QUỐC SỈ HAY QUỐC NHỤC?


Thời buổi này nghĩa là thời đại HCM, nhân dân ta sống dưới mái nhà XHCN của đảng cộng sản Việt Nam quang vinh dân chủ gấp vạn lần bọn tư bản giăy chết không cần phải nói hay nhắc tới hai chữ LIÊM SỈ, TỰ ÁI DÂN TỘC...làm ǵ v́ những tiếng đó có vẻ xa xỉ, lạc hậu đă đi vào quên lăng từ lâu. Những từ ngữ chữ nghĩa của bọn tiểu tư sản là không có trong từ điển của nước CHXHCNVN tiến bộ. Nó làm tŕ trệ sức chiến đấu và đấu tranh giai cấp của xă hội chúng ta

Cho là ḥa b́nh đă được lập lại sau hơn 20 năm nội chiến ( huynh đệ huưch tường / anh em đánh nhau ) mà nay đă gần nửa thế kỷ trôi qua sao ḷng người dân vẫn c̣n phân hóa. Chia rẽ Nam - Bắc vẫn c̣n bám rễ trong mọi tầng lớp dân chúng nhất là trong đám chóp bu Ba Đ́nh. Đến độ đương kim Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng từng tuyên bố làm lănh đạo ở Hà Nội phải là người miền Bắc.... Quả thật đầu óc hẹp ḥi thiển cận, chia rẽ kỳ thị Nam- Bắc c̣n hơn chia rẽ chủng tộc chế độ apartheid ở Nam Phi trước đây. Với sự chiến đấu không ngừng của cố Tổng Thống Nelson Mandela bằng sự trả giá 25 năm trong tù.

Trở lại chủ đề của bài này. Quả thật, sau khi chế độ cộng sản cai trị ở xứ sở này, bọn cán bộ Bắc cộng vẫn tự hào gọi là " miền Bắc XHCN " Không biết có vẻ vang cái giống ǵ mà hết phong trào này đến cải cách nọ. Nào là " Cải Cách Ruộng Đất ", " Rèn Cán Chỉnh Quân ", " Bọn Xét Lại Chống Đảng "....hàng lô hàng lốc những chuyện thay đổi làm đảo lộn luân thường đạo lư, xă hội lộn tùng phèo. Con người ta trở nên láu cá, không c̣n thành thật với nhau. Hàng ngàn năm kỷ cương trật tự xă hội đă đi vào nề nếp mà chỉ vài ba chục năm cộng săn cai trị, con người ta trở về bản năng của thời ăn lông ở lỗ nhưng ngoài mặt vẫn tử tế với mọi người bằng....MỒM. Tất cả chỉ là giả trá sắm tuồng đóng kịch với nhau.

Những ai đă từng sinh ra, lớn lên và trưởng thành ở trong miền Nam Việt Nam hay c̣n gọi là Việt Nam Cộng Ḥa th́ hẳn rơ. Khó có thấy cảnh làm ăn gian dối , mấy thuở gặp cảnh mua gian bán lận. Dĩ nhiên chuyện làm ăn mua bán th́ có nói thách giá để mặc cả dăm điều bốn chuyện gọi là cho có chỉ là chuyện thường t́nh nhưng không có chuyện lợi dụng bắt chẹt người không rành rẽ,lỡ độ đường. Có ở đâu khách mua trái cây lại có tṛ bán hàng mà chục 12, 14, 16, 18 bao giờ không? Nghĩa là giá bán, thí dụ chục xoài là 10 trái giá 20$ đi th́ bạn hàng đếm cho khách mua tối thiểu là 12 đôi khi 14, 16, 18 trái mà giá vẫn chỉ là giá của 10 trái xoài. Chắc chỉ có ở vựa lúa và miệt vườn của miền Nam VNCH. Chính kẻ viết bài này vào những năm 1969 - 1970 từ Vĩnh B́nh về Saigon khi qua Bắc Mỹ Thuận mua chục con c̣ đỏ mắt về rô ti, giá cả xong xuôi. Xách về đếm ra 14 con, mua 20 trái măng cụt về đếm lại 65 trái, xách muốn trẹo cánh tay luôn. Sao lạ vậy hè! Nội mua bán kiểu này chỉ bán chẵn lấy lại vốn thôi c̣n cái lẻ để xài cũng lời chán. Ở vùng đất nước mà chuyện ăn cắp không phải là không có nhưng chưa hề là mối bận tâm của xă hội trong thời điểm cuộc chiến đang xảy ra khốc liệt. Người ta ăn ở rất thiệt thà không có cái tṛ ăn đàng sóng nói đàng gió bao giờ.

C̣n muôn h́nh vạn trạng để lấy làm thí dụ cho sự việc thật thà ngay thẳng rộng răi quảng đại. Thái độ sống xởi lởi của người dân VNCH thật ung dung thoải mái, tối lửa tắt đèn có nhau, t́nh quê hương nghĩa đồng bào bày tỏ thật nồng nàn trong những lúc cơ hàn, thiên tai lụt lội, nạn nhân chiến cuộc.... Ấy là chưa nói tới tŕnh độ học vấn, kiến thức tri thức của các tầng lớp trẻ sau này. Khi khăn gói ra ngoại quốc du học, chỉ cần dợt thêm ngoại ngữ thôi chớ kiến thức th́ học sinh sinh viên VNCH khi bước vào các trường đại học của các nước ngoài, sinh viên VN ăn bứt đám sinh viên bản xứ dễ dàng.
Muôn vàn thí dụ có thể được kể ra nhưng thôi, nhiêu đó cũng tạm đủ, càng kể khi xảy ra những chuyện ốt dột, xấu hổ nhục nhă sau này càng ngày càng thê thảm nói ra càng thêm nhục.

Cái chế độ độc đảng cầm quyền tất cả mọi người phàm đă làm việc trong bất kỳ cơ quan tổ chức xí nghiệp công ty nào đó kể cả chợ búa th́ thuần đền là công nhân viên chức của nhà nước bao gồm quân đội, thầy cô giáo. Công an, cán bộ đảng viên th́ khỏi nói. V́ tất cả đều do ông nhà nước cai trị quản lư. Kể cả việc kết hôn nữa. Những quyền tự do căn bản của con người coi như một thứ xa xỉ hầu như không bao giờ có hay đă có mà nay biến mất từ lâu..

Làm như sống trong cái xă hội như thế con người ta không ăn cắp không ăn trộm của công lẫn của nhau là chuyện bất b́nh thường hay sao. Làm như chuyện trôm cắp tham nhũng hối hộ là chuyện ắt có và đủ. Kẻ nào không rơi vào những trạng thái đó chắc được coi như bất b́nh thường hay không phải là người của CHXHCN VN chăng.

Cô Vũ Ngọc Trinh xuất thân là con một cán bộ cao cấp trong ngành truyền thông, lại phụ trách một chương tŕnh ( show ) truyền h́nh giáo dục quần chúng trên tivi. Khi đi công cán ra ngoại quốc dĩ nhiên bằng ngân sách nhà nước, cũng không bỏ được cái tật cố hữu là táy máy chân tay nghĩa là ăn cắp đấy. Bị bắt quả tang nhốt tù th́ lại có giấy chứng nhận cô ta bị bệnh tâm thần ( tức là điên đấy ) của bác sĩ ( làm chứng gian ) chứng nhận để ra khỏi tù. Không phải một lần mà là nhiều lần nhiều nước khác nhau. Đó chỉ là một trong muôn vàn trường hợp. Đi du lịch vào cửa hàng người ta th́ ăn cắp theo món đồ, ăn uống ( buffet ) th́ giành nhau làm như chết đó đến nơi. Nạn đói Ất Dậu 1945 vẫn c̣n đeo đẳng cho tới ngày nay ru? Thậm chí các cửa hàng ở ngoại quốc, tiệm ăn buffet phải kiếm người Việt Nam dịch ra tiếng Việt, niêm yết trên tường cảnh cáo trước để khi bị bắt bị phạt khỏi phải kêu oan là không biết. Chẳng lẽ người Việt không biết đọc không hiểu tiếng Việt. Ai có thế lực, có khả năng ( tiền bạc ) có tư thế di du lịch? Xuất ngoại. Thưa: đa số là cán bộ có chức quyền mới có tiền và bọn làm giàu nhờ lợi dụng cơ hội làm ăn bất chính

Có thời nào người Việt Nam bị các nước khác người ta khinh dể, rẻ rúng, coi thường như thời cộng sản lên ngôi cầm quyền không? Bởi đâu? Giáo dục ư? Có học đâu mà bảo giáo dục. Toàn là quân dựt dọc, đầu đường xó chợ, vô học, bất lương th́ làm sao nói chuyên lương thiện tử tế cho được.

Không biết đứng trên phương diện đại diện cho sĩ diện quốc gia khi gặp phải những cảnh tưựng cười ra nước mắt, cười như mếu này bọn cán cộm và bọn đầu gấu chóp bu trong Bộ Chính Trị Trung Ương chúng nghĩ sao? Bọn Đại Sứ chẳng lẽ ngồi đó làm kiểng? Hay lại chăm chú lo buôn lậu, ngà voi, sừng tê giác? Để củng cố cái ghế ba chân hay xiết chặt bù loong cái ghế chăng?

Ôi ! Mẹ Việt Nam ơi! Tổ Quốc có bao giờ như thế này không???!!!

MƯA NGUỒN.

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Quốc sỉ hay quốc nhục?  
Trẻ thơ ơi tin buồn...  
Lời mời gọi "Ḥa Hợp Ḥa Giải" của hội nhà văn HN  
Yêu xă hội chủ nghĩa  
Câu chuyện trẻ con di dân lậu
Không thể hoà họp - hoà giải với cs  
Oeo phe
Sinh hoạt nhân gian  
Mơ mộng hăo huyền 
Đảng nào đang gặp nạn?  
Boléro – dấu hiệu suy tàn của chế độ CSVN  
Gian nhân hiệp đảng  
Ước mơ hoang tưởng  
Chạy đua vơ trang  
Phụ nữ phe ta quyết tâm vùng lên ! 
Tuyên truyền láo toét 
Hà Nội ngày xửa ngày xưa  
Kêu gọi cảnh tỉnh
T́nh nghĩa tỷ - muội
Sống c̣n trong tù
Tư cách văn nghệ sĩ  
Ai cho ai tự do?  
Những kẻ phản bội
Chiến lược lâu dài
Con trâu biết làm toán....
Ăn tàn ăn mạt...  
Thế này là thế nào?  
Gánh vàng đi đổ sông ngô 
Sống đời cho đáng sống  
Hối tiếc Việt Nam Cộng Ḥa  
Vàng và Cứt  
Mạng người lá rụng 
Cái nhà là nhà của ta...  
Suy nghĩ bên đèn đỏ ở Nara 
Đất nước vĩ đại mà lạ lùng !  
Cụ rùa đánh bại dă nhân
Khi người văn minh hành xử 
Thay ngôi đổi chủ  
Chúng ta đang tự lừa nhau  
Được ǵ mất ǵ ?  
Xưng hô, đối thoại 
Câu chuyện một lá thư
Ư thức dân chủ  
Viết cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh  
Tự Do nghĩa là ǵ?  
Đồng Tâm và dân trí  
Bên lề chuiyện phát minh  
Trả thù hèn hạ  
Điều trần FBI: Bạch hóa TT Trump?  
Que sera, sera - Cái ǵ đến, sẽ đến?  
Cậu phụ bếp và Tiếng Việt
Quà tặng cấp quốc gia  
Giải trí trong giờ làm việc  
Trả nớ hay quỵt nợ  
Lầm đường hay đúng đường  
Gia đinh trị 
Chuyến đi phó hội  
Chính trị là như thế! 
Chuyến công du của TT. Donald Trump  
Vẫy tay, vẫy tay, chào nhau....  
Cuốc chiến sinh tử  
Lạm phát
Cỡi ngựa xem hoa
Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS