CỨ TƯỞNG BỞ

Thoạt kỳ thủy, cứ tưởng dân quê mới được ăn cái bánh vẽ tổ chảng từ năm này sang năm khác, họ mới tin vào Bác vào Đảng sái cổ. Chẳng dè từ Thành đến Tỉnh, người dân Việt Nam từ quê ra tỉnh, từ thành vào đến những nơi khỉ ho có gáy , chó ăn đá gà ăn muối thảy đều được tuyên truyền ăn bánh vẽ không bao giờ ghi vào sách Guiness v́ nó vẽ cho người ta ăn hơi ăn gió làm chó ǵ có mà ḥng.

Sáng con mắt ra th́ mọi sự đă rồi. Có than thân trách phận cũng chẳng làm ǵ được nao.

Nói ǵ th́ nói cho tới giờ phút này sang tới thế kỷ 21 rồi vẫn c̣n những chàng và nàng trẻ tuổi đôi tám đôi mươi. Computer rành sáu câu nhưng nếu gặp những chuyện bất công, chướng tai gai mắt. Áp bức, ức hiếp, lộng quyền, quan liêu cửa quyền, hống hách . Liền cho ngay rằng đó là tàn dư Mỹ - Ngụy để lại. Là hậu quả của lệnh cấm vận của Mỹ. Đồ đạc xài th́ phải là U Sờ A mới là xịn là đỉnh là cái chó ǵ nghe không lọt lỗ nhĩ.

Đảng ta vẫn là tuyệt đối đúng không bao giờ sai. Bác là cha già dân tộc luôn luôn là ánh đuốc soi đường. Bọn chúng nó tin vào quân Ba Đ́nh phải nói là tuyệt đối khó lay chuyển.

MƯA NGUỒN.


HỒI NHỎ...

Hồi nhỏ tưởng học lịch sử để biết về tổ tiên nối gịng.
Lớn lên mới biết là láu cá nhồi sọ.

Hồi nhỏ tưởng ráng học thành tài để phục vụ đất nước.
Lớn lên mới biết thành tài chỉ được phục vụ nước khác.

Hồi nhỏ tưởng công an bắt cướp.
Lớn lên mới biết công an ăn cướp.

Hồi nhỏ tưởng cờ đỏ sao vàng là cờ Tổ Quốc.
Lớn lên mới biết đó là cờ Phúc Kiến Trung Quốc.

Hồi nhỏ tưởng Mỹ-Nguỵ là ác.
Lớn lên mới biết Cộng Sản mới ác.

Hồi nhỏ tưởng bán vàng giàu nhất.
Lớn lên mới biết bán nước giàu hơn.

Hồi nhỏ tưởng đánh trận lập công lớn mới được lên tướng.
Lớn lên mới biết ḷn cúi hèn hạ với giặc cũng lên tướng.

Hồi nhỏ tưởng Đảng giải phóng miền Nam đói rách.
Lớn lên mới biết là cướp miền Nam giàu có.

Hồi nhỏ tưởng bác Hồ là người Việt Nam.
Lớn lên mới biết là người Trung Quốc.

Hồi nhỏ tưởng cán bộ là đảng lo cho dân ấm no.
Lớn lên mới biết dân là đầy tớ lo cho cán bộ ấm no.

Hồi nhỏ tưởng yêu nước là yêu Tổ Quốc.
Lớn lên mới biết yêu nước là yêu Đảng.

Hồi nhỏ tưởng những người lưu vong là Việt gian.
Lớn lên mới biết đó là khúc ruột ngàn năm.

Hồi nhỏ tưởng hi sinh xương máu đánh Mỹ là đánh cho dân tộc.
Lớn lên mới biết đánh cho Liên Sô và Trung Quốc.

Hồi nhỏ tưởng Lê Văn Tám, Tô Vĩnh Diện, Hồ Thị Kỷ là anh hùng.
Lớn lên mới biết đó là sản phẩm tuyên truyền bố láo.

Hồi nhỏ tưởng thác Bản Giốc, Ải Nam Quan,
Đảo Gạc Ma là của Việt Nam.
Lớn lên mới biết của Trung Quốc.

Hồi nhỏ tưởng muốn thành tiên thành thánh
phải tu thân tích đức.
Lớn lên mới biết gian manh xảo trá độc ác giết vài triệu người mới được thành tiên thành thánh.

Hồi nhỏ tưởng tiền cứu trợ thiên tai dành cho dân.
Lớn lên mới biết dành cho cán bộ.

Hồi nhỏ tưởng cờ vàng của bọn ngụy .
Lớn lên mới biết cờ vàng có từ thời Vua Thành Thái.

Hồi nhỏ tưởng Hồ Chí Minh, "Cách Mạng" là đạo đức.
Lớn lên mới biết họ Hồ dâm đăng truỵ lạc âm thầm.

Hồi nhỏ tưởng lính Quốc Gia là Nguỵ.
Lớn lên mới biết Ngụy chính là Đảng Cộng Sản Việt Nam.


Đất nước ḿnh ngộ quá phải không anh?
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn c̣n bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đ̣i...
Đất nước ḿnh lạ quá phải không anh?
Những chiếc bánh chưng vô cùng ḱ vĩ
Những dự án và tượng đài ngh́n tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay...
Đất nước ḿnh buồn quá phải không anh?
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đă hết và biển th́ đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa...
Đất nước ḿnh thương quá phải không anh?
Mỗi đứa trẻ sinh ra đă gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có ǵ để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu...
Đất nước ḿnh rồi sẽ về đâu anh?
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu...
Trước những bất công vẫn không biết kêu đ̣i...
Đất nước ḿnh lạ quá phải không anh?
Những chiếc bánh chưng vô cùng ḱ vĩ
Những dự án và tượng đài ngh́n tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay...
Đất nước ḿnh buồn quá phải không anh?
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đă hết và biển th́ đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa...
Đất nước ḿnh thương quá phải không anh?
Mỗi đứa trẻ sinh ra đă gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có ǵ để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu...
Đất nước ḿnh rồi sẽ về đâu anh?
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu...
( Cô Giáo Trần Thị Lam )