BÊN LỀ CHUYỆN PHÁT MINH.


Thoạt kỳ thủy, đọc qua bài viết phàm đă là người Việt Nam sống lưu vong thất thổ lang thang bất định. Ai mà không cảm thấy sướng rên mé đ́u hiu. Hănh diện vác mặt lên với thiên hạ vuốt hai hàng ria nhếch mép cười cười trong ḷng lấy làm hả hê . Đọc đi đọc lại. Tự dưng tự lành thấy có cái ǵ đó không ổn. Ố là là : một quả lừa, cái bánh vẽ tổ chảng không kém bánh vẽ của bọn việt cộng tặng cho một quả lừa đá lọt lưới người Việt Quốc gia hơn 40 năm chưa gỡ lại. Đau hơn thiến, âm ỉ hơn ḅ đá. Khốn nạn hơn thất t́nh.

Chẳng biết cái đề tài này nó là cái quỷ cái ma ǵ mà thiên hạ rần rần nhốn nháo như gái ngồi phải cọc, giăy nảy khác nào đỉa phải vôi.
Không biết cậu hay mợ nào đặt bút viết bài này lại có cả h́nh ảnh kèm theo làm bằng chứng cứ như là....thật. Đọc xong thấy ngay hơi hướm bốc mùi đảng Dân Chủ, biết ngay là dư âm của Obamatrain. Dân Mẽo bị lùa vào cỗ xe lửa bảo hiểm y tế chưa tởn hay sao mà bây giờ lại c̣n đ̣i được lùa ( hay bị lừa ) leo lên chiếc xe lửa giao thông???

Giả như có ông bà nào, cậu mợ thiên tài nào phát minh ra được cái ǵ tốt đẹp cho cộng đồng nhân loại. Cứ tự nhiên thoải mái bỏ tiền túi ra mà làm. Chẳng hạn như thằng Apple, nó bỏ bạc tỷ ra sản xuất vài trăm triệu cái IPhone làm thiên hạ giành nhau đạp đầu đạp cổ lên nhau cố mua cho bằng được cái nào mới toanh, mới xuất xưởng ra ḷ. Đáng nể là Steve Jobs hắn có tài thuyết phục ngân hàng bỏ tiền cho ảnh đầu tư, kinh doanh. C̣n hăng của ảnh làm cái tṛ ma tṛ quỷ ǵ th́ bố ai mà biết được. Ông nhà nước cũng đừng ḥng mon men ăn có với ảnh. Chỉ có nă thuế thôi mà ảnh đem cơ sở ra ngoại quốc làm ăn, ông nhà nước thất thu hàng tỷ tiền thuế. Ấy, tư bản nó chơi cha người ta như rứa. Làm ǵ nhau nào? Thằng Apple nó chẳng rỗi hơi, không hưỡn mà cũng chẳng rảnh đi khoe thành tựu nghiên cứu, đưa h́nh ảnh ra tŕnh làng cho mát mắt, kể cả hứa hẹn...lèo.

C̣n nói về chiếc xe lửa, xe điện chạy nhanh 30 phút từ Houston - Dallas con cà con kê ǵ ǵ đó th́ mặc xác mày. Thử tính coi: trước hết là bỏ tiền ra mua đất thiên hạ, đặt đường rầy, kéo đường dây điện, xây trụ điện, nhà máy biến thế. Rồi lùa dân lên bán vé kiếm tiền....Ai lại ra trước công chúng sủa ông ổng là 100% tiền bạc chi phí do chính phủ liên bang tài trợ để xây dựng và thực hiện dự án. Để từ từ lùa dân Mỹ tiến tới thiên đường xhcn chăng. Thế th́ chính phủ là ai vào đây vậy? Phải chăng lại bửa cổ những kẻ c̣n đang đi làm, lấy tiền để tài trợ những dự án lên cung trăng kiểu này.

Cư dân Houston có c̣n nhớ dự án làm xa lộ vành đai thành phố quen gọi là Belt Way 8, thằng Tàu dịch là " Bát hiệu bát lộ công lộ " cách nay trên 20 năm. Ai lái xe qua mấy cái trạm đều phải nộp tiền măi lộ 50 xu / lần, ra exit 25 xu / lần. Ngày đó thành phố hứa hẹn bà con cứ nộp măi lộ trước đi chừng nào trả xong nợ th́ lái xe trên đó sẽ phờ ruy, gratuit, free, miễn phí. Nay đă trên 20 năm mà tiền măi lộ cứ tăng dần không giảm. Bây giờ măi lộ qua trạm ( toll road fee ) là 1,75$/ lần/ trạm chính. Mua trước th́ rẻ hơn 25 xu nhưng hết tiền deposit chúng sẽ tự động vào account ḿnh chúng rút tiền trước. Không biết chừng nào mới trả hết nợ. Chắc đến đời sang tiểu.

Dự án TGV ( train à grand vitesse / Xe lửa cao tốc ) từ Houston - Dallas do thằng Tàu (China ) thầu ( đầu máy, đường rails đều do thằng China sản xuất, bao thầu xây dựng đă đưa ra tranh căi như mổ ḅ cả chục năm nay ). Hiện vẫn nằm trên bàn giấy. Nếu con đường đi qua khu dân cư, họ không bán đất, không di chuyển liệu có làm được ǵ? Dĩ nhiên họ sẽ bị áp lực di chuyển nhưng cho đến bao giờ? Không có chuyện quy hoạch hay thu hồi đất, giải phóng mặt bằng như thằng Tàu hay xứ Vệ đă làm kiểu man rợ, lạc hậu bán khai mà được. Quốc hội biểu quyết nhốt ông thần tài lại th́ chẳng c̣n đứa nào dám vẽ vời hay thày dùi vào đây được.

Xứ Texas này rộng thật nhưng đi lại giữa Houston - Dallas mất 4 giờ đồng hồ th́ mặc kệ bố dân Texas, họ chọn đời sống riêng tư. xe ai người nấy chạy. Xe lửa, xe điện mới nghe chạy có 30 phút thôi thật đă con ráy ghê, dĩ nhiên nó là cái vỏ bọc không khác tṛ chơi kiểu Obamacare mà anh tông tông Táo hứa hẹn. Cải tổ y tế, quư vị vẫn gặp bác sĩ quư vị ưa thích, không có thay đổi ǵ nhiều, mỗi gia đ́nh sẽ tiết kiệm ít nhất 2500$. Sự thật th́ thảm bại ê chề. Đương nhiên là phải đưa cái hào nhoáng 30 phút giao thông để hấp dẫn những ai nhẹ dạ. Không biết rằng nó là cái bẫy ....cái dự án này sẽ lỗ chỏng gọng, lỗ sặc gạch nhưng được cái vèo có 30 phút, chưa kịp ngáo một phùa. Tuy nhiên, nếu lỗ th́ làm ǵ để đối phó? Ông chính phủ sẽ phải bù giá. Giáng thêm ách vào cổ người dân đập thêm thuế để bù lỗ, kế đó để cho các bác táo, bác x́ đi xe lửa. Y chang hệ thống Métro của thành phố Houston hiện nay. Dù lỗ sặc máu nhưng vẫn phải duy tŕ chỉ để phục vụ hầu hết là các anh đen và chú Mễ. Một khi đă quen đi xe lửa như vậy rồi, nghiện mẹ nó nên không cắt được, không dẹp được. Thế là cứ è cổ đóng thuế để duy tŕ. Hậu quả ước muốn là muôn năm bỏ phiếu cho đảng Dân Chủ tiếp tục duy tŕ. V́ nếu bọn Cộng Ḥa lên nắm chính quyền nó cắt mẹ nó đi th́ lấy ǵ mà vi vút

Một điều thật quan trọng mà chẳng mấy ai để ư là những thằng làm khoa học ngoài xă hội, những tên làm nghiên cứu...nó mà rặn ra được cái ǵ nó giấu kín hơn mèo dấu...c. Nó ôm cái phát minh hay sáng kiếncủa nó hơn ôm cái mả tổ tam tứ ngũ đại của nhà nó. Ngu sao? Nó không hề hé răng lấy nửa lời. Nó sẽ âm thầm tung ra thị trường một khi sản phẩm của nó hoàn thiện. Lúc đó thiên hạ chỉ có chết với nó, bao nhiêu tiền cũng cúng cho nó. Nó sẽ giàu bạc tỷ....Chứ chẳng thằng chẳng đứa ngơ ngẩn nào làm khoa học kiểu lạy ông tôi ở bụi này cả.

Xin kể hầu quư Ngài hai giai thoại có thật tôi đọc được trong cuốn sách giới thiệu những phát minh dị hợm không giống ai mà kiếm bạc triện hay mất bạc triệu hồi thế chiến thứ hai như sau:

1/ Câu truyện thứ I: hai anh chàng " tuổi trẻ vốn ḍng hào kiệt " vô công rỗi nghề, vô gia cư không chỗ chui ra chui vào nghĩa là homeless đấy. Kiếm được mấy cái xế phế thải trong nghĩa địa. Một hôm đang faire la sieste / ngủ trưa trong một cái xế tơ hơ giữa trưa hè. Chẳng kiếm được cái ǵ che nắng, c̣n đụt mưa không thành vấn đề. Chàng bèn nghĩ ra cái che nắng là cái car shade : mấy miếng b́a carton che lên cái kính trước xe cho đỡ chói nắng và giảm nhiệt độ của " cái nắng nung người nóng nóng ghê " vào mùa hè. Vậy mà nhờ vào cái phát minh đó 2 chàng trở thành triệu phú chẳng bao lâu nhờ vào luật bảo vệ tác quyền (copy right )

2/ Chuyện thứ 2: Số là có một anh kỹ sư cơ khí nọ,( lâu quá quên mất mẹ nó cái tên hắn ta là ǵ ) chế ra cái windshield wiper ( cái gạt nước ở kính trước chiếc xe ). Không có tiền lập nhà máy sản xuất. Anh ta tới hăng Ford thương lượng hùn hạp làm ăn. Hăng nó yêu cầu anh ta mang các bản vẽ, thiết kế tới cho nó coi. T́nh thiệt, anh ta rút ruột tŕnh bày tất cả mọi chi tiết kỹ thuật cho nó. Ford đem giàn kỹ thuật viên đi nghe, xem anh ta tŕnh bày. Sau đó anh ta về chờ Ford gọi hợp tác. Kỳ này đời lên hương rồi nhé. Đợi hoài không thấy chi chi sốt cả th́ đùng một cái thấy các xe của Ford đều có gắn cái gạt nước và bán chạy như tôm tươi. Anh ta phát đơn kiện nhưng ṭa không xử v́ t́nh ngay mà lư gian. Lại không xin copyright và bằng sáng chế nên cuối cùng th́ " con kiến mà kiện củ khoai " Tiền mất tật mang. Không được vạ mà má th́ sưng tướng lên.

Mỹ nó có luật bảo vệ chất xám, thằng việt công gọi nghe rất kêu là " bảo vệ sản phẩm trí tuệ ". Để bảo vệ tác quyền, tiên vàn những sáng tác hay phát minh của anh phải xin copyright đă: gởi bản copy về Washington DC để lấy permit copyright, lệ phí chừng 30$ ǵ đó. Sau đó phải mướn một luật sư hay một tổ hợp luật sư chuyên môn về sáng chế phát minh. Họ sẽ điều tra xem sáng chế của anh có trùng hợp với ai không hay đă có ai sáng chế giống anh mà họ đă xin bằng sáng chế rồi. Họ sẽ cho biết và sẽ bảo vệ cũng như giữ kín sáng chế của anh. Nếu đó là sáng chế hay phát minh chưa hề có ai nghĩ hay làm ra hoặc chưa xin bằng sáng chế. Phải đợi ít nhất là vài ba năm may ra mới được xét đến.

Lệ phí cho luật sư sáng chế tối thiểu cũng trên 30 000$ chưa kể chi phí ṭa. Nhiêu khê rắc rối vô cùng. Nhưng nếu phát minh được công chúng đón nhận th́ tiền muôn bạc triệu đổ về tha hồ vi vút. Nói quấy nói quá chúng nghe rần rần.

Sản phẩm sáng tạo được độc quyền 25 năm chẳng thằng ma đứa con lợn nào dám mon men tới ăn cắp, Bị phát giác là ăn cắp sáng chế của người ta ṭa nó phạt cho rạc gáo. Tù lưu niên là chuyện thường. Cái này không kể đến mấy đứa lưu manh như Việt cộng,Trung cộng, Cu cộng, Hàn cộng. Sau 25 năm ta đẻ ra cái khác tiếp tục độc quyền. Thí dụ như mấy thứ gaz dùng trong máy lạnh của thằng Dupont là rơ nhất

Xe lửa th́ chưa có, nghiên cứu là một chuyện, thực tế th́ 10 năm nữa chưa biết sẽ đi tới đâu mà di tung hê cho cả thế giới, cả và thiên ha ngoài kia biết chuyện ḿnh đang làm không biết đương sự có được b́nh thường không. Vấn đề giao thông công cộng là chuyện quốc gia đại sự mà thường th́ những thằng mang tư tưởng xhcn rất mặn mà v́ với nó đây cũng giống như một loại ma túy. Đám động ồn ào ngoài kia cần được mớm cho xài, xài quen rồi là muôn năm bỏ phiếu cho đảng Dân Chủ. Tṛ ma nớp ( maneuvre ) chính trị thật như trở bàn tay.

Steve Dương là anh hai nào không biết. Chẳng rơ con cái nhà ai. Cứ tặng đại cho cái tên kể cà cái bản tiểu sử xuất thân con nhà....cũng c̣n được. Quá dễ đi ấy chứ. Ai vào đây mà kiểm chứng? Tuy nhiên nếu một anh làm khoa học mà đem thân làm chuyện rỗi hơi nghĩa là đem dự án nghiên cứu cho chính phủ để ủi chương tŕnh của ḿnh cho được, kiểu này như cái gông tṛng vào cổ thiên hạ đại chúng ngoài xă hội. Thằng này đáng được ca tụng công đức vô lương. Tóm lại, mẩu tin này thật đáng được đăng trong mục cáo phó mới là phải đạo.

MƯA NGUỒN.

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Chúng ta đang tự lừa nhau  
Được ǵ mất ǵ ?  
Xưng hô, đối thoại 
Câu chuyện một lá thư
Ư thức dân chủ  
Viết cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh  
Tự Do nghĩa là ǵ?  
Đồng Tâm và dân trí  
Bên lề chuiyện phát minh  
Trả thù hèn hạ  
Điều trần FBI: Bạch hóa TT Trump?  
Que sera, sera - Cái ǵ đến, sẽ đến?  
Cậu phụ bếp và Tiếng Việt
Quà tặng cấp quốc gia  
Giải trí trong giờ làm việc  
Trả nớ hay quỵt nợ  
Lầm đường hay đúng đường  
Gia đinh trị 
Chuyến đi phó hội  
Chính trị là như thế! 
Chuyến công du của TT. Donald Trump  
Vẫy tay, vẫy tay, chào nhau....  
Cuốc chiến sinh tử  
Lạm phát
Cỡi ngựa xem hoa
Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS