MƠ MỘNG HĂO HUYỀN.

Hai tiếng Mông Cổ ( Mongolie) gặp người sẵn máu tếu trong người. Bèn ngôn ngay cảm tưởng rằng: loại người ǵ mà nh́n chỉ thấy toàn Mông với Cổ. Người ngợm đâu chẳng thấy. Thật là oan gia. Oan ơi ông địa, biết giải độc cùng ai v́- rằng- th́ - là - mà người ta chỉ dịch ra từ cách phiên âm theo la tinh ra thôi mà.

Quả như nhận xét của tác giả. Độc giả đọc và nghiên cứu lịch sử hầu như không phải chính sử của người Mông mà do các sử gia Tây phương hay sử gia gốc Tàu (Hán). Tôi không dám nói họ xuyên tạc nhưng có chắc không thiên kiến? Rơ ràng trong quá khứ, vó ngựa Mông Cổ (Hung Nô) gần như dẫm nát lục địa Âu Châu. Cho tới ngày nay họ vẫn c̣n lưu lại dấu tích là quốc gia Hongrie ( Hung Gia Lợi/ Hungary) Sử gia Tây phương gọi họ là Hun. Họ chinh phục thiên hạ phóng trên ḿnh ngựa tới Địa Trung Hải, cho tới bờ Đại TâyDương mà trong báo cáo của các kỵ mă tiền phương là chỉ thấy toàn nước và nước.

Quay xuống phương Nam, có phải họ đă xóa Tống triều của Hán tộc thành lập nên nhà Nguyên? Triều đại Hốt Tất Liệt đă bị vua quan nhà Trần của Đại Việt chận đứng khi họ muốn từ đó thôn tính luôn Đông Nam Á không? Theo thiển ư, nếu không có rặng Hy Mă Lạp Sơn sừng sững chớ chở chận ngang có lẽ họ sẽ chẳng bỏ qua xứ cà ri mà không hỏi thăm kiếm chác miếng đất cắm dùi. Có ai dám ngờ là chỉ sống giữa thảo nguyên khô cằn, giữa ḷng sa mạc với các nhà lều của cuộc sống du mục, quanh năm suốt tháng sống trên ḿnh ngựa và thổ phỉ các đoàn lái buôn trên con đường tơ lụa mà lập nên một đế quốc hùng mạnh không có đối thủ.

Một câu truyện cổ nhiều giai thoại về nàng Chiêu Quân, một giai nhân tuyệt sắc của vua Tàu (Hán vương) được cống cho Thuyền Vu vua của rợ Hồ. Quả thật, câu truyện được mấy anh văn sĩ Tàu tối tác vừa ngụy biện vừa ngu vừa mặc cảm kẻ thất trận bị cái đám ḿnh vốn khinh bỉ chúng là RỢ (man, rợ, nhung, địch)* cai trị mà phải cống giai nhân cho chúng th́ mới được yên thân. Có phải vừa hèn vừa nhát không? Ai đời một đế quốc ngự trị vùng trung nguyên rộng lớn. Tự hào có một nền văn minh tối cổ, ( Thần Nông, Nữ Oa, Hoàng Đế, Si Vưu, Nghiêu Thuấn cho đến Hạ,Thương, Chu...mà nay anh vua Hán phải dâng vợ cho rợ Hồ th́ c̣n nhục nhă nào bằng? Tuy nhiên các sử gia (dỏm) chế ra ba cái vụ nàng Chiêu Quân, Mao diên Thọ ....chẳng qua để chữa thẹn, che dấu cái hèn hạ, đi đầu gối và tham sanh úy tử của ḿnh. Làm ố danh 2 tiếng Trung Hoa, Trung Quốc nghĩa là anh chỉ mạnh miệng với dân của anh chớ Trung tâm thiên hạ cái cóc khô ǵ. Thằng Việt cộng rập khuôn của thiên triều không dám ra ngoài quỹ đạo. Lại c̣n trân tráo gọi chúng nó là tàu LẠ, người LẠ... ai mà chẳng hiểu. Phải chăng thằng việt cộng sợ chạm nọc, sợ phạm húy Thiên triều sẽ bị tru di tam tộc...

Tới đây tôi chợt nhớ lại cuộc chiến tranh Việt - Trung năm 1979 năm nào. Hầu như các sử gia, chiến lược gia, chiến thuật gia, các nhà nghiên cứu quân sự trên thế giới người ta vẫn lấy làm ngạc nhiên, lạ lùng là tại sao Việt Nam ( cộng sản ) đang trên đà thắng thế không thừa cơ hội mà tiến đánh Lưỡng Quảng ( ít ra là Quảng Đông ) th́ làm ǵ có chuyện bị Tàu ăn hiếp sau này qua các sự kiện kư kết hiệp ước Thành Đô bán nước. Cho hay mới thấy bái phục vua quan nhà Lư ( Lư Thánh Tôn, Lư Nhân Tôn và Tể Tướng Lư Thường Kiệt sau này là các vua đời Trần: Ba đợt chống quân Nguyên xâm lăng. Ai như Đại Đế Quang Trung Nguyễn Huệ c̣n có nguyện vọng lấy lại Lưỡng Quảng về cho tổ tiên Lạc Việt. Than ôi bao nhiêu mộng đă tan tành v́ sự đê hèn, tham vọng bẩn thỉu đốn mạt của bọn việt gian cộng sản. Từ thời Hồ Chí Minh với công hàm bán nước do Phạm văn Đồng kư tên xác nhận với Chu Ân Lai, những tên được Thiên triều phong vương phong tước tiếp tục sự nghiệp bán nước của Hồ và Đồng: Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nguyễn văn Linh, Phan văn Khải...

Cái khốn nạn cũng thật oan khiên đau khổ cho con dân đất Việt là thằng việt cộng không bao giờ biết phục thiện. Chúng chẳng bao giờ biết nh́n nhận ra cái ngu dốt, lạc hậu, bảo thủ, kiêu căng, lưu manh, điếm đàng, lừa bịp ...của chúng mà biết nh́n thẳng vào sự thật để sửa đổi hay cải tiến đất nước. Chỉ chăm chủ và việc đàn áp và làm giàu cho chính cá nhân chúng nó.

Đến độ chính đương kim Thủ tướng Cộng Ḥa Liên Bang Đức Bá Angela Merkel phải thú nhận rằng:

" Tôi lớn lên trong chủ nghĩa cộng sản Đông Đức và tôi hiểu rơ về họ.
Cộng sản là thứ chủ nghĩa gian trá nhất và man rợ nhất của nhân loại.
Cộng sản là một vết nhơ của loài người và của thế giới văn minh
"

V́ bị đế quốc Mông Cổ tiêu diệt lập nên nhà Nguyên cai trị Hán tộc cả trăm năm nên bọn Tàu nó ghét, nó thù dân Mông Cổ tới tận xương tủy. Thù dai dẳng, cho tới bây giờ, nó đă lủm nửa nước người ta, đặt nền đô hô thống trị ở Nội Mông từ lâu. Chỉ c̣n Ngoại Mông vớ thủ đô là Ulan - Bator c̣n giữ được bản thể của đời sống du mục và thảo nguyên của tổ tiên học ngàn năm trước. Tác pẩm TôTen Sói ( Totem wolf ) của Khương Nhung cũng đă gợi lại cùng vẽ lên một phần nào nét hoang dă nhưng tự do, hồn nhiên đầy hoang sơ nhưng cũng rất nhân bản của nếp sống thảo nguyên. Hiền hậu ôn ḥa, sống theo ả năng của người lẫn thú không ai xâm phạm đến ai. Cho tới khi con người với chủ nghĩa lộn ṣng tàn nhẫn, cái tai ách của nhân loại ra đời.

Không một sử gia nào dám phủ nhận sức đồng hoá của Hán tộc. Ai như một đế quốc rộng lớ, vô địch đă từng xóa triều đại Tống lập nên nhà Nguyên mà lại bị Hán tộc đồng hóa đến độ bị xóa sổ mất tăm mất tích chẳng c̣n dấu vết. Nhật Bản may mắn ở ngoài khơi xa tít tắp nên thoát khỏi họa đồng hóa nhưng ít nhiều cũng bị ảnh hưởng văn hóa, một vài phong tục....Đại Hăn lừng lẫy một thời với nhà Kim khiến TầnThủy Hoàng phải lên kế hoạch xây Vạn Lư Trường Thành để ngăn cản sự tấn công của đế quốc Kim ấn sang Trung nguyên. Vậy chứ vẫn c̣n cao ngạo gọi người ta là...Rợ. Trớ trêu thay Vạn Lư Trường Thành chỉ được hoàn tất ( nhiều đoạn vẫn c̣n dở dang ) vào thời Minh Thành Tổ lúc cực thịnh của đế quốc Tàu.

Nh́n về hướng Tây, những nước như Đại Lư ( Vân Nam ), TâyTạng cũng đă một thời làm vua quan nhà Hán, Tấn....xính vính xin nghị ḥa và cắt đất sắc phong. Về phương Nam thằng Tàu gặp phải cục xương khó muốt. Nó như cái gai hay vết thương mưng mủ chờ ngày phá thành sâu quảng. Hàng chục lần đam quân chinh phạt cuối cùng đành phải gạt lệ mà rút lui làm như cha người ta mà gọi người ta là Man ( Nam Man ). Lịch sữ ( khoải cổ ) ngày nay chứng minh ngược lại bằng chính các sử gia à khảo cổ gia người Tàu.

Nói tóm lại, thằng Việt cộng đạp cứt theo thằng Tàu cộng mà quên thân phận tôi đ̣i ngu dân, lạc hậu mà c̣n cao ngao khinh thị người ta. " Chân ḿnh c̣n lấm mê mê, lại cầm bó đuốc mà rê chân người " ( Ca Dao ). Thật đáng phỉ nhỗ lắm thay.

Bài viết dưới đây, tác giả đă đi tới tận nơi, nhĩ mục quan chiêm cùng nhận xét riêng trong suy nghĩ của ḿnh. Xin tham khảo thên Tô Tem Sói* để biết rơ thêm về nếp sống du mục, tổ tiên của người Mông Cổ.

Với những suy nghĩ hạn hẹp mà kiêu căng kiến thức nông cạn mà không chịu khiêm tốn học hỏi của bọn chóp bu lănh đạo Ba Đ́nh. Ngày nào chúng nghĩa là cái đảng cộng sản đó c̣n cai trị đất nước Việt Nam này th́ chẳng bao giờ có thể theo kịp bất cứ quốc gia nào trên thế giới. Thành ngữ " Tết Congo " sẽ đi vào Viện Bảo Tàng miên viễn. Dân tộc này sẽ không có vận hội mới nào. Đáng thương thay! Nghiệt ngă thay !.

MƯA NGUỒN.

Man, Rợ, Nhung , Địch: Là tiếng bọn Tàu chúng bỉ thử xách mé gọi các nước lân bang v́ chúng tự phong cho chúng là trung tâm của cái hoa hay nước ở giữa ( Trung Quốc ). Các nước xung quanh là chư hầu là các cánh hoa. Chúng tagọi hay có thói quen lập lại theo bọn cai trị là Trung Quốc hay Trung Hoa là đang bị lừa, bị vào bẫy đấy. Tôi thường gọi tụi nó là ...TÀU CỘNG hay là CHỆT TÀU. Nó ám chỉ các nước Việt Nam, Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ ( Tân Cương ) Mông Cỗ, Đại Hàn ( Triều Tiên ).
Tô Tem Sói (Totem Wolf ) của Khương Nhung, đă quay thành phim. Có bản dịch Viêt dạng PDF. Theo tôi dùng chữ LANG chính xác hơn SÓi. Nguyên tác ghi là Lang Đồ Đằng. ( Mưa Nguồn. )


ĐUỔI KỊP MÔNG CỔ ?!

Nguyễn Xuân Hưng
1.
Tôi hỏi 100 người, th́ đến 97 người bảo: Mông Cổ ấy à? nghèo lắm hả?
Sai. Khái niệm về một nước Mông Cổ nghèo khó đă ngự trị trong đầu óc dân Việt Nam từ xa xưa, từ cái thời cùng phe XHCN. Nhà văn Tô Đức Chiêu bảo tôi rằng :
"Tao đă đi Mỹ, Ai Cập, Ả rập xê út, Nga và Đông Âu, không kể châu Á như Tàu, Thái... Tức là gần hết thế giới, nhưng khi đi Mông Cổ, mới thấy ḿnh khám phá ra một thế giới mới, nếu có dịp, tao đi 2 -3 lần nữa".
Tôi thấy thế nên cũng đă theo, đi Mông Cổ một chuyến.
Mở ngoặc ngay là, khi anh (du lịch) đến đâu, anh phải tự vấn ta đến đấy để làm ǵ, muốn biết ǵ. Nói chung là nên đi phượt. Tôi có bài học kinh nghiệm về việc này, có 1 cậu trẻ đi cùng đến thảo nguyên Mông Cổ, cậu thốt lên chán nản: Ơ, đâu cũng như đâu, mênh mông cả, chả thấy cái ǵ. Vấn đề là cái ǵ?
Sau chuyến đi Mông Cổ, tôi rút ra kết luận, 30 năm nữa (hoặc hơn) không biết Việt Nam ḿnh có đuổi kịp Mông Cổ hay không?

Mông Cổ diện tích gấp hơn 6 lần nước Việt Nam, dân số hơn 3 triệu người (bằng 1/2 Hà Nội). Mà 1/2 dân số ở thủ đô Ulan Bato. Hăy tưởng tượng hơn 1 triệu người ở rải rác trên lănh thổ gấp 6 lần Việt Nam.
Mông Cổ có đặc biệt là có biên giới với Nga và Trung Quốc. Họ bị kẹp giữa 2 nước lớn, nên phải chọn 1, lịch sử đă chứng tỏ họ chọn đúng, chọn nước Nga để tránh nước Tàu kẻ thù. Chính chính phủ Quốc dân đảng của Tưởng Giới Thạch khuất phục trước chính phủ Stalin, mà công nhận Mông Cổ độc lập. Chuyện này chính phủ Mao cay cú ra mặt, công khai gọi Mông Cổ là Ngoại Mông, c̣n phần lănh thổ Mông Cổ bị mất từ thời Nguyên triều, th́ TQ gọi là Nội Mông (họ vẫn nhận đó là nước họ). Cấp độ cay cú ăn thua và nḥm ngó c̣n hơn một bậc so với Việt. Người TQ chưa gọi Quảng Đông là Nội Việt, mặc dù vẫn dùng từ Việt gọi Quảng, Việt ngữ là tiếng Quảng, họ chưa gọi Việt Nam là Ngoại Việt. Nói thế để biết mức độ nguy hiểm chênh vênh của con ngựa Mông Cổ trước con sói Trung Quốc.
Ở Mông Cổ, tôi được nghe câu chuyện tiếu lâm.
Một người Mông Cổ gặp một người Nhật. Người Nhật cám ơn người Mông, v́ bài học của Nguyên triều, nên nước Nhật quyết định không chiếm Trung Quốc nữa. Nếu chiếm nó, có lẽ nước Nhật đă thành Trung Quốc rồi. Đó là một câu chuyện tiếu lâm cay đắng mà không thể cười.
Ân oán giang hồ với người Tàu th́ rất nhiều. Chỉ kể 1 chuyện. Các công ty xây dựng ở Ulan Bato, và nói chung các công ty khác cần nhân công, th́ đều thuê nhân công TQ, v́ người TQ sinh sôi như cỏ dại, ở đâu họ cũng ṃ đến. Nên các công ty có quy định, chỉ được thuê dưới 6 tháng, mà trong 1 năm không được thuê quá 1 lần. Nên người Tàu được thuê làm phải đi về TQ ngay sau khi hết hạn visa. Cảnh sát Ulan Bato rất dễ dăi với người Việt sinh sống ở thủ đô của họ, h́nh như có 7000 người, nhưng riêng người TQ th́ phải thống kê rất cụ thể. Người bạn Mông Cổ nói với tôi: “Việc lớn nhất của cảnh sát là đuổi người Trung Quốc hết hạn cư trú”.
Đúng vậy, do đó họ không có t́nh trạng kẹt xe, không có tệ nạn nhiều, việc chính là không để lọt một “cái trứng tu hú”.
Chuyện này 30 hay 50 năm nữa, Việt Nam cóc làm được, mà cũng chả thể làm.

2.

Nh́n trên phim ảnh, thấy thảo nguyên là những dải đất trùng điệp, cây cỏ lưa thưa, nếu chỉ có thế là chưa biết ǵ về thảo nguyên Mông Cổ cả. Hồi tôi đi tầm tháng 7 dương lịch, là tháng đă hết cỏ rậm. Cỏ rậm th́ đến ống chân, đến đầu gối, c̣n khi chuẩn bị vào đông, cỏ bị đám gia súc gặm gần hết. Chỉ c̣n cỏ thấp và cỏ tái sinh.
Nói từ "cỏ" với người Việt, cũng không ổn. Cỏ của Việt Nam là thứ chả để làm ǵ. Điều này lỗi ở các nhà làm ngôn ngữ khoa học, địa lư. Đáng lư nên dùng từ "thảo mộc thân mềm" hay cái ǵ đó khác với "cỏ". Cúi nh́n xuống, hàng trăm hàng ngh́n loài cây gọi là cỏ rất khác nhau, riêng h́nh lá cũng thiên h́nh vạn trạng. Nếu ṿ vài cái lá rồi đưa lên mũi, sẽ thấy nhiều mùi vị rất khác. Mùi thơm thoang thoảng, mùi hắc, mùi nồng... Thực sự đó là một thế giới cây thuốc và loại cây như rau thơm ở VN, chứ không phải cây cỏ thông thường. Gia súc Mông Cổ từ hàng ngh́n năm nay ăn thứ cỏ đó. Sau khi đi thảo nguyên, tôi mới lư giải được việc ở Mông Cổ, người ta ăn rất ít rau, ăn rất nhiều thịt, ngay cả người Việt ở xứ ăn rau, đến Mông Cổ ăn toàn thịt, mà tiêu hóa b́nh thường, không bị táo bón. Bởi v́ lũ gia súc ăn thứ cỏ thiên nhiên hoang dă bổ béo thơm lừng như hàng ngh́n năm nay nó vẫn ăn. Không như gia súc ở nơi nuôi công nghiệp.
Mông Cổ ngày nay vẫn du mục và người ta tự hào v́ nếp sống du mục này. Ông Chủ tịch Hội Hữu nghị Mông -Việt nói tiếng Việt sơi như người Việt, bảo tôi, rất may là thảm họa tập thể hóa, định canh định cư xảy ra rất nhanh, rồi thảo nguyên lại có sức sống quay lại nếp xưa.
Nếu ai đă đọc Tô-tem sói, của một nhà văn Trung Quốc (quyển này vang dội một thời trên văn đàn TQ) th́ biết thảo nguyên Nội Mông đă bị tàn phá kinh khủng như thế nào.
Họ (hững người TQ theo Mao) dồn hết dân du mục vào các hợp tác, triệt phá cách sinh hoạt truyền thống. Họ mang hàng sư đoàn lính tới bắn sói. Sói là con vật thiêng của người Nội Mông, khi người chết, người ta kéo xác cha mẹ để ra một chỗ cho sói ăn. Người TQ Mao-ít bắn sói, thế là thỏ làm giặc, lại phải giết thỏ, lạc vào cái ṿng quẩn. Họ c̣n đưa người Hán đến sinh sống, khiến thảo nguyên Nội Mông gần như bị tiêu diệt. Trong quyển sách ấy, tác giả cũng nói, nh́n sang Ngoại Mông xanh tươi mà tiếc...
Nh́n thảo nguyên th́ mênh mông, nhưng hoang dă hàng trăm thứ thú hoang vẫn ngày đêm sinh sống, tuân thủ cân bằng sinh thái của nó. Người Mông Cổ ngày nay có xe ô tô tải, có điện thoại di động, kéo theo cái nhà, và đàn gia súc, đi lang bạt trên thảo nguyên theo nhu cầu của gia súc. Thảo nguyên mênh mông, ḿnh nh́n đâu cũng như đâu, nhưng chúng tôi đă được một chú bé 12 tuổi đưa từ thị trấn, đi xuyên 25 km đến đúng chỗ lều của bố mẹ chú bé. Hôm đi thảo nguyên, chúng tôi được đón tiếp Chủ tịch huyện đến chơi, cũng v́ biết có khách Việt. Ông nói huyện ông có gần 80 hộ, diện tích huyện, khi đó làm phép so sánh, gần bằng tỉnh Hưng Yên cộng với Thái B́nh. Chủ tịch huyện biết cả 80 hộ luôn. Quy định của họ chăn thả không giới hạn, nên có lúc có hộ gia đ́nh chăn thả ở huyện khác (miễn là đăng kư vẫn ở huyện này). Chủ tịch người Đảng Dân chủ, alo gọi đồng chí Bí thư huyện ủy Đảng Nhân dân (đảng cộng sản cũ) th́ đồng chí đang chăn ngựa, bèn cưỡi ngựa về. Bí thư huyện ủy đảng nào cũng làm nông dân cả và chả chức vụ ǵ, cười hề hề đúng là ông chăn ngựa.

Riêng chuyện này, 50 năm nữa Việt Nam có theo kịp không?

3.

Người Mông Cổ có một niềm hănh diện đă mất, đó là đă từng bá chủ thế giới, và c̣n một niềm kiêu hănh vẫn c̣n, đó là sữa ngựa.
Thế giới văn minh và ở các nước phát triển có chỉ tiêu bao nhiêu lít sữa ḅ cho đầu người, thứ sữa đó người Mông Cổ chỉ làm lương khô, làm nguyên liệu chế biến, v́ họ uống sữa ngựa. H́nh như chỉ Mông Cổ dùng sữa ngựa làm thực phẩm chính yếu. Nó là nguồn gốc sức mạnh của các chiến binh từ xưa, và khiến người MC cao lớn.
Ngựa là gia súc chủ yếu ở thảo nguyên. Một hộ thường có vài trăm đến vài ngàn ngựa, thêm cừu và dê. Bao giờ cừu cũng đi kèm dê. Mùa đông cừu nằm trên giữ ấm cho dê moi cỏ chia nhau. Không có cừu dê chết rét, không có dê cừu chết đói. Kiểu chăn thả thiên nhiên ấy khác xa nông trại hiện đại. Kiểu vắt sữa ngựa cũng khác vắt sữa ḅ. V́ khi vắt sữa, luôn luôn có con ngựa con đứng cạnh. Người MC tôn thờ ngựa v́ cả đức tính này, không buông tuồng vô cảm như ḅ, cứ vắt là ra sữa bất kể thế nào. Sữa ngựa làm bia, làm thức uống, nên con ngựa là đầu cơ nghiệp. Ḅ chỉ là loại thêm. Ḅ MC lông dài như voi mamut. Bây giờ cũng thoái giống, người MC buồn v́ ḅ lông ngắn, c̣n ǵ là ḅ nữa.
Gia súc nuôi, thịt là thứ phẩm. Chính phẩm là lấy lông và da. Len MC đắt kinh khủng. H́nh như hàng lông da là chủ lực xuất khẩu.
Cái lều Mông Cổ thật sự là một thứ thú vị. Cứ nói "lều" th́ khó h́nh dung, đến mới thấy đó là cái biệt thự giữa thảo nguyên. Bây giờ lều có nhiều loại, từ 300 đến 30.000 đô Mỹ. Người TQ quá khôn, họ làm lều bán cho người Mông Cổ.
Trong cái lều Mông, tài nhất là cái bếp ở chính tâm nhà, tâm ṿng tṛn. Chất đốt bằng phân gia súc, thông hơi làm nhiệm vụ trụ chống giữa. Vào lều không nhận ra có bếp.
Người nông dân du mục cũng có vấn đề nan giải, đó là sinh ra và nuôi dạy trẻ. Du mục xa trung tâm thị trấn, nên nếu đẻ bất thường th́ cấp cứu rất khó. Khi con 6 tuổi, phải cho nó đi học, th́ nhà mất 1 người thường là mẹ hay chị lớn phải đưa lên thị trấn làm 1 cái lều ở nuôi con 1-2 năm mới yên tâm gửi con học nội trú. Ở các thị trấn thị tứ cứ thấy các cụm lều, đó là những người đi nuôi con học. V́ vậy, mà nhà nghèo hoặc quan điểm cũ chỉ cần đọc chữ, trẻ thất học.
H́nh như chính việc hiếm người mà du mục có truyền thống quư người. Phụ nữ đẻ con là quư, con ai không quan trọng. Mấy ông Mông Cổ bảo, cộng đồng du mục có lệ, khách quư cao tuổi th́ chủ nhà mời đầu dê. Thịt con dê, cái đầu là quư nhất. C̣n khách trẻ và trung niên th́ chủ nhà bảo con gái sưởi ấm cả đêm. Tôi không ở qua đêm ở thảo nguyên, nhưng nghe kể lại, các nhà văn Trần Nhương, Tô Đức Chiêu, Thúy Toàn có ngủ đêm thảo nguyên và được coi là khách quư trung niên. Vấn đề là các bác ấy có chịu đựng được mùi mồ hôi người ăn thịt cừu, uống sữa ngựa và 3 tuần mới tắm không thôi.
Người MC rất có ư thức giữ ǵn môi trường thảo nguyên. Tôi khá ngạc nhiên. Mọi người picnic thu dọn rác tống lên xe về băi rác ngoại ô vứt. Họ nói tivi có nhiệm vụ quan trọng nhất là tuyên truyền giữ sạch thảo nguyên. Và việc này chỉ có từ khi cách mạng dân chủ đa đảng. Người lái xe dẫn chúng tôi mặc dù xe chật, kiên quyết mang bao tải rác trên xe để về đến băi rác ngoại ô.
Ở Ulan Bator, anh là công chức, lập tức được cấp 0,99 ha ở ngoại ô làm nhà nghỉ. Cuối tuần, chiều thứ 6, lũ lượt xe rời thủ đô ra ngoại ô. Thứ 7, Chủ nhật thủ đô vắng thênh thang. Tối CN, lại rồng rắn về thành phố. Nếu không phát động giữ thảo nguyên th́ chả mấy chốc thảo nguyên ngh́n đời thành băi rác. Và họ đă làm được rất tốt. Tương tự thảo nguyên của họ là rừng là biển của người Việt, than ôi, chúng ta đă cư xử như là tự phá hủy cơ thể!
Đuổi kịp Mông Cổ ư?
Không bao giờ!

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Sinh hoạt nhân gian  
Mơ mộng hăo huyền 
Đảng nào đang gặp nạn?  
Boléro – dấu hiệu suy tàn của chế độ CSVN  
Gian nhân hiệp đảng  
Ước mơ hoang tưởng  
Chạy đua vơ trang  
Phụ nữ phe ta quyết tâm vùng lên ! 
Tuyên truyền láo toét 
Hà Nội ngày xửa ngày xưa  
Kêu gọi cảnh tỉnh
T́nh nghĩa tỷ - muội
Sống c̣n trong tù
Tư cách văn nghệ sĩ  
Ai cho ai tự do?  
Những kẻ phản bội
Chiến lược lâu dài
Con trâu biết làm toán....
Ăn tàn ăn mạt...  
Thế này là thế nào?  
Gánh vàng đi đổ sông ngô 
Sống đời cho đáng sống  
Hối tiếc Việt Nam Cộng Ḥa  
Vàng và Cứt  
Mạng người lá rụng 
Cái nhà là nhà của ta...  
Suy nghĩ bên đèn đỏ ở Nara 
Đất nước vĩ đại mà lạ lùng !  
Cụ rùa đánh bại dă nhân
Khi người văn minh hành xử 
Thay ngôi đổi chủ  
Chúng ta đang tự lừa nhau  
Được ǵ mất ǵ ?  
Xưng hô, đối thoại 
Câu chuyện một lá thư
Ư thức dân chủ  
Viết cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh  
Tự Do nghĩa là ǵ?  
Đồng Tâm và dân trí  
Bên lề chuiyện phát minh  
Trả thù hèn hạ  
Điều trần FBI: Bạch hóa TT Trump?  
Que sera, sera - Cái ǵ đến, sẽ đến?  
Cậu phụ bếp và Tiếng Việt
Quà tặng cấp quốc gia  
Giải trí trong giờ làm việc  
Trả nớ hay quỵt nợ  
Lầm đường hay đúng đường  
Gia đinh trị 
Chuyến đi phó hội  
Chính trị là như thế! 
Chuyến công du của TT. Donald Trump  
Vẫy tay, vẫy tay, chào nhau....  
Cuốc chiến sinh tử  
Lạm phát
Cỡi ngựa xem hoa
Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS