá trị phi vật chất, những thứ thuộc về
đạo đức, văn hoá, đó mới là những mất mát lớn lao mà cần rất, rất
nhiều thời gian người ta mới xây dựng lại được.
Nhớ hồi trước nó cũng là đứa hời hợt, thậm chí đoản hơn ḿnh. Vậy mà
giờ nó nói ra những điều mà ḿnh không nghĩ tới, không nh́n thấy. Thế
mới biết nền tảng văn hoá, giáo dục nó ảnh hưởng đến con người ta ở
mức nào.
Phải ! Thứ tàn phá lớn nhất đối với dân tộc này không phải là môi
trường, không phải là tài nguyên, không phải là những món nợ khổng lồ.
Cái mất lớn hơn nhiều là giờ đây người ta không c̣n sống và ăn ở với
nhau như những con người thực sự.

Trương Quang Thi

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Chúng ta đang tự lừa nhau  
Được ǵ mất ǵ ?  
Xưng hô, đối thoại 
Câu chuyện một lá thư
Ư thức dân chủ  
Viết cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh  
Tự Do nghĩa là ǵ?  
Đồng Tâm và dân trí  
Bên lề chuiyện phát minh  
Trả thù hèn hạ  
Điều trần FBI: Bạch hóa TT Trump?  
Que sera, sera - Cái ǵ đến, sẽ đến?  
Cậu phụ bếp và Tiếng Việt
Quà tặng cấp quốc gia  
Giải trí trong giờ làm việc  
Trả nớ hay quỵt nợ  
Lầm đường hay đúng đường  
Gia đinh trị 
Chuyến đi phó hội  
Chính trị là như thế! 
Chuyến công du của TT. Donald Trump  
Vẫy tay, vẫy tay, chào nhau....  
Cuốc chiến sinh tử  
Lạm phát
Cỡi ngựa xem hoa
Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS